Thơ Thơ

18/11/200200:00:00(Xem: 4262)
Các bạn yêu thơ qúy mến! Ngày xửa ngày xưa, khi còn ở tuổi học trò, Thùy Dzung đã nghĩ tình yêu của một người dành cho thơ dù đến sớm hay muộn... tình yêu đó cũng mãi mãi viên mãn, và càng ngày càng đằm thắm như dòng sông bồi đắp bãi phù sa... Và hôm nay, qua trang Thơ Thơ, Thùy Dzung muốn được tâm sự cùng các bạn yêu thơ về nhà thơ Thanh Tương, một thi nhân tuổi đã ngoài 90, nhưng tình yêu dành cho thơ lúc nào cũng “như trăng đang mọc, như ngọn đèn khêu, bếp lửa nhen”... Thùy Dzung không biết nhà thơ Thanh Tương làm thơ từ khi nào, ở đâu, nhưng có lẽ bác đã làm thơ từ lâu lắm, cách đây đến hơn ba phần tư thế kỷ... Cũng giống như hầu hết các thi nhân gửi gắm lòng yêu quê hương vào thi ca, nhà thơ Thanh Tương, với những kỷ niệm ngày xưa ở Huế, cũng đã nhắc đến những địa danh, kỷ vật của Huế qua những vần thơ trang trọng, lắng đọng lòng người:

Điện ngọc cung vàng quê mẹ xưa
Hạt long mão phụng mấy triều vua...
Oai hùng thành quách... bao năm tháng.
Tuế nguyệt phơi gan... ngọn gió đùa.
Thiên Mụ, Tháp Bà, linh hiển xưa
Nghe chim hòa nhạc, bướm làm thơ...
Cá vàng bơi lội trong khe đá...
Dấu tích ngàn xưa, chưa xóa mờ.

Đoạn thơ trên trích trong bài “Mẹ ơi! Con mơ một ngày về” được nhà thơ Thanh Tương sáng tác và Thùy Dzung đã hân hạnh giới thiệu trên báo Sàigòn Times trong số báo ngày 8 tháng 6 năm 2001. Đọc những vần thơ trên, Thùy Dzung cứ tâm tâm niệm niệm, nhà thơ Thanh Tương đã sinh ra và lớn lên mãi mãi ở Huế... Nhưng trong bài thơ mới nhất, nhan đề “Đồng Hới, Lệ Thủy - Một thời của tôi”, đăng trong trang Thơ Thơ tuần này, nhà thơ Thanh Tương đã hé mở phần nào tâm sự của tác giả dành cho những kỷ niệm ở đất Đồng Hới, thị xã của tỉnh Quảng Trị. Trong bài thơ, tuy tác giả không nói rõ những kỷ niệm đó đã được thêu dệt từ khi nào, nhưng với tuổi đời trên 90 của tác giả, cùng lịch sử thăng trầm, đất nước bị chia cắt cách đây cả nửa thế kỷ, Thùy Dzung nghĩ, tác giả đã có “duyên hội ngộ” với đất Đồng Hới khi tác giả còn rất trẻ... Và chính những kỷ niệm trinh nguyên của tuổi thiếu thời đã khiến tác giả thao thức, nhung nhớ qua những dòng thơ tuy mông lung, ước lệ, nhưng sao thấy thật chân thành và cảm động:

Khi nào anh chị thăm Đồng Hới
Nhớ gơœi dùm tôi một chút mưa
Gơœi thêm, nhớ lại, từ thuơœ ấy
Buốt nhớ buồng tim vẫn chưa vừa!

Mấy chục năm đất nước bị chia cắt, cộng với mấy chục năm phải xa cách quê hương, vậy mà giờ này, khi tuổi đời đã chồng chất gần thế kỷ, nhà thơ Thanh Tương vẫn nhớ về vùng đất thân thương của ngày xưa với những kỷ niệm thật cụ thể, thật rõ nét của mưa nắng, của bờ sông, bến đá, của những trách móc hờn dỗi, trong cái riêng có cái chung, trong cái chung có cái riêng:

Ngoài ấy chừ đang giữa mùa mưa
Tôi về ảo não có ai đưa
Con sông Nhật Lệ ngập bờ đá...

