Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Lễ Tưởng Niệm Bà Pam Baker, Ân Nhân Của Người Việt Tỵ Nạn

22/05/200200:00:00(Xem: 3965)
BANKSTOWN: TRONG THỜI GIAN 2 tuần qua, tại nhiều thành phố, thủ đô trên thế giới, cộng đồng người Việt tự do đã long trong tổ chức lễ tưởng niệm nữ Luật sư Pam Baker, một vị ân nhân đã từng giúp đỡ nhiều người tỵ nạn Việt Nam tại Hồng Kông trong suốt thời gian hơn một thập niên. Được biết, bà Pam Baker đã qua đời tại Anh quốc vì bệnh ung thư, hưởng thọ 71 tuổi. Lễ hỏa táng đã được cử hành tại Cheshire lúc 3 giờ 30 ngày 1 tháng 5.

Phần bà là vị ân nhân của đông đảo người Việt tỵ nạn, phần tấm gương bà một lòng một dạ tận tụy phụng sự cho những người nghèo khổ, đã ảnh hưởng lớn lao và sâu xa trong tâm hồn của nhiều người Việt tỵ nạn, nhất là giới trẻ Việt Nam, nên tại nhiều quốc gia, cộng đồng người Việt đã tổ chức các buổi lễ tưởng niệm bà trong niềm biết ơn và thương tiếc vô bờ bến. Riêng tại Sydney, Lễ Tưởng Niệm Bà đã được Cộng Đồng Người Việt Tự Do NSW long trọng tổ chức vào chiều Chủ Nhật 12.5.2002.

Hiện diện trong buổi lễ tưởng niệm ngoài các vị đại diện của các hội đoàn, đoàn thể trong cộng đồng, còn có một số văn nghệ sĩ tên tuổi, và đặc biệt, có sự hiện diện đông đảo của sinh viên, học sinh, những người luôn luôn thầm nguyện đi theo con đường phụng sự tha nhân mà nữ luật sư Pam Baker đã đi...

Sau phần chào cờ và mặc niệm, ông Gia Du, người điều khiển chương trình buổi lễ đã trang trọng tuyên bố lý do buổi sinh hoạt vô cùng đặc biệt của cộng đồng trong buổi chiều nay. Tiếp đó, mọi người lắng nghe trong sự xúc động ông Gia Du đọc phần tiểu sử của bà Pam Baker do Lily Dizon biên soạn và ông Đoàn Việt Trung dịch thuật. (xem chi tiết tr.17)

Sau đó, Bác sĩ Nguyễn Mạnh Tiến, Chủ tịch CĐNVTD/NSW kiêm Chủ tịch Hội Đồng Yểm Trợ Đồng Bào Tỵ Nạn Úc Châu lên phát biểu những suy nghĩ cùng những kỷ niệm của ông dành cho bà Pam Baker. Đặc biệt, nhìn nhận và đánh giá những đóng góp lớn lao của nữ luật sư Pam Baker, Bác sĩ Chủ tịch đã khẳng định, di sản to lớn nhất mà bà Pam Baker đã để lại chính là di sản sống, là sự tiếp nối của thế hệ trẻ đối với truyền thống phụng sự tha nhân, giúp đỡ những người hoạn nạn mà bà đã theo đuổi và trở thành một biểu tượng cao qúy. (xem chi tiết tr.16)

Sau đó, một số hình ảnh về bà Pam Baker cùng gia đình, thân hữu và các cộng sự đã được trình chiếu... Cùng với những hình ảnh xuất hiện trên màn ảnh, đông đảo mọi người đều bồi hồi xúc động trước những nghĩa cử cao qúy của bà, những cống hiến vô điều kiện của bà dành cho người tỵ nạn Việt Nam.

