Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Việt Nam Nói Đúng, Làm Sai

11/07/200800:00:00(Xem: 8259)
Hoa Thịnh Đốn - Ở một nơi nào khác  thì “nói đúng” và “làm sai”  là hai việc khác nhau, nhưng ở Việt Nam có đảng Cộng sản một mình một chợ thì không phân biệt được hoặc phải  đảo  ngược  là “làm sai nói đúng” , hay “nói một đường, làm một nẻo” thì mới hợp tình hợp lý.

Hãy nghe Trương Tấn Sang, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư nói trong ngày “kỷ niệm 83 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam ( 21/6/1925 - 21/6/2008)”: “Chúng ta rất vui mừng vì trong sự nghiệp đổi mới đất nước, báo chí nước ta cũng có nhiều đổi mới và vươn lên mạnh mẽ…Báo chí đã tích cực tuyên truyền chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, quan điểm, đường lối của Đảng, pháp luật, chính sách của Nhà nước; thông tin, cổ vũ phong trào hành động cách mạng, phản ánh tâm tư, nguyện vọng chính đáng của các tầng lớp nhân dân; phát hiện, cổ vũ nhân tố mới, điển hình tiên tiến, thành quả của công cuộc đổi mới; tham gia tích cực vào cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, quan liêu, chống thông tin, quan điểm sai trái, chống âm mưu "Diễn biến hoà bình" của các thế lực thù địch; góp phần thắt chặt tình hữu nghị, sự hợp tác nhiều mặt của đất nước ta với bạn bè quốc tế.”

 “Bên cạnh ưu điểm nổi bật và thành tích to lớn vừa nêu, hoạt động báo chí và công tác lãnh đạo, quản lý báo chí những năm qua cũng bộc lộ một số yếu kém cần nhìn nhận đúng, rõ và tập trung khắc phục. Một số cơ quan báo chí chưa chấp hành nghiêm túc sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước; có biểu hiện coi nhẹ, hạ thấp chức năng chính trị, tư tưởng, giáo dục của báo chí cách mạng; chưa coi trọng phát hiện, biểu dương các nhân tố mới, điển hình tiên tiến, gương người tốt, việc tốt; xa rời tôn chỉ, mục đích, đối tượng phục vụ, sa đà khi phản ánh các vụ án, mặt tiêu cực, mặt trái và những yếu kém của xã hội. Một số đơn vị trong Hội Nhà báo của chúng ta hoạt động còn nặng về hình thức, chưa chủ động tham gia xây dựng chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước về báo chí; tham gia quản lý công tác báo chí; giáo dục chính trị, tư tưởng, năng lực chuyên môn, đạo đức nghề nghiệp cho hội viên; bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của hội viên, xử lý hội viên vi phạm.”

Ô hay, một nước có bề dầy lịch sử Báo chí tới 83 năm mà sao vẫn còn  tình trạng đảng đi một đường, báo đi một nẻo " Nghiêm trọng hơn lại có Báo  chẳng những “Chưa chấp hành nghiêm túc sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước; có biểu hiện coi nhẹ, hạ thấp chức năng chính trị, tư tưởng, giáo dục của báo chí cách mạng…”  mà còn  bị  “sa đà khi phản ánh các vụ án, mặt tiêu cực, mặt trái và những yếu kém của xã hội…”

Điều này có nghĩa đảng không còn kiểm soát được báo của đảng hay những người làm báo có lương tâm đã biết phá rào  không  tuân lệnh đảng để  nói về cái tốt và  che những chứng hư tật  xấu cho cán bộ, đảng viên.

Nhưng đâu phải chỉ có  Báo  lơ là nhiệm vụ với đảng mà cả Hội Nhà báo,  đại diện cho trên 6,000 cơ quan báo chí lớn nhỏ, thành  viên của Mặt trận Tổ quốc, một tổ chức chính trị ngoại vi của đảng, cũng  coi  thường lệnh đảng.  Vì vậy Sang đã  lớn tiếng quở trách một số đơn vị của Hội này  chỉ “ hoạt động  hình thức” , không chịu “tham gia xây dựng chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước về báo chí”, không  “quản lý công tác báo chí”,  và  không chịu “ giáo dục chính trị, tư tưởng”  cho người làm báo.

