Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

07/02/200500:00:00(Xem: 4765)
Xuân Nhớ Nhà

Đường vắng chiều Xuân thiếu bóng người
Cành trơ trụi lá chỉ mình tôi
Cô đơn lẻ bóng mừng Xuân mới
Chợt nhớ thương về mắt lệ rơi

Nhớ ngày xưa cũ đón Xuân sang
Pháo nổ rền vang khắp xóm làng
Trẻ nhỏ tung tăng trong áo mới
Người vui nhộn nhịp tiếng cười vang

Giờ đây đón Tết kém vui tươi
Chẳng lẽ Xuân vui thiếu vắng rồi
Bánh mứt rượu ngon vui đón khách
Câu chào chúc Tết vẫn đầu môi

Xuân nào về lại trên quê hương
Để đón chào Xuân pháo rộn đường
Trước ngõ mai vàng, xác pháo đỏ
Giao thừa vọng tiếng rộn hồi chuông

Giờ đón Xuân về, tuyết trắng rơi
Ngoài hiên giá lạnh gió ru hời
Tóc giờ điểm bạc màu sương trắng
Thương xót quê nhà mãi tả tơi

Xuân đến thêm buồn nỗi nhớ mong
Bên ly rượu đắng xót xa lòng
Lối về tuyết phủ, trời băng giá
Đã mấy Xuân rồi mãi ngóng trông

Nguyễn Vạn Thắng

*

Hận Sông Ba

Người nặng tình yêu cho đất nước
Bao giờ quên được hận Sông Ba
Chia ly bờ cõi sầu tan tác
Nước Việt nghìn năm thấm lệ nhòa…

Pleiku sương lạnh trời Tây Nguyên
Chiến sĩ hiên ngang chẳng lụy phiền
Cất bước oai hùng theo nhịp trống
Một thời thanh sử dễ nào quên"…

Ngày ấy xông pha với Tiểu Đoàn
Máu đào loang đỏ dòng Dakpla
Chư Pao lệ nhỏ hờn ai oán
Gởi sóng trùng dương nỗi xót xa…

Ngồi đây mà nhớ mãi Hàm Rồng
Vùng đất cơ đồ rạng núi sông
Thung Lũng Hồng nửa đêm thức giấc
Nghẹn ngào nhìn máu lệ pha hồng!

Lòng dân ngậm nuốt đau hờn tủi
Chỉ phút giây bình địa Củng Sơn
Tướng lãnh chạy dài lên dốc núi
Bỏ tàn quân thảm hại đau buồn…

Sài Gòn đẹp mãi cho non nước
Một thuở thanh bình ta ấm thân
Cơn gió bạo cường tràn nỗi tức
Mất rồi dòng nước mát trong ngần"

Địa danh muôn thuở đất Sài Gòn
Xưng bá xưng hùng ngôi Đế Vương
Hòn ngọc viễn đông ngày ấy đã
Ngậm ngùi đưa tiễn kẻ lên đường!

Nỗi đau đã thấu chín tầng mây
Bỏ súng quy hàng buổi sáng nay
Cả một đời sống cho nghiệp võ
Để mang nỗi nhục tháng năm dài!

Máu đào loang đỏ bên dòng nước
Vũ trụ quay cuồng dưới ánh sao
Hàng vạn sanh linh đang nuối tiếc
Còn đâu lựu thắm với hoa đào"

Quê hương rên xiết lời ai oán
Một dãy sơn hà đẫm khói sương
Tai họa ngày nay, ai biết được
Tại trời hay tại lũ ma vương!"

Uất hờn đôi mắt hằn tia máu
Đêm vắng Sông Ba hiện bóng trơi
Chẳng hẹn cùng nhau ngày gặp lại
Còn may mắn đó… cũng do trời…

Giang san là của người dân Việt
Đừng để ngậm hờn cho cổ nhân
Đừng để Tổ Tiên niềm nuối tiếc
Mấy ngàn năm hùng mạnh dân, quân…

Ly hương nhớ lại thêm buồn tủi
Thương những oan hồn thây chất thây
Hăm chín năm rồi, ai nhớ, hỏi"
Xường chồng như núi tự xưa rày!

