Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

13/09/200400:00:00(Xem: 4708)
Mối Duyên Văn Tự

Thân mến tặng thi đệ Minh Đạo USA trong một buổi hội ngộ với các bạn thơ tại quê nhà.

Tôi có người em mới biết thôi
Mà như thân thiết tự lâu rồi
Tấm lòng đôn hậu luôn trong sáng
Nghĩa bạn chan hòa mãi thắm tươi
Lai láng tình quê tràn bút mực
Dạt dào thi tứ điểm trang đời
Gặp nhau vì mối duyên văn tự
Mai kẻ đầu sông kẻ cuối trời.

Ngẫm câu tan hợp lẽ thường thôi
Tạm biệt nhau đây trước ngả đời
Tâm sự người đi nhiều luyến tiếc
Vần thơ kẻ ở cứ đầy vơi
Tao đàn ngày ấy vui tình bạn
Đất mẹ hôm nay vắng tiếng cười
Cánh nhạn chân trời dần khuất nẻo
Ngâm bài xướng họa nhớ về ai...

Đan Phụng

*

Được Làm Em Chị Đủ Vui Rồi

Kính họa nương vận bài “Mối duyên văn tự” của nghĩa tỷ Đan Phụng

Dù trước hay sau cũng thế thôi
Được làm em chị đủ vui rồi
Kiếp tằm vạn thuở vương tơ thắm
Thân kén ngàn năm dệt sợi tươi
Cảm tạ ơn sâu luôn khắc cốt
Tri ân nghĩa nặng mãi ghi đời
Dẫu cho cách biệt quê hương cũ
Thì cũng cùng chung ánh mặt trời

Chỉ có tâm thành đáng kể thôi
Mới là lẽ sống ở trên đời
Ân tình dẫu rót hoài không cạn
Tri kỷ dù đong mãi chẳng vơi
Gác trọ giao thừa nghe pháo nổ
Đêm khuya trừ tịch ngắm hoa cười
Ngày xuân cánh én qua song cửa
Mai mốt đi rồi vui với ai"

Minh Đạo USA

*

Bốn Bể

Bốn bể gặp nhau lạ hóa quen
Xiết tay một cái dễ gì quên
Dẫu xưa lạ hoắc giờ huynh đệ
Xướng họa tâm đầu Lý Bạch ghen

Ta còn gì nữa để cho nhau
Ngoài nỗi chung mang một khối sầu
Nhớ nước thương quê cung kiếm gẫy
Tháng năm hoài niệm bạc đầu râu

Xa cách hai phương tình vẫn đậm
Dặm dài chưa tận nghĩa văn chương
Trùng phùng nửa chén còn say khướt
Phiêu bạt trăm năm vẫn nhớ thương

Độc ẩm trăng suông ly rượu nhạt
Đắng môi nhớ bạn chín phương xa
Kẻ trong tù ngục người trôi dạt
Uống mãi không vơi nỗi xót xa

Hội ngộ khi nào bạn với ta
Cụng ly cùng hát khúc tâm ca
Biển dâu thành bại bao năm cũ
Còn lại cho nhau một tiếng khà.

Trần Ngân Tiêu

*

Ra Về Quên Hết Chuyện Buồn Vui

Gửi Mắt Nâu, Văn Khoa ngày xưa, viết để nhớ ngày đầu tiên về tới Sài Gòn sau khi giặc tha tháng 7-1983.

Tháng tư đau xót tình sông núi
Lỡ dở tơ trời ray rứt thương...

Mắt ướt vương buồn em tiếp tôi
Người về từ hãm địa xa xôi
Tám năm, ờ nhỉ qua nhanh thật
Lòng cạn, tình phai, ý lỡ rồi...

Tôi ngồi đối diện với em ngồi
Cũng chỉ căn phòng đơn giản thôi
Một chiếc bàn con vài chiếc ghế
...Ngày xưa phòng rộn tiếng vui cười...

Ngoài trời lặng lẽ phòng yên lặng
Mở tủ em cầm chai rượu xưa
Lưng chai rượu tiễn hôm đưa tiễn
Trước buổi lên đường ngập gió mưa ...

(Chai rượu năm xưa anh uống nửa
Còn chừa đợi đến lễ vu quy
Tự tay anh rót mừng đôi lứa
Vui kết bài thơ đã trọn thề...)

