Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

24/01/200500:00:00(Xem: 5436)
Tao Đàn Mở Hội

Tao đàn họp mặt buổi xuân nay
Nghệ sĩ văn nhân tựu chốn này
Rạng rỡ hoa cười mừng viễn khách
Lâng lâng thi hứng ngút ngàn mây
Nhạc-Thơ hòa điệu hồn phơi phới
Chén rượu tâm tình dạ ngất ngây
Tri kỷ, tri âm vui gặp gỡ
Duyên thơ nghĩa bạn một vai đầy!

Đan Phụng (Tại cuộc họp bạn ngày 02/01/05 tại nhà nhạc sĩ Vũ Quang Minh Bonnyrigg)

*

Một Góc Mùa Xuân

Một góc mùa xuân gọi lứa đôi
Thêm vòng tay ấm, thêm môi cười
Nhưng đừng quên những chân trời lạ
Thiếu gió an bình, thiếu nắng tươi.

Một góc mùa xuân, em với ta
Chụm đầu tính sổ nợ tình xa
Người thân xuân trước, xuân này vẫn
Thấp thỏm chờ mong một chút quà.

Một góc mùa xuân ta với em
Hướng về quê mẹ kiếm tìm xem
Bách phân “dê tế thần” tham nhũng
Cung điện "Thần Tham" vẫn trống kèn.

Những gái trai giàu đang tuổi ngọc
Miệt mài săn đuổi mộng siêu sao
Ba lô văn hóa đeo làm dáng
Thực, giấu kim đâm đủ kép, đào.

Những gái trai hò hẹn đón xuân
Vũ trường mờ ảo. bụng lưng trần
Ai hay trong đám đầu xanh ấy
Có những em là gái bán... dâm"

Một góc mùa xuân gọi Cộng Đồng
Đừng quên thân phận kiếp lưu vong
Mùa xuân đúng nghĩa nơi quê mẹ
Chưa đến. Sao không tiếp lửa hồng"

Một góc mùa xuân ta với em
Vây mồ ký ức, cố đào nên
Tìm thêm sử liệu mùa xuân đó
“Đại thắng” hay là... một chuỗi đêm"

Lưu Thái Dzo - xuân Ất Dậu 2005

*

Sau Cơn Hồng Thủy

Kẻ chết yên bề nơi vĩnh cửu
Thương người sống sót, sống lênh đênh
Một đời tạo dựng, vùi theo sóng
Còn chỉ tình thương của thế nhân!

Còn chỉ căn nhà trôi mất mái
Những tường nghiêng đổ, những nền trơ
Một vùng tử địa ngây sầu thảm
Dâu biển tang thương qúa bất ngờ!

Còn chỉ não nề muôn tiếng khóc
Bên ngàn nấm mộ đất còn tươi
Có người vợ trẻ lòng tan nát
Ôm chặt con thơ đứng lặng người!

Cạnh một quan tài, hai đứa bé
Khóc cha, khóc mẹ, khóc người anh
Từ đây trên bước đời xuôi ngược
Hai bóng bơ vơ cuộc lữ hành!

Khóc tiếc xum vầy, đời hạnh phúc
Bếp reo, lửa ấm, tiếng cười vui
Bỗng cơn hồng thủy đi qua đó
Để lại thương đau ngập cõi đời!

Để lại nhân gian đầy khổ lụy
Những thân tàn phế, những lòng đau
Những giờ kinh hoảng trong tâm tưởng
Những cuộc chia ly vạn cổ sầu!!!

Ôi, biết bao giờ hàn gắn được
Một phần đau đớn với hư hao
Tình thương! xin mở lòng nhân loại!
Rộng gởi cho nhau chút ngọt ngào...

Ngô Minh Hằng

*

Giả

Xuân năm trước chia đời nhau nắng hạ
Xuân năm này lạ quá một mùa đông
Anh cùng anh kiếm mãi thuở môi nồng
Trong cơn gió bụi mờ giăng phố cũ

Rồi bỡ ngỡ nghe dòn khô lá vỡ
Vọng trần gian khốn khổ tiếng yêu đương
Hàng cây xưa giơ nhánh trổ lời buồn
Đan câu hát thì thầm ru hư ảo

Thôi ! Chả thật thì mơ, sâu giấc ngủ
Vẫn vòng tay hương quyện phủ hồn trơ
Có gì đâu kia dấu vết đợi chờ
Khi thức dậy kỳ chưa" Bờ gối ướt