Lời nguyền xin gởi lũ ma vương
Một sáng cờ bay ngập phố phường
Nước Việt reo vui mừng phục quốc
Ma vương nhục nhã, nép bên đường…

Nam Phong

*

Tình Cha

Ơn Cha nặng tựa Thái Bình Dương
Biển cát phù sa đất tỏa hương
Lao khổ nhọc nhằn đâu kể xiết
Bền gan gánh vác lúc tai ương

Khi ta thành đạt Cha đâu nữa!
Chữ hiếu nghĩ mà thêm tiếc thương
Công đức muôn đời xin tạc dạ
Tình Cha vời vợi đến ngàn phương

*

Lòng Mẹ

(Họa thơ Đặng Đức Bích)

Chín chữ cù lao cao ngất trời
Trên môi Mẹ nở nụ cười tươi
Hy sinh cả một đời xuân thắm
Dâu bể tang thương chẳng đổi dời
Tình Mẹ bao la tựa biển khơi
Dắt dìu con trẻ được nên người
Niềm vui đời Mẹ là con đó
Tình Mẹ trần gian quá tuyệt vời

Ngọc An

*

Thơ Xuân

Sáng nay chợt thấy mai vàng nở
Ấm áp huy hoàng ánh thái dương
Vạn vật tưng bừng, ồ, lại Tết
Thêm mùa Xuân nữa chốn tha phương

Quê ơi, nỗi nhớ trào lên bút
Giục giã lòng ta khúc đoạn trường
Ta viết thơ này trong nước mắt
Gởi về quê mẹ với niềm thương

Bao nhiêu năm tháng xa xôi ấy
Là bấy nhiêu sầu, nhớ cố hương
Từ ta sống hận đời vong quốc
Lấm bùn chi quản cái thân lươn

Đắng cay tủi nhục đời dâu bể
Cơm áo đầy, no, vẫn chán chường
Sang cả, mặc người xe với ngựa
Chuộng đời đạm bạc, cảnh thư hương

Sáng nay chợt thấy mai vàng nở
Ngơ ngẩn lòng ta nhớ cố hương
Cánh én chiều qua quên đậu lại
Nên mùa Xuân chỉ có dư hương!

Cành mai vàng thắm, xanh hoài niệm
Câu đối hoa tiên đỏ vách tường
Xuân đến cho lòng xa xót nhớ
Những mùa Xuân cũ ở quê hương

Xuân xưa rực rỡ hoa đào nở
Mai cũng vàng tươi ngập cả vườn
Thanh quất xanh um, cành đỏ trái
Thủy tiên, thược dược thoảng mùi hương

Mứt gừng, mứt bí thơm, cay, ngọt
Tấp nập người đi chật phố phường
Những tối thức khuya xem luộc bánh
Lửa hồng tỏa ấm, khói lam vương

Giao thừa đốt pháo mừng Xuân tới
Nghi ngút bàn thờ cảnh khói hương
Áo mới hoa đào nguyên nếp gấp
Thẹn thùng, duyên dáng, chị soi gương

Chị cười, môi thắm màu son nhạt
Má đỏ như tô lớp phấn hường
Ngày ấy tuổi ta còn nhỏ lắm
Cuộc đời đang ngọt vị yêu thương

Ngày Xuân, đòi mẹ nguyên phong pháo
Cùng bạn đốt chơi ở cuối đường
Có cô hàng xóm thua đôi tuổi
Khác lớp nhưng chung học một trường

Hai đứa xuất hành đi chúc Tết
Chúc Thày năm mới được an khương
Cảm động, thày mời phong kẹo lạc
Và cười: "Học giỏi để làm gương!"

Có lần hai đứa chơi chồng vợ
Sính lễ, hoa cau nhặt ở vườn
Ta làm chú rể, vai phò mã
Cô dâu, nàng thích gọi "Hiền Nương"

Nàng cài lên tóc chùm hoa bưởi
Làm cả cung đình cũng ngát hương!
Thuở nhỏ, Xuân về, ta có đủ
Vì rằng Xuân ấy ở quê hương!