Nhưng mà năm tháng đâu chờ đợi
Đã có người thay rước cô dâu
Pháo hồng tiệc cưới, anh mê mỏi
Tận chốn rừng sâu - xót ngục tù...

Nửa chai rượu cũ em còn giữ
Là ý gì đây em nói đi
Năm xưa tiệc rượu dù dang dở
Người bước ra đi vẫn hẹn về...!

Em rót đầy ly - chút bụi vương
Nửa chai rượu giữ, nhớ người thương
Lỡ làng tội lắm xin đừng hỏi
Gió bão mưa tuôn sạch bụi đường...!

Tôi nhìn chiếc áo em sờn rách
Và bụng căng tròn chắc sắp sinh
Tôi hỏi thăm ba, thăm anh chị
Mà không dám gợn chút bi tình

Anh ạ! Mai anh về quê cũ
Ly thứ hai, mời anh cạn đi
Tám năm tù ngục bên hoang thú
Anh trách em đi, lỗi ước thề...!

Tôi uống tình em cạn đáy ly
Bão giông, tiếc hận phút phân kỳ
Chồng em, lạ nhỉ anh không phải
Em lại rót đầy, anh uống đi...

Ly thứ ba men ngọt bờ môi
Anh chẳng trách em dẫu một lời
Uống cạn ly nầy anh sẽ bước
Ra về quên hết chuyện buồn vui..!

Giông bão tháng tư, chuyện đất trời
Lệ nào oan khốc lệ nào vơi
Nước kia đã mất thì thân phận
Như gió, bèo, hoa...sóng giữa vời...

Thy Lan Thảo

*

Xấu hổ

Đêm thị trấn mưa phùn dâng nỗi nhớ
Khói sương chùng đưa lẩm cẩm đợi chờ
Vòng tay mỏng se hồn điên rộng mở
Em có về cho mỏi cánh ngẩn ngơ

Đoạn tầm tơ kết nối chỉ một lần
Dài chưa đủ giăng hai bờ hiu hắt
Gọi ngọn nguồn trời đất lại bâng khuâng
Đeo lạ lẫm suốt đời con lật đật

Nơi phương ấy heo may đùa lá úa
Bỗng đặt điều ray rứt đếm chênh vênh
Xòe mấy độ xuân xanh nằm ăn vạ
Đến bao giờ chững chạc chuyện mau quên

Mai trở lại tìm trong đôi mắt rỗng
Vọng thiên đường ráo hoảnh lệ từ lâu
Vờn cát bụi hư vô nghìn tiếng động
Khấn thời gian tóc trắng chẳng bạc nhiều

Hơi thở mòn vang khẽ nhịp trăm năm
Buông bóng tối ngày xa xăm khuôn mặt
Giận chiêm bao ấp ủ mãi không thành
Tình õng ẹo chung quanh nhìn thấy ghét

KiếnAn

*

Mùa Xuân Không Trở Lại

Mùa xuân đang ở đâu"!
Sao nắng như vương sầu
Mây vờn che đâu đó
Khuất nỗi niềm lắng sâu

Buồn, theo gió nhẹ lơi
Bao thao thức không lời
Vương vương sầu khuất lối
Cay đắng dường chơi vơi

Mùa xuân đang ở đâu"!
Sao thu về úa mầu
Lá vàng ngăn khắp lối
Đông đến ta ngập sầu

Hình như buốt đâu đây
Con tim thắt từng ngày
Hình như ta mệt mỏi
Với phận người không may

Mùa xuân đang ở đâu"!
Cho hoa thắm tươi màu
Cuộc đời khoe bao sắc
Những hạnh phúc nhiệm màu

Mùa xuân hãy cho đời
Cho cánh hồng lả lơi
Xuân ơi, xuân có đến"!
Trong tôi đang gọi mời

Mùa xuân dường như trốn
Giữa lòng ai đông sang
Hình như xuân quên lãng
Không về nữa với nàng.

T.N.

*

Bia Mộ Thời Gian

Thời gian trở nên bia mộ vô hình
Trong nghĩa trang ký ức ta bỏ ngỏ
Khi hiện về vô số bóng ma
Kỷ niệm gần xa
Ngổn ngang hoa cỏ
Không như những bia mộ hữu hình
Ghi tên tuổi, tháng năm người nằm xuống.

