Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Trang Thơ

23/09/200000:00:00(Xem: 3898)
Khóc bạn hiền

(Thương nhớ anh Hiền Nhân)

Ngày xưa nổi hứng ghé Xoài Riêng*
Anh mở vòng tay chẳng muộn phiền
Dù mới biết nhau qua mấy vận
Anh ân cần tiếp tựa thân quen.

Anh dẫn tôi đi thăm Thuận Châu
Thăm nàng thơ nhỏ phố Ngàn Sao
Thăm anh Thanh Cảnh, Chiêu Anh cốc
Rượu uống mềm môi chẳng cạn bầu.

Đất Phật bỗng chìm trong bão táp
Lòng người xa xứ tưởng như mê
Anh, tôi giã biệt ngôi Chùa Tháp
Dắt díu nhau đi chẳng hẹn về.

Cứ ngỡ từ nay hết mộng mơ
Con tằm mệt mỏi chẳng buông tơ
Ai ngờ hội ngộ Mai Hoa quán
Mừng quá - Anh đòi nghe tiếng xưa.

"Giọng ca dĩ vãng", Anh so phím
Tiếng nguyệt cầm buồn như tiếng than
Như trách người thương sao vắn số
Âm dương đôi ngả - nhớ vô vàn.

Rồi bặt tin nhau mười mấy năm
Tôi đi tìm sống chốn xa xăm
Hẹn lòng khi trở về quê cũ
Sẽ ghé qua nhà để viếng thăm.

Ai dè trái đất này không lớn
Tôi được tin Anh đến xứ người
Thơ tới thơ lui, tình vẫn đẹp
Hẹn ngày tái ngộ hát hò chơi.

Một tháng trước ngày Anh nhắm mắt
Anh còn vui vẻ nói cùng tôi:
- Còn lâu mới chết... không lo nữa.
- Bạo bệnh đã qua... hết sợ rồi!

Đọc tin anh mất tôi choáng váng
Lòng tưởng đã chai bỗng rụng rời
Giòng lệ tưởng khô giờ lóng lánh
Sao đi nhanh vậy, bạn Hiền ơi"

Chúc Anh một bước lên tiên giới
Trên đó chắc người cũ đợi anh
Cầu nguyện Chị-Anh ngồi xít lại
Để cùng đan nốt mộng ngày xanh.

Ngọc Ẩn

*Tỉnh lỵ Sway Riêng (Kampuchia)

*

Lời thỉnh cầu

(Riêng tặng các anh em đã một thời mặc áo lính)

Một kiếp con người,
Hai mươi năm nào có ra chi.
Chiều dài lịch sử,
Nửa thế kỷ, thì nghĩa lý gì.

Thế hệ mình, trọn đời dâng binh nghiệp,
Thế hệ mình, với hận nước chia đôi,
Cách đại dương, bao nhung nhớ bồi hồi
Hãy lắng hồn, vì sao nên nông nỗi"

Quyền lực ôi! Đừng gây thêm chia rẽ,
Anh và tôi cùng chung dưới bóng cờ
Có gì đâu, không thể ngồi gần lại,
Nâng ly lên, xây dựng lại cơ đồ.

Đất tự do, đều được quyền lập hội
Tạo nhiều ra, để nức tiếng với đời
Xin các anh nên đoàn kết tụ hội
Đem tài năng, sinh hoạt chung thế thôi.

Nên giã từ, mọi tỵ hiềm nhỏ nhặt,
Dân Đại Hàn, nửa thế kỷ bắt tay,
Việt Nam từ thuở HỒ tận hôm nay
Vì chia rẽ, từng thời bị nô lệ.

Gương xưa đó, các anh suy nghĩ lại,
Tuổi càng cao, màu tóc đã bạc phai,
Sống ly hương, nặng ưu tư từng ngày,
Trên đất khách, xiết chặt tình huynh đệ.

