Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ngập Ngừng... Những Lá Thư Xưa

11/04/201400:00:00(Xem: 4835)

Trong những mùa hè của năm tháng đời người, mùa hè của thời trung học có lẽ đẹp nhất. Đẹp nhất vì ở cái tuổi biết buồn ấy đã ủ mầm những thương yêu đầu đời và sẳn sàng bật tung những chồi non khát khao mảnh liệt đầy sức sống thanh xuân. Dẫu ai đó đã bước lên đại học để đi vào những bậc thang kiến thức sâu rộng và hửu ích cho đời sống, thì lứa tuổi sinh viên đó đã hằn nét ưu tư áo cơm, chớ không hồn nhiên trong sáng đầy vô tư như tuổi trung học...

Mùa hè những năm trung học càng đẹp hơn khi nắng vàng chói chang, phượng nở huy hoàng, sen ngát mùa chơi và những chia ly đầy kỷ niệm. Hẹn ước trên trang lưu bút nắn nót, luyến lưu trên tà áo dài trắng, lồng lộng ngọn gió thôi đùa trong tóc mai và trống trãi những buổi tan trường ngất ngây hồn niên thiếu. Ba tháng hè xa cách dài thăm thẳm cho những nuối tiếc học trò. Từ đó thôi vang tiếng trống trường, là xa ánh mắt thẹn thùng má đỏ, là vắng bóng ai nhảy dây đá cầu… Tạm biệt bà cai bán gánh cốc, ổi, bò bía, ô mai... Tạm biệt chú bán cà rem, kẹo kéo và tiếng chuông leng keng trước cổng trường. Ai đó hẳn đã có một mối tình đầu đời ngất ngây, nơi tình nhân được gặp nhau trên khuôn viên sân trường và lớp học. Nơi nhen nhúm những dòng thơ ngu ngơ đầu mùa như giọt sương non đêm trăn trở học thi. Những câu thơ như mật ong làm ngọt lòng nhau, như mắc cỡ dịu dàng giấu trong kẹp sách…Ở đó tràn đầy tình bạn vô ưu, chút tình yêu chớm nở và lắm tình sầu đơn phương.

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi 18,
Thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu.(Phượng Hồng - Đỗ Trung Quân)

Những mối tình đầu thật đẹp được chứng nhân bằng những bức thư vụng về trao nhau. Những lá thư thay cho nỗi lòng e thẹn để nói lên một khối tình. Những con chữ lắm khi sáo ngữ nhưng mang đến lòng đôi lứa yêu nhau những rung động đến cuồng quay tháng ngày hè xa cách. Và cánh thư đó luôn sealed with a kiss trước khi được gửi đi. Phải không em? Những lá thư tình đó hẳn phải được đọc đi đọc lại, lắm lần nắn nót, âu yếm bỏ vào phong bì nho nhỏ, nhẹ thấm chút đầu lưởi cho ướt bì thư, gấp lại. Như hôn vào đó một nụ hôn gửi vào cánh thư, bay về người yêu dấu xa xăm. Sealed with a kiss là đóng dấu, niêm phong vào lá thư một nụ hôn. Một nụ hôn bạo dạn trinh nguyên thầm kín mà chỉ có riêng người mình yêu nhận được.

Though we gotta say goodbye for the summer
Baby, I promise you this
I'll send you all my love
Every day in a letter
Sealed with a kiss
Yes, it's gonna be a cold lonely summer
But I'll fill the emptiness
I'll send you all my dreams
Every day in a letter
Sealed with a kiss
.
I'll see you in the sunlight
I'll hear your voice everywhere
I'll run to tenderly hold you
But baby, you won't be there
.
I don't wanna say goodbye for the summer
Knowing the love we'll miss
So let us make a pledge
To meet in September
And seal it with a kiss (Sealed with a kiss. Nhạc và lời Gary Geld và Peter Udell)

