Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Trong Nhà Ngoài Ngõ:

11/06/201100:00:00(Xem: 21342)

Chuyện Trong Nhà Ngoài Ngõ:

Loan Phụng Cảnh Xuân...

Trương Ngọc Bảo Xuân

Sao cái hồi mình cở tuổi mười mấy đó, ngày tháng thấy dài quá dài hà. Mấy tiếng đồng hồ ngồi trong lớp cái đồng hồ làm như nó đứng một chỗ. Còn bài vở nữa! Mắc cái chi mà, cộng trừ nhơn chia đủ ăn tiền rồi, chẳng hạn như mình ra đời, đi làm lãnh bao nhiêu đó lương, xài hết nhiêu đó, còn lại nhiêu đó, dễ ợt. Tại sao bắt phải học đại số với tiểu số, hình học với vật lý chi cho rắc rối" Tìm số đo của hình tam giác được rồi, sao bắt phải tuởng tượng vẽ lan ra ngoài khung, rồi bầy đặt ra hình học không gian làm chi cho khó thấy mồ!

Dòm vô bài toán tui thấy tòan là đồ rê mi fa sol la sí đố… .

Năm Đệ Ngũ. Cũng còn ở năm đệ ngũ.

Ngồi chung bàn đầu ngay buy rô của giáo sư là bốn đứa tui. Loan Phụng Cảnh Xuân. Thân nhau lắm tuy tánh tình chẳng đứa nào giống đứa nào.

Tui biết hát. Hơn tụi nó một điểm đó thôi.

C. thì đẹp dễ mê. Đi tới đâu cũng có người ngó theo nó đi mút đầu đường. Nó vừa đẹp vừa thông minh học giỏi. Mà giỏi đều mới chết nguời ta chớ. Toán đứng số một, văn cũng hổng thua gì ai. Thêm chuyện nữa, tánh tình rộng rãi. Thường cho tui cọp dê toán.

L. thì đeo hột xoàn lóng lánh (má nó bán hột xoàn cẩm thạch, tay nó trắng, má bắt nó đeo làm mẫu). Nhỏ nầy nhát hít hà. Nhớ có một lần, một chàng nào đó tò tò đi theo L. dìa. Sợ teo quá nó đi lăng quăng xấp xải thiệt lẹ. Vừa tới cửa nhà thấy dạng ba nó trong sân, nó bèn làm phách xây ra, xỉ xỉ anh chàng si tình, mặt vác hất, miệng chu ra “vô đây vô đây giỏi vô đây ba tui oánh gãy xương.”

Trời Phật ơi !!! Nó vô lớp kể tụi tui cười bò lăn bò càng trên bàn học cười ra nước mắt tuôn tuôn. Tụi tui cứ hù nó “mầy đeo hột xoàn cùng mình hổng ai dám cưới.”

Nhỏ Ph. thì xí xọn. Nó đẹp lắm. Đẹp khác hơn nhỏ C. Dân đầu gà đít vịt mờ (nguời Tàu lai Miên). Miệng nó cười có duyên vô cùng nhờ hai cái răng lòi sĩ. Khi vui thì thấy nó có duyên, khi giận nhau thì thấy nó giống như con gái Dracula.

Đó là năm 1963. Các bạn cùng lứa tuổi với tui chắc còn nhớ. Đó là năm phong trào tranh đấu Phật Giáo từ Trung vô Nam.

Học hành gián đoạn. Mà tụi tui khoái chí tử. Mỗi lần nghe tin sinh viên học sinh kêu gọi bãi khóa biểu tình, mừng muốn chết.

Những ngày đó là vọt lên xe lam, đi lên quân trường Thủ Đức.

Nhỏ C. có một người yêu (xời ơi chắc tại nó đẹp nó biết yêu sớm) và một người anh lính chiến học ở quân trường. Nhớ hổng rõ, người nào khóa 16 người nào khóa sau, 17, 18, 19, 20 gì đó…

Ngày nào cũng nghe ba dặn, lúc nầy lộn xộn lắm mấy đứa con đừng đi đâu bậy bạ nghe. Đừng nghe lời ai xúi dục đi biểu tình nầy nọ nghe. Bị bắt là khổ đó nghe. Học thì phải lo học nghe. Bao nhiêu là tiếng “nghe nghe nghe” mà ba đâu dè mình đã hổng nghe lời cha mẹ rồi.