Đặc biệt, nhìn căn phòng chật hẹp của bà tại Hồng Kông, chỉ đủ kê một chiếc giường đơn, một chiếc bàn nhỏ và chiếc ghế mộc mạc... nhiều người đã xúc động rưng rưng lệ, vừa thương cảm nhớ lại những kỷ niệm đau buồn trên đường vượt biển của chính mình, vừa cảm phục, yêu qúy bà, một người phụ nữ tuy không cùng chủng tộc, màu da, ngôn ngữ, văn hóa, nhưng sao muôn vạn phần thân thiết...

Đặc biệt, trong chương trình của buổi lễ tưởng niệm có phần thổ lộ tâm nguyện "Di sản của bà Pam Baker: Phải đi nốt con đường" do Alison Phan trình bầy.

Trong thời gian mười phút đồng hồ, cô Alison Phan đã trình bầy một cách linh động những xúc cảm của cô dành cho vị ân nhân quá cố, và đặc biệt cô đã minh họa một cách tuyệt vời những ảnh hưởng to lớn của bà Pam Baker đối với cô nói riêng và thế hệ trẻ nói chung.

Qua lời trình bầy của Alison Phan, mọi người hiểu được, vì sao những thanh niên nam nữ đủ mọi sắc tộc trong đó có Alison Phan, Trịnh Hội... đã tự nguyện chọn con đường cống hiến công sức, tâm huyết cho những người nghèo khổ, bất hạnh...

Thì ra lòng hy sinh, tinh thần làm việc, cuộc sống giản dị và tâm nguyện trong sáng của bà Pam Baker đã có một sức mạnh thiêng liêng, cảm hóa được tất cả những người chung quanh bà, để rồi từ những người đó, sức mạnh cảm hóa của bà được lan truyền đến những người khác... Và như vậy, ta mới thấy được sức mạnh và tình yêu thương của bà không những hiện hữu khi bà còn tại thế, mà còn tiếp tục hiện hữu, tiếp tục lan tỏa và sinh sôi nảy nở ngay cả khi bà đã nằm xuống, vĩnh biệt trần thế...

Để đền đáp lòng yêu thương của bà và đi tiếp con đường bà đã đi, cô Theresa Đặng Hồng Hải, Chủ tịch THSVHS/NSW đã trình bầy về Pam Baker Foundation, một qũy thiện nguyện được thành lập nhằm vinh danh tên tuổi của bà qua việc giúp đỡ những học sinh nghèo tỵ nạn.

Ngoài ra, trong buổi lễ, còn có phần phát biểu cảm tưởng của hai người tỵ nạn, nhờ được bà hết lòng giúp đỡ nên đã được đinh cư ở Úc trong tư cách của người tỵ nạn chính trị.

Đặc biệt, cũng trong buổi lễ tưởng niệm, giọng hát của Mỹ Linh được nhạc sĩ Hoàng Ngọc-Tuấn đệm đàn với bài hát Goodbye's The Saddest Word, đã khiến mọi người thực sự xúc động khi thấy trong tâm hồn mình có những âm thanh của quá khứ, có những nhân dáng của kỷ niệm, có những mùi hương của ngày xưa... thấp thoáng hiện về...

Thì ra đôi khi vĩnh biệt chưa hẳn đã là buồn, mà có khi nó giúp cho chúng ta có được dịp thanh tảy, để trở nên tốt hơn, thấy cuộc đời đáng sống hơn, và những bè bạn chung quanh cũng trở nên đáng yêu hơn...

Sau buổi lễ tưởng niệm ra về, trong lòng mọi người có nhiều nỗi niềm bâng khuâng không tên gọi... Nhưng hình như trong tâm tưởng của mỗi người vẫn phảng phất hình ảnh bà Pam Baker qua nét vẽ bay bướm và rất thần tình của Vi Phát... một người họa sĩ tài hoa, có tâm hồn phóng khoáng, chợt đến chợt đi không ai biết, nhưng dù đến hay đi bao giờ cũng vang vang tiếng cười vừa có cái âm hưởng khinh thế ngạo vật vừa có cái gì rất yêu đời...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.