Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Một bước nhỏ nhưng là một bước tiến quan trọng

30/10/201400:09:00(Xem: 3600)
Một bước nhỏ nhưng là một bước tiến quan trọng
Thục-Quyên

Tin Điếu Cày được trả tự do và bị trục xuất khỏi Việt Nam đáng lý không được phép là hai mặt dĩ nhiên của một chiếc mề đay, nhưng kinh nghiệm với nhà nước Cộng sản Việt Nam cho thấy nó đã thành một hiện tượng quen thuộc: tù nhân lương tâm chỉ được thả ra để chết như nhà giáo Đinh đăng Định, như Huỳnh Anh Trí, hoặc may mắn hơn để sống sót nhưng phải rời bỏ quê hương như Cù Huy Hà Vũ, như Điếu Cày.
Tôi được tin anh Điếu Cày tới Los Angeles khi mình đang ở Samarkand, thành phố cổ kính hơn 2750 năm tuổi của Uzbekistan, trung tâm quan trọng trên Con Đường Tơ Lụa, con đường thương mại vĩ đại đầy thần thoại giữa Trung Quốc và khu vực Địa Trung Hải qua tới Âu Châu, Hàn quốc, Nhật Bản, từ thế kỷ 2 TCN tới thế kỷ 17. Không khí cởi mở và thân thiện với du khách cũng như đầy màu sắc tươi vui của người dân xứ Hồi giáo này nhắc tôi nhớ lại Iran của những năm trước thời điểm Hồi giáo trở thành cực đoan, và làm dịu bớt nỗi bực mình thường trực của tôi khi bị nghe du khách ngoại quốc một mực khen ngợi Việt Nam như một nước du lịch đẹp và nhất là RẺ mà chẳng biết gì về những lầm than của con người đang sống tại xứ sở được gọi là "đẹp và rẻ" ấy.
Trong vai trò một  du khách, tôi nhớ ra là tầm nhìn của tôi chắc chắn chỉ có thể phiến diện nếu không có những người dân bản xứ thông minh và yêu nước, yêu dân tộc mình, giới thiệu và hướng dẫn.
Những ngày sau cho tới cuối chuyến đi,  dù đoán biết sẽ có làn sóng buồn vui khen chê chung quanh sự xuất ngoại bất đắc dĩ của Điếu Cày, tôi vẫn đơn giản mừng anh đã tìm lại được tự do, và mừng cho gia đình anh bớt những ngày khổ đau ray rứt lo cho anh bị hãm hại trong tù. Đối với tôi điều đáng lo ngại nhất cho Việt Nam là sự "xuất huyết" những tinh anh của dân tộc, một sự xuất huyết thường trực từ dưới thời Pháp thuộc kéo dài đến thời chiến tranh và rồi tới sự thanh toán triền miên những người tài của bạo quyền cộng sản.
Việt Nam đã có quá nhiều "anh hùng quá cố", chúng ta không cần nhiều hơn nữa. Tương lai dân tộc nằm trong tay những người còn sống, có kinh nghiệm chống độc tài  và có tinh thần trách nhiệm.
Không phải là không có căn bản, những lên tiếng nhắn nhủ người hoạt động tranh đấu nhân quyền không nên mãn nguyện cho là mình thành công khi một vài tù nhân lương tâm được thả, vì đó chỉ là lá bài mà nhà nước Việt Nam đã sử dụng nhiều lần để trao đổi một số quyền lợi với nước ngoài chớ không hề thực tâm cải thiện nhân quyền, dân chủ. Nhưng thật ra người đã đấu tranh nhân quyền thì có mục đích rõ ràng là đòi hỏi Nhân Quyền phải được tôn trọng luôn luôn và toàn vẹn tại Việt Nam, thành thử không bao giờ mục tiêu tối thượng này của họ bị xao lãng. Ngược lại cần tránh bi quan và nhớ rằng quan trọng không kém là giữ bình tĩnh trong khi quan sát, phân tách và đánh giá mỗi sự kiện cho đúng mức.
Sự kiện Điếu Cày đòi lại được tự do là một bước tiến quan trọng vì là một điều cụ thể chứng minh cho nhiều sức mạnh đang thành hình và mối liên kết mới mẻ đánh dấu một bước phát triển về chất giữa người Việt trong và ngoài nước. Sự kiện Điếu Cày cũng chứng tỏ thế giới đã nghe và đã ủng hộ một cách có kết quả, dù là bước đầu, phong trào dân chủ Việt.
Đối đầu với một nhà cầm quyền độc tài và điêu luyện trong những trò ma giáo bịt mắt thế giới, sự thông cảm về thế đứng và khả năng của nhau để bổ túc phụ giúp cho nhau giữa những người Việt trong và ngoài nước là cứu cánh lớn nhất. Bên cạnh muôn vàn hy sinh không những của những người đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ trong nước mà còn của gia đình họ, để đòi từng chút tự do nhỏ xíu mà những người sống trong các nước tự do dân chủ  đôi khi vì quá quen thuộc nên không ngờ tới, thì người trong nước khó biết đến sự khó khăn ở nước ngoài để kéo được sự chú ý của thế giới vào tình trạng vi phạm nhân quyền và thiếu dân chủ ở Việt Nam, trong một thế giới đang đảo điên vì chiến tranh và tranh giành quyền lợi thương mại.
Vậy mà chúng ta đã làm được phần nào!
Con đường còn dài,  nhưng sự có mặt của Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày tại hải ngoại là những bước tiến cụ thể cho thấy con đường dân tộc Việt chọn lựa là đúng. Những người BẠN được chọn lựa là Mỹ, là Âu Châu, là Asean, nơi tiếng nói của người dân được tôn trọng. Không ai chọn Trung Cộng, chọn Nga, chọn Bắc Hàn. Con đường tranh đấu cho Nhân quyền, Dân chủ đang trưởng thành. Chỉ cần mọi người kiên trì vững bước.
Cám ơn Điếu Cày vì những lời tuyên bố của anh cho thấy những việc làm của những người tại hải ngoại đã mang lại niềm hy vọng và làm ấm lòng những chiến sĩ dân chủ đang bị đàn áp và trong vòng tù tội nơi quê nhà. Cũng như đã chứng minh là ý thức Dân tộc và Tổ quốc đủ mạnh để đóng cửa dĩ vãng hận thù chia rẽ.
Chúng ta đã sang trang .
T.Q.

