Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Trang Thư Độc Giả

10/02/200100:00:00(Xem: 4156)

Tự Do Phải Đòi, Không Xin!

Tôi là một người theo đạo Phật, nhưng tôi rất khâm phục tinh thần đấu tranh và
cách thức đấu tranh chống cộng sản đòi tự do tôn giáo của LM Nguyễn Văn Lý.
Cha Lý đã nói rất đúng, qúy Cha, qúy Thầy, qúy vị tu sĩ nam nữ cùng đồng bào
cả nước Việt Nam không cần phải xin cộng sản để được tự do tôn giáo. Tự do tôn
giáo là quyền ai ai cũng phải được thừa hưởng, giống như khí trời, ánh sáng mà
Phật, Chúa hay ông Trời đã cho con người. Đâu phải của cộng sản đâu mà mình
phải xin. Nay cộng sản cướp tự do thì ta phải đòi, không xin. Tôi thấy Cha Lý
viết như vậy cũng giống như ông Hoàng Tích Chu đã viết cách đây bảy, tám chục
năm trong cuốn "Câu chuyện nhựt trình hồi cách mạng Pháp". Hình như cuốn sách
này sau được nhà in Xưa Nay ở Sàigòn phát hành vào cuối năm 1927. Tôi còn nhớ
nguyên văn đoạn mở đầu của cuốn sách này, giống hệt như Cha Lý nói bây giờ:

"Đời không có tự do là đời bỏ đi. Người có giá trị vì người có tự do. Tự do,
làm người ai cũng có từ thuở mới lọt lòng. Khi nào mất, có quyền đòi, không
phải xin, xin chẳng ai cho, đòi kỳ bằng được. Vậy có dân tộc đòi được bằng
lời, nhưng nhiều dân tộc phải đòi bằng máu."

Vũ Đình Bảng - Darra QLD

Xin đừng đặt cái cầy trước con trâu!

Gần đây báo chí Việt ngữ thi nhau đăng bài kêu gọi những người Việt tài giỏi
nên về Việt Nam đóng góp công sức xây dựng đất nước. Ngoài ra, một số người có
bằng cấp khoa bảng lại còn viết những bài tham luận tràng giang đại hải, bàn
về tương lai kinh tế Việt Nam thời hậu cộng sản. Đọc những bài viết đó, tôi
phải phì cười. Bà xã tôi bảo đúng là mấy ông "ấm đầu" thích "đặt cái cầy trước
con trâu". Chuyện cần thiết trước mắt là giải thể cộng sản thì không làm lại
lo chuyện hậu cộng sản. Nói vậy thì cũng giống như thấy nhà mình cháy, không
chịu lo lấy nước dập tắt đám cháy, lại lo ngồi xuống bàn chuyện mai sau xây
lại căn nhà mình như thế nào.

Thưa ông Hoàng Tuấn, tôi thì tôi thấy nước Việt Nam mình khó mà ngóc đầu chừng
nào cộng sản Việt Nam còn cai trị. Chúng còn ngồi trên đầu trên cổ dân ngày
nào, ngày đó khỏi nói đến chuyện kiến thiết, xây dựng đất nước. Cách đây không
lâu tôi có đọc được email của người bạn, tiện đây tôi xin chép nguyên văn để
qúy vị am tường cái lẽ "đặt cái cầy trước con trâu".

Một ông Tom nào đó bên Mỹ có một cô cháu gái học rất giỏi. Năm 21 tuổi cô ta
đã học xong Dược Sĩ, 24 tuổi đã lấy tiếp xong bằng bác sĩ và năm 26 tuổi thì
học xong chương trình hậu Bác Sĩ để trở thành nhà chuyên môn. Vì yêu Việt Nam
cô đã chọn được thực tập tại VN trong 1 tháng. Khi về VN cô đã mang tất cả
những sách vở tân tiến mà cô có và sau khi sàng lọc dể mang về. Nhưng khi về
tới VN thì hải quan CS chận lại và không cho vào vì đó là sách vở họ không đọc
được cóc cần biết là sách vở gì. Sau khi tìm hiểu can thiệp lên xuống hết cả
tuần thì chúng cho cô mang vào với giá $20USD một quyển. Thế là cô cháu gái
Tom đành chọn giải pháp là bỏ luôn cho chúng đem đốt trong khi các bạn đồng
nghiệp sinh viên VN kể cả các bác sĩ trong VN rất cần để đọc thì không có. Sau
chuyến đi này thì toàn bộ tấm lòng của cô ta với VN hoàn toàn mất hết.

