Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Dài Dài Thẩm Mỹ: Tự Dưng Ham Đọc Báo Quá Chừng

01/06/201300:00:00(Xem: 25499)
Hôm nay Thanh tính đi thăm người bạn bịnh nằm trong nhà thương.

Trước khi đi cô ta than:

- Ý cha, vô gặp nó không biết nói gì đây.

Chị Ngà hỏi:

- Bạn Thanh người gì bịnh gì?

Thanh nói:

- Hổng biết rõ bịnh gì, hình như nó muốn dấu, là người Mỹ.

Tuấn bàn:

- Thế thì có vài cách nên nói và không nên nói, muốn chọn cách nào tùy ý.

Thanh mở lớn hai mắt hỏi:

- Thế thì là thế nào? Còn có vụ chọn hay không chọn, bữa nay sao ông nội nầy rắc rối quá chừng vậy trời?

Kim chen vô:

- Tôi biết tôi biết. Để tôi thông dịch vụ nầy cho “cô Thanh trời xanh xanh” nghe nha.

Thứ nhất, ta đừng nói:

“Trông bạn khỏe quá”, có thể mình tưởng là nói vậy làm bạn mình mừng nhưng cũng có thể phản tác dụng, làm họ nghĩ ngược lại rằng “bạn có bịnh gì đâu, nhìn coi thấy khoẻ ru, bịnh giả ngộ hử?”

Nên nói vầy:

“Tôi không biết nói thế nào nữa nhưng tôi rất lo cho bạn”.

Bạn không cần phải nói theo kiểu môi miếng qua đò. Bạn nói câu thật lòng, người nghe sẽ hiểu ý bạn nói có nghĩa là “tôi không biết bạn đã trải qua chuyện gì nhưng lúc nào tôi cũng kề cận bạn.”

Thứ hai, đừng có nói:

“Ít nhứt bạn cũng được nghỉ ngơi không phải đi làm. Thiệt là sướng.”

Nói vầy quá là chửi cha người ta. Không đi làm chưa chắc sướng. Khi một người phải nằm một chỗ đã là chuyện bực bội rồi, mình đệm thêm câu nói vô duyên như vậy nữa, thế nào cũng mất bạn. Nằm trên giường bịnh, có phải nằm khơi khơi khỏe khoắn đâu, nào là giấy tờ phải điền, chi phí hao tài, uống thuốc chích thuốc và phải chịu đựng đau đớn, nếu có.

Nên nói vầy:

“Nếu bạn cần khóc, thì vai của tôi đây, và tôi cũng có cả hộp giấy chùi nước mắt.”

Bởi vì, chẳng những họ phải chịu đựng cơn bịnh mà cả gia đình họ cũng phải cùng chịu đựng nữa, mà đôi khi họ không thể khóc lóc với người thân nhưng có thể khóc kể với người bạn. Hãy làm người bạn ấy. Đừng làm thêm một người hay nói câu đầu môi hờ hửng: “đừng khóc.”

Thứ ba, đừng có nói:

“Bịnh hoạn thường thường từ vấn đề căng thẳng thần kinh. Nếu bạn cố gắng sống thoải mái hơn, bạn sẽ cảm thấy khá hơn.”

Thôi đừng dạy đời. Cũng có thể vì căng thẳng quá sinh ra bệnh nhưng cũng có thể từ môi trường sống, từ di truyền chứ không phải hoàn toàn vì căng thẳng mà sinh ra bệnh được. Một chứng bịnh phải nằm nhà thương đâu mà đơn giản “vì căng thẳng” đâu nào.

Nên nói như vầy:

“Nầy, tôi sẽ đi siêu thị. Bạn có cần mua món gì không?”

Ta có thể cho bạn ta biết trước để bạn ta có thể ghi xuống những món cần thiết mà vì dính trên giường bệnh họ không thể lo được. Đừng quên mua những món hơi nặng nề như bình sửa, thùng bột giặt… như vậy là ta đã giúp bạn ta một tay, một cách rất thực tế và có lòng.