Mốc thời gian bỏ xứ
Giây phút rơi vào định mệnh đen
Giờ mất dấu chân em
Ngày quê hương bị bức tử
Tháng, năm khởi điểm xích xiềng
Mùa hoa trái chao nghiêng, rơi rụng
Tất cả
Có, hay không ghi trên lịch
Với ta
Đã trở thành bia mộ oan khiên
Chờ lịch sử đào lên nhận diện
Bảo tồn hay loại bỏ dung nhan
Chính Đạo
Tà Đạo

Lưu Thái Dzo

*

Ngọt

Trên bến thuyền quen không chỗ đậu
Cắm sào tơ tưởng một người xa
Câu hò cất vội vào khoang nhớ
Lãng tử!... Lòng yêu nào xa hoa"

Em gọt cho anh trái mở mùa
Răng còn ê ẩm một chanh chua
Bỗng dưng hành tỏi cay cùng ớt
Gia vị nào thêm tình lỡ thua"

Con sóng nào xô vội ái ân
Buồn ơi, sao lạnh giữa tay gần"
Em mê mẩn đó, vờ câm nín
Hay nợ đời trang trải một lần"

Khi lá mùa xuân đã đổi màu
Nung lòng hạ chín trái thương đau
Dẫu thêm đường mấy cho thành mứt
Vị đắng đầy môi, ngọt nổi sao"

Phương Triều

*

Đền Em

Đền em một áng thơ này
Em đem trang điểm những ngày nhớ anh
Để khi hờn tủi vây quanh
Lệ cùng son sẽ hoá thành trầu cau

Đền em một quả tinh cầu
Nhốt riêng hai đứa vào nhau trọn đời
Để tình dậy sóng ra khơi
Ngưu Lang Chức Nữ đẹp đôi, vẹn thề

Đền em một mảnh vườn quê
Sáng ra hoa bướm, đêm về trăng sao
Một tổ ấm, hai mái đầu
Nồng nàn tình ái, dạt dào yêu thương

Đền em sông núi Quê Hương
Giang sơn gấm vóc nghìn trùng Việt Nam
Không còn tang tóc, cơ hàn
Không còn bạo chúa, hung tàn trị ngôi.

Vntvnd

*

Tôi Muốn

Tôi muốn Thơ là những sợi tơ
Dệt thành những tấm lụa ai mơ,
Để em may áo cho ngày cưới,
Anh có khăn vàng đề tặng thơ.

Tôi muốn Thơ là những giọt mưa
Thấm vào lòng đất khát khô chờ,
Cho cây bám rễ ươm mầm sống,
Cho đất lên màu xanh ước mơ.

Tôi muốn Thơ là những dòng sông
Đem nước phù sa tưới ruộng đồng,
Cho em tát nước ươm mầm mạ,
Cho má vui mừng: lúc trổ bông.

Tôi muốn Thơ là cơn gió lộng
Đem phấn vàng gieo rộng bốn phương,
Cho muôn cây cỏ vào ân ái,
Cho trái chín vàng, hoa ngát hương.

Tôi muốn Thơ là trăng với sao
Cho đồng quê ai hát ngọt ngào,
Cho ai tát nước, ai xay lúa,
Ai giặt bên sông giải lụa đào.

Ai chẳng muốn đời như giấc mơ"
Nhưng sao cứ tiếc nuối vu vơ"
Không tìm men sống cho đời mới,
Sao có rượu nồng say ý thơ"

Hải Bằng

*

Cô Gia Tường Trình

Sáng ngày 28.8.04 cô bác đã đến Parramatta Town Hall NSW biểu tình phản đối Hội Đồng Thành Phố Parramatta do bà Julia Finn làm Thị Trưởng, bởi Hội Đồng này tổ chức tiệc để đãi phái đoàn Việt Cộng, trong đó có Tổng Lãnh sự của chúng là Nguyễn Thế Phiệt để kỷ niệm cái gọi là lễ Quốc Khánh của Việt Cộng. Về cuộc biểu tình này, theo bản tin của báo Nhân Quyền số 958, có những chi tiết sau: “Việt Cộng vỡ mộng treo cờ máu tại Parramatta, NSW..., 5000 người biểu tình phản đối Hội Đồng thành phố. - Phái đoàn CSVN lại chui cửa hậu...” Nay “Cô Gia tường trình” về cuộc biểu tình nêu trên.

