Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cảnh trí tâm hồn Lê Phạm Lê trong “Gió thổi phương nào”

21/12/201400:52:00(Xem: 3946)

Cảnh trí tâm hồn Lê Phạm Lê trong “Gió thổi phương nào”

 

Lâm Hảo Dũng

 

 

Chúng tôi may mắn nhận được thi tập “Gió thổi phương nào” của nhà thơ Lê Phạm Lê gởi tặng. Nhà thơ vốn là một cựu giáo chức dạy môn Việt văn ngày trước, do đó đối với tác giả ,thơ dễ dàng thẩm nhập vào tâm hồn là một điều tất yếu.

 

Thi tập “Gió thổi phương nào” gồm có : Trên bước đường lưu lạc, Tình hoài hương, Quê hương thứ hai, Trở về quê cũ, Viết cho gia đình, Viết cho bạn bè.

Chúng tôi mời qúi bạn đọc đi vào thế giới thi ca của nhà thơ nữ Lê Phạm Lê qua từng trang sách một.

Tâm trạng khắc khoải của những hồn gìa lúc nào cũng theo dõi dấu chân di trú của đàn con, cuộc vượt thoát bằng thuyền qua những hải trình đầy nguy khốn, gian nan- sự canh chừng cuả những con mắt cáo, bảo tố, an tòan thuyền bè và nhất là nạn hải tặc đang mỗi ngày càng gieo kinh hoàng trên biển.

Chúng ta hãy nghe tác giả bàng hoàng thảng thốt:

“ Hung tin từ Úc đưa về

Rằng tàu cập bến chẳng hề thấy tôi”

( Gieo gió trang 15)

Hay xót xa tột cùng:

“ Mẹ cha vật vã gào la

Khóc con bỏ cuộc, đường xa hải hồ”

( Gieo gió trang 15)

Và tình mẹ bao la đã gây kích xúc cho tác giả viết nên những lời đầy cảm khái.

“ Quấn con ấm áp đông buồn

Tôi, dòng sông nhỏ xa nguồn, bơ vơ

( Món qùa trang 20)

Những ngày đầu tạm cư đầy trống vắng, hụt hẫng; tình thầy trò được tác giả ngợi ca qua những lời bình dị mộc mạc: “ Thưa cô ngủ tạm đêm đầu ,nhà em” ( Tình cờ trang 21) và niềm hy vọng lúc nào cũng rực sáng, thôi thúc tác giả phấn đấu vượt qua những trở ngại. Bidong chắc hẳn đã là một kỷ niệm đẹp buồn cho đời lưu vong tỵ nạn của tác giả? “ Cho niềm hy vọng một lần hồi sinh ( Tình cờ trang 22)

Một bài thơ không diễn tả về mẹ, nhưng đã hàm chứa bằng vạn lời . Trên bước đường tạm dung, không nỗi ưu tư nào hơn khi trẻ thơ đau ốm, cần được chửa trị. Và một quyết định rạch ròi từ khước không để con mình phải uống chung bầu sửa với các trẻ bệnh khác mà người y tá vì thiếu phương tiện hay vì một lý do nào đó trao.

“ Sợ lây bệnh hiểm nghèo,

Người mẹ đành bế con ra khỏi chiếc nôi

Lặng lẽ rời bệnh viện

Phó mặc những gì sẽ xảy ra

Đêm trôi qua

Bình minh vừa ló dạng từ chân trời xa lạ

Người mẹ ngồi co rúm

Manh áo mỏng che da…”

( Viễn khách trang 23)

Sự thử thách tình mẹ thương con lại được thể hiện cụ thể hơn:

“ Một phụ nữ Mã Lai đeo đầy nữ trang

Chăm chú nhìn

Đứa bé mắt nai tròn ngơ ngác

Hỏi người mẹ xin đổi con bằng vàng”

( Viễn khách trang 26)

Những khốn khó, chật vật buổi đầu nơi hoang đảo Bidong, nỗi nhớ thương quê nhà trĩu nặng, nhưng rồi chức nghiệp lại dấy lên trong lòng tác gỉa .