Em dấu yêu! Dẫu mùa hè đến, nay giờ phút chia tay. Anh hứa sẽ viết và gởi cho em hằng ngày. Mỗi lá thư được dán kín bằng một nụ hôn. Anh biết mùa hè sẽ lạnh và đơn côi lắm, nhưng anh sẽ lấp đầy nỗi trống vắng bằng những giấc mơ về em, gói trong lá thư được phong kín bằng nụ hôn tình. Anh sẽ thấy em trong vầng dương, nghe tiếng em khắp chốn và tìm đến em. Dù em không ở đó! Anh không muốn nói lời chia tay, khi mùa hè đến. Hãy hứa với nhau chúng mình sẽ tương phùng vào tháng chín. Em nhé! Gửi đến em lá thư, mang tình anh phong kín một nụ hôn.

Thật dễ thương và xao xuyến phải không em? Những lá thư ngày đó giờ nhìn lại chợt giật mình vì bao nhiêu năm rồi không nhận được, hay gởi đi một lá thư tay. (Dù bao mùa hè đã len lén về trên ngày tháng viễn du.) Những câu thành ngử bóng bẩy như sealed with a kiss được đời sống hiện đại kỷ thuật số viết gọn là SWAK. Những lá thư cũng được số hóa. Những lá thư xưa trên giấy pelure hồng với nét bút tre nắn nón đậm nhạt, lá thư được gấp làm ba bỏ vào phong bì có chữ par avion viền khung những vạch chéo màu xanh đỏ và những con tem xinh xắn với những con dấu tròn hay gợn sóng. Chúng dần dần vắng bóng trong thùng thư, để thay thế bằng những bức điện thư có con chữ mới a còng (@) Người ta trêu gọi thư tay là snail mail, thư chậm như con ốc sên...

blank
Hình ảnh ngập ngừng thư xưa...

Thật là tiện lợi khi tình yêu và sự giao tiếp được chuyển tải nhanh như một ý tưởng, nhấp chuột một cái là anh và em đọc được. Không phải đợi chờ nửa tháng mười ngày để chạy ùa đến rơi dép khi bác đưa thư dừng xe đạp gọi tên “nhà ABC có thư!” Những kỷ niệm đau đáu một thời khi đem bức thư tình đi gửi. Bưu điện tỉnh lẻ buồn như thành phố ngủ trưa. Có chiếc bàn làm bằng đá vụn granito cáu bẩn những vết hồ dán bì thư và tem bằng bột khuấy. Những bức thư được gửi đi mà lòng còn lo âu biết người ấy có nhận được không???

Nhớ những ngày đầu xa xứ. Cô đơn và lạc lõng chi lạ. Không nhiều người quen, ai cũng bận rộn một đời riêng. Nên thèm giao tiếp và đọc thư lắm. Mỗi nhà ở đây có thùng thơ riêng nhỏ như chuồng chim màu đen, có chiếc cần màu đỏ, khi muốn gửi thì gạt cần lên như lá cờ nhỏ. Một tín hiệu khẩn cầu nhỏ nhoi như nhờ gió mang đi một tâm sự. Nhân viên bưu tá sẽ lấy thư đi và bỏ vào thùng thư những lá thư, sách báo quảng cáo. Những bức thư từ bên kia bờ đại dương có khi cả tháng mới đến, chuyện kể trong thư đến tay người đọc đã trở thành dĩ vãng, cảm xúc có lẽ cũng nhạt nhòa không còn tinh khôi nơi con chữ thân quen…Theo năm tháng dần trôi, chẳng có thư nào của người quen, chỉ là những junk mails, những “thư rác”. Dù vậy, những thư rác in màu sắc thật đẹp cũng làm lòng bớt đơn côi và hòa nhập vào đời sống nơi này bằng các dòng chữ tiếng Anh và hình ảnh minh họa.

Anh cũng lười biếng dần khi cầm bút đối diện với trang giấy trắng…Và có lẽ em cũng vậy. Chúng mình đã quen dần với sự tiện nghi và tốc độ được tính bằng hằng tỷ byte trên một giây. Thư cho em tiện lợi làm sao khi anh có thể cùng lúc gởi cho mọi người, có thể giấu tên, có thể đính kèm bài nhạc em thích, có khuôn mặt và dáng hình thân quen, cả tiếng cười giọng nói trong đoạn phim chuyển tải…Gởi cho em rồi anh có thể tìm lại để đọc với những bồi hồi, hay hối tiếc…đã lỡ gởi.