Thiệt đúng là:

Chỉ trừ có những quân ngu
Mới kêu gọi xóa hận thù, sục sôi.

Phạm Văn Kỳ - Springvale VIC

Xin Đừng Quên Quá Khứ!

Tôi rất ngạc nhiên khi thấy nhiều vị trí thức, khoa bảng người Việt tại Úc,
trong đó có ông "dáo sư"..., ông "nuật sư"..., tối ngày ra rả bàn chuyện quên
quá khứ để hòa hợp hòa giải, bắt tay với cộng sản. Trong khi đó, chính tổng bí
thư đảng cộng sản Lê Khả Phiêu thì lại tuyên bố với tổng thống Clinton là
không thể nào quên quá khứ hận thù "chống Mỹ cứu nước". Theo tôi, quá khứ có
những chuyện nên quên và cũng có những điều nên nhớ. Bên cạnh đó cũng còn tùy
kẻ thù của mình có biết ăn năn hối hận hay vẫn còn ngoan cố. Còn cứ bảo quên
khơi khơi như vậy là không được. Với ai không biết, với hai vợ chồng tôi thì
cái cảnh tang thương do cộng sản gây nên cho gia đình tôi trong mấy ngày tết
Mậu Thân 1968, chúng tôi vĩnh viễn không quên. Nói thẳng ra, cho đến hôm nay,
nằm vắt tay lên trán, hay nhìn thằng con tàn tật tôi vẫn phải trông nom dù nó
đã 41 tuổi, tôi chỉ ân hận:

Đời tôi nhiều lúc nương tay
Cho nên đường đạn chẳng ngay tim thù

Nói vậy không phải tôi là kẻ hiếu sát. Nhưng chúng tôi chỉ sẵn lòng tha thứ
nếu người cộng sản biết ăn năn hối lỗi. Tha thứ thì được nhưng bảo quên thì
muôn đời không. Cho đến bây giờ tôi còn nhớ bài hát, "Đừng điên cuồng vào thủ
đô xâm lăng cộng quân ơi sáng mắt chưa, sao đành tâm quên cả giống nòi, vào


ngày xuân mà đi gây đau thương gieo tóc tang, dân khóc than cho trời xuân oán
hờn ngập tràn..." Vả lại, cho đến bây giờ, tôi thấy cộng sản VN đâu có tỏ ra
ăn năn hối cải chút nào đâu. Trái lại, chúng còn tệ hại hơn xưa, thủ đoạn hơn
xưa, thì bảo ta quên quá khứ làm sao được.

Trương T.T. - Australia

Thấy Gương Phi Luật Tân mà ham!

Trước hết, con xin kính cẩn cầu nguyện cho Cha Lý được hưởng nhiều phúc lành
của Bề Trên trong cuộc đấu tranh một mất một còn với cộng sản Việt Nam. Sau là
tôi xin có vài lời cùng qúy bà con. Thưa qúy bà con, tính đến nay, cuộc đấu
tranh của Cha Lý cũng đã được ba tháng. Nhưng lạ lùng thay, cho đến nay, sự
hậu thuẫn của Giáo hội Việt Nam dành cho Cha Lý vẫn rất khiêm nhường. Như vậy
là tại sao" Tại sao một vị linh mục sống trong cô đơn ở một giáo xứ chỉ có
trên dưới một trăm giáo dân lại có thể dũng cảm đương đầu với cả chế độ cộng
sản, trong khi các Cha ở các giáo xứ khác lại im lặng, không chịu lên tiếng
hậu thuẫn Cha Lý" Nước Việt Nam đã có 117 vị Thánh tử đạo trong quá khứ, tại
sao bây giờ lại vắng bóng những vị Chủ chăn, những con chiên dũng cảm là cớ
làm sao" Ôi, thế mới biết, mấy ngàn năm trước, trong kinh nhà Phật, Phật đã
tiên đoán trúng phóc: "Thời mạt pháp, có kẽ sẽ ăn mặc như ta, đi đứng như ta,
nói năng như ta, nhưng chúng không phải là ta".

Hoàng Văn Hải - Lakemba NSW

Xin Hãy Lấy Nguyễn Mạnh Tường Làm Gương!