Hội vẫn giữ, nhưng cùng chung sanh hoạt,
Chỉ một nơi và cũng chỉ một nơi,
Để đàn em, tay bắt tay vui cười,
Ban Chấp Hành dành riêng ngôi cao cả.

Đấy tâm tư, một người mặc áo lính,
Mong các vị, dẹp bỏ bớt tỵ hiềm,
Bọn đàn em bé nhỏ, chẳng tư riêng,
Chỉ thỉnh thoảng, gặp nhau ôn lại thời để nhớ.

Từ Nguyên

*

Xuân hồi sinh

Đêm nay tôi lặng đứng
Gió đêm lay lá cành.
Ánh trăng vàng lung linh
Đêm nay tôi không ngủ
Thức trắng cả năm canh.

Ôi nhớ nhà nhớ nước!
Có gió thổi hai mùa
Đông Nam và Đông Bắc
Thoang thoảng lúa đưa hương,
Xa quê hương thương nhớ.

Đã bao nhiêu mùa lúa,
Tôi lưu lạc xa quê
Mùa nào đó tôi về...
Viếng quê cha đất tổ
Ngày ấy nước thanh bình.

Sạch bóng quỷ râu xanh
Thăm hương đền Quốc Tổ.
Rực rỡ mộ ông cha,
Đời tự do dân chủ
Xuân hồi sinh nước nhà.

Anh Mười

*

Hiên nhà cũ

Tôi nhớ mái hiên xưa
Những ngày hè ban trưa
Ngoại tôi nằm trên võng
Đọc truyện Lục Vân Tiên
Chị hong tóc hiên sau
Mắt dõi những hàng cau
Nghe tiếng con sáo sậu
Kêu ngoài ngọn trâm bầu
Tôi nhớ mãi hiên xưa
Những ngày trời đổ mưa
Cha ta ngoài đồng vắng
Làm cho kịp vụ mùa
Trời vẫn còn đổ mưa
Anh đi hái rau dừa
Chiều nay nhà kho mắm
Chờ cha về là vừa
Ngoại trộn một thau rau
Đọt sộp, đọt xoài non
Húng cay cùng húng lũi
Bông súng cùng dưa leo
Cơm thơm mùi bốc khói
Tô mắm mùi thơm nồng
Cả nhà đang đói bụng
Phút chốc nồi cơm không
Tôi nhớ mái hiên xưa
Nhớ cặp mắt dao cau
Cô bé nhà hàng xóm
Những lần trộm nhìn nhau
Tôi nhớ mái hiên xưa
Nhịp võng đời đong đưa
Tôi xa rời quê ngoại
Lòng thương mấy cho vừa.

Vĩnh Hòa Hiệp

*
Ta nghìn năm những chuyến dại khờ

Góc đời nào anh thu mình tìm hơi ấm"
Mảnh tình nào anh thắp nến tìm em"
Dấu chân chim là những cơn địa chấn
Ta vụng về nghiêng ngả dưới trời đêm
Chiều lang thang bởi người còn cô độc
Anh bây giờ cơ cực thuở ban sơ
Thuở dìu em, trong những tà áo trắng
Hàng me già ngây ngất đứng ngu ngơ
Đường nào em đi"
Nơi nào em đến"
Cho ta thêm chút đỉnh dại khờ
Hồn lắng đọng mà nghe tim chợt vỡ
Ôi! Ngàn năm tình cũng bơ vơ
Từ hoang lạnh
Đất quen mùi chia biệt
Sóng bập bềnh biển biếc một màu xanh
Bạn quanh ta, bạn vẫn chập chùng
Không định hướng - chỉ mang tên người lưu lạc
Rượu rất ngon, mình ta ngồi thở dốc
Rượu bạc màu nên tình vẫn chưa yên
Ngựa nửa đường đứt dây cương hy vọng
Thuyền ngập ngừng giữa ngọn sóng đại dương
Ta có em-em cũng nửa đoạn đường
Lối nào em đi"
Và nơi nào em đến"
Ta ngàn năm những chuyến dại khờ

Thy 2000

*
Phượng vĩ

(Riêng tặng nữ sĩ B.P.)

