Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Vị Tổng Thống Hoa Kỳ Nghèo Nhất

12/07/201300:00:00(Xem: 7654)
Ký-giả Josh Lederman, thuộc Hiệp-Hội Báo-Chí “The Associated Press” trong bản tin của “msn news” và “cbsnews” đăng ngày 25 tháng 3, 2013 với nhan đề: $3.7 triệu mỹ-kim tiền thuế của dân đã tiêu-tốn cho các cựu Tổng-Thống trong năm 2012. Bao gồm những chi-tiêu cho bốn cựu Tổng-Thống vẫn đang còn tại-thế.

Tạm-dịch như sau:

Để trở thành người lãnh-đạo một thế-giới tự-do thì phải tốn rất nhiều tiền của dân-chúng. Nhưng sự hao tốn này vẫn không dừng lại khi người Tổng-Thống ấy đã nghỉ hưu.

Cơ-Quan Nghiên-Cứu Quốc-Hội Không Phân-Biệt Đảng-Phái “The Nonpartisan Congressional Research Service” cho biết chính-phủ Mỹ đã phải chi trả gần 3.7 triệu đô-la cho các cựu Tổng- Thống vào năm ngoái. Khoản tiền này bao gồm $200,000 cho trợ-cấp hưu-trí, chi-phí nhân-viên làm việc văn-phòng riêng, du-lịch và tem thư bưu-điện.

Cựu Tổng-Thống xài hoang-phí nhất là ai? George W. Bush (tức Bush con), người đã tiêu tốn trên 1.3 triệu đô-la; gồm $400,000 trả cho văn-phòng riêng của ông ta rộng đến 8,000 square feet và $85,000 chi-phí điện đàm.

Người thứ nhì là Tổng-Thống Bill Clinton với chỉ gần 1 triệu đô thôi, sau đó đến George H.W. Bush (Bush cha) tốn gần $850,000 và cựu Tổng-Thống Jimmy Carter đứng cuối danh sách khoảng $500,000.

Phu-nhân cố Tổng-Thống Ronald Reagan, bà Nancy Reagan cũng được trả lương là $20,000 trong năm ngoái. Nhưng cựu Đệ-Nhất-Phu-Nhân đã bớt lại, chỉ nhận $14,000 cho tiền tem thư mà thôi!

Tổng số tiền tốn kém cho cựu Tổng-Thống nói trên KHÔNG bao gồm những chi-phí khác như lương trả cho các nhân-viên an-ninh chìm có nhiệm-vụ bảo-vệ họ cùng gia-đình vợ con. Đó chỉ là một phần của những trợ-cấp riêng biệt không hề được công-khai-hóa cho dân-chúng biết.
le_doc_lap_homeless_july4_2013__1__resized
Hình ảnh Gia đình Chân Quê mừng Lễ Độc Lập với người vô gia cư.
Vì ngày xưa, trong lịch-sử Hoa-Kỳ đã có một số vị khi rời ngai vàng “White House” bị lâm vào tình-trạng khủng-hoảng tài-chánh đến khánh-tận, lúc nhắm mắt xuôi tay về bên kia thế-giới vẫn chưa trả được nợ. Có lẽ để bảo-vệ cho phẩm-giá của những cựu lãnh-đạo quốc-gia nên năm 1958 Quốc-Hội Mỹ đã thông-qua luật cựu Tổng-Thống “Former Presidents Act 1958”.

Theo tài-liệu của trang mạng “US Government Info”: sau khi rời nhiệm sở, những vị này sẽ được hưởng hưu-bổng suốt đời cho đến chết (lifetime). Hằng năm được nhận khoảng $199,700 bằng với tiền lương của một Bộ-Trưởng trong nội-các. Cộng thêm $96,000 để chi trả cho văn-phòng riêng của họ. Chính-phủ cũng buộc phải đài-thọ tất-cả tiền về bảo hiểm sức khỏe: thuốc men, bác-sĩ chữa bệnh, nhà thương… Ngoài ra, họ còn nhận được các khoản trợ-cấp khác như du-lịch đi lại, chi-phí bưu-chính, ngay cả lương bổng cho đội-ngũ nhân-viên phục-vụ gia-đình họ.

Nếu nhìn vào những con số khổng-lồ rút tỉa từ tiền thuế của người dân “thấp cổ, bé miệng” để cung-cấp cho Bush con, Bush cha, Bill Clinton, Jimmy Carter như bản tin nêu trên của Josh Lederman, ai trong chúng ta không phải nhăn mặt, nhíu mày, suy nghĩ?

Xin sơ-lược qua những vị lãnh-đạo cường-quốc Hoa-Kỳ nghèo đến khánh tận trước khi luật Cựu Tổng-Thống “Former Presidents Act 1958” ra đời.

