Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Đấu Tranh

28/07/200800:00:00(Xem: 1948)
Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Thơ Đấu Tranh tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giaœ nào caœm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng. Phạm Thanh Phương

*

Cờ Vàng Chính Nghĩa Tung Bay

Từ ngày giặc cướp giang san
Mẹ ơi con thấy Cờ Vàng hôm nay
Cờ bay, bay khắp đó đây
Cờ vàng ba sọc đỏ, bay rực trời
Mọi miền châu lục xa xôi
Bốn phương đều hướng vùng trời Úc Châu
Một vòng xa lắc địa cầu
Về đây trẩy hội nguyện cầu hiệp thông
Tủi mừng dòng lệ rưng rưng
Cờ Vàng nghạo nghễ tưng bừng nở hoa
Hỡi người trai gái trẻ già
Ngày mơ trổi khúc hoan ca điểm rồi
Đánh cho cờ đỏ rụng rơi
Đứng lên dẫm nát tơi bời sói lang
Hãy giương cao ngọn Cờ Vàng
Tỏ bày Chính Nghĩa bốn ngàn năm hơn
Có nghe tiếng Quốc gọi hồn"
Đáp lời mời gọi chung lòng Vinh Danh
Người người như ngọn triều dâng
Á, Âu, Úc, Mỹ: hiệp cùng Sydney
Những ai còn có lương tri
Dẹp phường cờ máu cứu nguy dân mình
Nhắn cùng bè bạn du sinh
Sao vàng cờ đỏ điêu linh nước nhà
Là cờ của bọn Tàu Hoa
Kẻ thù truyền kiếp Ông Cha ngàn đời
Đã ba mươi mấy năm rồi
Ba miền nước Việt sống đời lầm than
Từ ngày mất hết giang san
Hôm nay dưới bóng Cờ Vàng Linh Liêng
Hãy vì Dân Tộc nhiễu nhương
Đừng nên tiếp sức cho phường hại dân
Trót mang dòng máu Hùng Anh
Chớ theo giặc cộng hiến dâng Sơn Hà
Nam Quan, Bản Giốc Hoàng Sa
Trường Sa, Lãnh hải đã ra của Tàu
Còn chưa thức tỉnh cho mau
Ươn hèn nhu nhược còn đâu nước nhà
Tám mươi mấy triệu dân ta
Lẽ nào luồn cúi chẳng ra giống người
Để cho công đảng đười ươi
Mấy mươi năm lấy máu tươi nhuộm cờ
Bao năm nay đã thờ ơ
Hôm nay ta phải hô to Dựng Cờ
Cờ Vàng biểu tượng Tự Do
Quốc Hồn, Quốc Túy, Ấm No, Thanh Bình
Nhân quyền, dân chủ, văn minh
Là do xương máu Anh Linh bao đời
Nầy anh, nầy chị, em ơi
Tô cho trang sử rạng ngời muôn năm!

Kim Tuyến

*

Yêu Lá Cờ Vàng

Vinh danh tuổi trẻ Việt Nam
Nêu cao Chính Nghĩa cờ vàng muôn năm
Nhân Đức Thánh Cha viếng thăm
Cờ vàng trao tặng với lòng thành tâm
Hồng Ân Thiên Chúa Thánh Thần
Giúp anh trai trẻ kính dâng lên Ngài
Cờ vàng biểu tượng xưa nay
Triệu hồn dân Việt quyện vào cờ thiêng
Công bằng, lẽ sống, yêu thương
Hồn Thiêng Sông Núi vấn vương màu Cờ
Sydney tuổi trẻ tuyệt vời
Cờ vàng ngạo nghễ rạng ngời tung bay
Niềm tin bừng sáng nơi đây
Tay em cầm lá cờ vàng phất cao
Hỡi bạn trẻ khắp năm châu
Yêu thương rộng mở nhiệm mầu từ đây
Tự Do, Dân Chủ có ngày
Thế hệ tuổi trẻ vững tay lái chèo
Dân tôi đang bị đọa đày
Đang chờ tuổi trẻ dựng ngày Tư Do

Trần Bửu Hạnh

*

Kính Điếu Đức Tăng Thống Thích Huyền Quang

Sinh ký tử quy đến Niết Bàn
Tiêu diêu cực lạc Đức Huyền Quang
Muôn đời vĩnh phúc nơi tiên cảnh
Tín Ngưỡng, xin Ngài cứu Việt Nam
 
Khóc Ngài Tăng Thống Huyền Quang
Ngàn năm vĩnh viễn thế gian xa rời
Niết Bàn Đại Lão thảnh thơi
Trước Dung Nhan Phật nguyện lời cầu xin.
 