“ Mở lớp học nghèo bên bờ kinh

Cửa Khổng, sân Trình mấy môn sinh

Học trò bó gối bên sàn hẹp

Cô nhớ ngày xưa buồn một mình”

( Trên đảo Pulau Bidong trang 28)

Dường như có một chút xót xa chảy tràn trong tâm hồn tác gỉa!?

Rồi cũng có một ngày xa rời Bidong về miền đất mới, đất của hy vọng, đất của tự do, đẩy lùi bóng đêm qúa khứ. Tình hoài hương khắc khoải tìm về, nhớ song thân, nhớ kỷ niệm thời đi học, vùng trời mà tác giả đã thở khi còn thơ cho đến trưởng thành.

“Có đêm nao mẹ ngưng cầu nguyện?

Có ngày nào mẹ được thảnh thơi?

( Mẹ trang 36)

Hoặc hệ lụy trong tình thân:

“ Sài gòn đang giấc ngủ say

Thương người em nhỏ tóc mây bềnh bồng

Thẫn thờ đứng tựa bên song

Nhìn theo bóng chị ruổi dong cuối trời”

( Bên kia bờ đại dương trang 43)

Hay rõ nét hơn khi đàn chim non từ gỉa mái ấm gia đình bay về phương trời xa, lòng mẹ se sắt đến dường bao!. Sân ga, dĩ nhiên hẳn buồn vì thường là nơi tiễn đưa hơn sum họp?.

“ Tiễn con trên bến ga chiều

Lối về quạnh quẽ, lòng hiu hiu buồn

Còi tàu văng vẳng đêm sương

Thoảng trong hương gió điệu thương ngọt ngào.

( Lưu luyến trang 40)

Tâm trạng luôn ray rức nhớ quê nhà, đi giữa lòng quê người vẫn cảm thấy mình lạc lõng bơ vơ, tự vấn,tự se sắt hỏi lòng- ta từ đâu đến và tại sao ta ở nơi này. Trong tâm thức bềnh bồng lại càng xé nát tâm hồn nhà thơ nữ:

“ Tôi vẫn đi mệt nhoài

Giữa lòng phố miệt mài nắng đổ

Mồ hôi từng cơn gầy da thịt

Trời không mưa sao đại lộ bỗng mờ ?

Tóc rối trên vai bơ phờ

Buồn như chim non bơ vơ

Không còn tổ ấm

Khi cơn mưa chiều vừa tạnh

Âm thầm nghe khóc cả trời xanh.

( Chuông nhà thờ trang 50)

Tình cảm gia đình dường như lúc nào cũng quyện  kín trong tâm hồn tác giả. Cuộc sanh ly đôi khi nhuốm màu tử biệt. Chúng ta hãy nghe những lời thổn thức rướm máu của tác giả:

“ Tháng hai con đem ba về gấp

Hẹn gặp em ở phi trường tân Sơn Nhất

Đem ba vào bệnh viện

Ngày đi, mẹ ba bịn rịn tiễn đưa

Sài gòn mưa bụi lưa thưa

Nỗi buồn chia ly sao nói cho vừa…

( Thăm nhà trang 67)

Để rồi:

“ Ba ơi thôi đã hết rồi

Nghìn thu yên giấc, cõi đời lìa xa

( Một nén hương lòng trang 71)

Tình phụ tử cao xa vời vợi, có thể đã ám ảnh tác giả trong mọi sinh hoạt đời thường?.Trái tim giàu cảm xúc của người con hiếu thảo và một tâm hồn thơ bén nhạy nên dễ dàng bật khóc vào mỗi đêm dài chăng?.

