Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thủ Đoạn Xuyên Tạc

04/05/200400:00:00(Xem: 4100)
Một thời nhà nước còn thô bạo, trực tiếp đánh phá tôn giáo qua đủ thứ sách được in, phát hành khắp nước, quy tội tôn giáo là thuốc phiện. Bây giờ thì tinh vi hơn nhiều, với tình hình thị trường hóa đủ thứ, có vẻ như là nhà nước Hà Nội đã phù phép, chơi kiểu Tề Thiên, nặn ra nhiều thứ hình nhân, thổi ra một nắm lông để cho thành cả ngàn Tề Thiên ra quậy sóng, xuyên tạc tôn giáo cho thành một thứ văn hóa táp nham, mà rồi không ai quy tội cho Đảng CSVN phá hoại tôn giáo được nữa vì các tác giả xuyên tạc này lại ký tên kiểu như là "thiền sư" với "cư sĩ." Hay có phải đây chỉ là cá biệt" Và nếu là cá biệt, sao lại có đỡ đầu của nhà xuất bản đầy quyền lực như thế"

Cụ thể như cuốn sách nhan đề "Phật Giáo Việt Nam và Thế Giới" do NXB Văn Hoá Thông Tin cấp giấy phép cho in tử tế. Hiếm có đòn phép nào thâm độc hiển lộ trần trụi như nơi đây. Giưã một thời mà không phải ai cũng được in sách, một thời mà nhiều tác giả còn bị cấm đoán hay phải giấu tên, một cuốn sách được in có giấy phép đàng hoàng lại bóp méo Phật Giáo rất là thô bạo.
Tình hình này được Đại đức Thích Nhật Từ, thư ký Ban văn hoá Thành Hội Phật Giáo Sài Gòn, trình bày trong bài viết nhan đề "'Phật Giáo Việt Nam Và Thế Giới' -- Một Quyển Sách Vi Phạm Tác Quyền Và Xuyên Tạc Đạo Phật" được trích đoạn từ web www.quangduc.com như sau:

"Quyển "Phật Giáo Việt Nam và Thế Giới" (PGVNvTG) của Thiền sư [sic] Định Lực và Cư sĩ [sic] Nhất Tâm biên soạn [sic], được NXB Văn Hoá Thông Tin cấp giấy phép số 1715/XB-QLXB của Cục Xuất Bản ngày 11-12-2001, có mặt trên thị trường sách khoảng giữa năm 2003. Sách dày 632 trang, khổ 16x24 cm, được in trên giấy couche, bìa cứng, rất sang trọng. Sách được xuất bản theo dạng "đội mũ" của quyển "Tôn Giáo và Lịch Sử Văn Minh Nhân Loại," bao gồm 4 phần. Phần thứ nhất là Phật Giáo Việt Nam và Thế Giới. Phần thứ hai là "Đối Thoại Đức Phật và Bồ-tát." Phần thứ ba là "Vào Thiền." Phần thứ tư là "Trường Sinh và Thiền Đạo." Nhìn chung, phần thứ nhất, phần thứ ba và phần thứ tư thực chất là "đạo chích" các tác phẩm của người khác; trong khi đó, phần thứ hai trình bày dưới dạng đối thoại giữa đức Phật và Bồ-tát là phần có nhiều vấn đề nghiêm trọng nhất, vì Định Lực và Nhất Tâm tự cho mình là Phật, lại nói những lời báng Phật và xuyên tạc đạo Phật.