Tại sao đội ngũ làm công tác tuyên truyền của đảng lại không nghe theo đảng "  Có phải vì họ đã thấy đảng  tụt hậu,  không nhận ra  được sự  chuyển hướng  tư tưởng  mau chóng của người làm báo không chịu  để cho đảng tự do xỏ mũi dẫn đi như đã ngồi lên đầu thế hệ cha anh của họ "

Chẳng hạn như chuyện đến bây giờ, giữa thời đại điện tử ở Thế kỷ 21, mà  đảng còn bắt  báo chí  phải thường xuyên “tuyên truyền chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh”  đến người đọc trong khi người dân ai cũng biết nước  Nga, sào huyệt của Chủ nghĩa Cộng sản, và khối các nước Xã hội Chủ nghĩa Đông Âu trước đây  không còn do đảng Cộng sản nắm quyền cai trị nữa.  Sinh viên, học sinh các nước này cũng không còn bị  ép phải học  chủ nghĩa Cộng sản như nền giáo dục lạc hậu, giáo điều của Việt Nam .

THAM QUYỀN-THAM NHŨNG

Vậy tại sao đảng CSVN vẫn chưa biết mở mắt theo gương"  Có nhiều cách lý giải.

Thứ nhất ,vì đảng tham quyền cố vị,  không biết đặt  quyền lợi của dân và của tổ quốc trên quyền lợi riêng tư của đảng.

Thứ nhì,  tính kiêu căng , bảo thủ, chậm tiến của thiểu số lãnh đạo từ Trung ương về địa phương đã gây bè, kết cánh thành nhiều phe phái, băng đảng để chia quyền, chia lợi nên nội bộ lúc nào cũng rối ren, không bảo được nhau gây khó khăn cho đời sống người dân.

Thứ ba,  dù cấp lãnh đạo phủ nhận, Việt Nam đã bị chi phối và  ảnh hưởng nặng nề của  đảng Cộng sản Trung Hoa nên cấp lãnh đạo đảng  CSVN bị thụ động, không dám tự quyết định lấy vận mệnh chính trị cho dân tộc nên đất nước tiềp tục bị lôi đi mất định hướng.

Cũng may mà  chuyện kiên trì theo Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh đã bị người dân, nhất là thế hệ sinh sau 1975, coi  như  chuyện riêng của đảng và nhà nước,  nên  dù đảng có bắt  Báo chí phải “ bám sát nhiệm vụ công tác tư tưởng”  cũng không lay động được  ai.

Nhưng nguyên nhân sâu xa của chuyện báo chí “coi trời bằng vung” là do đảng và nhà nước đã  vi hiến và chà đạp lên luật pháp để kiểm soát  người làm báo.

Điều 2 của Luật Báo chí viết : “Nhà nước tạo điều kiện thuận lợi để công dân thực hiện quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo chí và để báo chí phát huy đúng vai trò của mình.

Báo chí, nhà báo hoạt động trong khuôn khổ pháp luật và được Nhà nước bảo hộ ; không một tổ chức, cá nhân nào được hạn chế, cản trở báo chí, nhà báo hoạt động. Không ai được lạm dụng quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo chí để xâm phạm lợi ích của Nhà nước, tập thể và công dân.”

Nhưng người làm báo, dù làm báo cho Nhà nước, có được  pháp luật bảo vệ  hay không "

Vụ Nhà nước , ngày 12/5 (08), bắt hai ký gỉa  Nguyễn Việt Chiến, Báo Thanh Niên, và nhà báo Nguyễn Văn Hải, Báo Tuổi Trẻ TP.HCM, về tội "lợi dụng chức vụ và quyền hạn trong khi thi hành công vụ" (điều 281 Bộ luật Hình sự) trong việc đưa tin bài về vụ tham nhũng tại Ban quản lý các dự án 18 (PMU 18)  là một tỷ dụ cho chủ trương nói một đường làm một nẻo của đảng.