Ve sầu gọi nắng, nắng bao la,
Cây lá xôn xao, đẹp mặn mà.
Màu hoa phượng vĩ: màu nhung nhớ,
Áo đỏ em về bay thướt tha,

Chôn mối tình câm tận đáy lòng,
Hè về bên ấy phượng còn không"
Có nghe thơ dệt lời tâm sự"
Hẹn lại ngàn sau kết chữ đồng!

Lác đác sân trường cánh phượng bay,
Người đã đi rồi, kẻ ở đây!
Ấp ủ hương yêu vào huyết quản.
Đưa về tâm thất ngủ cho say.

Trời chuyển sang thu, gió lạnh rồi!
Gió lay cành phượng, lá vàng rơi.
Nắng sớm mưa chiều, trôi dĩ vãng.
Đọng lại trên môi... mỗi nụ cười...

Bích Vân

*
Đòn thù

Bức tranh sống, mải khắc trong trí nhớ,
Nghe đâu đây, nhạc gió réo hờn căm,
Niên từng niên, nhìn lá rụng âm thầm.
Rừng xanh thẫm, mồ chôn người bạc phước.

Buông tay súng, bao đắng cay chất chứa,
Hiện tại buồn, mây mờ xám âm u,
Bao mùa mưa, giông bão tố mịt mù,
Nhận gió rét, ôm niềm đau ray rứt.

Nhìn lá đổ mang bao nhiêu uất hận
Mây mấy từng, chứa mấy lớp khổ đau,
Giòng suối hờn, tuôn chảy đến chừng nào"
Ta chấp nhận, đòn thù không rên xiết.

Chốn này đây, Trần gian hay Địa ngục"
Kiếp con người giống cầm thú chim muông,
Thân xác gầy, lơ lửng chỉ treo chuông,
Sắn thay gạo, lẫn thuốc "tiên khắc phục".

Ngày qua ngày, thấm thoát qua chầm chậm,
Đốn cây rừng, đốt nứa biến thành phân,
Phải chăng đây, địa ngục chốn dương trần"
Thân gầy ốm, lê gót chân thất thểu.

Rừng tiếp rừng, sương ám trùm khắp lối,
Chốn tịch liêu phủ kín bước chân đi,
Thân tù tội, nguy hiểm xá kể gì!
Sống và chết chỉ cách nhau gang tấc.

Nuốt sương hờn, sống còn trên dương thế,
Bằng đôi tay, lao động là vinh quang,
Những bóng ma, phủ tấm "dẻ" điêu tàn,
Mưa cùng nắng là bạn đời tâm phúc.

Kể sao xiết, niềm đau lẫn khổ nhục,
Dọn đất hoang, gieo hạt giống hờn căm,
Tưới máu lệ, giọt từng giọt âm thầm,
Niềm uất hận, vươn cao theo thế kỷ.

Ôm bóng tối, nghe gió hờn rên rỉ,
Ngày qua ngày, nhặt lá đếm thời gian,
Gió đông về, sương gió lạnh phũ phàng,
Biết bao giờ, được hưởng ngày xuân ấm.

Từ Nguyên

*
Hà Nội nhớ

Này cô con gái đất Thăng Long
Tôi ngắm nhìn cô thấy chạnh lòng
Thân hình thon thả như thân liễu
Đôi mắt dịu hiền tựa hồ trong
Cô hãy dừng chân cho người xa xứ ngắm
Ngắm để cho lòng thỏa nhớ mong
Tôi có đôi lời mong cô hiểu
Tôi cũng là người đất Thăng Long.