Sáng nay chợt thấy mai vàng nở
Ta nhớ quê ta, nhớ lạ thường
Mẹ hỡi, nằm sầu trong mạch đất
Có nghe hồn lạnh những chiều sương"

Bao năm con chẳng về thăm được
Mộ mẹ hoang tàn, vắng khói hương
Chị cũng đã về nơi chín suối
Biển sầu chị gởi nắm tàn xương

Nụ cười nát dưới chân cuồng tặc
Xác chị nằm sâu dưới đại dương
Cô bé nhà bên giờ đã lớn
Nẻo đời vạn ngả, gió cùng sương

Trò chơi ngày bé không thành được
Cô trách đời sao lắm chuyện buồn
Nhìn cánh hoa cau lòng cô lại
Nhớ người bạn cũ chốn tha phương

Ngày trước anh cô là chiến sĩ
Lừng lẫy danh vang khắp chiến trường
Thuở ấy, nhìn anh, ta thán phục
Ngực anh ngời sáng những huy chương

Bây giờ thân xác anh tàn phế
Vì bởi lao tù chẳng xót thương
Người vợ đỉnh chung từng xẻ ngọt
Xa lòng, cách mặt, dứt tơ vương

Chao ơi, đau xót tình dâu biển
Nước mất, nhà tan, luống đoạn trường!
Sáng nay chợt thấy mai vàng nở
Nhớ cánh mai vàng chốn cố hương

Ta trải lòng ta trên giấy trắng
Tim hồng nhỏ lệ, khóc bi thương
Viết gì cho mẹ trong mồ vắng
Cho chị u sầu đáy đại dương
Cho anh trong ngục tù tăm tối
Cho lũ em thơ sống vỉa đường
Cho cô hàng xóm tình xưa lỡ
Đời khắc lòng cô vạn vết thương!"

Từ buổi ra đi không hẹn ấy
Tội tình mang nặng với quê hương
Chí trai quanh quẩn vòng cơm áo
Nửa mảnh trăng sầu đợi bóng gươm

Chao ơi, cúi mặt mà thêm thẹn
Xuân đến, lòng đau, ứa lệ buồn
Bao giờ ta trở về quê nhỉ
Đi giữa cờ bay, giữa trống dồn"""

Ngô Minh Hằng

*

Chợt Tỉnh Cơn Mê

Sao anh bảo
thơ tình không nước mắt
không đau buồn
không sầu nhớ quê hương"
Và hôm nay em cảm thấy chán chường
Em đang khổ với tình yêu lãng mạn
Cám ơn anh đã cho em ánh sáng
Tình yêu thương dân tộc dậy trong lòng
Còn quê hương ta còn hoài hi vọng
Hẹn ngày về giải phóng cho non sông
Ta cùng nhau xây dựng lại cánh đồng
Mùi lúa chín thơm tình nồng sữa mẹ
Mái nhà tranh mẹ hiền thôi đứng ngóng
Chờ con về tuổi hạc đã lên cao
Ta say sưa nghe gió thổi rì rào
Người vợ trẻ xuyến xao niềm thương nhớ
Tình yêu mẹ, yêu em, yêu tất cả...
Người dân Việt cùng nhau ta rộn rã
Phất cờ vàng hát khúc bản trường ca
Bắc Trung Nam ta chung lại một nhà
Anh vẫn sống chan hoà tình dân tộc

Huy Minh

*


Võ Đài Vẹm

Vụ án “Siêu nghiêm trọng” chưa kết thúc, cuộc ẩu đả đang đến hồi quyết liệt của một bên là tướng Võ Nguyên Giáp được sự hỗ trợ của một số tướng tá về hưu, và bên kia là tướng Lê Đức Anh đầy uy quyền đã từng đóng vai chủ tịch nước trong chế độ vẹm.

Khán giả chờ xem trận võ đài...
Hai bên “Võ sĩ” quyết tranh tài:
Đức Anh đưa thế lực phô diễn,(*)
Nguyên Giáp đem “uy tín” thị oai.(*)
Kẻ gọi tay chân nhập cuộc gấp,
Người kêu đồng chí vào hàng ngay.
Đấu trường đến lúc “siêu nghiêm trọng”,
Trận đánh đá còn đang kéo dài.