Cùng bị bắt với hai nhà báo còn có thượng tá Đinh Văn Huynh - Nguyên trưởng Phòng 9, C14 về tội “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”.

Cơ quan An ninh điều tra cũng khởi tố thiếu tướng Phạm Xuân Quắc Nguyên Cục trưởng Cục CSĐT tội phạm về trật tự xã hội (C14), trưởng ban chuyên án vụ PMU18 về tội “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”.

Tóm lại,  4 những người đi tiên phong trong công tác chống tham nhũng, theo chủ trương của đảng, đã bị nhà nước “quật lại” nhưng Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng Chính phủ lại nói 2 ký gỉa bị bắt về chuyện khác, không liên quan đến những bài báo chống tham nhũng  của họ. Tuy nhiên, Dũng không cho biết họ bị bắt về tội gì !

Thế mà Trương Tấn Sang, trong dịp kỷ niệm 83 năm “Báo chí Cách mạng”,  vẫn có thể kêu gọi báo chí “tích cực đấu tranh chống tham nhũng, lãng phí, quan liêu, các tiêu cực và tệ nạn xã hội.”

Báo chí Việt Nam, sau vài ngày loan tin vụ 2 ký gỉa bị bắt, đã im hơi lặng tiếng theo lệnh đảng, phản ảnh chủ trương “bóp cổ” báo chí,  ngược lại  với tuyên truyền “tự do báo chí”  của đảng.

Đảng thì  hành động  ngược ngạo như vậy mà  Đỗ Quý Doãn, Thứ trưởng Bộ Thông tin-Truyền thông vẫn kên kên nói với Báo Sài Gòn Giải Phóng ngày 21-6 (2008) : “Với những nhà báo viết bài chống tiêu cực, nếu thông tin của họ trung thực, chính xác, tác động tốt đến xã hội thì rất tốt, rất đáng quý. Chưa bao giờ các nhà báo viết bài chống tiêu cực bị đối xử không công bằng. Khi xem xét, xử lý một trường hợp nào đó, các cơ quan quản lý luôn tuân thủ luật pháp, luôn có sự phân tích, có sự phân biệt rõ ràng, đầy đủ. Nếu nói không công bằng thì thử hỏi: Không công bằng chỗ nào" việc nào" Cách đặt vấn đề không đúng dễ làm dư luận hiểu sai về sự điều hành của các cơ quan quản lý. Quả là có người nghĩ, việc báo chí đấu tranh chống tiêu cực sẽ bị hạn chế, người viết và các cơ quan báo chí sẽ “chùn tay”. Tôi nghĩ không phải như vậy.”

Con vẹt Đỗ Quý Dõan còn tiếp tục huyênh hoang : “Lẽ công bằng, người tốt phải được khen thưởng, người sai phạm phải bị xử lý. “Pháp luật bất vi thân”, ai vi phạm cũng phải được xử lý, như vậy là công bằng chứ sao lại không công bằng" Nhà báo cũng là công dân, khi sai phạm cũng phải được xử lý. Việc xử lý sai phạm của một số cơ quan báo chí cũng nhằm giúp các cơ quan báo chí thực hiện nghiêm túc hơn các quy định. Không ai được phép đặt mình ra ngoài hoặc trên pháp luật. Làm được điều đó, chính là chúng ta cũng đang thực hiện việc công bằng xã hội.”

Doãn nói  nghe hay lắm, nhưng khi đảng và nhà nước tự cho phép mình đứng “ra ngoài hoặc trên pháp luật”  như trong việc xét xử vụ PMU 18  và bắt những người có công chống tham nhũng thì việc nói đúng làm sai không còn là chuyện ngạc nhiên  đối với đảng CSVN./.

