Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Ô. Hồ Khóc Với Môn Thi Sử

19/08/201100:00:00(Xem: 5882)
Ô. Hồ Khóc Với Môn Thi Sử

Vi Anh
Ông Hồ chí Minh phải khóc với bài thi lịch sử trong kỳ thi vào đại học năm nay. Hàng ngàn thí sinh “ăn hột vịt lộn”, tức bị điểm không. Hơn 90% học sinh điểm sử dưới trung bình. Câu hỏi chánh và nhân vật chánh của bài thi lịch sử là nguyên nhân ra đi tìm đường cứu nước của Nguyễn Tất Thành. Đề thi của Bộ Giáo dục và Đào tạo muốn làm nổi bật “sự nghiệp” Ông Hồ chí Minh, nhưng bị đa số thí sinh trả lời trớt quớt nói theo dân Miền Nam và “bôi bác” nói theo dân Miền Bắc. Ô. Hồ chí Minh đi theo Mác Lê bên kia thế giới đại đồng CS biết được sẽ khóc ròng, quở mắng những cán bộ đảng viên tuyên huấn trong ngành giáo dục là thứ ăn hại, đái nát, ăn cơm của tao mà hại tao, đã “tạo điều kiện” cho đám nhứt quỉ, nhì ma, thứ ba học trò bôi tro trét trấu Ông.
Thực vậy qua một số bài thi Ô Hồ chí Minh bị biến thành một thanh niên trái ngược tuyên truyền thần thánh hoá của Đảng Nhà Nước CS Hà nội như sau. Tin Đài Á châu Tự do, “Thạc sĩ Đinh Kim Phúc hiện công tác trường Đại học mở TPHCM và cũng là chuyên gia nghiên cứu Biển Đông cho biết kinh nghiệm của ông khi đích thân chấm thi môn lịch sử. "Tôi tham gia chấm thi kỳ tuyển sinh vừa qua về môn sử. Tôi không biết ông Bộ trưởng Giáo Dục Phạm Vũ Luận sẽ nghĩ như thế nào khi nghe một số bài luận văn như sau, Với câu một, nguyên nhân ra đi tìm đường cứu nứơc của Nguyễn Tất Thành thì một em nó viết: "Nguyễn Tất Thành ra đi tìm đường cứu nước chứ có phải đi ngao du đâu""
Một em khác viết "Nguyễn Tất Thành tìm đường cứu nước vì người đã vứt bỏ tình yêu thương với một thiếu nữ cùng quê!" Rồi một em khác nữa nó viết, "Người không muốn đi theo vết xe đổ của đại thi hào Nguyễn Du!..."
Nhưng có lẽ cái bài làm sau đây tôi thấy nó phản ảnh nhất vấn đề dạy và học lịch sử khi một thí sinh viết như thế này: "Nguyễn Tất Thành (tên khai sanh là Nguyễn Sinh Cung) thuở nhỏ tính tình rất ngổ ngáo, người thường xuyên trốn học đi biểu tình, bị thực dân Pháp bắt được, đuổi học! Từ đó người căm thù thực dân, đế quốc mà ra đi tìm đường cứu nước’.”
Tới đây người đọc ắt hẳn đã phải cười- cười ra nước mắt về hậu quả của việc Đảng Nhà Nước CS Hà nội đã chánh trị hoá quá mức học đường, công tác truyên truyền “quá tải”, o ép, nhồi nhét quá đà giáo chức và học sinh. Một cách hoàn toàn “duy ý chí”, bất cần sự thật, bất cần đối tượng và môi trường nên bị phản tác dụng một cách thê thảm như thế.
Tội lỗi này hoàn toàn thuộc Đảng Nhà Nước CS Hà nội mà Bộ Giáo Dục, Đào Tạo là cơ quan chủ quản của ngành giáo dục đối với xã hội và là cơ quan thi hành và chịu trách nhiệm trước Đảng.
Giáo chức và học sinh chỉ là nạn nhân. Những gì thí sinh đại học trong kỳ thi vào đại học năm nay - chớ đâu phải sơ tiểu gì - viết như trên là phản ứng tự nhiên từ tiềm thức của gia đình, học đường và xã hội. Đó là những ẩn ức tất yếu nổi lên chống lại những sai trái, giả dối mà Đảng Nhà Nước CS Hà nội qua Bộ Giáo dục và Đào tạo đã vì lý do chánh trị, tuyên truyền đã nhồi nhét, o ép vào học sinh qua sách giáo khoa mà Bộ soạn và phát hành.
Và qua những giáo án gần như rập khuôn, các giáo chức phải soạn theo sách giáo khoa của Bô. Và giáo chức phải trình giáo án cho ban “giám hiệu” [hiệu trưởng và phó hiệu trưởng] đa số là đảng viên duyệt mới được dạy. Đảng còn muốn kiểm soát tư tưởng của giáo viên và học sinh khi buộc giáo chức soạn bài phải dự trù “đáp án” là câu trả lời của học sinh trong và sau khi giảng.