Người nung chí, giục thanh niên,
Có người lãnh đạo tâm hiền lòng ngay
Lập nền dân Chủ đầu tay
Tự do Tín Ngưỡng dựng xây phú cường.
 
Hợp quần đòi lại biên cương
Nam Quan, Đông Hải... thân thương quyết giành
Việt Nam vang tiếng hùng anh
Huyền Quang Tăng Thống lưu danh rạng ngời.

Phạm Hoài Việt

*

Thích Huyền Quang, Bậc Vĩ Nhân

Lê-Đình-Nhân, Thích-Huyền-Quang,
Muôn năm dân Việt sử vàng tạc ân.

Kính thay huyện Nhơn An, Bình Định,
Phúc trổ sanh vị thánh Đạo, Đời.
Mười hai tuổi, xuất gia rồi,
Tuệ tâm minh mẫn hơn người đồng môn.
Từng thụ giáo Sư Tôn Vĩnh Khánh,
Ba năm dài đạo hạnh siêu nhiên,
Từng theo Hòa Thượng Bích Liên,
Kệ kinh, chuông mõ, được khen hảo đồ.
"Tam Bảo Cụ" tức "Bồ Tát Giới",
Hưởng đặc ân miễn tuổi học hành,
Đến kỳ sát hạch khóa sinh,
Thủ Khoa đầu bảng, lừng danh phi thường.
Từng dự "Phật Học Đường" nghiêm khắc,
Như Lưỡng Xuyên (1), Báo Quốc (2) xuất thân.
Ngàn kinh làu thuộc thấm nhuần,
Hai mươi lăm tuổi, duyên căn đạt thành.
Trước thảm não dân lành thống khổ,
Trước bạo tàn đô hộ của Tây,
Khó ngồi yên đấng nhân tài,
Tham gia chống giặc, chẳng nài chông gai.
"Phật Giáo Cứu Quốc" (3) ngài hăng hái,
Lại than ôi! Gặp phải đảo điên,
Tập đoàn Cộng Sản đê hèn,
Dã man đố kỵ, bắt đem nhốt tù.
Bốn năm giữa lao lư cấm túc (4)
Mới được tha khi nước chia đôi,
Nguyên Thiều Tu Viện chào đời,
Do ngài thành lập tạo nơi dạy trò.
Thời Tổng Thống ông Ngô Đình Diệm,
Thiền Môn là trọng điểm bài trừ,
Tự thiêu lửa cháy mịt mù,
Chính ngài tranh đấu vào tù mấy trăng (5)
Từng sang Thái viếng làng Phật tử,
Thăm chùa chiền tín hữu Việt Nam,
Từng sang Nhật Bổn "Đạo Đàm",
Từng sang Ấn Độ dặm ngàn "Hành Hương".
Sang Thụy Sĩ, "Liên Tôn Thế Giới",
Đền Bruxelles "Đại Hội Năm Châu",
Ngài mang trọng trách dẫn đầu,
Công lao chưa có vị nào so hơn.
Rồi Cộng Sản chiếm toàn lãnh thổ,
Một tập đoàn quỷ đỏ Vô Thần,
Quân hoang, tàn độc, sát nhân,
Buôn dân bán nước, oán than ngập trời.
Chúng đàn áp tơi bời Phật Giáo,
Chúng vu oan, giá họa chư tăng,
Cạo đầu cán bộ, công an,
Bắt làm ni sãi chiếm xâm đoạt chùa.
Chúng tung bạc, chuộc mua chức sắc,
Lũ tội đồ bán Phật, bán Thầy,
Làm cho Phật Giáo trong ngoài,
Lâm cơn mạt pháp e ngày diệt vong.
Đức Tăng Thống một lòng thiết thạch,
Trước vạn ngàn thử thách cam go,
Từng ngồi 18 tháng tù,
Vẫn không khuất phục âm mưu bạo quyền.
Chưa một phút ngài yên thư thả,
Trên con thuyền Bát Nhã sóng dồi,
Ôm kho Tam Bảo trên người,
Vắt từng hơi thở ngậm ngùi lệ ngăn.
Thương Tăng Thống tuổi càng chồng chất,
Mang bệnh đau gần đất xa trời,
Ác thay! Hà Nội lũ tồi,
Cấm ngăn chữa trị, giết người không gươm.
Thương Tăng Thống sức mòn viên tịch,
Ngài ra đi vĩnh biệt trần gian,
Về nơi Cực Lạc Niết Bàn,
Mang theo tâm nguyện dở dang chưa tròn.
Ngài siêu hóa linh hồn bất tử,
Hầu cạnh bên Phật Tổ Như Lai,
Trong khi ở cõi thế này,
Toàn dân tộc Việt vắn dài tiếc thương.