Việt Lão - Victoria

(*) Lê Đức Anh và Võ Nguyên Giáp

*

Mộng Vá Trời

Có túi càn khôn em giữ rồi
Đòi, em chẳng trả, xé tơi bời!
Đã toan rũ áo, chân không nỡ
Ta đã buông xuôi mộng vá trời
Nào chỉ môi hồng làm ngẩn ngơ
Tại ta cứ tưởng thời gian chờ
Khi hay năm tháng trôi vùn vụt
Giờ chỉ vào ra dạ ngẩn ngơ!

Ta vẫn thường hay ngạo nghễ cười
Thân trai vùng vẫy khắp phương trời
Thế mà em chỉ rưng rưng lệ
Thì chí bình sinh đã rối bời!

Ta vẫn mơ mà vẫn trắng tay
Bạn bè cười ngạo thứ mê say...
Em còn muốn cả đời sau nữa
Ta vẫn yêu em tựa kiếp này!

Trần Ngân Tiêu

*

Lời buồn Quê Hương

(Lời chia buồn cùng đồng bào bị nạn trên Vịnh Bắc Bộ chỉ vì lũ lãnh đạo đần hèn CSVN bán nước gây ra)

Giận một lũ ươn hèn bán nước
Xót dân lành nhiều nỗi oan khiên
Vì đâu Sông Núi đảo điên
Sóng, mầu tang phủ, biển lên tiếng gào

Giòng thanh sử, tự hào còn đó
Nay rợ Hồ bất trí, vô lương
Máu xương, oan nghiệt ngập đường
Non sông gấm vóc, Bắc Phương tung hoành

Lũ khiếp nhược, ngậm vành câm nín
Để dân lành thâm tím ruột gan
Tạo thêm bao nỗi kinh hoàng
Muôn dân khóc hận, trên ngàn nỗi đau

Thác Bản Giốc vì đâu đã mất
Ải Nam Quan nay cũng không còn
Non xanh, nước biếc héo hon
Chỉ vì lũ Cộng, cuốn tròn u mê

Dận Việt hỡi nhất tề đứng dậy
Quyết đồng lòng thanh tẩy non sông
Rạng danh dòng giống Tiên Rồng
Đập tan Cộng Phỉ, mới mong yên bình

Phạm Thanh Phương

*

Xuân Ly Hương

Viết tặng Anh Hùng Lý Tống, Anh Thư Ngọc Hạnh, Nữ Sĩ Phạm Hoài Việt, Cụ Bà Ly Hương.

Ý cuồng loạn nằm nghe thơ chảy máu,
Việt Nam ơi! Dân đói thịt xương đau"
Hôm qua đi gặp tiếng khóc cúi đầu,
Ta tự hỏi sao lòng càng thắt ruột"

Ôi! Tổ Quốc Xuân về trong rét mướt"
Mà Xuân về Ta lại hỏi Xuân đâu"
Xuân năm xưa nay đã chết từ lâu!
Ngày mất Nước tháng tư đen nhuốm máu.
Rồi từ đó lửa căm thù chiến đấu,
Cứ reo hò trên những bước Ta đi.
Những năm dài ngày tháng rộng cuồng si,
Giết cho hết bọn buôn dân bán nước.

Nếu chẳng phải anh hùng xưa nguyện ước,
Vốn Quang Trung, Nguyễn Trãi, dạ Phi Khanh"
Thì hôm nay Lý Tống Tượng Đồng xanh!
Nguyễn Ngọc Hạnh gái chưa hề biết sợ"

Ta vẫn biết Xuân này chưa hết nợ"
Thì lòng nào" Bỏ lỡ Tiếng Ba Quân!
Chớ cúi đầu" Gục cổ" Thẹn lòng Xuân!
Dân Đất Việt không hề thua giặc Cổ"

Không tàn bạo Bá Vương thời Hạng Võ,
Người Quốc Gia nguyện máu huyết vì Dân,
Trừ Côïng nô bọn lũ Qủy vô thần,
Quyết xóa đói, giảm nghèo đau, diệt khổ.