“Lạ lùng thay giấc chiêm bao

Ba về thăm một mưa rào sớm mai

Vẫn măng tô dạ ngày nào,

Ung dung đặt chậu hoa mai trước nhà

Vui mừng tiếng trẻ reo ca,

Buổi ngâm thơ, tính mời ba tháp tùng

Mưa rào-giọt ướt, giọt không,

Ly cà phê Mỹ, bếp hồng Việt Nam

Đang vui con bỗng bàng hoàng

Nhớ bài thơ biệt đã làm tiễn ba

Thực, hư vẫn nghĩ chưa ra,

Bừng cơn mộng, vẳng tiếng gà gáy trưa.

( Cõi hồn trang 78)

Lời gởi cho một người bạn thân quen khi trở lại quê nhà, tác giả đã nhắn nhủ, gởi trọn tim mình theo những dòng sông , cánh đồng, biển cả mênh mông, những cụ đồ gìa, những rặng núi xanh, cao nguyên đất đỏ, một chiều sương thu… Tha thiết, hoài mong, những ảnh hình đơn sơ, thân thuộc ấy, khi chia cách lại là những vết kim đâm thấu trái tim người.

“ Mai anh về Việt Nam

Thăm giùm tôi vùng cao nguyên đất đỏ

Đà lạt, quê hương tôi đó

Người đi chưa quên “ Thành phố hoa đào”

Và kỷ niệm của một thời yêu thương tuổi nhỏ

 

Xin gởi theo anh một chút gió đầu thu

Cho áo ai bay một chiều sương mù

Xin gởi theo anh cụm mây trời phiêu lãng

Và chút tình thương mến rất Việt Nam”

( Gởi về bên ấy trang 86)

Qua “ Gió thổi phương nào” , chúng ta đã được tác giả trình chiếu những đoạn phim rời về chân dung của một người nữ tỵ nạn; những ưu tư khắc khoải, những phấn đấu nơi miền đất mới và cuối cùng mùa thâu hoạch đã thành công viên mãn.

Ngoài ra, một đặc điểm cao quí rất đáng được chúng ta mến mộ, đó là sự vị tha, trái tim nhân ái của tác gỉa :

” Đời sao lắm việc bất ngờ- Mất khăn có kẻ nghi ngờ cho ta- Món qùa trang 20”

 Hoặc:” Giật mình sao lại là tôi- Làm gì nên tội cho người đổ oan- Cát dã tràng trang 48”.

 

Những câu thơ đẹp chúng ta có thể bắt gặp trong thi tập:

“ Tôi dòng sông nhỏ xa nguồn bơ vơ”

 (Món qùa trang 20)

Hoặc nhẹ nhàng thanh thoát:

“ Cắt lá mây rừng trên đỉnh núi

Mang về đan vách chắn niềm đau”

( Trên đảo Pulau Bidong trang 27)

Hay lời than thở, thầm thì cùng sóng biển:

“ Con gào khóc giữa rừng khuya u uất

Đại dương buồn thôi dậy sóng trùng khơi

(Đêm thâu trang 29)

Ngôn từ “ sầu dư” được tác giả sử dụng thật tuyệt vời:

“ Bềnh bồng sóng nước vô tư

Gió xuôi đưa mối sầu dư sang bờ”

(Đơn sơ trang 30)

 

Chúng tôi cảm ơn tác gỉa Lê Phạm Lê đã cho chúng tôi sống lại một thời qúa vãng mà bụi khói quê người, có thể hay ít nhiều, làm nhạt nhoà trong ký ức và nhà thơ chắc hẳn còn giữ riêng cho mình như là một kỷ vật của thời tăm tối nhất trên quê hương và cho chính thân phận tác gỉa ?.

Và chúng tôi hy vọng sẽ được đón nhận những thi tập khác cuả tác giả trong một tương lai gần.

