Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung Phụ Trách

08/07/200800:00:00(Xem: 1396)
Bốn Màu Áo

Mùa xuân em mặc áo hồng
Hồng lên đôi má mênh mông nắng trời
Bên song bẽn lẽn hoa cười
Để tình anh thật xanh lời yêu em

Xuân qua, Hạ đến bên thềm
Áo vàng hoa mặc, dịu mềm cỏ cây
Tình yêu cứ mãi đong đầy
Như sóng yêu biển, như mây yêu trời

Thế rồi chiến cuộc hai nơi
Tiền đồn heo hút sáng ngời hỏa châu
Thương em thương giọt mưa ngâu
Mùa thu áo tím, nhạt màu nắng phai

Sông hồ thỏa chí đời trai
Ba lô, súng trận, đêm dài, đồi cao.
Bốn vùng chiến thuật..... Hạ Lào
Mùa hè đỏ lửa... Nghẹn ngào hậu phương

Nhìn hoa Phượng nở bên đường
Rụng rơi đỏ lối, nhớ thương về người
Áo đen, em mặc một thời
Quấn vào tim mảnh mây trời nhẹ bay

Tóc thề lả ngọn trên vai
Nghĩa trang một bóng... Cỏ may.... Đường mòn

Thanh Thuỷ

*

Những Chiều Mưa Trong Kỷ Niệm

Mưa rơi…
Rơi từng giọt,
Lướt thướt trong lòng.
Nước mắt người xa xứ.
Buồn mêng mông.
Mênh mông…

Nhớ em tuổi mộng mơ,
Tóc thề buông xoả,
Đôi mắt buồn,
Êm ả tựa dòng sông…

Một chiều mưa,
Sau cuộc giao tranh,
Những cô nữ sinh mang quà uỷ lạo,
Giọng hát em vút cao…
Hồn anh đam mê, chơi vơi,
Theo bước chân em trở về đô thị.

Sáu tháng sau.
Cũng giọng hát em,
Bên giường thương binh,
Quân Y Viện chiều mưa…
Anh rơi nước mắt.
Em ơi!
Một chân anh đã gửi lại chiến trường,
Em quay ngoắt đi,
Giấu đôi dòng lệ.

Một năm sau…
Cảm ơn em là vợ.
Giọng hát bây giờ dành để anh nghe.
Những chiều mưa,
Kỷ niệm kéo nhau về….

Chiều nay, mưa quê người.
Em hỏi anh sao buồn vậy"
- Anh nhớ chiến trường xưa,
Đồng đội cũ.
Không biết bây giờ họ sống ra sao!
Chiều mưa! Mưa! Mưa!

HoàngYến

*

Muối dưa

Tặng bạn học xưa bốn mươi năm... Đầu xanh gió bụi đã thầm yêu nhau...

Tươi cái mất, héo cái còn
Tôi đem muối những nỗi buồn làm dưa
Tưởng rằng vừa đến độ chua
Lại ra vị đắng ai ngờ vì đâu
Một thời mặn nhạt cho nhau
Xót xa nào nghĩ nát màu lá xanh
Trách cho ngày tháng vô tình
Lòng ai cũng đã nổi thành váng chua
Hoa vàng nở giữa chiều mưa
Gió đưa cây cải ngày xưa về trời
Thương thầm từng cọng rau rơi
Rưng rưng cái mất, chơi vơi cái còn.

Trùng Dương

*

Bên Ấy Bên Này

Tặng các bạn của Biển Xanh, bốn mươi năm vẫn thuỷ chung tình nghĩa...

Bên ấy, đông về giá lạnh
Bên này, hạ đến oi nồng
Hai vùng bán cầu, nam bắc
Em ơi, có nhớ anh không"!…

Bên ấy, thu sang, vàng nắng
Bên này, xuân tới, xanh cây
Ai làm, cuộc đời ly biệt"
Để ai, thương nhớ vơi đầy!...