Mai năn nỉ thêm lần nghe chân bước
Đưa nhẹ nhàng quen lắm khó quên ghê
Đùa xuân xa ngày ấy lại trở về
Trông tranh vẽ mai đào khoe sắc thắm

KiếnAn

*

Mỗi Độ Xuân Về

Xuân về em có thấy vui
Hay còn vương vấn ngậm ngùi xuân xưa
Đón xuân không pháo giao thừa
Hồn ta vẫn vắng như mùa thu sang
Từ khi ta phải lang thang
Xuân về ta lại mênh mang nhớ nhà
Cho dù em có thướt tha
Vẫn chưa xóa được trong ta nỗi buồn

Trần Ngân Tiêu

*

Việt Nam

Kính dâng Tổ Quốc Việt Nam

Quê hương tôi một chân trời thăm thẳm
Cách nơi đây ngàn vạn dặm xa xôi
Tiếng Việt Nam làm tôi thấy bồi hồi
Làm tôi nhớ cả một thời thơ ấu.

Quê hương tôi được đắp xây bằng máu
Bằng sức người hùng hậu của tiền nhân
Bằng con tim khối óc của toàn dân
Bằng đạo đức và tinh thần nhân ái.

Một dải đất từ địa đầu quan ải
Có Cao Bằng có Yên Bái Tuyên Quang
Vùng trung du có sông nước Đà Giang
Đất Hà Nội với hàng ngàn di tích.

Đẹp biết bao Hồ Tây chiều tĩnh mịch
Bạn cùng tôi vui thích đến Hồ Gươm
Thoảng đâu đây mùi hoa sứ thật thơm
Cầu Thê Húc đền Ngọc Sơn tráng lệ.

Tôi nhớ lắm xin cho tôi được kể
Mấy ai về xứ Huế ngắm Sông Hương
Quên chia nhau mùi ngọt lịm kẹo gương
Con dốc nhỏ trên đường vào Thành Nội.

Cảnh đẹp quá sẽ làm ta bối rối
Khiến thi nhân khó tìm lối quay về
Vào miền Nam dừng bước ở miền quê
Vườn cây trái ê hề xin mời bạn.

Đến Sàigòn dù ai nhiều vướng bận
Cũng phải thăm Hòn Ngọc của Viễn Đông
Những con thuyền trên sông nước Cửu Long
Trôi xuôi ngược bên ruộng đồng bát ngát.

Biển Hà Tiên một rừng dừa xanh ngắt
Có cát vàng gió mát tự biển đông
ở Nha Trang có Cầu Đá Hòn Chồng
Còn ngoài Bắc có Hải Phòng Cẩm Phả.

Xin mời bạn về thăm vùng Thanh Hóa
Để biết mùi hoa quả của quê tôi
Xem chiều rơi chầm chậm xuống chân đồi
Hãy dừng đây ta ngồi bên sông Mã.

Mời bạn về vùng cao nguyên hoang dã
Viếng Kon Tum Đà Lạt với Pleiku
Những đêm trăng sương phủ kín mịt mù
Cảnh núi rừng thêm âm u huyền bí.

Tổ quốc tôi tấm gương Chân Thiện Mỹ
Qua nhiều đời nhiều thế kỷ cam go
Đem máu xương đổi lấy chữ tự do
Luôn tranh đấu cho dân no nước mạnh.

Dân nước tôi biết quạt nồng ấp lạnh
Một khối người với sức mạnh phi thường
Bao ngàn năm tang tóc với tai ương
Vẫn đứng vững trên con đường dựng nước.

Cuộc đời tôi kiếp sông hồ xuôi ngược
Nhưng làm sao quên được chốn quê hương
Tiếng VIỆT NAM nghe sao quá thân thương
Tôi ôm ấp trên bước đường lưu lạc.

Song Anh

*

Gợi Nhớ Ca Dao

Quạ kêu Nam đáo Nữ phòng
Người dưng khác họ đem lòng nhớ thương
Trồng trầu thì phải khai mương
Làm trai hai vợ phải thương cho đồng
Chim Quyên ăn trái nhãn lồng
Lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi
Bắc thang lên hỏi ông Trời
Tiền cho gái mượn có lời hay không"
Chiều chiều ra đứng bờ sông
Trông về quê mẹ nhớ mong bồi hồi
Chim Quyên xuống suối tha mồi
Thấy em đau khổ đứng ngồi không yên
Tiếng đồn cha mẹ em hiền
Cắn cơm không bể, cắn tiền bể hai
Thức đêm mới biết đêm dài
ở lâu mới biết được ai thương mình
Anh về đếm ngói mái Đình
Đình bao nhiêu ngói thương mình bấy nhiêu
Chiều chiều chim vịt kêu chiều
Bâng khuâng nhớ bạn chín chiều ruột đau

Ai ơi hãy mến thương nhau(*)
Xin đừng hẹn lại kiếp sau muộn màng(*)

Phương Hoài Sơn

(*)Tất cả bài thơ đều là ca dao, trừ hai câu này

*

Xuân Nhớ Nhà

Đường vắng chiều Xuân thiếu bóng người
Cành trơ trụi lá chỉ mình tôi
Cô đơn lẻ bóng mừng Xuân mới
Chợt nhớ thương về mắt lệ rơi.