Liên hệ việc cô bác biểu tình,
Cô Gia nay viết bản tường trình:


Theo như sự cố vừa thu thập,
Đúng với tình hình được xác minh.
Cửa hậu chui vào là khứa Phiệt,
Phòng trong đứng đợi có bà Finn!
Cuối cùng, theo bản tin giờ chót,
"Quốc khánh" năm sau chúng sẽ đình!

Cô Gia

*

“Ông John Chân Thật”

Qua lời khai của nguyên cố vấn bộ Quốc Phòng Mike Scrafton: không có vụ ném trẻ con xuống biển”. Người ta thấy TT John Howard đã không còn là “Ô. John chân thật” nữa. Ông Scrafton đã đòi thủ tướng cũng phải để cho máy khám phá nói dối thử như ông, nhưng TT đã từ chối. Phải chăng TT sợ mất phiếu trong lần bầu cử tới khi bị máy kết luận là có gian dối"

“Lớp sơn chân thật” đã phai rồi,
Qua việc ném con chốn biển khơi.
Trút hết lỗi lầm vào thuộc hạ,
Đổ dồn sai sót xuống bầy tôi.
Mượn danh chân thật hòng... câu phiếu,
Lấy tiếng thẳng ngay để... giữ ngôi.
Nên chẳng chịu cho dò nói dối,
Cử tri sẽ phán xét ông thôi.

Trường Xuân Lão

*

Giúp nước...

Đảng réo gọi em về "giúp nước"
Cõi Sơn Hà "nghĩa nặng" là đây
Em ơi Sông núi hao gầy
Ghé vai gánh hộ, những ngày gian nan

"Tình dân tộc" Đảng "ban" sắc thắm
"Nghĩa đồng bào" Đảng "cẩn" hoàng kim
Dẫu xa cách mấy cũng tìm
"Khúc ruột ngàn dặm" Đảng in tấc lòng

Bao nghị quyết lòng vòng quanh quẩn
Cũng bởi em lắm bạc nhiều tiền
Cây cầu "bản sắc" giao duyên
Em về "nối nhịp", "ưu tiên" mặn nồng

Đảng khắc khoải một lòng ngóng đợi
Em về đi, "cứu đói giảm nghèo"
Môi sinh, Giáo dục tiếp theo
Bao giờ cho hết cái nghèo mới thôi...

Ai nghe dại những lời đường mật
Để vô tình bóp nát lương tâm
Bao nhiêu tuyến lệ âm thầm
Do bầy lang sói, lại lầm hay sao

Cảnh khốn khổ khi nào mới dứt
Dẫu biết rằng "tay đứt lòng đau"
Dân còn khắc khoải bể dâu
Đảng còn nặng túi, nát nhầu Quê Hương

Yêu dân tộc tìm đường tranh đấu
Diệt hết phường "thảo khấu" lưu manh
Tự nhiên non nước trong lành
Toàn dân hết khổ, yên bình tứ phương.

Phạm thanh Phương

*

Phen Này Con Bác Nhừ Đòn

(Nhân tin CSVN tố cáo "CIA đã, đang liên lạc, dụ dỗ, chỉ đạo một số đông cán bộ lãnh đạo Đảng và Nhà nước CS có những hoạt động chống lại Tổ quốc, trong đó có các đồng chí: Nông Đức Mạnh - Nguyễn Văn An - Phạm Văn Đồng - Võ Nguyên Giáp - Võ Văn Kiệt - Phan Văn Khải - Trương Tấn Sang - Phan Diễn - Phạm Gia Khiêm - Bùi Thiện Ngộ - Mai Chí Thọ - Lê Văn Dũng - Võ Thị Thắng và hàng chục cán bộ cấp Tướng trong Quân đội v.v...)

Mèn ơi, đồng chí cắn nhau
Cung đình một lũ vỡ đầu, rách tai
Thật hay giả, bên ngoài ai rõ
Nhưng bây giờ chuyện nó tùm lum
Đảng ta chết dính từng chùm
Tội đâu từ hũ, từ chum, vỡ òa...
Đảng tố đảng mới là ác liệt
Chứ dân đen ai biết chi mô
Hậu trường, "chiện" kín nhà Hồ
Bây giờ nó cứ đội mồ chui lên
Làm nhà đảng phát điên, phát hoảng
Muốn ém đi nhưng loạn mất rồi!
Đảng toan lấy thúng úp voi
Nhưng voi nhớn qúa, nó lòi đuôi ra!
Cũng tại bọn Cờ Hoa cả đấy
Thừa đô la mới nẩy lắm trò!
Giá mà chỉ có bo bo
Đảng đâu có choảng nhau to thế này!
Đô la bằng giấy mà hay
Làm cho nhà đảng xuôi tay, vô hòm!
"Bác" đâu, chống mắt mà dòm
Phen này con "bác" nhừ đòn ...chết toi!!!