Thiên Quốc Sử sáng ngời từ vạn thuở"
Anh hùng nào" Đâu có thiếu người trai!
Anh thư nào" Đâu vắng gái kề vai!
Hỡi Đất Việt! Giờ Quyết Tâm đã điểm!!!

Trúc Lang (Xuân Ất Dậu 2005)

*

Dân Tôi!!!...

Ai về nước tôi đây mà coi,
Dân tôi khốn khổ khóc kêu trời.
Thanh nữ làng tôi, dâu trăm họ
Tàn tạ kiếp người nói sao vơi.

Ai về nhìn xem đau lòng chăng
Lang thang trên phố trẻ xin ăn
"Lạy ông đi qua, bà đi lại
"Giúp con no lòng lúc khó khăn".

Ai có về đây hiểu dân tôi
Giả câm giả điếc, già mù rồi
Bao nhiêu uất nghẹn đành câm nín
Có trách. có than cũng kêu trời.

Dân tôi còn khổ lắm người ơi
Ước mơ dân chủ nào xa xôi
Với tay mơ ước hoài chẳng có
Sao chẳng đấu tranh... ... dân tôi ơi.

TTML, VN

*

Tiếng Khóc Bên Trời

Ai "về du lịch Việt Nam" (1)
Cho tôi nhắn gởi đôi hàng ai ơi
Rằng tôi thương lắm quê tôi
Vì quê có nửa phần đời ấu thơ
Có lời ru mẹ ầu ơ
Có dòng sông bạc, có bờ tre xanh
Có chiều nắng đẹp như tranh
Aó ai bay trắng Sài Thành như mây
Từ cơn hồng thủy về đây (*)
Thì quê là những tháng ngày thê lương
Em thơ khóc tuổi thơ buồn
Mẹ già ôm nỗi đoạn trường đớn đau
Sinh ly tử biệt nghẹn ngào
Núi sông dưới lớp sóng đào, than ôi!
Đỉnh son rợn tiếng ai cười
Vỉa hè mắt lệ ai người chứa chan
Ngục tù nào ngất hờn oan
Ánh đèn nào tạo hàng đàn thiêu thân"
Người về, xin hãy dừng chân
Ghé thăm hoả ngục dương trần lửa reo
Để tai nghe tiếng dân kêu
Mắt kia để thấy muôn điều lầm than
Hỡi người "du lịch Việt Nam"
Về quê, thấy cảnh điêu tàn, có vui"""
Biết chăng có kẻ bên trời
Thương quê" Thương lắm! Về chơi" Không về!
Nhắn người nếu thật thương quê
Nhân quyền xin góp lời thề đấu tranh!

Ngô Minh Hằng

(1) Ngôn từ thời đại. Thông thường, người ta đi du lịch ở những nơi xa lạ, thế mà, một số dân Việt Nam lại... "về du lịch" ngay trên chính quê hương mình!

(*) Hồng thủy CS từ 30-4-75

*

Vịnh Lời Một Du Khách

Kính họa vận bài “Mất vệ sinh” của Tu Ta Lỏn đại gia trong mục “Thơ Thẩn Mà Chơi” ở SGT số 395 nói về việc du khách đến Ba Đình xem thây ma Hồ Chí Minh.

Tết rồi, tao có tới Ba Đình,
Thấy cái lăng hơi... mất vệ sinh.
Bọn mít vô coi, ai cũng tởm,
Thằng Tây đến ngó, nó liền khinh.
Chúng cho xác chết kia đà rữa,
Tao bảo thây ma nọ đã sình.
Và nhắc họ: đề cao cảnh giác,
Coi chừng có cán bộ theo rình...

*

Thùng Quà Của Sư Mô

Kính họa bài “Món quà hậu hĩ” của Trường Xuân Lão đại gia trong mục “Thơ thẩn Mà Chơi” (SGT số 396).

Ông khoe chúng nó được... thùng quà,
Của lão sư mô nọ gởi qua.
Mở hé ra coi: toàn ngạ quỷ,
Dòm sơ cũng biết: rặt yêu ma.
Nhưng nhờ cả lũ hay ton hót,
Bởi được nguyên bầy chịu múa ca.
Chúng nó đâm ra mừng ríu rít,
Đâm ra nể trọng khách phương xa.

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.