Báo mạng “24/7 Wall Street” có bài đăng ngày 25 tháng 5, 2010, tựa đề: “Americas Poorest Presidents: Bankruptcy, Insolvency and Extreme Financial Hardship”. Tạm dịch: “Những Tổng-Thống Hoa-Kỳ Nghèo Nhất vì: Phá-Sản, Nợ-Nần và Tài-Chánh Cực-Kỳ Khó-Khăn” cho thấy có tất cả tám người, gồm: Thomas Jefferson (nhiệm kỳ: 1801-1809), James Madison (nhiệm kỳ: 1809-1817), James Monroe (nhiệm kỳ: 1817-1825), William Henry Harrison (1841: chỉ 1 năm làm Tổng Thống), Abraham Lincoln (nhiệm-kỳ: 1861-1865), Ulysses Simpson Grant (nhiệm kỳ: 1869-1877), William McKinley (nhiệm kỳ: 1897-1901) và Harry S. Truman (nhiệm kỳ: 1945-1953).

Trong giới-hạn của bài viết này, chúng tôi chỉ xin phép nói về cái nghèo của Thomas Jefferson mà thôi. Ông sinh ngày 13 tháng 4, năm 1743 tại Shadwell, quận Albemarle thuộc tiểu-bang Virginia; là Phó “Vice President” cho John Adams (Tổng-Thống thứ nhì nước Mỹ, nhiệm kỳ 1797-1801), năm sau đó Jefferson lên ngôi Tổng-Thống thứ ba của Hoa-Kỳ (nhiệm-kỳ 1801-1809). Người lập ra đảng Dân-Chủ, soạn thảo đạo-luật ở Virginia cho tự do tín-ngưỡng "A Bill for Establishing Religious Freedom" năm 1779 và được thông qua năm 1785. Khai-sinh ra trường Đại học Virginia năm 1819 và là tác-giả của bản Tuyên-Ngôn Độc-Lập Hoa-Kỳ (một văn bản chính-trị tuyên bố ngày 4 tháng 7, năm 1776 đánh dấu việc chống lại vua George III, ly khai khỏi Anh-Quốc của 13 thuộc địa Bắc Mỹ).
le_doc_lap_homeless_july4_2013__2__resized
Hình ảnh Gia đình Chân Quê mừng Lễ Độc Lập với người vô gia cư.
Theo tài-liệu “USHistory.org”, Thomas Jefferson là người rất tài giỏi và có nhiều nghề như: luật-sư, kỹ-sư nông-nghiệp, nhạc-sĩ, khoa-học-gia, triết-học, kiến-trúc-sư, nhà phát minh và là một vị lãnh-đạo quyền-uy của nước Mỹ vào đầu thế kỷ thứ 19. Dĩ-nhiên là Jefferson đã có một cuộc sống vương-giả với cao-lương mỹ-vị, rượu ngon, nhà đẹp, nông trại cò bay thẳng cánh và hàng trăm nô-lệ da đen phục-vụ không ngơi nghỉ. Nhưng lạ thay ông lại là vị Tổng-Thống nghèo nhất trong lịch sử Hoa-Kỳ.


Thomas Jefferson dường như lúc nào cũng phải sống trong tình-trạng tài-chính thiếu-thốn, lại cưu-mang thêm khoản nợ khổng-lồ từ người bố vợ. Khi rời ngôi-vị Tổng-Thống; nguồn thu-nhập chính từ trang-trại đã không đủ cung-ứng cho gia-đình ông, do việc quản-lý quá yếu kém và giá-cả thị-trường biến động xuống dốc không ngừng, gần cuối đời Jefferson thiếu tiền nhiều đến nỗi phải nộp đơn lên tiểu-bang Virginia xin bán đấu giá đồn-điền “Monticello” của mình, nhưng lại bị chính phủ từ chối.

Thomas Jefferson tạ-thế đúng ngày Hoa-Kỳ kỷ-niệm 50 năm tuyên-ngôn độc-lập: 4 tháng 7, năm 1826. Lúc ấy ông vẫn chưa trả được nợ nên con cháu phải đem bán tất-cả nô-lệ, đấu giá bàn ghế, đồ đạc, tư-trang… Mãi đến tháng 11, năm 1831, trang-trại “Monticello” 552 acres (mẫu Anh) của ông mới bán xong. Gia-đình Martha Washington Jefferson Randolph (con gái đầu lòng của Jefferson) sau đó buộc phải sống nhờ vào quỹ từ-thiện.

Cuộc đời tình-ái của cố Tổng-Thống Thomas Jefferson sau này cũng bị một số báo-chí như New-York Times (The Master and The Mistress), US News (Thomas Jefferson and His Women)… Phơi bày về hôn-nhân thầm kín của ông với một phụ-nữ da đen, tên: Sally Hemings (chị em cùng cha khác mẹ với bà Martha Wayles Skelton, vợ chính thức của Jefferson, người mất năm 1782).