Ham vui. Hễ bạn rủ là vọt liền. Cứ vậy đó. Hễ bãi khóa là đi chơi.

Trường mình học bên trai bên gái phân chia ranh giới bằng hai cái buynh đinh B, C đàng hoàng. Nhưng, hễ có lịnh bải học là đám con trai ùa qua bên con gái. Tụi nó chụp thời cơ ùa vô lớp. Chụp được sách là liệng sách, chụp được vở là liệng vở xuống lầu (lớp học trên từng nhì) Có đứa sẵn dịp muốn trả thù nầy nọ khiêng luôn bàn của giáo sư tính liệng xuống luôn. Tới lúc đó nhà trường phản ứng, hay chính phủ cũng hổng rỏ. Thế là tụi học trò ăn lựu đạn cay lựu đạn khói tưng bừng. Về sau dạy nhau mỗi ngày đi học thủ sẵn cái bịt nylông đựng khăn ướt hoặc trái chanh, khi bị khói cay cứ lấy khăn ướt hay chanh vắt mà bịt mắt rửa mắt…

Chuyện tranh đấu nào mà tránh khỏi những kẻ lợi dụng thời cơ để làm lợi cho họ. Mình bị lôi cuốn theo phong trào tranh đấu ấy đôi khi quên ba mình là cảnh sát.

Cho tới một buổi sáng.

Người nữ sinh gan dạ, khi bị những người bồng súng chận đoàn học sinh xuống đường biểu tình, người ta lùi lại, nàng tiến lên.

Một viên đạn vô tình đã cướp mạng sống của cô nữ sinh Quách thị Trang. Giòng máu đỏ loang trên nền áo trắng. Chúng mình vừa sợ vừa tức giận. Ba bắt ở nhà. Làm sao mà canh suốt ngày được" hễ hở một cái là lén đi. Đi tới nhà giáo sư Đ. dạy Sử Địa. Ông là đảng viên của đảng… gì đó. (không biết tui có nhớ lầm hông") Thầy đưa cho mỗi đứa một xấp truyền đơn cho tụi nầy đi rải bươm bướm.

Cái tuổi 14, chưa tới 15 đó sao mà hung hăng" Tuy hung hăng nhưng cũng còn biết sợ.

Nhỏ C. bạn tui còn bà ngoại. Bà già lắm. Tóc bạc trắng. Lưng khòm cúp xương sống. Suốt ngày bà lục đục trong bếp. Bà nấu ăn cho cả nhà, it chịu cho con cháu rớ tay vô phụ đâu. Mấy lần tới chơi nhà nó, bà thường hay nấu chè cho tụi tui ăn. Món chè ngon nhứt tui còn nhớ rất rõ là chè khoai môn. Nếp nhừ ra, những miếng khoai màu trắng ngà hơi hơi tím tím, thơm lừng, chế lên miếng nước cốt dừa béo gì đâu…

Tui ham ăn ngọt, mê nồi chè của ngoại nên ngoại cũng thương tui lắm. Tụi bạn đặt biệt hiệu tui là Nguyễn thị Chè.

Cái hôm nữ sinh Quách Thị Trang bị bắn chết, hình đăng lên nhiều tờ nhựt báo. Bà ngoại của nhỏ C. đọc xong bà hết hồn. Bà biểu nhỏ C. đâu con chạy qua nhà nó coi coi, sao tao thấy cái hình nầy… giống nó quá vậy trời!

Nhỏ C. chạy xất bất qua nhà tui. Xa chớ gần sao. Nhà nó ở đường Bác sĩ Calmette, nhà tui ở Thành Cộng Hòa (thành Ô Ma cũ) tức là cư xá của Tổng Nha Cảnh Sát Quốc Gia. Muốn vô cư xá phải đợi ở cổng nhờ người kêu tui ra lảnh người quen chớ đâu phải dễ vô đâu. Vậy mà nhỏ C. cũng chịu khó. Vừa thấy tui, mặt nó đổi màu liền như cắt kè! Từ xanh lè qua ‘dàng” khè.