Tha Hương

*

Lưu Vong Hành

Đất mẹ còn xa cách vạn trùng
Ta còn phiêu bạt đã mười đông
Mười đông vật vã vì cơm áo
Lòng vẫn chưa nguôi, nhớ chẳng cùng!

Ta nhớ một thời chinh chiến cũ
Học làm tráng sĩ luyện đao cung
Bút nghiên xếp lại, yêu đời lính
Theo gót người xưa sống vẫy vùng

Quân đội trưởng thành trong khói lửa
Dựng cờ đại nghĩa, diệt thù chung
Tình dân đã quyện theo tình nước
Thề quyết xông pha, vượt bão bùng

Bao địa danh ngời trang chiến sử
Đã làm khiếp vía giặc tàn hung
Kontum, Quảng Trị... cùng An Lộc
Phất phới cờ bay rợp khí hùng

Rồi đến một ngày kia, súng gãy
Ôi, trời nghiêng ngửa, đất đang rung
Tướng quân tuẫn tiết ngoài biên ải
Sĩ tốt điêu linh giữa khốn cùng

Một lũ bất tài lo tháo chạy
Những vì sao bạc rụng như sung
Bao năm chễm chệ ngồi vơ vét
Bỏ nước ra đi chẳng thẹn thùng

Ta cũng như trăm nghìn chiến hữu
Nổi trôi cùng vận nước long đong
Sa cơ mắc bẫy vòng lao cải
Rừng thẳm rào ngăn vó ngựa hồng

Ôi những ngựa hồng nay chiến bại
Cơ trời chuyển hóa, có thành không!
Đòn thù giáng xuống đâu thương tiếc
Oán hận triền miên mãi chất chồng

Lao động khổ sai, thêm đói rét
Mỗi ngày hai bữa bát ngô lưng
Thân phơi gió lộng đồi heo hút
Xác bỏ đìu hiu giữa mịt mùng
Nhớ lại những ngày đi chiến đấu
Lòng hằng giữ vững chữ kiên trung
Dù cho đã ở trong tay giặc
Đầu ngẩng lên cao, gối chẳng chùng

Đất nước tuy còn, như đã mất
Người người mang một nỗi đau chung
Hỡi ơi, hăm chín năm rồi nhỉ"
Mà vẫn không chung một chữ đồng

Tự buổi lên đường, xa tổ quốc
Làm người tị nạn, sống lưu vong
Những ai nếu vẫn còn tâm huyết
Thấy cảnh nhiều khi cũng nản lòng

Chiến hữu một thời, nay cấu xé
Bạn tù quên hết thuở lao lung
Cai thầu chống Cộng nhân danh hão
Chụp mũ cho nhau chẳng ngại ngùng

Một lũ túi cơm, phường giá áo
Như bầy ngan ngỗng khoác lông công
Học làm con rối lăng xăng múa
Đã nát càng thêm nát cộng đồng

Báo bổ dăm ba tờ lá cải
Tập tành chữ nghĩa viết bung xung
Bôi tro trát trấu người thiên hạ
Vẫn sống dằng dai mới lạ lùng

Văn sĩ nửa mùa khoe múa bút
Phơi bày dâm dật, cũng văn phong!
Xênh xang áo gấm về quê mẹ
Đú đởn ăn chơi cốt thỏa lòng

Chính khứa trở cờ khoe ái quốc
Ngồi chờ đón gió giữa sa lông
Nhìn quanh cũng một phường xôi thịt
Miệng lưỡi còn đang bốc rượu nồng

Đâu xót dân lành đang thống khổ
Đêm ngày rên xiết dưới xiềng gông
Những cô ca sĩ về ăn Tết
Hát "Hậu Đình Hoa" chẳng ngượng ngùng