Khánh Linh

*
Lòng súng nhân đạo

(Trước năm 1975, ở vùng lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa dân chúng rất ưa thích bản nhạc "Anh đi chiến dịch" của nhạc sĩ Phạm Đình Chương. Câu mở đầu của bản nhạc này là: "Anh đi chiến dịch xa vời, lòng súng nhân đạo cứu người lầm than". Nay Cô Gia mượn những tiếng "Lòng súng nhân đạo" của nhạc sĩ Phạm Đình Chương để làm tựa bài thơ này mà bày tỏ cảm hứng của mình trong việc ông Trần Hồng ở Pháp vào ngày 1.9.00 đã bắn 5 phát súng làm lủng cái quốc huy (sic) của đảng Việt Cộng gắn trước sứ quán của chúng tại Paris. Sau đó ông còn đốt cờ đỏ sao vàng rồi phất cờ vàng ba sọc đỏ và cờ Pháp).

Trần Hồng giương súng bắn đoành đoành,
Khiến cái quốc huy Việt Cộng banh.
Cảnh cáo phường gian, phơ "bạt cú",*
Hăm he lũ ác, nã "ra phanh"*
"Bí thư bí đái" môi thâm tím,
"Thành ủy thành ma" mặt tái xanh.
Phát súng vì dân, vì đạo nghĩa,
Trần Hồng, lịch sử sẽ ghi danh.

Cô Gia

*Tiếng Pháp: par coup (tir coup par coup) bắn từng phát, từng viên.
Rafale (tir par rafales): bắn hàng loạt, hàng tràng.

*
Cậu cháu gì đâu

(Thơ mời họa)

(Bài này đứa Nam Man viết để mời họa và xin tiết lộ những chi tiết: có hai người nhìn bà con với nhau và gọi nhau là "cậu, cháu" mà trong đó một người thì "mượn miệng để nói" còn "một người thì mượn mặt để chưng".)

Cậu cháu gì đâu cái lũ này,
Chà! Ông biết rõ hết sao đây"
Nhu cầu tụi đó là như thế,
Mục đích thằng kia cũng chỉ vầy.
Những chuyện gian manh, ông đã thấy,
Nhiều trò láu cá" Tớ đâu hay
Toàn là lợi dụng nhau không cả
Cậu cháu gì đâu cái lũ này.

Nam Man

*
Gởi ông Hoàng Tuấn

(Trong vài số SGT cách đây mấy tuần, Phó Thường Dân thấy trong mục "Diễn Đàn Độc Giả" do ông Hoàng Tuấn phụ trách có một "chàng" mà Phó Thường Dân tui không nhớ rõ bút hiệu, chỉ nhớ mù mờ là có chữ "Đái" hay "Đới" gì đó. Phó Thường Dân xin "Cảnh giác" ông Hoàng Tuấn về "chàng" này như sau):

Dường như dạo trước có anh chàng,
Rất khoái nhào vô mục: "Diễn đàn".
"Ní nuận" nghe mùi sao giống hệt,
"Tuyên truyền" thấy nét cũng y chang.
Câu trên, câu dưới "bàn" lơ lửng,
Ý trước, ý sau "lộ" rõ ràng.
"Cảnh giác" dùm tui, ông Tuấn nhé,
Coi chừng bọn "theo đóm ăn tàn".

Phó Thường Dân - Cabramatta

*
Thất nghiệp I

Cả ngày lững thững phố phường đi
Chửa tối lăn ra cố ngủ khì
Cực thế ai đời sao thấu được
Vui gì xã hội lại còn khi
Xếp hàng ký kiết đà ê mặt
Xin việc mòn hơi chẳng thấy gì
Ngày lại tháng qua mình tự hỏi
Ông trời đẻ tớ để làm chi.

Tùng Darlo 2000

*
Thư nhà

Chuyện nhà thiếp vội gởi thơ sang.
Cái Hĩm con mình nó rất ngang,
Đòi lấy thằng Tầu bên Chợ Lớn,
Viết thư thiếp hỏi ý nơi chàng.

Nhà thằng Tầu ấy nó giầu sang.
Nhà nó mẹ cha có tiệm vàng,
Ba chiếc xe hơi vào loại xịn
Nhà lầu đồ sộ phết sơn vàng.

