Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Ngày Lễ Tình Nhân

16/02/201400:00:00(Xem: 4831)
Ngày Lễ Tình Nhân, ngày Valentines Day, là ngày để các cặp tình nhân nghĩ tới nhau, dù là họ đang bên nhau hay đã chia cách... là ngày dừng lại mọi chuyện để có một khoảnh khắc, để bày tỏ lòng biết ơn rằng, bởi vì ta đã từng gặp nhau trong đời, và chỉ một lần năm xưa nhìn nhau đã biết ngay sẽ không thể quên nhau trong cõi đời này...

Đó là một ngày để nhớ rằng, chúng ta có khi chỉ một ngày gặp nhau, chỉ một ngày cười vui bên nhau, vậy rồi trăm năm sống như lãng đãng trong mộng, để rồi đi đứng nằm ngồi vẫn y hệt như trong cõi khói sương... vì nhớ nhau không quên. Mở lại trang giấy cũ, đọc lại vài trang cổ lục, đã thấy ngậm ngùi. Người xưa trong trí nhớ nhạt nhòa như mộng, như dòng nhạc thoảng qua, như câu thơ bất ngờ thốt lên...

Ngaỳ Lễ Tình Nhân, như thế không chỉ một ngày, nhưng là ẩn sâu trong hồn của nhau. Phải không?

Nhạc sĩ Hoàng Quốc Bào trong những ngày chưa trở thành một nhà sư của dòng Thiền Trúc Lâm, đã viết những dòng khởi đầu ca khúc “Cuối Trời Mây Trắng Bay” với hình ảnh dị thường:

“Một hôm người mang tới
Tình yêu giống tơ trời
Đẹp hương màu sương khói
nhẹ hơn lá mùa bay...”


Tơ trời, sương khói, lá mùa bay? Nhưng là thực hay mơ?

Trong ca khúc khác, có tựa đề “Hồ Như”, nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo nói về nỗi nhớ tình nhân như tiếng vọng từ thiên thu tiền kiếp:

“Đôi lúc ta buồn hơn bến sông
Đời trôi qua như tiếng muôn trùng
Đôi lúc ta buồn hơn cỏ dại
Cuộc tình xưa khuya thức khi mai
Đôi lúc ta cười môi rất khô
Lòng quạnh như trăng dãi hiên nhà
Đôi lúc đường về quê mịt mù
Ngựa hồ như đứng hí thiên thu.”


Cũng tuyệt vời sương khói trong nghệ thuật là các dòng ca dao của ông bà mình. Ngày Lễ Tình Nhân nào mà không đêp như ca dao?

Thí dụ, như một nỗi nhớ, từ khi gặp nhau, nhớ nhau, và chưa biết phải nói làm sao, lời ca dao kể:

“Trời mưa trời gió
Vác đó đi đơm
Trở về ăn cơm
Trở ra mất đó!
Kể từ ngày thương đó, đó ơi
Đó chưa thưa được một lời cho đây nghe!”


Hay là khi chàng và nàng nhìn thấy nỗi nhớ như dường đang ngăn sông cách núi, lời ca dao kể:

“Đôi ta như ruộng năm sào
Cách bờ ở giữa làm sao cho liền?
Đôi ta như thể đồng tiền
Đồng sấp, đồng ngửa, đồng nghiêng, đồng nằm!”


Hay là như khi nàng tương tư, nói về nỗi nhớ chàng cả khi sáng trăng rằm, cả khi canh khuya tàn trong mơ, cả khi liên miên trong ngày nhớ chàng và trách móc chàng sao lại vô tình, l2ơi ca dao kể:

“Đêm qua trời sáng trăng rằm
Anh đi qua cửa, em nằm không yên.
Mê anh chẳng phải mê tiền
Thấy anh lịch sự, có duyên, dịu dàng.
Thấy anh em những mơ màng
Tưởng rằng đây đấy phượng hoàng kết đôi.
Thấy anh chưa kịp ngỏ lời
Ai ngờ anh đã vội dời gót loan.
Thiếp tôi mê mẩn canh tàn
Chiêm bao như thấy anh chàng ngồi bên.
Tỉnh ra lẳng lặng yên nhiên
Tương tư bệnh nó phát liên miên cả ngày.
Nghĩ rằng duyên nợ từ đây
Xin chàng hãy lại nơi đây chút nào,
Cho thiếp tỏ thiệt thấp cao...
Mang bầu tới quán rượu dâu
Say hoa đắm nguyệt quên câu ân tình.”