Đôi dòng thay thế nén hương,
Tiễn đưa Tăng Thống Huyền Quang lên đường.

Ngô Phủ
 
(1) Phật Học Đường Lưỡng Xuyên ở Trà Vinh.
(2) Phật Học Đường Báo Quốc ở Huế
(3) "Phật Giáo Cứu Quốc" Liên Khu 5 mà ngài Huyền Quang là Phó Chủ Tịch, kiêm Tổng Thư Ký.
(4) Ngài Tăng Thống bị "an trí" ở Phù Mỹ rồi Sơn Tịnh thuộc tỉnh Quảng Ngãi.


(5) Ngài Tăng Thống bị giam giữ hơn 2 tháng.
(6) Đại Hội Các tôn Giáo Thế Giới (do Tin Lành chủ trì).
(7) Đại Hội Đồng Tôn Giáo Thế Giới (do Tin Lành chủ trì).
(8) Đại Hội Các Tôn Giáo Thế Giới vì Hoà Bình (do Công Giáo, Tin Lành, Do Thái Giáo chủ trì. Trong chuyến tham dự nầy có cả cố Hòa Thượng Thích Thiện Minh cùng đi).

*

WYD2008: Rợp Bóng Cờ Vàng

Cờ vàng rợp bóng tung bay
Hồn Thiêng Sông Núi hướng ngày Sydney
Tuổi Trẻ Việt Nam về đây
Ngọn cờ Chính Nghĩa tung bay khắp vùng
Vong Linh các đấng Anh Hùng
Hiệp thông Thiên Chúa gọi hồn Quốc Gia
Trẻ già trổi khúc hoan ca
Á, Âu, Mỹ, Úc chan hòa hiệp thông
Xóa tan hình bóng cờ hồng
Là cờ máu đỏ nhuộm đồng lúa xanh
Màu cờ nô lệ Tàu bang
Kẻ thù truyền kiếp gian nan cực hình
Hỡi các bạn trẻ du sinh
Hôm nay bạn thấy hiển linh cờ vàng
Bạn ơi! chớ có ươn hèn
Đứng lên khôi phục quê hương đọa đày
Tuổi trẻ Việt Nam ngày nay
Trong ngoài hiệp lực dựng ngày Tự Do
Đừng nghe theo lũ Thời Cơ
Ôm chân Đế Quốc lập lờ đấu tranh
Tám mươi mấy triệu dân lành
Đang chờ các bạn dấn thân cứu đời...

Trần Bửu Hạnh

*

THƠ NGUYỄN CHÍ THIỆN

MỘT TAY EM TRỔ

Một tay em trổ: Đời xua đuổi
Một tay em trổ: Hận vô bờ
Thế giới ơi, người có thể ngờ
Đó là một tù nhân tám tuổi!
Trên bước đường tù tôi rong ruổi
Tôi gặp hàng ngàn em bé như em!