Thi thoảng đôi lần một năm, anh mới có dịp lướt qua những quầy bán thiệp trong nhà sách để lựa cho em một tấm card có những câu chúc thật hay, phông chữ thật đẹp, màu sắc thật dịu dàng. Vài lần có dịp đi du lịch tang bồng, ghé những nơi chốn xa lạ, anh đều không quên ghé mua vài tấm post card, wish you were here ước chi có em nơi này với anh! rồi anh ký tên và tặng em (có khi gởi chính cho anh). Cái chữ ký cũng có phần ngượng nghịu do lâu ngày không cầm viết. Có lẽ em sẽ vui, nhưng cái vui không trọn vẹn bởi thiếu vắng những dòng chữ vụng về mà đầy riêng tư của nhau…Cũng như khi anh đọc lá email của em, dù nhanh chóng hồi âm, sao lại nghe thiếu vắng một chút gì run rẫy đến nao lòng nơi đầu ngón tay búp măng ngày nọ, nơi nét chữ mảnh mai và những dấu chấm phết rất tùy tiện đến dễ thương…

Qua rồi những tháng ngày hẹn hò, tán tỉnh nhau trên con đường ngập đầy xác phượng, những vòng xe đạp xoay tròn theo ánh mắt thẹn thùng. Những cánh thư trao vội có ép cánh hồng khô còn thơm mùi vườn đêm kỷ niệm. Con chúng mình giờ chỉ biết hẹn hò trên từng phím gõ, có những khung cửa chat bật ra những tiếng động nhỏ, có những emoticons thể hiện giùm nhau nét buồn, vui, hờn, giận. Chúng ngây ngô lừa nghịch nhau bằng những avatar xinh xắn hay độc đáo để giấu mình trong đó những hạnh phúc trên mạng ảo. Những hạnh phúc đầy lôi cuốn đến nghiện ngập. Chúng cũng tạo ra những ngôn ngữ mới ngắn gọn và lạ kỳ như những mật ngữ thời kỷ thuật số.

Biết làm sao hơn em nhỉ! Đời sống cứ miệt mài đi tới bằng những đổi thay. Những đổi thay nhằm hứa hẹn một đời sống tốt đẹp, hiện đại và hửu ích hơn chăng? Những cuốn băng nhựa cassette, những đĩa CD dần biến mất. Những máy tính desktop, laptop rồi cũng biến mất. Chúng được thay thế bằng tablet, smart phone, ipads cho hôm nay. Và ngày mai có lẽ sẽ biến mất bằng những tiện nghi khác mà chỉ có thế hệ sau mới biết.

Năm rồi tờ báo Newsweek đã đình bản in. Năm rồi một vài bưu điện đã đóng cửa, người ta nói sẽ ngừng đưa thư ngày thứ bảy. Nhiều tập san văn học giá trị đã vắng bóng vì thiếu vắng độc giả. Người ta càng ngày càng đọc báo điện tử, cũng như thương yêu nhau, dỗi hờn nhau qua mạng. Làm sao chúng mình đi ngược lại dòng sống để viết và gởi cho nhau những bức thư tình vụng dại ngày nào. Những bức thư thật lòng phong kín một khối tình chân chất, tràn đầy một nụ hôn trước khi gởi đi trong gió Sealed with a kiss. Nụ hôn trên lá thư ngày đó là nụ hôn đẹp nhất vì dâng hiến mà không đòi nhận lại. Hôn lên những dòng chữ dấu yêu đã đọc lại trăm lần đến thuộc lòng. Đã suy nghĩ đắn đo trước khi dán kín tờ thư và nâng niu trong lòng trước khi bỏ vào hòm thư màu vàng, màu xanh.