Thở cái khì.

Nói “ Trời. Giống hịt. Coi nè” Vừa nói vừa chỉa tờ báo xếp gọn, ló ra tấm hình của Quách Thị Trang cho tui coi. Mà giống thiệt. Tui còn nhớ rõ. Hình trang bìa. Trên góc. Cô mặc áo dài trắng. Mới mười mấy tuổi đầu. Khổ cho cha mẹ cô biết là bao nhiêu.

Thấy tui rồi nhỏ C. yên tâm nhẹ nhõm xề xuống nói chuyện tào lao. Khi nó bắt đầu mơ màng kêu tên “chàng” thì tui ngéo tay nó ra ngoài sân, sợ nhỏ Ngọc Anh lóng nghe rồi có khi nó xí xọn tài lanh chạy đi méc má Má ơi bà Xưng có mèo thì tiêu!

C. rủ tui tuần tới nếu có ngày nào bải khóa thì vọt lên Thủ Đức thăm “chàng” của nó. Tui nói nếu muốn tui đi chung thì nó phải bao tui ăn một tô bún nem chua. Trời. Nhắc tới tô bún nem chua ở chợ Thủ Đức, bạn còn nhớ những keo đồ chua họ bày trên quầy hôn" Ngó là thấy nước miếng ứa ra. Củ kiệu trắng, tỏi trắng lẫn với cà rốt củ cải trắng, chua chua ngọt ngọt dòn rụm ngon vô cùng.

Nó nói ừ thì nó đãi, rồi mắng vói, con quỉ ham ăn. Xí. Tử tế dữ. Nó cũng xực vậy. Lần trước người đẹp xực hai tô.

Đang nói chuyện bổng nhỏ C. đứng lại. Nói, -thôi để tao dìa cho ngoại biết mầy còn sống nhăn. Ờ nghe nói ngày mai có “đêm không ngủ” mấy anh chị sinh viên tổ chức đằng trường… mầy muốn dự hông" Tui nạt, muốn chớ sao hông, hỏi kỳ.

Thế là, bửa sau nói láo ba má, trốn nhà đi tới trường....

Sau khi tụ họp rồi cuộc nói chuyện đả đảo chính quyền và ủng hộ phong trào tranh đấu cho tự do tín ngưởng bắt đầu.

Người nầy lên cầm micro nói hùng hổ, nói hăng hái một hồi rồi tới phiên người khác. Nhưng dù cho có đủ thứ chuyện, nói riết tới khuya khuya cũng hết chuyện nói. Vậy thì làm sao để đừng bị buồn ngủ và cầm chân mọi người" Có gì khó. Ai biết hát xin mời lên sân khấu.

Dạ. Có tui đây. Trúng mối.

Con nhỏ thấy sân khấu, thấy dàn đèn với cây ghi ta là rồi rồi! Lên liền sợ gì ai. Đó đó. Đâu mà bỏ được. Hát đã đời. Thuộc bao nhiêu bản làm tuốt hết. Hơn nửa đêm mới bỏ cuộc mà về. Vừa lén lén mở cửa nhón vô nhà thì thấy ba ngồi ngay đó.

Hỏi “đi đâu về đó"”

Đành phải thú thiệt con đi biểu tình làm đêm không ngủ.

Bốp.

Nhá thấy mười ông trời. Chớp thấy tám ông sao xẹt. Thấy nguyên dàn đèn trên sân khấu nổ lụp bụp.

Tá hỏa.

Đau ít. Ngạc nhiên nhiều. Từ hồi tui biết tía tui tới giờ, mới bị đòn lần thứ nhứt!

Một bợp tay thôi.

Nhưng tui hiểu. Vì quá sức sợ, quá sức lo lắng cho tui, ba mới “thương cho roi cho vọt” nầy.

Từ đó về sau ai muốn không ngủ thì cứ việc thức.

Còn tui - làm thinh - ở nhà - ngủ thẳng cẳng.

Tiêu tùng cái việc đấu tranh!

Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.