Phạm Trần
(07/08)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Có anh bạn đồng hương và đồng nghiệp trẻ, sau khi tình cờ biết rằng tôi là dân thuộc bộ lạc Tà Ru (tù ra) bèn nhỏ nhẹ khen: Không thấy ai đi “cải tạo” về mà vẫn lành mạnh, bình thường như chú! Chưa chắc đó đã là lời chân thật, và dù thật thì e cũng chỉ là câu khen trật (lất) thôi! Nói tình ngay, tôi không được “bình thường” hay “lành mạnh” gì lắm. Tôi ít khi đề cập đến những năm tháng lao tù của mình, giản dị chỉ vì nó rất ngắn ngủi và vô cùng nhạt nhẽo.
Trước hết nói về thị trường địa ốc ở Trung Quốc hiện chiến 25-30% GDP – so với 9% GDP ở Mỹ năm 2006 tức là vào lúc cao điểm trước cuộc khủng hoảng địa ốc 2007-08. Nhà đất chiếm 80% tài sản của dân Tàu (so với 40% ở Mỹ). Người Hoa không có nhiều cơ hội đầu tư vào cổ phiếu hay trái phiếu như ở Hoa Kỳ nên để dành tiền mua nhà nhất là khi giá nhà tăng liên tục từ 30 năm nay (trừ những lúc giá cả khựng lại trong ngắn hạn như vào năm 2014.) Ngành địa ốc ở Trung Quốc nếu suy sụp trong một khoảng thời gian dài sẽ ảnh hưởng đến GDP, và trực tiếp tác động lên dân chúng vốn dựa vào giá nhà như khoảng đầu tư lớn nhất trong đời chuẩn bị cho cưới hỏi, hưu trí hay gia tài để lại con cháu. Cho nên Bắc Kinh vô cùng thận trọng quản lý khủng hoảng địa ốc để không nổ bùng trở thành bất mãn xã hội như trường ở Mỹ năm 2007 vốn dẫn đến Donald Trump và Bernie Sander năm 2016 và 2020. Khủng hoảng kinh tế nguy hiểm ở chỗ từ một đốm lửa nhỏ trong chớp mắt lây lan thành trận cháy rừng, lý do nơi tâm lý
Lời người dịch: Chủ nhật vừa qua, Chủ tịch Tập Cận Bình đã kêu gọi Đài Loan gia nhập Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc, điều mà Tổng thống Thái Anh Văn đã bác bỏ rõ ràng. Vào tuần trước đó, Trung Quốc đã nhiều lần điều máy bay chiến đấu đến vùng nhận dạng phòng không của Đài Loan. Hiện nay, Lầu Năm Góc đã thừa nhận rằng các giảng viên Mỹ đang bí mật huấn luyện cho quân đội Đài Loan.
Trước khi đội Việt Nam gặp đội Tàu China trong giải đấu chọn đội đại diện Châu Á dự World Cup Qatar 2022 ở bảng B ngày 7 tháng 10 năm 2021 thì báo chí quốc tế đưa ra nhiều nhận xét nhưng tổng quát là trình độ 2 đội coi như ngang ngửa nhau. Đội nào cũng có cơ hội thắng đội kia.Tuy vậy, cũng có vài ý kiến lo ngại rằng yếu tố chính trị sẽ xen vào chuyện thể thao- một trận đấu mang nhiều ý nghĩa danh dự của quốc gia.
Sau 2 năm vật lộn với dịch Covid-19, tình hình kinh tế Việt Nam đang đứng trước viễn ảnh u tối nhất kể từ khi Đổi mới 35 năm trước đây (1986). Theo Tổng cục Thống kê Việt Nam thì: “Tổng sản phẩm trong nước (GDP) quý III/2021 ước tính giảm 6,17% so với cùng kỳ năm trước, là mức giảm sâu nhất kể từ khi Việt Nam tính và công bố GDP quý đến nay. Trong đó, khu vực nông, lâm nghiệp và thủy sản tăng 1,04%; khu vực công nghiệp và xây dựng giảm 5,02%; khu vực dịch vụ giảm 9,28%.“