Cái Hĩm tham vàng nhà thằng ấy,
Yêu thì chẳng có nó hám vàng.
Thằng Tầu kia thích con mình đẹp,
Mai mối dập dìu lễ dẫn sang.

Thiếp viết thư sang hỏi ý chàng,
Nên, không chàng quyết thẳng một đàng.
Đừng có nước đôi tùy với liệu...
Rồi đời con gái nó dở dang.

Anh Mười

*
Bảo chứng

Theo thông báo đề ngày 23.7.2000 ông Hoàng Duy Hùng có viết: "Ông Phạm Văn
Thành tuyên bố sẽ cần 100,000USD là vào tháng 7/1999 và tôi đã đứng ra bảo
chứng lời tuyên bố này, nên với tư cách là người lãnh đạo, tôi hoàn toàn chịu
trách nhiệm về số tiền hơn 100 ngàn USD đó" và có đoạn "Tôi xin hoàn trả số
tiền mà quí vị nào đã đóng góp mà muốn thu hồi lại với 10% tiền lời trong vòng
từ 2 tuần đến 1 tháng". Là một trong thành phần quần chúng thầm lặng, bây giờ
không thể thầm lặng qua sự kiện này. Nên đã sáng tác bài thơ xin góp vào mục
Thơ Thẩn Mà Chơi của Cô Gia.

Ông đang lãnh đạo cái phong trào...
Tính bán, trả tiền bảo chứng sao"
Bên đó, danh này bao nhiêu xỉn"*
Ở đây, tên ấy được mấy hào"
Khứa Thành tuyên bố đầy bậy bạ!...
Phần ông thông báo quá mưu cao!...
Khổ cho mấy chú em bên Úc
Thổi lửa! Thiêu thân nhóng cổ nhào!

Việt Lão - Victoria

* Xỉn: tiếng Quảng gọi là đồng.

*
Tại sao"

Kính gửi Cô Gia mục Thơ Thẩn Mà Chơi! Có những câu hỏi nêu ra, mà kẻ hèn này dùng bằng vần thơ xin gửi vào mục Thơ Thẩn Mà Chơi của Cô Gia. Ngỏ hầu cùng quí độc giả suy nghiệm và cũng để người đã, đang gây ra chuyện tự kiểm soát bằng con tim chân thật.

Những khổ đau về trước!
Sao nay đã quên rồi,
Để Việt Cộng mua chuộc
Làm nhiều chuyện hèn tồi"

Nói ra đi tỵ nạn
Vì Việt Cộng bạo tàn!
Bây giờ sao lạng quạng
Gây nhiều việc hoang mang"

Tự xưng làm cách mạng!
Tranh đấu cho tự do!
Kẻ thù sao không đánh,
Mà lại chống "bên ta""

Mãi khoe làm chính trị!
Với thành tích ở tù!
Sao không biết liêm sỉ,
Tung nhiều chuyện ruồi bu"

Khoe mình có học vấn
Cựu sinh...trường nọ kia
Sao tin điều vớ vẩn
Để lầm lỡ lia chia"

Hãnh diện tài ăn nói,
Làm điều hợp, xướng ngôn...
Sao không nhìn cốt lõi,
Sự kiện những thế đòn"

Tạm ghi số câu hỏi
Với đề tài Tại Sao,
Phân biệt quá nhức nhối:
Từng động lực nơi nào.

Thế Nhân - Melbourne

*
Ông tổng ể mình

Đồ dân cứu trợ là đồ chùa
Sẵn đám Việt kiều tụi nó lo
Của chung thiên hạ đồ Cộng sản
Của riêng xài đã, đứa nào phiền"
Cầu cho bão lụt luôn có mãi
Mong mỏi thiên tai cứ kéo dài
Nghèo đó dân tình là cơ hội
Nội bấy nhiêu thôi đảng đủ giàu
Dân càng khổ sở càng điêu linh
Đảng biết nhưng lờ cứ nín thinh
Đã có cò mồi lo sặc máu
Có đám nằm vùng chạy lăng xăng
Cần gì thể hiện với thể hình
Chuyện cần trước nhất chuyện tiền đô
Kẹt địa đăng báo la bài hãi
Khối đám người nghe gởi ào ào
Ông tổng ể mình không đ... nổi
Lên đài phát thanh cố la làng
Bao thằng đón gió liều chơi xổi
Cấp tốc quyên ngay gởi thuốc về
Đồng ý giúp người cho phải đạo
Nhưng thằng cán bộ bịt hầu bao
Ăn chơi phè phỡn còn chọc tức
Cớ sao bò sữa phải bao thầu*