(1971)


TÔI IM LẶNG

Tôi im lặng khi kẻ thù hành hạ
Sắt thép đưa vào, đau đớn, hôn mê
Câu chuyện anh hùng để trẻ con nghe
Tôi im lặng chỉ vì tôi tự nhủ:
Có ai đi rừng gặp loài dã thú
Lại mở mồm kêu xin chúng thương tha"

(1974)


MIẾNG THỊT LỢN

Miếng thịt lợn, chao ôi là vĩ đại!
Miếng thịt bò lại vĩ đại bằng hai!
Chanh, chuối, cam, đường, lạc, đỗ, gạo, khoai
Tất cả những gì người có thể nhai
Đảng mó tới tự nhiên thành vĩ đại
Chuyện có thực mà tưởng như thần thoại
Mà tưởng như ác mộng bi ai!

(1974)


TRONG BÓNG ĐÊM

Trong bóng đêm đè nghẹt
Phục sẵn một mặt trời
Trong đau khổ không lời
Phục sẵn toàn sấm sét
Trong lớp người đói rét
Phục sẵn những đoàn quân
Khi vận nước xoay vần
Tất cả thành nguyên tử

(1976)

*

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung phụ trách

Dáng  Xưa
Ta về thăm phố cổ
Lung linh sáng đèn hoa
Bước chân chiều lộng gió
Ngơ ngác một mình ta
 
Em bây giờ xa lắc
Phố xưa giờ đông vui
Nghe tim mình quặn thắt
Bước chân chợt ngậm ngùi
 
Đường xưa hoa sứ trắng
Em về tóc toả hương
Hoa chiều nay vẫn nở
Tìm đâu tóc người thương
 
Nhớ xưa ta và em
Trăng lạnh rót bên thềm
Phím đàn hong ánh mắt
Mắt huyền sâu như đêm
 
Tiếng guốc chừng reo vui
Cuối đường em đứng đợi
Xoè tay che nụ cười
Âm thanh hoà trong gió
 
Nâng niu đoá hồng nhỏ
Em nhìn mắt lặng im
Còn chút gì muốn ngỏ
Mà hồn mãi đi tìm
 
Thời gian không dừng lại
Xuân qua rồi đông qua
Em giờ như phố cổ
Đau xót mãi lòng ta.

Phạm Phú Thuỵ Khanh

*

Vẫn

Hương xưa vẫn vẹn bên lòng.
Vẫn đi bên cạnh giòng sông cuộc đời.
Vẫn nhìn lá thắm hoa tươi.
Hồn sao dường nhẹ như trời không mây.

Yêu thương vẫn thắm tim đầy.
Lòng không ràng buộc một giây chữ tình.
Mỉm cười đôi chữ nhục vinh.
Xem ra cái bóng cái hình của nhau.
 
Buồn tim chẳng nhuốm thương đau.
Vui không triều vọng cơ cầu mải mê.
Lệ rơi không chút não nề.
Cười vang chẳng chút hả hê trong lòng...
 
Mất còn gió thoảng hư không.
Ở đi mây trắng mặc lòng tụ tan.
Trăm năm nửa giấc mơ vàng.
Về như chiếc bóng thời gian xanh giòng.

Lê Đình Viễn Lan

*

Kể Từ Ngày Ấy

(Tưởng niệm ngày Bố vĩnh biệt trần gian 23 tháng 7, chúng con xin Kính Dâng Hương Linh Bố...)

Từ ngày theo cánh Hạc bay
Buồn vui bỏ lại nơi này cho con
Cỏ xanh in dấu đường mòn
Bao năm trăng vẫn soi tròn non cao
Nằm nghe tiếng gió rì rào
Lời thương con gửi bay vào hư không
Vần thơ là nén hương lòng
Tỏa lan đến tận mênh mông đất trời
Trong mơ thầm gọi ....Cha ơi....
Cha đi, đi mãi xa vời nơi nao"
Trần gian có kẻ nghẹn ngào.
Đi, về sớm tối nghiêng chao đường dài
Thủa bé Cha vẫn nắm tay
Dắt con qua mảnh cầu gầy quê hương
Giờ Cha trọn giấc miên trường
Ngủ yên Cha nhé, chiều nghiêng nắng tàn
Hết rồi một kiếp đa đoan
Bàn thờ nến trắng hai hàng lệ rơi
Tình Cha cứ mãi tuyệt vời
Cỏ cây cũng cất bao lời thương Cha
Âm dương đôi ngả chia xa
Cửa nhà hiu quạnh vào ra ngậm ngùi
Ghế bàn vắng chỗ cha ngồi
Chén trà lạnh lẽo... lẻ loi Mẹ buồn...