Trong chế độ CS từ việc đào tạo giáo chức, đến làm ra sách giáo khoa, dĩ chí làm ra chương trình và thời khoá biểu, tất cả Bộ nắm hết.
Thử tưởng tượng thánh sống cũng không dạy nổi, học nổi chương trình lịch sử lớp 4 cấp tiểu học từ thời Văn Lang [tức đời Vua Hùng mà Ô Hồ hay nói “có công dựng nước, con cháu chúng ta có công giữ nước” đến Nhà Nguyễn - tức gần thời lập quốc qua ba lần Bắc thuộc, qua bao thời kỳ độc lập Ngô, Đinh, Lê, Lý, Trẩn, Lê, và Nguyễn.
Cả mấy ngàn năm lịch sử mà chỉ dạy trong một năm học, mỗi tuần 1 giờ thôi, cho một học sinh lớp 4 mới 9 tuổi trung bình thôi. Trời dạy cũng không nổi; thánh cũng không nhớ hết, huống hồ giáo chức và học sinh 9 tuổi!
Đảng Nhà Nước lại còn dùng quyền chánh trị “hiếp dâm lịch sử” và bắt học sinh học những đứa con quái thai của lịch sử bị Đảng Nhà Nước vo tròn, bóp méo, làm ra.
Đại ý cái gì của CS là “ưu việt”, cái gì không phải của CS là phản động. Đảng Nhà Nước CS Hà nội chánh trị hoá học đường, chánh trị hoá môn học lịch sử. Họ biến môn khoa học trở thành môn chính trị giả dối để tuyên truyền, để minh hoạ cho đường lối chính sách của nhà nước chứ không phải cho một ngành khoa học.
Họ dùng màu sắc chánh trị đảng phái, giai cấp đấu tranh, biện chứng pháp của chủ nghĩa CS lồng vào hay sơn lên các sự kiện lịch sử. Họ làm một cách gượng ép, khiên cưỡng, phi luận lý, bất cần thời gian tính, dân tộc tính, trái với kiến thức lưu truyền được chấp nhận như lý tính thành văn rồi.
Do vậy thầy hết muốn dạy vì trái với sự hiểu biết và lương tri và lương tâm mình. Trò hết muốn học vì không hợp lý, không chân lý, trái với kiến thức phổ thông mà gia đình và xã hội đã biết và thường nói ra.
Môn văn cũng không khác gì. Đảng Nhà Nước cũng biến hoc sinh thành những tên ngợm chánh trị. Có một bạn Trí Đỗ theo dõi “Học sinh Viết Văn” có đưa lên webs một vài đoạn văn của học sinh trung học trong nước, đọc cười ra nước mắt. Bình luận luân lý về câu "Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh", có em viết "Câu tục ngữ nói lên sự dã man của bọn giặc cướp, khi đã tràn vào làng mạc, nhà cửa thì không cứ đàn ông, mà cả đàn bà, trẻ em chúng cũng đánh đập, hành hạ...".
Bình luận văn chương về nhân vật Thúy Kiều của Nguyễn Du, có em viết "Thúy Kiều là 1 người con gái tài sắc vẹn toàn, song nàng đã bị chế độ phong kiến vùi vào đống bùn nhơ. Đến nỗi, chịu không nổi, nàng đã nhảy xuống sông Tiền giang tự vẫn. May thay lúc đó có một bà đảng viên đi công tác về, bà liền nhảy xuống sông cứu nàng. Sau đó, Kiều giác ngộ và đi theo con đường Cách Mạng."
Về phụ nữ dưới chế độ phong kiến qua các tác phẩm đã học của Hồ Xuân Hương, Nguyễn Du, ở lớp 9, có em viết: "Sự bất công của người phụ nữ dưới chế độ phong kiến đó là: Họ không được tham dự bóng đá quốc tế, họ không được lái xe nhất là các loại xe con, xe gắn máy. Ngày nay, quyền giải phóng phụ nữ đã được củng cố. Hàng năm người ta lấy ngày 8/3 làm quốc khánh phụ nữ.."
Đó là chưa nói cái kiểu CS Hà nội làm nghèo, làm tối, làm rối, làm tội tiếng Việt mà CS gọi là “làm tốt” bằng chữ Hán, chữ mới lạ dù tiếng Việt đã có từ lâu và quen dùng rồi. Như đại trà là quy mô; đảm bảo = bảo đảm; đăng ký= ghi danh, ghi tên; đồng tình= đồng ý; đột xuất= bất ngờ; hồ hởi= phấn khởi ; làm việc= thẩm vấn, điều tra; năng nổ= siêng năng, tháo vát; quán triệt= hiểu rõ; sơ tán= tản cư; sự cố= trục trặc; tờ rơi = truyền đơn ./.

Ý kiến bạn đọc
19/08/201104:23:28
Khách
Ông Hồ khóc với môn thi sử,

Vậy ai khóc với ông Vi Anh khi đuổi nhà báo Đoàn Trọng?
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.