Nghe có lý hông, bà con?

Nghe xong Tuấn cười xòa, nói:

- Chị Kim lúc nầy có lẽ vào chơi trên internet hơi nhiều phải không? những điều nầy chị lấy từ mạng lưới cuả máy điện toán đây.

Vinh nói thay vợ:

- Đâu mà từ mạng lưới, cha. Bả đọc tạp chí đó. Lúc nầy tự dưng ham đọc báo quá chừng.

Láng nói:

- Ờ, tui cũng vậy. Tự dưng thấy quí sách vở báo chí quá hà. Bởi vì biết bao nhiêu nhà sách đã phải đóng cửa, biết bao nhiêu nhật báo cũng tỏ tịa, biết bao nhiêu người có liên hệ bị xất bất xang bang vì bây giờ cái gì họ cũng phóng lên mạng lưới, còn bao nhiêu ngùơi in sách nữa đâu?

Kim gật gật, nói:

- Nghe đâu mấy tờ báo Mỹ họ sẽ thu tiền hằng tháng nếu mình muốn đọc báo điện tử của họ đó. Tui thấy như vậy cũng hợp lý, làm báo cũng cần nhân viên làm việc thu thập tin tức, viết bài vở, nhà báo cũng cần phải có tiền chớ thiên hạ đọc báo chùa điện tử riết trang điện tử cũng sập tiệm luôn à.

Khải lắc đầu:

- Đúng. Vả lại, tôi thì tôi thấy rằng qua thế hệ tới, ngày nào đó, những quyển sách cầm được trên tay sẽ là những món cổ vật hiếm qúi. Bây giờ ai có nhà cao cửa rộng có khả năng chất chứa thì nên gom được bao nhiêu thì gom những cuốn sách có giá trị cất giữ cẩn thận cho thế hệ con cháu đi. Sau nầy cho chúng đấu giá.

Thanh la lên:

- Nè. Mấy người. Tui đang hỏi chuyện đi thăm người bạn nằm bịnh viện, mấy người nói một hơi lạc đề ráo trọi rồi. Bà Kim phân tích thấy có lý, nhưng mà, chữ nghĩa của tui đếm trên đầu ngón tay, làm sao tui nói bằng tiếng Mỹ ra hết những ý đó đây trời?

Thu cười:

- Ối, Dễ ợt. Thì bước vô phòng, ờ quên, nhớ mua một bó hoa gì đó, đi thăm bịnh trong nhà thương tui thấy người mình thì đem giỏ trái cây nhưng người Mỹ thì họ cầm bó hoa hay chậu cây kiểng gì đó, nhớ đừng quên, vô phòng gặp bạn thì nói “Hi, how are you, when do you come home?” Là đúng nhứt.

Sương nói:

- Sao em thấy nói vậy hổng ổn, chưa hỏi han bịnh tình đã hỏi ngày về.

Chị Ngà thở ra:

- Ái cha a a a… mấy người nầy rắc rối ham nói. Gặp bạn nằm trên giường thì mình ghé ngồi kế giường, cầm tay bạn, mỉm cười.

Trang hỏi:

- Rồi sao nữa? chẳng nhẻ nắm tay, cười cười làm thinh à?

Chị Ngà nói:

- Thì cười cười rồi giống như lời của Thu mới chỉ đó, hỏi bạn “sao, bạn thế nào? Bao giờ về nhà?”

Thanh lắc đầu:

- Thôi. Được rồi. Cám ơn bà con rất nhiều. Tui có đủ kinh nghiệm rồi. Thôi tui xong hết khách hẹn bữa nay rồi, chị Ngà, cho em về sớm nghen. Em vô nhà thương, ờ ghé mua bó bông. Đi nha mấy người. See you “mà nhá na.” *

Trương Ngọc Bảo Xuân

Ghi chú: * ngày mai gặp lại bạn. Tiếng Mễ, manãna: ngày mai.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.