Tư Râu

*
Mến gửi Cô Gia

Kẻ hèn này Thơ Thẩn vào thư viện Mà Chơi, tình cờ đọc được một mẩu tin trên báo CHÍNH LUẬN đề ngày 4.9.00 với tựa đề: "Đương kim TT bị véo tai". Nội dung bài báo cho biết: vào cuối tuần qua, trong bài diễn văn đọc tại Darwin, cựu TT N.Fraser (1975-1983) véo tai đương kim TT(Howard 1996...) bằng cách hài đương kim TT các tội sau:

- Không chịu xin lỗi, không làm hòa với dân Bản Địa
- Không chịu bỏ luật Mandatory sentences.
- Để LHQ tố cáo có nạn kỳ thị ở Úc.
- Nhắm mắt hy sinh những giá trị xã hội, đạo đức chỉ chú trọng đến kinh tế và tiền bạc.
- Càng ngày càng tỏ ra bảo thủ...
- Bắt tay và làm tay sai cho tài phiệt: hy sinh giới nghèo cho giới giầu, gây nhiều bất công xã hội...

Vì thế nên có bài thơ rằng:

Sáng mắt ra chưa hở các bồ"

(Phổ thơ theo ý kiến của cựu TT Malcolm Fraser)

Ai bảo bầu cho đảng TỰ DO,
Bầu trùm Bảo Thủ: lão Hô-Quơ.
Làm hòa Bản Địa: ông quay gót,
Bỏ luật tù giam (1), ông tảng lờ.
Kỳ thị: ngo ngoe Liên Hiệp Quốc(2)
Thuế tăng (3), tiền xuống (4): mackeno(5)
Hy sinh Đạo Đức, nâng Tài Phiệt,
Sáng mắt ra chưa, hở các Bồ""

Kỳ Nguyễn

1. Không chịu bỏ luật Mandatory sentences
2. Liên Hiệp Quốc tố cáo: có nạn kỳ thị ở Úc
3. Thuế GST được ban hành ngày 1.7.00
4. Tính đến nay tiền Úc xuống đến mức thấp nhất trong vòng 20 năm qua
5. Chủ nghĩa "mặc kệ nó", chết ai nấy chịu vì chính phủ không có chánh sách
cải tổ cho xã hội được lành mạnh.

*Tin báo về các vụ cứu trợ thiên tai nghèo đói. Nguyên nhân chính của vấn đề này do ai gây ra" Và trước khi cầu cứu mọi người, tại sao nhà nước không tự cứu lấy cho dân mình. Tiền tham nhũng thì một cắc không bỏ ra. Chẳng lẽ bất cứ việc gì cũng phải nhờ Việt kiều và ngoại quốc giúp đỡ. Và tại sao bất cứ việc gì Việt kiều chúng ta lại phải gánh vác để cho bọn chúng rảnh tay mà đánh phá chúng ta. Xin mọi người bình tâm xem xét lại vấn đề

***
Cáo lỗi: Trong bài thơ "Ngủ xe" của Anh Mười đăng trên SGT số 176 ngày
25.8.00, tòa soạn đã sơ sót nên câu thứ 8 viết sai, xin sửa lại là: "Vội giận
cho nên việc chẳng lành". Tòa soạn chân thành cáo lỗi cùng Anh Mười và quí vị
độc giả.