Trái đất, bốn mùa thay đổi
Nhân tình, Thế thái, đổi thay,
Chỉ có tình ta không đổi,
Mặc cho, gió cuốn... mây bay!...

Thái Dương

*

Châu Giang

Tặng người tình cũ cùng những ai đồng hương
bên dòng sông Châu....

Châu Giang còn đó anh ơi!
Trời xanh, sóng biếc ngàn đời mãi xanh
Cảm ơn cha mẹ sinh anh
Cảm ơn trời đất cho mình còn nhau
Tình ơi! Dù có thương đau
Trong muôn cách trở tím màu thời gian
Tình em thơm toả hương giang
Càng trong bão tố, tình càng thiết tha...
Bốn mươi năm một nỗi niềm
Tình riêng, riêng mãi dành riêng tặng mình
Thương nhau đâu quản tử sinh
Cầu trong muôn kiếp chúng mình của nhau
Nhớ thương, dù có bạc đầu
Tin yêu sóng mãi một màu biếc xanh...

Hoàng Mai

*

Vàng  Mùa  Thu

Mùa thu theo em vào hư vô
Nghe xào xạc lá vàng trên lối nhỏ
Dấu xưa người đi không còn nữa
Năm hai mùa mưa nắng cứ theo nhau
 
Anh chưa về nào em có trách đâu!
Hàng cây không còn xanh như buổi đầu anh tới
Em yêu anh thế rồi em đợi
Tháng năm dài vời vợi nhớ thương nhau
 
Mùa thu, mùa thu rực rỡ sắc màu
Dìu dịu ngọt như tình đầu thơ dại
Nắng hanh hao cho lá thêm vàng mãi
Ngọn gió chùng chình trở lại thổi qua vai
 
Những ngày xa anh hình như rất dài
Thu có đến với anh ngoài biên giới
Cây trong công viên thay lá vàng đứng đợi
Màu áo vàng em mặc buổi thu sang...

Hà Thiên Sơn

*

Đâu Biết...

Đâu biết thơ ta làm người đắm say.
Đâu biết người ôm nỗi nhớ đong đầy.
Đâu biết tim ai một trời gió bão.
Chỉ biết dâng đời hạnh phúc trong tay.

Chỉ biết dâng đời hạnh phúc hôm nay.
Tình yêu thương cho vơi bớt đọa đày.
Thắp sáng tin yêu vào đời tăm tối.
Chỉ biết yêu đời đâu biết ai say...

Như gió thênh thang lạc vùng biển quên.
Tình như hương êm ngan ngát muộn phiền.
Cuốn hút đêm sâu dội hồn bão nổi.
Ta ngó người ngồi sầu nối oan khiên.

Nghe như quanh đây một trời bỏ ngỏ.
Gọi mùa xưa về theo dấu chân chim.
Yêu thương xôn xao vào giòng suối nhỏ.
Chở hết thuyền về sông nước bình yên.

Ta biết quay lưng lòng người nát tan.
Lời chua cay thêm bao tiếng phũ phàng.
Quăng hết đau thương vào hồn nhức nhối.
Ta biết người về tim vỡ tình hoang.

Cho quên tình ta, quên hết tình xa.
Người về sân xưa mây nắng hiền hòa.
Ta dịu êm lòng khi qua chốn cũ.
Nghe tình một lần chợt đến chợt qua...

Lê Đình Viễn Lan

*

Về Cùng Nỗi Nhớ

Cho Trần Hưng Bang. Gửi những "người phố núi cao"