Và nói lời lãng mạn quanh co, có khi chàng không hiểu. Có những chàng trai khù khờ như thế đó. Vậy là nàng phải nói thẳng, nói ngay về mơ ước đạo nghĩa vợ chồng, như lời ca dao:


“Anh kia đi ô cánh dơi
Để em làm cỏ mồ hôi ướt đầm.
Có phải đạo nghĩa vợ chồng
Thì mang ô xuống cánh đồng mà che.”


Cô gái giảỉ thích về mối tình đó cho chàng hiểu, rằng không phải vì nhà ngói của ba mẹ chàng đâu, mà chỉ vì nàng không quên nổi nét miệng anh cười, dan1g chân anh bước, như lời ca dao:

“Chẳng tham nhà ngói rung rinh
Tham về một nỗi anh xinh miệng cười
Miệng cười anh đáng mấy mươi
Chân đi đáng nén, miệng cười đáng trăm.”


Thương chàng tới như thế, rồi nàng phaỉ tự hạ mình rằng em chỉ là rau bờ rau bụi, còn chàng cao vời như chỉ thắm thêu cờ, chàng ơi, chàng ơi, em chỉ muốn vượt bể theo chàng. Tỏ tình thẳng như thế, lẽ nào chàng không hiểu? Lời ca dao viết:

“Trông anh như thể nghìn vàng
Bỏ ra thì khách hồng nhan được nhờ.
Anh như chỉ thắm thêu cờ
Em như rau má mọc bờ giếng khơi.
Dù anh mà chửa có nơi
Em xin vượt bể qua vời theo anh.”


Trong một cơ duyên may mắn, chàng đã tỏ tình với nàng, giải thích về mười cớ nhân duyên rằng vì sao chàng không thể quên nổi hình ảnh của nàng, như ca dao viết:

“Một thương tóc bỏ đuôi gà
Hai thương ăn nói mặn mà có duyên.
Ba thương má lúm đồng tiền
Bốn thương răng nhánh hạt huyền kém thua.
Năm thương cổ yếm đeo bùa
Sáu thương nón thượng quai tua dịu dàng.
Bảy thương nết ở khôn ngoan
Tám thương miệng nói lại càng thêm xinh.
Chín thương cô ở một mình
Mười thương con mắt có tình với ai.”


Khi chàng đã nói hết lòng của chàng như thế, tự thấy lời nói có khi chưa đủ... thế nên mới tới tìm cớ làm cho ba mẹ nàng vui, vì thương ai là thương cả họ hàng làng xóm:

“Hôm kia, anh đến chơi nhà
Thấy mẹ nằm võng, thấy cha nằm giường,
Thấy em nằm đất anh thương
Anh ra kẻ chợ đóng giường tám thang
Bốn góc thì anh thếp vàng
Bốn chân thếp bạc, tám thang chạm rồng.
Bây giờ phải bỏ giường không,
Em đi lấy chồng, phí cả công anh!”


Tuy nhiên, nàng lúc nào cũng nhớ lời mẹ cảnh giác, thế nên mới ngỏ ý phải buộc chàng cho chặt, thật chặc, như lời ca dao:

“Ới anh ơi, anh có xa thì xa cho mất!
Anh có lại gần thì thành thất thành gia
Em khuyên anh đừng lại lại qua qua
Một mai kia thầy mẹ biết đặng đánh la tụi mình.”


Và nàng cũng hăm dọa chàng, rằng chàng phải thành khẩn khai báo lý lịch, không được giấu giếm gì, như lời nàng hát ca dao người thời xưa để thăm dò người thời nay:

“Em đang dệt chiếu hồi văn
Nghe anh có vợ, em quăng con chuồi.
Em đang bắc nước, sôi sôi
Nghe anh có vợ, quăng nồi, đá vung
Em đang vút nếp, đồ xôi
Nghe anh có vợ, thúng trôi, nếp chìm.”


Và nàng hù dọa quyết liệt, rằng không khai báo nhỡ xảy ra chuyện dao kiếm là sẽ chơi tới cùng, như lời ca dao:

“Em thấy anh em cũng muốn chào
Sợ rằng chị cả dắt dao trong mình.
Đấy giắt dao, đây gươm kẽ nách
Thuận nhân tình cắt vách sang chơi!”


... Tuy làm vẻ mặt hầm hầm hăm dọa vậy, nhưng lòng đã nát như tương, đúng không?

Thương ơi là thương vậy. Ngày Lễ Tình Nhân, một lần gặp nhau, rồi một đời nhớ nhau...

Dù là trăm kiếp nghìn đời, vẫn có những mùi hương không phai nổi, đúng không?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.