Chọc quê Lê Khả Phiêu

(Vào tháng 5/2000, tổng bí thư đảng Cộng sản Lê Khả Phiêu, đã mang bị đến Pháp để ăn mày, hết rêu rao về "đỉnh cao trí tuệ", về "khoa học kỹ thuật tiên tiến"...Vì thế, đứa Nam Man chọc quê y chơi.)

Cụ Mác, cụ Lê... dỏm thiệt ngheo,
Không còn "...bách thắng" hở bồ tèo"*
Cho hay lúc đói - cu còn thụt,
Bởi vậy khi nguy - dái cũng teo.
Thấy bác sang Tây người rách mướp,
Nhìn ông tại Pháp mặt bèo nhèo,
Nên "thằng đế quốc" khinh như chó,
Lấy khúc xương ra bẹo, chạy theo.

*Việt cộng luôn rêu rao là "Chủ nghĩa Mác-Lê bách chiến bách thắng".

*
Chọc quê Trần Đức Lương

(Đứa Nam Man rất thích nhậu với món mồi lươn xào sả, vì thế khi đọc đến tên "Trần Đức Lương" (chủ tịch CSVN), đứa Nam Man liền nghĩ đến món lươn xào sả nên làm bài thơ này)

May ông có được cái tên... Lương,
Nếu thiếu "giê" là tớ khó thương(*)
Giống đó thì hay trò uốn éo,
Loài này chỉ được nước bò, trườn.
Thường đi để lại tanh cho rổ,
Hễ quậy thì làm đục cả mương.
Nên em khoái bắt đem xào sả...
Làm mồi đánh chén, "bốc" sương sương.

(*)G. Lươn

*
Mời bác Hoàng Duy Hùng đến chơi

(Bác Hoàng Duy Hùng có đến Úc nhưng không đến đứa Nam Man, vì vậy bài này đứa Nam Man mời ông ta, nếu lần sau có đến Úc thì đến "chơi" với đứa Nam Man)

Dạo đó nghe đồn: bác có qua,
Sao không "phôn" trước với em cà"
Chê em thất nghiệp không tiền nhỉ,
Tưởng tớ thua bài sạch túi a"
Dẫu hết phương bao thuê xế hộp,
Nhưng còn cách hỏi mượn xe ca.
Nhằm nhò gì chuyện em đưa đón,
Ủa, bác thôi còn "chuyển lửa" à"*

Ủa, bác thôi còn "chuyển lửa" à"
Đâu sao, chuyện ấy cứ... cho qua.
Lâu rồi, chẳng gặp ông "thầy kiện",
Mới đó, còn "chơi" bác "luật da"**
Tớ tưởng ông sang cùng rỉ rả,
Em trông bác ghé để khề khà.
Rồi nhìn "ngọn lửa thiên an" cháy...
"Đốt" chết vài tên cà chớn mà!

* Có lúc ông HDH hợp tác với ông Phạn V Thành để "chuyển lửa" về VN cho VC nấu cơm.
**Luật gia

*
Thà đừng mời thỉnh còn hơn

(Thầy cãi HDH, người có liên hệ đến việc quyên góp 100 ngàn USD để "lăn chuyển bánh xe tổng tuyển cử với Việt Cộng", đã đến Sydney hai lần. Một lần thì "nổi đình nổi đám", một lần "âm thầm lặng lẽ". Nhưng cả hai lần đều có "gặp gỡ thân hữu" với một số vị" ở hai tư gia mà lần sau thì ở tư gia của một vị "tai to mặt bự". Bài này đứa Nam Man viết về cuộc gặp gỡ lần thứ hai đó.)

Lúc ấy Nam Man cũng có nghe,
Nhiều người "nói xấu" mụ đây nè.
Rằng: bà đã 'hợp' ba thằng xạo,
Trách: mụ đang "o" mấy mặt ke.

Đã thối còn hơn lu mắm trở,
Vừa hôi chẳng khác hũ tôm he
Nhưng rồi gặp phải thằng "thầy cãi"
Nó "cãi" cho bà hết "giật... le"

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.