Đọc hai khổ cuối của bài thơ, Thùy Dzung thấy lòng thật xao xuyến, xót xa, như tìm thấy trong những kỷ niệm của tác giả, có cả những kỷ niệm lạnh lẽo, ướt át gió mưa của chính mình:

Lòng hẹn lòng một ngày trở lại
Thăm từng cái lạnh... giấu trong chăn

Hy vọng, qua những dòng thơ của nhà thơ Thanh Tương, tình yêu thơ của qúy độc giả sẽ thêm bồi đắp, và lòng yêu quê hương trong mỗi người chúng ta cũng thêm chất ngất... khi có thêm một vùng đất Đồng Hới để nhớ, để thương, để tưởng tượng...

Đồng Hới, Lệ Thuœy - Một thời cuœa tôi

Thân mến tặng anh chị bác sĩ Nguyễn Sơn

Khi nào anh chị thăm Đồng Hới
Nhớ gơœi dùm tôi một chút mưa
Gơœi thêm, nhớ lại, từ thuơœ ấy
Buốt nhớ buồng tim vẫn chưa vừa!

Ngoài ấy chừ đang giữa mùa mưa
Tôi về ảo não có ai đưa
Con sông Nhật Lệ ngập bờ đá
Gót đi ngày hai buổi đến trường!

Mười lăm năm đưa khách qua đò
Quaœn chi sóng ngã, gió mưa to
Chẳng vì sương, nắng, chiều, trưa, sớm
Chơœ khách sang sông... lại đón đưa!

Rồi một chiều thu xa Đồng Hới
Để ai nhớ lại bước chân về
Mưa giăng Đồng Hới se lòng nhớ
Gió buốt Nhật Lệ... nhớ tái tê!

Lòng hẹn lòng một ngày trơœ lại
Thăm từng cái lạnh... giấu trong chăn
Nghe mưa rỉ rách trong mùa lạnh
Để nhớ bao năm lái đò xưa!

Nhớ Đồng Hới, ngoœ lời tha thiết
Đặt bút vơi đầy khúc nổi trôi


Nhớ ngày ra đi xa mãi mãi
Trông thuyền về bến mong vời vợi.

Thanh Tương

*

Chân Tướng

Đẩy bóng đêm, nhìn rõ mặt anh
Nỗi buồn thắt cổ, tuổi còn xanh
Anh đan lồng ngực đầy oan trái
Sữa mẹ thơm tho, ngọt chẳng lành

Đẩy màn đêm, thấy máu tim anh
Một đóa đau thương toœa trước cành
Chia hai tâm thất yêu và nhớ
Ươm cánh môi bằng mật đá xanh

Cúi xuống bên này cuœa vực đau
Thấy làn tóc xõa hóa ngàn lau
Đôi môi cắn chỉ còn rây máu
Chiếc bóng đêm thâu gối địa đầu.

Phạm Quang Ngọc

*

Thuyền Quyên

Rừng sâu
núi thẳm thâm u
Tan mùa chinh chiến
anh tù khổ sai
Từ em
vóc hạc tâm mai
Vai nghiêng trĩu nặng
điêu linh gánh sầu

Người trong
địa ngục âm ty
Người ngoài
trận địa ma vương
sống còn
Thuyền quyên
dâu bể truân chuyên
Lênh đênh xót phận
oan khiên số trời

Bây giờ
trong cõi mù khơi
Mênh mông trời biển
bao la ngất sầu
Biệt ly
lòng dạ bời bời
Thương anh bóng leœ
đọa đầy xót đau

Em, cô gái Việt yêu kiều
Công, dung, ngôn, hạnh
trăm chiều mến yêu
Tâm hồng nơœ nụ đau thương
nỗi đau thân phận
quê hương giống nòi
Bây giờ thân lạc xứ người
Nhưng tâm ơœ lại bên trời quê hương.

Vân Lam

*

Nắng Hạ Đường Xa

Melbourne

Melbourne mưa nắng bất thường
Một ngày có bốn mùa vương phận người
Sáng xuân hoa lá tươi cười
Trưa thu chiều hạ tôi đông lạnh lòng
Thương ta đời vẫn lưu vong
Bao giờ về lại trên đồng ruộng xưa.

Trên đường St Kilda

Dưới tàn bóng mát hàng cây
Cuối tuần phố chợ đi đầy người ta
Ta mê đường mộng St Kilda
Yêu thành phố đẹp coœ hoa Melbourne.