Tết nguyên đán Tân Tỵ vừa rồi tôi thấy một số người Việt hải ngoại có tiền, có
bằng cấp lon ton thì thụt với mấy thằng cộng sản với tham vọng sẽ thành "ông
nọ, bà kia" như con rối mà tôi tức cười nhớ đến cụ Nguyễn Mạnh Tường. Cụ này
thời kháng chiến chống Pháp 9 năm, có chạy tản cư về quê tôi và được dân làng
gọi là "vua tản cư" vì cụ sống sung sướng, đế vương quá. Theo lời cụ thân sinh
tôi kể lại thì suốt nửa đầu thế kỷ 20, người Việt Nam không có ai giỏi bằng
cụ. Này nhé, 22 tuổi đậu hai bằng tiến sĩ, một luật, một văn chương tại đại
học Montpellier, Pháp. Người Việt mình cho đến bây giờ, đâu có ai tài ba như
cụ. Mà đậu ưu hạng mới khiếp. Với hai mảnh bằng tiến sĩ, cụ đi theo cộng sản
từ năm 24 tuổi, theo chân Hồ Chí Minh về VN từ năm 26 tuổi, từng "nằm gai nếm
mật" cùng HCM khi cây đa "tân trào còn bằng quả ớt", được coi là nhà trí thức
có công khai quốc công thần với chế độ cộng sản ngay từ thuở ban đầu, với đủ
mọi chức vụ (khoa trưởng đại học luật, phó chủ tịch hội luật gia VN, phó khoa
trưởng đại học sư phạm, thành viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc VN, sáng
lập viên Câu lạc bộ Đoàn kết Trí thức, thành viên hội hữu nghị Việt Xô...) vậy
mà nửa đường, thấy hết sài, cụ cũng bị cộng sản gạt ra rìa, sống lay lất ốm
đói cho đến khi chết. Thì ra khi cần câu giới trí thức Việt Nam hải ngoại,
cộng sản đã dùng Nguyễn Mạnh Tường với hàng loạt chức vụ làm mồi câu. Đến khi
Nguyễn Mạnh Tường dám phê phán lãnh tụ, đi ra ngoài qũy đạo của cộng sản, lập
tức cụ bị khai tử.

Tôi không hiểu trong số những người Việt hải ngoại hiện diện trong buổi lễ đón
mừng tết nguyên đán do cộng sản tổ chức mới đây, có ai có tài và có công bằng
phần mười luật sư Nguyễn Mạnh Tường" Dù có dù không, xin các vị đó hãy mau mau
lấy Nguyễn Mạnh Tường làm gương!

Nguyễn Đ.V. - Canberra ACT

Tội Ác Cộng Sản Đối Với Đức Cha Thuận

Tuần rồi, đọc báo Sàigòn Times thấy có đăng bài về CSVN đã đầu độc Đức Tổng
Giám Mục Nguyễn Kim Điền và bài phỏng vấn Đức Cha Nguyễn Văn Thuận nhân dịp
ngài được thụ phong Hồng Y. Nhân hai chuyện này tôi mới nhớ đến cảnh cộng sản
tù đầy Đức Cha Thuận được chính ngài viết lại như sau: "Ở trại Phú Khánh, tôi
bị giam trong một phòng không có cửa sổ, phải đi qua 3 lớp cửa trong một hành
lang mới tới khí trời. Vào đó nóng cực kỳ, tôi ngột ngạt và cảm thấy trí óc
mất sáng suốt dần dần, cuối cùng là mê man. Có lúc người ta để đèn sáng như
ban ngày, lúc khác lại nằm trong bóng tối. Buồng vừa nóng, vừa ẩm, đến nỗi tôi
nằm dưới nền đổ mồ hôi, còn nấm thì mọc trắng cả chiếc chiếu của tôi. Lúc nằm
trong tối tăm, tôi thấy có một lỗ dưới vách, ánh sáng lọt vào, tôi lết đến, kê
mũi vào để thở. Lúc nào trời mưa, nước ở ngoài ngập, những con trùng bên
ngoài bò vào, có cả giun và một lần có cả rết dài. Dù thấy vậy, nhưng tôi mệt
quá không làm gì được, tôi cứ để cho chúng bò quanh, ngày nào nước xuống chúng
lại bò ra."

Trước đây đọc đoạn văn trên, tôi thấy trong nỗi kinh hoàng ghê rợn, tôi thương
xót cho ngài. Nay được tin ngài được thụ phong Hồng Y, tôi vừa khâm phục ngài,
vừa tin có Phép Lạ trong tay Bề Trên.

Phêrô Vũ Đức Tòng - Perth WA

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.