Thanh Thủy

*

Xót Xa

Đã lâu không làm thơ
Đâu còn ai đợi chờ
Đâu còn người đưa tiễn
Mới biết mình bơ vơ
 
Đông đã thay mùa thu
Trời khép kín sương mù
Lá vàng sao còn rụng
Vàng một trời âm u
 
Hàng điệp gầy trước ngõ
Rải hoa vàng theo gió
Bóng ai hiu hắt chờ
Hay bóng em còn đó
 
Bây giờ em ở đâu"
Trong nỗi nhớ u sầu
Tình xưa vừa sống lại
Chập chờn trong cơn đau
 
Chiều cháy vàng phố vắng
Chuông nhà thờ yên lặng
Một góc nhỏ giáo đường
Môi em nghe mằn mặn.

Trần Ngọc

*

Những Năm Tháng Tươi Xanh

Nhớ lại thuở miền quê vùng đất đỏ
Vẫn còn đây niềm tin không hề mất
Giữa cành khô bỗng hé một nụ hồng

Vẫn còn đây anh có nghe chăng"
Lời giảng hùng hồn, giọng thơ sang sảng
Vẫn ngọn đèn khuya thắp dài đêm trắng
Bao nhiêu năm soi bóng của ai ngồi"...
 
Em vẫn đứng giữa sân trường lộng gió
Vẫn tươi vui dẫu da mét xanh trời
Thuở mới về trong lòng thành phố nhỏ
Lớp cũ trường xưa vẫn dõi theo lời dạy
Hơi thở dập dồn, bụi phấn rơi rơi...
Nhắc lời giảng ngập ngừng- cô giáo mới
Vẫn giống như trò miền đất đỏ năm xưa...
 
Sau buổi dạy là đường về ngập nắng
Phố phường đông khoe sắc áo em bay
Hoà giữa dòng đời tay còn nguyên phấn trắng
Giữ mãi trong lòng những năm tháng tươi xanh...

Thuỳ Hương

*

Tình Xưa Xa Xót

Ô kìa trăng mộng nghiêng nghiêng dáng
Đêm thật yên huyền dịu dễ thương
Bóng em ngả – gió mây yên lặng
Tóc lẻ sợi buồn rối ý vương…

Đêm nay trăng vẫn như đêm trước
Mười mấy năm trời đất đổi thay
Em xưa áo lụa chiều tha thướt
Đất tạm dung ta đếm tháng ngày…

Ngày xưa đôi bóng bên nhau ngả
In dấu bước đường tay trong tay
Một thuở xuân thì qua vội vã
Ta đứng mình ta…gió thở dài

Đêm nay cũng vẫn trăng huyền dịu
Em ở đâu" Lòng ta nhớ thương
Ta đếm tuổi đời ta thấy thiếu
Mùa xuân tràn ngập sắc kỳ hương

Trăng ơi gợi nhớ cho tình nhớ
Đêm thật êm- tình xưa xót xa…

Thy Lan Thảo

*

Bâng Khuâng Sợi Tóc

"Người ta" chải tóc sớm mai
Tóc dài như sợi mưa dài đêm qua
Mưa vừa ngưng giọt mưa sa
Mà sao tóc rối bay qua bên nầy"
Cửa nhà bên đó sang đây
Không xa nhau lắm, chỉ vài bước chân
Nhìn sang lòng cứ bâng khuâng
Tóc che chút cổ trắng ngần "người ta"
Phải chi mưa cứ mưa sa
Để cho tóc rối bay qua đừng về
Phải chi người chẳng tóc thề
Thì đâu đến nỗi "ai" mê mẩn hồn
Tóc người sợi sợi mưa tuôn
Nên "ai" trong nắng cũng buồn nhớ mưa.

Trần Kiêu Bạc

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.