Ngược lại, những biến cố dồn dập đủ loại trong COVID-19 mở ra cuộc đấu tranh chính trị mới: đòi quyền được sống còn, có thuốc trị cho tất cả, đi lại an toàn, đó là một cái gì thiết thực trong đời sống hằng ngày và không còn chờ đợi được chính quyền ban phát ân huệ; nó khiến cho người dân có ý thức là trong các vấn đề nội chính, cải tổ chế độ là cần ưu tiên giải quyết. Người dân không còn muốn thấy vết nhơ của Đồng Tâm hay tiếp tục qùy lạy van xin, thì không còn cách nào khác hơn là phải có ý thức phản tỉnh để so sánh về các giá trị tự do cơ bản này và hành động trong gạn lọc. Tình hình chung trong việc chống dịch là bi quan và triển vọng phục hồi còn đấy bất trắc. Nhưng đó là một khởi đầu cho các nỗ lực kế tiếp. Trong lâu dài, dân chủ hoá là xu thế mà Việt Nam không thể tránh khỏi. Cải cách định chế chính trị và đào tạo cho con người để thích nghi không là một ý thức riêng cho những người quan tâm chính sự mà là của toàn dân muốn bảo vệ sức khoẻ, công ăn việc làm
Trong vài thập niên vừa qua, giải Nobel Hòa Bình và Văn Chương được xem là một tuyên ngôn của ủy ban giải Nobel về các vấn đề thời cuộc quan trọng trong (những) năm trước và năm 2021 này cũng không là ngoại lệ. Giải Nobel Văn Chương năm nay được trao cho nhà văn lưu vong gốc Tazania - một quốc gia Châu Phi, là Abdulrazak Gurnah "vì sự thẩm thấu kiên định và bác ái của ông đối với những ảnh hưởng của chủ nghĩa thực dân và số phận của những người tị nạn trong vực sâu ngăn cách giữa các nền văn hóa và lục địa". Cũng vậy, giải Nobel Hoà Bình đã dành cho hai ký giả Maria Ressa của Phi Luật Tân và Dmitry Muratov của Nga "vì những nỗ lực bảo vệ sự tự do ngôn luận, vốn là điều kiện tiên quyết cho nền dân chủ và sự hòa bình lâu dài". Ủy ban Nobel Hòa Bình Na Uy còn nói thêm rằng, "họ đại diện cho tất cả các ký giả đang tranh đấu cho lý tưởng này, trong một thế giới mà nền dân chủ và tự do báo chí đang đối mặt với những điều kiện ngày càng bất lợi" và cho "nền báo chí tự do, độc lập
Sau đó, sau khi “phát khóc” và lau nước mắt/nước mũi xong, bác Hồ liền thỉnh ngay bác Lê về thờ nên mới có Suối Lê Nin (với Núi Các Mác) cùng hình ảnh – cũng như tượng đài – của cả hai ông trưng bầy khắp mọi nơi, để lập ra một tôn giáo mới, thay thế cho Phật/Chúa/Thánh Thần/Ông Bà/Tiên Tổ ... các thứ.
Sự nghiệp chính trị của đại đế Nã-Phá-Luân chẳng liên hệ gì nhiều đến Trung Quốc nên không biết tại sao ông nổi hứng tuyên bố một câu bất hủ mà giờ này có giá trị của một lời tiên tri “Hãy để Trung Hoa ngủ yên bởi vì khi tỉnh giấc nó sẽ làm rung chuyển thế giới.” Vào tháng 03/1978 có một sự kiện ít được biết đến nhưng bắt đầu lay thức gã khổng lồ Trung Quốc khi một hợp tác xã nông nghiệp ở Phúc Kiến xin phép được giữ lại phần sản xuất vượt chỉ tiêu để khuyến khích nông dân hăng hái làm việc. Đây là giai đoạn trước Đổi Mới nên viên thư ký đảng bộ của hợp tác xã bị phê bình kiểm điểm. Chỉ 8 tháng sau đó vào cuối năm 1978 Đặng Tiểu Bình tuyên bố cải tổ và mở cửa nền kinh tế. Đề nghị nói trên của hợp tác xã được mang ra thử nghiệm với kết quả sáng chói nên viên thư ký đảng được ban khen.
Sau 10 năm ra sức Xây dựng, chỉnh đốn hàng ngũ để bảo vệ đảng không tan, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn thừa nhận: ”Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hoá" vẫn chưa được ngăn chặn, đẩy lùi một cách căn bản, thậm chí có mặt còn diễn biến tinh vi, phức tạp hơn, có thể gây ra những hậu quả khôn lường.”
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.