 

“Gió thổi phương nào “được in bởi United States of America năm 2003

-Design by Luu Tran Nguyen

-          Illustrations by Vũ Hối

-          Ảnh Thanh Kim Le và Nathan McKnelly

 

 

Lâm Hảo Dũng

(PTT)

Van,BC- Can- Dec 19-2014- 5H39’pm


.
,

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoạt động chính trị nội bộ cộng đồng gốc Việt vốn không được truyền thông dòng chính để tâm, ngoại trừ dăm báo chí địa phương vẫn thường đưa tin về các ứng viên gốc Việt ra tranh cử hay thắng cử vào các chức vụ dân cử địa phương trong mỗi mùa bầu cử.
Vào ngày 16/10/2020, một nam giáo viên Pháp dạy lịch sử đã cho học trò cả lớp xem những bức hý họa châm biếm Nhà Tiên Tri Mohammad để chứng tỏ quyền tự do ngôn luận đã bị chặt đầu ở một địa điểm gần trường học của ông ở ngoại ô Paris.
Việt Nam có chu kỳ lịch sử năm trăm năm: 500 năm thịnh, 500 năm suy. Dân tộc ta đang ở cuối thời kỳ suy thoái năm trăm năm vừa qua (hậu Lê, Nguyễn, Tây thuộc, Cộng sản thuộc), đang tiến dần vào giai đoạn chuyển tiếp sang 500 năm hưng thịnh sẽ tới (Đại Việt 2000).
OECD dự đoán đến cuối năm 2021 GDP Trung Quốc tăng trưởng 10% trong khi GDP Hoa Kỳ chỉ trở lại bằng năm 2019 [1], trong lúc Âu Châu và Nhật Bản mất thêm nhiều năm nửa mới phục hồi. Như vậy nếu thương chiến tái khởi động hiệp 2 thì Trung Quốc vừa ở thế mạnh hơn trước lại càng dễ dàng chia rẽ các nước Tây Phương.
Nếu các cuộc thăm dò dư luận phản ảnh trung thực trên lá phiếu cử tri thì cựu Phó Tổng thống Dân chủ Joe Biden sẽ là Tổng thống Mỹ thứ 46 sau cuộc bầu cử ngày 3/11 (2020).
Kinh nghiệm của tôi với chế độ cộng sản tuy ngắn nhưng (chắc) đủ. Ngay sau khi họ chiếm được miền Nam, những sợi giây thun ở đây cũng đã lật đật thun nhỏ ngay lại. Những trang sách hay những cái bao ni lông cũng thế, cũng đang trắng tinh liền vội vã biến thành sắc mầu đen xỉn.
Bàn chuyện ma quỷ là một việc vô cùng nguy hiểm vì đây là một vấn đề rất nhạy cảm được thiên hạ liệt vào loại mê tín dị đoan. Tin ma hay không tin ma là quyền tự do của mỗi người. Xin đừng phán xét.
Tôi đến thăm nhà sách Tú Quỳnh từ sáng sớm thứ Bảy 18 tháng 10, 2020, cốt để nhìn lại một nơi chốn thân quen của người Việt tị nạn ở Quận Cam, trước khi nó đóng cửa vĩnh viễn. Cơn lốc đại dịch Covid 19 chưa qua mà hậu quả thảm hại đã giáng xuống khắp nơi từ nhân mạng tới tài chánh và bao nhiêu món ăn tinh thần cũng theo đó mà ra đi.
Nhân khi đọc bài Thành Tựu Niết bàn của Cư sỹ Nguyên giác Phan Tấn Hải, chúng tôi xin phép kết hợp với thuyết big bang của Stephen Hawking và tiến trình giác ngộ của Đức Phật, và sự sống và chết theo Phật giáo để luận bàn về Niết bàn, giải đáp thắc mắc đức Phật chết rồi đi về đâu? Đây chỉ là khởi niệm mới lạ, biết đâu tương lai sẽ có người chứng minh được.
Phiên toà xử người dân Đồng Tâm cùng cái án tử hình, chung thân dành cho con cháu cụ Kình đã phủ xuống tâm trạng u ám cho tất cả chúng ta. Nhưng sự việc không dừng ở đó, công an đã bắt giam nhà báo Phạm Đoan Trang, đồng tác giả của ấn bản “Báo Cáo Đồng Tâm”.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.