Cuối tuần qua, nhằm kỷ-niệm lễ “4th of July”, gia-đình “Chân-Quê” chúng tôi đã tổ-chức tiệc mừng cho những người vô-gia-cư, sau thời-gian dài tù-tội - đang được phục-hồi nhân-phẩm tại trung-tâm “Rescue Mission”. Họ là những người Mỹ da trắng lẫn da màu; nghèo lắm! Nhưng hy-vọng không đến nỗi nợ-nần phải mang xuống truyền-đài như ngài Thomas Jefferson.

Ngoài những bữa ăn, quà tặng cho “Homeless”. Phu-quân tôi đã chia xẻ những câu chuyện khốn-khó của đời Việt-Nam tỵ-nạn. Từ những ngày vượt biển gian-nan; sẵn sàng đánh đổi mạng sống cho ước vọng khát-khao đến được bến bờ tự-do, rồi thời-gian mới định-cư trên một quốc-gia hoàn-toàn khác biệt về ngôn-ngữ, phong-tục, tập-quán, thời-tiết… Ban ngày đi bỏ báo và làm lao-công vất-vả, tối cắp sách đến trường học-hành… Cả một quá-trình dài phấn-đấu bằng mồ-hôi và nước mắt nên chúng tôi mới có được cơ-ngơi như bây giờ.
le_doc_lap_a_resized
Hình ảnh Gia đình Chân Quê mừng Lễ Độc Lập với người vô gia cư.
Anh cũng nhắn-nhủ với những người “Homeless” rằng: “Hôm nay cả nước mừng kỷ-niệm 237 năm ngày độc-lập, xin mượn dịp này thiết đãi các bạn hầu mong phần nào tỏ-lòng tạ-ơn tiền-nhân của xứ-sở Hoa-Kỳ đã hy-sinh biết bao xương máu cho chúng tôi có được một quê-hương thứ hai sống trong tự-do, yên-bình và no đủ.

Tuổi trẻ đôi khi gây ra nhiều lầm-lỗi, điều chính là chúng ta biết hối-cải và phải tránh xa những cám dỗ (Temptations). Đời người cũng vậy, lúc thăng, lúc trầm, đến cả một vị Tổng-Thống như Thomas Jefferson - tác-giả bản tuyên-ngôn độc-lập Hoa-Kỳ cũng đã có một cuộc sống khủng-hoảng tài-chánh, nghèo đến độ chết đi rồi vẫn chưa trả được nợ nần. Các bạn quá may mắn khi được sống trong một cường-quốc không loạn-lạc,chiến-tranh. Hãy có niềm tin vững mạnh để can-đảm vượt qua mọi khó-khăn thử-thách, gian-nan trước mắt.

Một người bạn của tôi tên: Tim Calpin do chịu khó học-hỏi & làm lụng, sau thời gian cải-huấn 7 năm trường ở “Rescue Mission”, ông được đổi đời và đã trở thành Giám-Đốc điều-hành một bộ-phận sản-xuất trong cơ-sở tôi đang làm.

Hy-vọng rằng những ưu-đãi, quan-tâm của chúng tôi dành cho các bạn hôm nay là một lực đẩy mạnh-mẽ sẽ giúp tất-cả vươn tới thành-công trong một tương-lai gần nhất. Rất mong lắm thay!”

Những ánh mắt ngấn lệ dường như bỗng sáng lên niềm tin yêu, hy-vọng. Từng người lần lượt xếp hàng đến nói lời cảm-tạ và bắt tay chúng tôi. Sau bữa ăn trưa “All You Can Eat”, họ lại được khoản-đãi cả buổi chiều vui chơi giải-trí lành-mạnh trong một trung-tâm “Bowling” địa-phương gần đó.

Tạ-Ơn Trời đã cho gia-đình “Chân-Quê” có được một cuối tuần mừng lễ Độc-Lập Hoa-Kỳ 2013 thật ý-nghĩa và tràn đầy yêu-thương, quý mến cùng những người “Homeless”.

Chúng tôi xin mượn những lời thơ đậm tình nhân-bản của tác-giả nổi tiếng Emma Lazarus (viết năm 1883) được khắc dưới chân tượng Nữ-Thần Tự-Do trên đảo Liberty tại cảng New-York để kết thúc bài viết này:

“…Hãy gửi đến ta đám người mệt mỏi, nghèo khổ và bị ngược đãi đang cần được thở tự-do.

Hãy gửi đến ta những người vô-gia-cư không nơi nương-tựa, những người tả tơi và tuyệt-vọng.

Ta sẽ nâng cao ngọn đuốc của ta bên cạnh những cánh cửa vàng!”

www.diamondbichngoc.com
(Viết mừng lễ Độc-Lập Hoa-Kỳ cuối tuần qua, 4th of July - 2013)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.