Dạo phố
Gia đình dạo phố city
Moœi chân ta chán không thì leo xe
Đôi khi con treœ mè nhe
Ghé vào Fast Food cười re vui mừng.

City Square

Xe train ghé trạm Flinder
Square lạ mắt ta ngơ ngẩn nhìn
Bến sông phong caœnh hữu tình
Treœ già lớn bé mặc tình đứng coi

Biển Altona

Nắng lên ngại chạy đường xa
Thôi thì ra biển Altona bắt cua
Bún riêu mạnh mấy bà lua
Mấy ông cua luộc mà khua bia tràn
Còn ham muốn có bạc ngàn
Bào ngư lặn bắt boœ hàng chợ đen.

Dự tính

Mùa hè đã đến rồi em
Thì giờ nhín chút ta đem caœ nhà
Rong chơi dạo phố tiêu pha
Hay làm một chuyến tà tà Sydney
Lâu lâu dễ có mấy khi.

Geelong

ƠŒ thành phố riết cũng buồn
Thôi cùng bè bạn kiếm đường đi chơi
Đồng quê coi bộ thaœnh thơi
Geelong câu cá tối trời về Lorne
Nướng con cua đá vài lon
Mẹ thay tay lái cha, con nguœ ngồi.

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Thơ Thơ

Thân tặng những ai đã yêu thơ và những ai “chưa kịp” yêu thơ

Những vần thơ
Như ly nước mát giữa đời
Làm trôi đi cơn boœng khát
Đơn côi
Những vần thơ
Làm quên đi
Tháng năm lưu lạc
Ngày qua ngày
Nước mắt trộn mồ hôi

Lúc buồn
Níu vần thơ đứng dậy
Thơ như an uœi
Thơ bồi hồi

Bạn chê thơ uœy mị, yếu hèn"
Là thương mây khóc gió"
Bạn cười khẩy, bỉu môi.

Rồi một ngày
Khi tận cùng đơn côi
Khi tận cùng cay đắng
Bạn sẽ thấy
Thơ
Tuyệt vời.

Khánh Hòa

*

Tiếng Vỹ Cầm

Mừng sinh nhật cuœa một loài hoa

Tiếng vỹ cầm du dương!
Ru hồn ta vào mộng,
Đưa tình tìm lẽ sống,
Ru một đời luyến thương.

Sao baœo không yêu đương!
Mà lòng vương vấn mãi"
Tình xa như mây khói
Như khúc nhạc vô thường.

Rồi bỗng dưng phép lạ!
Ta gặp em trên đường
Tiếng nhạc vàng êm aœ
Xa lộ nắng chiều buông.

Tình trong như hạt sương!
Mong manh nằm trên lá,
Chỉ một làn gió lạ,
Là rơi xuống mặt đường!

Trời cao, vút cung thương,
Xe ngược dòng đi thẳng.
Nghe tiếng buồn xa vắng,
Tiếng vỹ cầm du dương...

T.T.Đ.Mai

*

Chia Xeœ

Em muốn gọi riêng anh là người tình
Nghe sao dễ thương, ngọt ngào trìu mến
Có biết không khi hoàng hôn chợt đến
Là em thẫn thờ nghĩ ngợi vu vơ.

Caœ một đời vẫn ham mê đọc thơ
Nhất là những bài nói về tình ái
Ôi chao nghe lòng bâng khuâng tê tái
Tội nghiệp bao người gặp phaœi đắng cay.

Em ngâm nga khúc đoạn nào thấy hay
Lắng đọng caœ hồn rưng rưng giọt lệ
Nhìn mặt trời lúc buổi chiều tan xế
Mà xót xa đời dâu bể tang thương.

Duyên nợ nàng thơ bắt em vấn vương
Cứ mong cứ chờ tuần này tuần nọ
Xem rồi tươœng chừng như mình trong đó
Bơœi thế mà luôn chịu khó đợi trông.

Anh làm thơ đêm giá lạnh mùa đông
Traœi dài suốt qua caœ thời nắng hạ
Đuœ biết chữ tình chồng chất tất caœ
Hiểu thế này là em quá caœm thương.

Vì em, vì em mà chịu gió sương
Ôi biết lấy gì để mà đền traœ
Tận lòng chia xeœ gập ghềnh vất vaœ
Chừng nào thì giờ thong thaœ về chơi.

Phạm Tình Thơ

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.