Nhớ ngày xưa cũ đón Xuân sang
Pháo nổ rền vang khắp xóm làng
Trẻ nhỏ tung tăng trong áo mới
Người vui nhộn nhịp tiếng cười vang

Giờ đây đón Tết kém vui tươi
Chẳng lẽ Xuân vui thiếu vắng rồi
Bánh mứt rượu ngon vui đón khách
Câu chào chúc Tết vẫn đầu môi

Xuân nào về lại trên quê hương
Để đón chào Xuân pháo rộn đường
Trước ngõ mai vàng, xác pháo đỏ
Giao thừa vọng tiếng rộn hồi chuông

Giờ đón Xuân về, tuyết trắng rơi
Ngoài hiên giá lạnh gió ru hời
Tóc giờ điểm bạc màu sương trắng
Thương xót quê nhà mãi tả tơi

Xuân đến thêm buồn nỗi nhớ mong
Bên ly rượu đắng xót xa lòng
Lối về tuyết phủ, trời băng giá
Đã mấy Xuân rồi mãi ngóng trông

Nguyễn Vạn Thắng

*

Hành Trình Của Vầng Trăng

Đời góc độ chênh vênh, đầy ẩn số
Làm sao em giải được những phương trình!"
Toạ độ nào có thật hạt bình minh
Để em nhặt, giát hồng vùng ảnh ảo"

Đường vô định, thời gian vàng bóng áo
Có anh về, ta trực diện không anh"
Khoảng cách nào đường giao tuyến mong manh
Du anh mãi, xa em ngàn diệu vợi...

Không gian tím, em ngồi đây, tóc rối
Vẫn chờ anh như Tô Thị đợi chồng!
Vạt nắng sân trường, định lý còn không
Xin một chút thoa màu môi tươi lại

Xin một chút, sưởi lòng em tê tái
Một chút thôi - xin chớ tiếc gì nhau!
Vì ngày mai anh ạ, chốn tinh cầu
Có quy luật, chu kỳ nào cố định!"

Dù tiếp cận, em không hề phân tích
Không bình phương hay rút gọn nguyên căn
Cũng chẳng hề biện luận hoặc băn khoăn
Mà giới hạn nhìn về miền vô cực

Chẳng tương đồng thì mơ chi tương ứng"
Nên anh ơi, mình sẽ mãi song song
Có gì đâu, muôn kiếp một vầng trăng
Vẫn lặng lẽ nẻo hành trình duy nhất!

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

*

Nỗi Buồn Của Một Vì Sao

Miểng đạn pháo tạt vào đầu đau buốt
Máu trào tuôn làm mờ mịt mắt môi
Giữa chiến trường khói lửa sục sôi
Tôi chợt thấy ngàn tinh cầu rực sáng

Tôi choáng váng vết thương nầy trí mạng
Vận không may đã đến với đời tôi
Chuyện đấu tranh đời lính chiến xa rồi
Vết rạn nứt trên sọ đầu ê ẩm

Tôi chợt nghĩ đời mình giờ bế mạc
Xa hết rồi bao chiến hữu anh em
Đau thương này dằn vặt suốt trong đêm
Thôi giã biệt những ngày tháng chiến trận.

Vết thương này mãi khắc ghi sâu đậm
Cháy trong tim người lính giữ quê hương
Như đom đóm kia thân sáng giữa đêm trường
Như vì sao nhỏ bên trời lung linh ánh.

Nguyên Khoa

*

Tháo Ách Độc Tài

Một nhà trí thức nổi tiếng tại VN, GS Đại Học Phan Đình Diệu, vừa đề nghị giải tán Đảng CSVN để thực hiện dân chủ thật sự cho đất nước (SGT 390). Dân chủ là phải đa nguyên, không thể có dân chủ độc đảng. Các màn bầu cử ở VN hiện nay chỉ là những trò hề dân chủ, những quái thai của chế độ.