Về phương diện bố cục, chỉ có một phần tư sách liên hệ đến chủ đề "PGVNvTG" trong khi ba phần tư còn lại hoàn toàn "lạc đề" với tựa đề của sách. Không hiểu khi cấp GPXB quyển sách này, ông Nguyễn Thế Vinh, biên tập viên, và ông Vũ An Chương, giám đốc NXB Văn Hoá Thông Tin, có nhận ra tình trạng "treo đầu heo bán thịt chó" của quyển sách hay không" Bản thân của Định Lực và Nhất Tâm hẳn hiểu rõ mục đích tại sao họ làm như vậy, vì với tựa đề "PGVNvTG" tác phẩm đạo chích và xuyên tạc Phật giáo của họ sẽ được nhiều người mua và đọc hơn. Điều đáng trách nhất ở đây không phải là sự kiện "đạo chích" như vừa nêu, mà ở chỗ, thông qua sự đạo chích vi phạm tác quyền đó, Định Lực và Nhất Tâm đã cố ý "tự xưng mình" là Phật, nói những điều Nho không ra Nho, Lão không ra Lão, đồng bóng không ra đồng bóng, cõi trên không ra cõi trên, cõi dưới không ra cõi dưới; hỗn độn, chấp vá, lấy râu ông nọ cấm cầm bà kia, để xuyên tạc đạo Phật.

Khi đọc xong phần thứ nhất, tôi thực sự thất vọng khi phát hiện ra phần này là toàn bộ nội dung quyển "Phật Giáo Khắp Thế Giới" của Đại đức Thích Nguyên Tạng xuất bản tại Úc châu, đã được hai nhân vật mạo danh Thiền sư Định Lực và Cư sĩ Nhất Tâm "bê nguyên xi" vào trong quyển "PGVNvTG." Trong lời giới thiệu cho tác phẩm "Lịch Sử Phật Giáo Thế Giới" do Đại đức Thiện Minh dịch, khoảng tháng 7-2003, tôi đã đề cập đến tình trạng "ăn cắp" trắng trợn của hai nhân vật mạo nhận thiền sư và cư sĩ này, nhưng rất tiếc đến nay dịch phẩm của Đại đức Thiện Minh vẫn chưa ra mắt.

Chương một của phần thứ nhất "Phật Giáo Việt Nam" vốn là luận văn tốt nghiệp cử nhân Phật học của Đại đức Thích Nguyên Tạng, nạp cho trường Cao Cấp Phật Học Việt Nam (nay là Học Viện Phật Giáo Việt Nam), năm 1997. Các chương còn lại của phần thứ nhất giới thiệu một cách bao quát về lịch sử Phật giáo ở các nước Đông Tây (theo ba góc độ: đất nước, con người và sự kiện), vốn đã được đăng trên nguyệt san Giác Ngộ hơn 10 năm qua. Toàn bộ phần thứ nhất này đã được đăng trên các trang nhà Quảng Đức, Đạo Phật Ngày Nay, Hoa Sen và Lotus Production.

Khi có được tài liệu "Phật Giáo Việt Nam và Thế Giới" để đưa vào PGVNvTG, hẳn nhiên Định Lực và Nhất Tâm đã biết rõ tác giả của nó là Đại đức Thích Nguyên Tạng, vì trong sách Phật Giáo Khắp Thế Giới, nguyệt san Giác Ngộ và các trang web đều ghi rõ tên tác giả là Đại đức Thích Nguyên Tạng, chứ không phải Định Lực và Nhất Tâm. Lấy toàn bộ quyển sách của người khác đưa vào sách của mình mà không hề ghi chú gì cả thì không thể viện lý do là "sơ suất" và dĩ nhiên không khỏi mắc tội ăn cắp tác phẩm, và dĩ nhiên vi phạm nghiêm trọng Luật tác quyền..."