.
,

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Như vậy rõ ràng đã có những xung đột về quan niệm sáng tác của các Văn nghệ sỹ yêu chuộng tự do chống lại chủ trương kiểm soát, viết theo chỉ thị, hát theo viết sẵn của Tuyên giáo và của Tổng cực Chính trị quân đội. Hai lối đi này sẽ không bao giờ gặp nhau, dù đảng có quanh co, lèo lái thế nào cũng khó mà giữ chân được các Văn nghệ sỹ cấp tiến không bỏ đảng chạy lấy người.
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm”. Thế Kỷ 21, Jul. 2010). Đối với nhiều người dân Việt thì muốn sống như một ngư dân nghèo nơi vùng biển quê hương (như ông Dang) hay mong “muốn cơ cực ở nhà gần mẹ suốt đời” (như cô Tuyết) e đều chỉ là thứ ước mộng rất xa vời trong chế độ hiện hành.
Vụ «khủng hoảng thế kỷ» xảy ra đột ngột và gay gắt qua vụ tàu lặn Pháp-Úc tưởng chừng như khó mà hàn gắn lại được tình đồng minh kỳ cụu xưa nay nhưng rồi cũng thấy nhiều dấu hiệu tích cực để tin chắc trời sẽ lại sáng.
Nguyễn Khải, Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến đều đã đi vào cõi vĩnh hằng. Lớp người Việt kế tiếp, đám thường dân Bốn Thôi cỡ như thì sống cũng không khác xưa là mấy. Tuy không còn phải “né viên đạn của bên này, tránh viên đạn của bên kia, đỡ ngọn roi của bên nọ” như trong thời chiến nhưng cuộc sống của họ (xem ra) cũng không được an lành hay yên ổn gì cho cho lắm
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
Nhật báo Washington Post của Mỹ ghi nhận là: “Tổng thống Pháp Macron vốn dĩ đã rất tức giận khi được tham vấn tối thiểu trước khi Mỹ rút khỏi Afghanistan. Điều đó bây giờ đã tăng lên. Chính quyền Biden nên xem xét sự không hài lòng của Pháp một cách nghiêm túc. Hoa Kỳ cần các đối tác xuyên Đại Tây Dương vì đang ngày càng tập trung chính sách đối ngoại vào cuộc cạnh tranh cường quốc với Trung Quốc. Và trong số này, Pháp được cho là có khả năng quân sự cao nhất.
Sau khi tấm ảnh người đàn ông đi xe máy chở người chết cuốn chiếu, chạy qua đường phố của tỉnh Sơn La (vào hôm 12 tháng 9 năm 2016 ) được lưu truyền trên mạng, Thời Báo – Canada đã kêu gọi độc giả góp tay ủng hộ gia đình của nạn nhân. Số tiền nhận được là 1,800.00 Gia Kim, và đã được những thân hữu của toà soạn – ở VN – mang đến tận tay gia đình của người xấu số, ở Sơn La.
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.