Phải giải tán ngay cái đảng này,
Đập tan trở ngại, dựng tương lai.
Để trồng trên đất cây dân chủ,
Hầu tháo cho dân ách độc tài.
Đám cán tham quyền không muốn đổi,
Lũ quan hám lợi chẳng mong thay.
Nên tìm mọi cách duy trì đảng,
Chúng đã nặn ra lắm quái thai.

Trường Xuân Lão

*

Vì Quyền Lợi Mà Nâng Vẹm

Tôn Nữ Thị Ninh vì ham quyền lợi riêng tư, đã mang thân khuyển mã đi giải độc cho Việt Cộng tại San Diego ngày 17.12.04

Đến lúc này Tôn Nữ Thị Ninh,
Còn đi “rải độc” giúp âm binh.
Chui luồn kiếm lợi, nhiều người chửi,
Nịnh bợ cầu danh, lắm kẻ khinh.
Mở miệng bao che Vẹm: Thúi hoắc,
Há mồm nâng đỡ Đảng: Hôi rình.
Vì ham bổng lộc bạo quyền thưởng,
Việc quấy, điều sai cố biện minh.

Thế Nhơn

*

Nguyễn Xuân Hiển Nói Bậy

Buổi phỏng vấn Tổng Giám Đốc VN Airline Nguyễn Xuân Hiển do phóng viên Nguyễn Hùng đài BBC thực hiện 7/12/04. Nguyễn Xuân Hiển quen thói côn đồ hỗn láo khi trả lời câu hỏi.

Ghê cho thằng Vẹm Nguyễn Xuân Hiển
Hách dịch, điêu ngoa khi mở miệng:
Phỏng vấn gã hàm hồ lớn mồm
“Ghi âm” hắn dọa nạt to tiếng
Mà còn bắt bẻ để ra đòn
Lại dám câu mâu mà trả miếng
Quen thói côn đồ Đảng độc tài
Thiếu văn hóa sủa như loài khuyển.

Việt Lão - Victoria

*

Vì Tình Nhân Loại

Kẻ hèn viết bài thơ này kính dâng lời cầu nguyện đến vong linh nạn nhân đã chết, và chia sẻ thương đau đến nạn nhân sống sót, cùng gia đình do cơn sóng thần gây ra tại vùng Đông Nam Á châu

Tai họa vùng Đông Nam Á châu!
Gây nhiều xúc động đến toàn cầu:
Đau lòng cảnh tử vong tang tóc,
Xót ruột người lâm nạn thảm sầu!
Nghĩa cả, từ bi thương khổ nạn,
Ơn cao, bác ái vớt thương đau.
Chung vai giúp đỡ tình nhân loại,
Vật chất, tinh thần chia sẻ nhau.

Thái Châu

*

Mất Vệ Sinh

Xác cáo giữ chi ở Ba Đình
Tốn hao công quỹ hại môi sinh
Cáo già vô ích không cần quý
Cầy tơ hữu dụng chớ có khinh
Cáo thì ém cha vô hố rác
Hồ ly vùi mẹ xuống vũng sình
Chó ghẻ “nàm nong” “kẹt” cũng tốt,
Cáo dù có mập cũng hôi rình.

Tu Ta Lỏn

*

Họ Gởi Ra Thì Mày Gởi Vô

Bài này đứa Nam Man ghi lại ý trong bức thư của một thằng bạn ở Việt Nam sau khi đứa Nam Man bắt liên lạc được nó và nhờ nó phổ biến một số tài liệu.

Họ gởi ra, thì mầy gởi vô,
Coi như chuyện đó... chuyện “nô mồ”.
Nếu mần được vậy: Nên mần lắm,
Bằng tính suông vầy: phải tính cơ.
“Thằng Ba xây dựng” thì luôn đợi,
“Chú Tám bảo an” vẫn cứ chờ.
Nhơn ngày tết nhất... mầy mần tới,
Họ gởi ra, thì mầy gởi vô.

*

Mụ Ninh Nói Láo Như Vẹm

Đứa Nam Man viết bài này sau khi thấy Ngô Nhân Dụng đề cập đến nghề nói láo của mụ Tôn Nữ Thị Ninh trong bài “Hai loại người nói láo” (SGT số 391).

Em không tưởng tượng nổi con mòng,
Nói láo được vầy thiệt đó ông.
Luận điệu không thua phường đĩ thõa,
Ngôn từ chẳng kém bọn hàng rong.
Đồ con đượi chó... không tư cách,
Thứ cái lờ trâu... kém tác phong.
Nói láo không căn mà nói được,
Em không tưởng tượng nổi con mòng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.