Thầy Nhật Từ nói thế là lời còn từ bi lắm. Tới đây chúng ta nên ngưng một chút để bàn chuyện tác quyền. Khi nhà xuất bản nhà nước cầm nhầm tác quyền hay đạo văn, thì chuyện này cũng nằm trong bầu không khí "văn hóa ưu việt xã hội chủ nghĩa." Cũng hệt như chuyện nhạc sĩ Bảo Chấn copy toàn bộ bản nhạc của một nhạc sĩ Nhật Bản. Những chuyện này chỉ đáng tội nghiệp thôi, cho dù họ đã làm mất quốc thể. Nó đúng là tội trộm, nhưng lại là cái gì rất đáng thương hại, vì để thay đổi cả một nếp suy nghĩ của tầng lớp "trí thức xã hội chủ nghĩa" không phải vài thập niên mà xong. Quý Tăng Ni có bị trộm văn thì cũng chỉ cười trừ thôi, nhưng tai hại là người ta lại chắp vá để sửa đổi và xuyên tạc cả một giaó lý nhà Phật.

Chúng ta nơi đây đọc tiếp về lời của Thầy Nhật Từ như sau:
"Vấn đề nghiêm trọng của quyển "PGVNvTG" không chỉ đơn thuần là vấn đề "đạo chích" và "cướp tác quyền", khi Định Lực và Nhất Tâm đã lấy sách của người khác đưa vào sách mình mà không hề nói đến tác giả của các tác phẩm đó, để cho người đọc mặc nhiên hiểu họ là tác giả; mà còn nằm ở chỗ, thông qua trò "đánh lận con đen" này, Định Lực và Nhất Tâm không chỉ gắn cho mình cái "mác" thiền sư và cư sĩ Phật giáo để đánh lừa độc giả về nội dung sai lầm của quyển sách, mà còn mạo xưng mình là Phật, dựng lên hằng trăm chuyện không có trong kinh điển để bôi bác đức Phật và đạo Phật, bằng một giọng văn đạo không ra đạo, mà đời cũng không ra đời. Đó là phần thứ hai "Đối Thoại Đức Phật và Bồ Tát" (tr. 191-303), mà dưới đây, tôi xin trích ra một số đoạn tiêu biểu để thấy được ý đồ xuyên tạc đạo Phật của Định Lực và Nhất Tâm.

Nếu Định Lực và Nhất Tâm không tự xưng mình là Phật, không cao ngạo, gán những lời xằng bậy của họ cho đức Phật thì không có gì đáng nói. Điều khó chấp nhận nhất trong phần này là hai tác giả "tự xem mình là Phật" tự "phịa ra" những lời thoại hoàn toàn xa lạ và trái với tư tưởng và triết lý đạo Phật để mê hoặc quần chúng, và làm cho người đọc hiểu đạo Phật là đạo mê tín dị đoan, lừa người bịp đời. Điều đáng trách hơn là hơn 100 trang đối đáp vừa giỡn cợt vừa bậy bạ đó mà họ dám gọi là "diễn lại cảnh thuyết pháp về Phật đạo" (193/3). Đại ngôn hơn, khi hai tác giả cho rằng hàng Bồ-tát nghe những điều vớ vẫn và tầm phào của họ như lời của đức Phật: "con (Bồ-tát) mới được nghe lần đầu, và từ vô thỉ, đến nay, có lẽ con mới ngộ lần chót" (199/6-7).