Sealed with a kiss, làm sao chúng mình có thể gởi cho nhau những lá email thơm mùi cánh phượng hồng khô ép kín. Làm sao anh biết được có giọt nước mắt nhòe trang giấy khi em nhớ về anh. Làm sao em thấy được vết ố vàng của giọt cà phê cô đơn trên vỉa hè và những dòng cảm xúc vội vàng trên vỏ bao thuốc lá. Làm sao chúng mình thấy được nỗi bồn chồn và háo hức khi ngóng thư nhau, mỗi trưa khi người đưa thư già đi qua. Và làm sao chúng mình có được nụ hôn dấu yêu qua lá thư xanh ngày nọ.

Có lẽ chúng mình sẽ dặn lòng như Hồ Dzếnh:

Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ
Cho ngàn sau lơ lửng với ngàn xưa…(Ngập Ngừng)

Phải đó em! Hãy để dở dang những dòng thương yêu. Hảy giử lại cho nhau những nụ hôn còn dang dở trên lá thư xưa, giờ chỉ là hoài niệm. Sự thành tựu trọn vẹn trong tình yêu chắc gì đã làm lòng hạnh phúc. Điều bất toàn lắm khi lại là điều đẹp nhất. Con thuyền ra khơi mà không màng bến đỗ mới lãng đãng vô cùng. Có lẽ chúng mình cứ lơ lửng vậy mà đẹp.

Ngàn sau có gì khác ngàn xưa?