Ôi, biết bao điều, sao nói hết
Nói càng thẹn mặt với non sông
Gươm cùn, súng gãy từ bao thuở
Bút mực này đây trải mấy giòng

Mái tóc xanh xưa giờ đã bạc
Thù nhà, nợ nước trả nào xong
Chiều nay lặng lẽ nhìn mây phủ
Đất mẹ còn xa cách vạn trùng

Nguyễn Kinh Bắc

*

Say

Một hôm ta thử uống say
Để xem trời đất lăn quay thế nào
Ừ say một chút đã sao
Không say thì biết thế nào là say
Say tình hồn chỉ ngất ngây
Say cơn nhớ nước đắng cay trong lòng
Khi say đời chạy vòng vòng
Không say đời vẫn chất chồng tiêu hao
Khi say mờ mịt trăng sao
Vậy mà vẫn nhớ năm nào được thua
Càng không quên được nhục xưa!

Trần Ngân Tiêu

*

Cho Trọn Lời Nguyền

Cho trọn lời nguyền một kiếp say
Cơ may ngàn thuở để tung bay
Lầu son từng thấy người tan nghiệp
Quán cóc thà vui cảnh trắng tay
Thơ phú làm xong lòng hẳn nhẹ
Sử kinh mê đọc vận đành quay
Ngoài tai đã gác điều thành bại
Há lẽ còn lo chuyện đắng cay"

Ma Xuân Đạo

*

Tên Nào Vậy

Nghe đâu bữa đó có tên nào,
Đã dám dắt theo bầy chó ngao.
Len lỏi tới đây ăn ké hả,
Rụt rè vô đó nhậu chùa sao"
Bà con kiếm nó “mừng tao ngộ”,
Lính tráng tìm y “đón xã giao”.
Nếu chẳng nhờ em can thiệp nhẻ,
Đời thằng khốn đó... chắc thương đau.

*

Sự Di Hại Do Bà Julia Finn Làm

Kính họa vận bài “Khuyên răn Thị Trưởng Julia Finn" của Cô Gia đại gia ở mục Thơ Thẩn Mà Chơi trong SGT số 375.

Chẳng hiểu sao bà “Thị Chảng” này,
Mần răng... biết rõ cả đường dây"
“Giao tình” được việc(") là “hay lắm”,
“Kết nghĩa” ra trò(!) cũng “khéo thay”.
“Dân biểu địa phương”, sao để vậy,(")
“Hội đồng thành phố”, vẫn im vầy(!)
- Sang năm nếu có màn ăn nhậu,
Bọn Vẹm lại hồ hởi tới đây.

*

Tìm Hiểu Về Bà Julia Finn

Kính họa vận bài “Hỏi Mụ Thị Trưởng Julia Finn” của Trường Xuân Lão đại gia ở mục “Thơ Thẩn Mà Chơi” trong SGT số 375.

Chẳng biết bà ăn phải cái chi,
Trông bà cứ dại dại si si.
Mê thằng Phiệt quá thì hơi kẹt,(*)
Nể chú Liêu ư, thế cũng kỳ.(*)
Tớ sẽ tìm tòi cho tỉ mỉ,
Em cần tính toán thiệt chi li.
Để xem bữa đó ba thằng vẹm,
Hứa cuội, hứa trăng, hứa những gì"

(*) Nguyễn Thế Phiệt, TLS/VC tại Sydney - Lê Xuân Liêu ĐS/VC tại Canberra

*

Tiết Lộ Với Anh Hồ Huấn Cao

Anh Hồ Huấn Cao đài VOA đã fax cho đứa Nam Man bài viết “Cát Vân, Tuyển Tập thơ, nhiều Tác giả”, trong đó có câu: “Họ Lâm cảm thấy có nhu cầu và khao khát học, viết tiếng Việt kể ngày tị nạn tại Úc châu vào đầu thập niên 80...”. Đọc câu trên, đứa Nam Man viết bài này.

“Nhà thơ nhà thổ” kiểu em ư,
Chỉ khiến vợ con chán bỏ xừ.
Ngó mặt ngó mày thì tửng tửng,
Nhìn người nhìn ngợm cứ bư bư.
Ngu đần thế ấy mà chơi chữ,
Dốt nát vầy đây lại sính từ.
Quả thiệt họ Lâm đâu có có,
“Nhà thơ nhà thổ” kiểu em ư.

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.