Đạo Bồ-tát là con đường nhập thế cứu đời trên tinh thần vô ngã, vị tha, dưới sự soi sáng của tình thương và tuệ giác, ấy mà, Định Lực và Nhất Tâm lại cả gan bôi bác các ngài là hạng tầm thường, mê ăn thích ngủ, gạt gẫm người ngu: "Bồ-tát có đủ tướng tốt, nhưng lo bồi bổ cái xác thân no béo là lầm lẫn. Vì ngươi chỉ lo ăn, ngủ, nói sàm để lừa gạt lầm kẻ si mê, chớ ngươi chưa phải kẻ chơn chánh" (201/1-3). Từ đó, Định Lực và Nhất Tâm đã ngang nhiên cho Bồ-tát không có hạnh nết, khi viết lập lờ: "BỒ TÁT Đa Hạnh, nhưng không có Hạnh" (203/16). Định Lực và Nhất Tâm đặt ra nhiều danh hiệu Bồ-tát để xúc phạm đạo lý Bồ-tát như Bồ-tát có hai vợ (212), Bồ-tát cùi, Bồ-tát ho lao, Bồ-tát cà lăm, Bồ-tát hay quên (290-99).
Tự cho mình là Phật, Định Lực và Nhất Tâm đã xuyên tạc hạnh của Phật "trong đi, đứng, nằm, ngồi, ăn, uống, ngủ, thức, nói, nghe, ngửi, tiêu, tiểu . . . không phá mà hư, không thành mà hoại." (199/24-6). Từ sự xúc phạm hạnh này, hai tác giả còn xúi giục mọi người đừng bắt chước hạnh cao thượng của Phật, mà hãy tự hào với những "cái của dở" của họ, không cần phải bỏ ác làm lành: "Vậy thì muốn thành Ta (Phật), ngươi phải bắt chước NUÔI cái của dở của ngươi, đừng bỏ cái dở đó." (200/5-6). Ý đồ xúc phạm đức Phật được thể hiện rõ khi Định Lực và Nhất Tâm cho rằng hạnh của Phật còn thua hạnh của người phàm: "Biết đâu đá (phẩm chất) của ngươi còn tốt hơn Ta (Phật), mà ngươi lại bỏ nó, rồi phải đi xin đá của Ta" (200/18-9). Buồn cười hơn, khi Định Lực và Nhất Tâm hạ thấp Phật, cho Phật phải nối gót Bồ-tát để được Bồ-tát độ thành Phật: "Lời nói của ngươi (Bồ tát) thành tâm, Ta nguyện nối gót ngươi thành Phật kiếp này, để ngươi độ Ta." Phiếm thần luận không hề có chỗ đứng trong đạo Phật nhưng Định Lực và Nhất Tâm đã gán cho Phật chủ trương phiếm thần: "Ta từ cõi Hư không đến cõi Trời, đều có Ta (Phật). Hột cát là Ta, vạn vật đều là Ta."

Định Lực và Nhất Tâm không chỉ xem họ ngang hàng với Phật Thích-ca, mà đôi lúc còn ngông cuồng khi cho mình hơn cả Phật Thích-ca: "Chiếc thuyền của Đức Thích Ca Mâu Ni đã chở 96 ức linh căn [sao giống đồng bóng quá] quá nặng, sắp chìm ngoài biển cả, mà mỗi lần quả địa cầu nào sắp thuần dương [sao giống dịch lý quá] là có Ngài (Phật Thích-ca), có Ta (ám chỉ hai tác giả). Ngài đi trước, Ta đi sau" (206/8-10). Định Lực và Nhất Tâm là những con người ngạo mạn như vậy, có đáng để chúng ta mất thời giờ thảo luận nữa không" Tôi nghĩ là không nên!

Dĩ nhiên, còn hằng trăm mẫu đối thoại vớ vẫn và bôi bác đạo Phật tương tự như vậy trong phần 2, mà tôi nghĩ không cần phải ghi hết ra đây. Chừng đó thôi, chúng ta cũng thấy được thái độ khinh thường độc giả của Định Lực và Nhất Tâm, tự xưng mình là thiền sư và cư sĩ Phật giáo lại làm những chuyện "đạo chích," "phỉ báng" đức Phật và đạo Phật...."
Trích như thế cũng là đủ. Mượn tay thị trường hóa xuất bản để bóp méo Phật Giáo: có phải đây là chính sách mới của nhà nước Hà Nội" Hay chỉ là cá biệt của hai người thù nghịch Phật Giáo" Trên nguyên tắc chỉ là 2 tác giả Định Lực và Nhất Tâm, và nhà xuất bản chịu trách nhiệm về sách này. Nhưng thực sự có riêng 2 người này không" Hay chỉ là một tổ công tác của công an văn hóa, trong chiến lược làm suy yếu Phật Giáo bằng mọi giá" Đây là chỗ phải suy nghĩ và theo dõi vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.