SB Tháng Tư, 2014

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi tạm thời “chưa” bận tâm (lắm) về chuyện “trách nhiệm” của phe nào trong vụ thảm sát hàng chục ngàn người trong vụ Mậu Thân. Tôi chỉ (trộm) nghĩ rằng tại một vùng đất đã xẩy ra một trong “100 sự kiện tử vong cực cao trong lịch sử nhân loại” thì chính quyền địa phương, hàng năm, nên tổ chức một buổi lễ tưởng niệm những nạn nhân – bất kể bên nào.
Nạn dịch viêm phổi Corona đang lan rộng vượt qua sức dự trù và sự kiểm soát thường lệ của chánh quyền Trung Cộng.
Sống trong xã hội, người nào cũng có nghĩa vụ (duty, obligation) đóng thuế hay gia nhập quân đội ở hạn tuổi nào đó khi đất nước chiến tranh; bù lại, về già sẽ được hưởng quyền lợi (benefit) lương hưu, an sinh xã hội. Tuy nhiên, nếu cơ hội (opportunity) không bình đẳng, nghĩa vụ và quyền lợi công dân chưa đầy đủ ý nghĩa.
Cuộc hành quân của lối 3,000 Công an và Quân đội vào Thôn Hoành, Xã Đồng Tâm, gần Thủ đô Hà Nội lúc 4 giờ sáng ngày 09/01/2020 đã để lại vết nhơ rõ nét của một nhà nước ngụy ngôn và không ngại dùng bạo lực, dù dã man, tàn bạo để giữ quyền lợi bất chính.
Trước hết, để tránh mọi ngộ nhận, xin nói ngay rằng đây là chuyện của cá hồi, và chỉ riêng có cá hồi mà thôi. Nói theo tiếng Mỹ là cá hồi only. Chớ còn cá chim, cá chuồn, cá chép, cá chốt, cá lóc, cá lạt, cá lìm kìm, cá mập, cá mú, cá măng, cá cơm, cá cam, cá cờ, cá trê, cá trích, cá trẻm, cá heo, cá hương, cá hố, cá lù đù, cá lìm kìm, cá lia thia, cá đổng, cá đối, cá đèn cầy, cá bè, cá bẹ, cá bống – bất kể là bống kèo, bống dừa, hay bống đá – hoặc bất cứ một loại cá thổ tả nào khác đều hoàn toàn (và tuyệt đối) không có dính dáng gì tới vụ này.
Nhờ bị thất tình, anh Phó tỉnh trở thành nhà thơ. Nhà thơ Nguyên Trần, Nguyễn Tấn Phát. Trên danh nghĩa thì anh chỉ dưới một người mà trên vạn người. Anh là người có quyền lực thứ hai trong tỉnh. Về hệ thống ngang thì các ty sở chuyên môn trong khu vực đều trực thuộc tòa tỉnh.
Tiếng khóc ai oán của chị Nhung con cụ Lê Đình Kình - người bị lực lượng cưỡng chế giết chết ở Đồng Tâm - như một nhát dao xuyên suốt tất cả trái tim những ai lắng nghe nó. Cho dù họ là người của chính quyền hay các nhà hoạt động, những người khác hẳn nhau về chính kiến.
Vừa rời nhà thì trời lấm tấm mưa, đường trơn và tối nên tôi lái xe rất chậm – dù thuở ấy tuổi đời còn trẻ. Phải qua đêm nay, đêm giao thừa, tôi mới bước qua tuổi ba mươi – nếu tính theo âm lịch. Tam thập nhi lập nhưng tôi đang hơi lập cập vì vừa bắt đầu một cuộc đời mới, đời tị nạn.
«Giáo lý của người cách mạng » (*) của Serge Netchaïev là một bản văn gồm có 26 nguyên tắc nền tảng dành rìêng cho người làm cách mạng. Lê-nin, dĩ nhiên, là người thuộc lòng bức cẩm nang này. Đây có thể nói là tài liệu cội nguồn hướng dẫn người cộng sản làm cách mạng cướp chánh quyền, cầm quyền và giữ chánh quyền từ năm 1917 cho tới ngày nay.
Khoảng cách giàu nghèo tăng vọt không những ở Tây Phương mà còn khắc nghiệt hơn nhiều tại các nước đang phát triễn. Hiện Trung Quốc có nhiều tỷ phú hơn Hoa Kỳ trong khi nhiều tập đoàn đại gia mọc lên nhanh chóng ở Ấn Độ, Việt Nam. Ngược lại đa số công nhân vẫn còn sống chui rút trong các ổ chuột ở những thành phố lớn. Hai câu hỏi đặt ra là (1) tại sao tại Á Châu không trổi dậy phong trào dân túy phản kháng như ở Âu-Mỹ, và (2) liệu chênh lệch giàu nghèo trong các nước đang mở mang có sẽ thu hẹp dần hay ngày càng thêm sâu rộng?
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
XEM NHIỀU
(Xem: 6545)
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
(Xem: 5350)
Lời tòa soạn: Gần đây, nhiều ý kiến, tranh cãi gay gắt về vai trò và công trạng sáng lập chữ quốc ngữ, đặc biệt xung quanh nhà truyền giáo người Bồ Đào Nha Alexandre de Rhodes. Việt Báo xin trích đăng lại bài viết của tác giả Mai Kim Ngọc trong mục VVNM năm 2013, bài viết là một tham khảo kỹ lưỡng về chữ quốc ngữ và vai trò của Alexandre de Rhodes, và tác giả đề cập đến sự “vô phép” trong Phép Giảng Ngày khi người tu sĩ Đắc Lộ này nói về Tam Giáo của nước chủ nhà.
(Xem: 5244)
WASHINGTON (VB) -- Sở Hàng Không Liên Bang (FAA) nói rằng ngành hàng không rất là may mắn vì suýt nữa là có thể rớt thêm 15 chuyến bay trên phi cơ Boeing 737 MAX.
(Xem: 4607)
Mỹ đánh thuế lên thép nhập cảng từ Việt Nam lên tới 456% đối với các sản phẩm thép mà VN sử dụng nguyên vật liệu được nhập cảng từ Nam Hàn và Đài Loan, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 17 tháng 12. Bản tin VOA cho biết thêm thông tin như sau.
(Xem: 4021)
Vợ chồng ai cũng vậy, sau một thời gian dài sống chung thì thế nào tâm tánh cũng phải thay đổi chút chút…Chịu đựng nhau được hay không là chuyện riêng rẽ của từng gia đình và từng cá nhân mỗi người.