Tìm về phố núi năm xưa
Bước chân lưu xứ ngày mưa mệt nhoài
Con đường Hoàng Diệu hút dài
Sao giờ chẳng gặp một ai quen mình
Dốc lên Diệp Kính gập ghềnh
Sân nhà thờ vắng bóng hình ngày xưa
Trên cao thánh giá đội mưa
Nước pha màu đất đường xưa lối hồng
Gió đưa run rẩy cành thông
Bước nhanh đến cổng Phượng Hoàng tìm quen
Bao năm xa vắng bước thềm
Nhớ xưa bè bạn say mềm bờ môi (*)
Phố cao đường cũ đâu rồi
Tìm về dĩ vãng đầu đời quạnh hiu
Soi nghiêng nắng nhạt mây chiều
Một thời lưu lại bao nhiêu là buồn
Cù Hanh ngày đến mưa tuôn
Phố xa mờ mịt chợt thương xót đời
Giầy saut áo trận một thời
Loanh quanh phố núi đánh rơi cuộc tình
Nắng mưa bụi đỏ buồn tênh
Nối dài khói thuốc để quên tháng ngày
Ly cà phê đắng tìm khuây
Khóc thằng bạn chết ngay ngày gặp nhau (**)

Du Yên

(*) Những đêm ngồi uống rượu cùng bạn bè ở Hội Quán Phượng Hoàng. (**) Từ ngày ra trường gặp lại Trần Hưng Bang vào buổi sáng thì ngay buổi chiều được tin nó tử trận!

*

Thơ Đấu Tranh – Phạm Thanh Phương phụ trách

Tổ Quốc - Không Gian

(Riêng tặng Niên Trưởng Nguyễn Quang Toại và các chiến hữu Không Quân VNCH, nhân dịp kỷ niệm ngày Truyền Thống 1-7)

Nhìn mây trắng xót thương đôi cánh bạc
Từng tung hoành trên khắp nẻo Quê Hương
Nhưng giờ đây trên xứ lạ uất hờn
Hồn quặn thắt nhìn khung trời trong vắt

Đây áo bay, chiếc khăn quàng lạnh ngắt
Đang mơ về những phi đạo năm xưa
Thủa vàng son, nhung gấm tựa vần thơ
Tiếng gào thét như rồng mây gặp hội

Bầy chim sắt lao mình trong đêm tối
Cùng những ngày lăn lộn giữa bình minh
Trong tin yêu vang dậy sấm ân tình
Trên xác Cộng xây yên bình xã tắc

Nay đất nước điêu tàn, tay lũ giặc


Phận lưu vong, mang uất hận rã rời
Xót xa lòng theo vận nước nổi trôi
Tìm cơ hội vá lành đôi cách gẫy

Nghĩa yêu thương sẽ tràn trên nương rẫy
Để quê cha, đất mẹ được yên lòng
Giải oan cừu, tận diệt chữ long đong
Tô thắm lại mầu "Không gian Tổ Quốc"

Đời sẽ đẹp, để chu toàn nguyện ước
Về cõi mơ "nhàn du thám tinh cầu"
Rời hồng trần, siêu thoát kiếp bể dâu
Tròn nghĩa vụ tình người trai nước Việt

Phạm Thanh Phương

*

Lời Sông Núi

(Kính gởi đồng bào Việt Nam, quốc nội và quốc ngoại)

Đồng bào ơi, trống Diên Hồng
Vang lên từng nhịp trong lòng Việt Nam!
Hỡi quê, hỡi xóm, hỡi làng
Có nghe tha thiết giang san gọi hồn"""
Có nghe nức nở oán hờn
Hoàng Sa, lửa cháy từng cơn não lòng"!
Lời buồn của núi, của sông
Vang lên với trống Diên Hồng trong ta"
Đứng lên, cô, bác, ông, bà
Đứng lên, anh, chị, gần, xa, một lòng!
Đứng lên rửa hận non sông
Nhục kia cộng với thù chung đã đầy!!!
Giơ cao hỡi vạn bàn tay
Nam Quan, Bản Giốc, đất này, của ta!!!
Đất này, xương máu ông, cha
Thì không ai được xẻ ra, dâng người!
Đứng lên, dân Việt Nam ơi!
Bạo quyền, phản nước, lừa nòi, phải tiêu!

Ngô Minh Hằng

*

Tình Cũ Trong Ta

Gửi Nguyễn Văn Nô

Dặm ngàn lăng lắc mà niềm nhớ
Cũng vẫn không nguôi vẫn ứa lòng
Một thuở xuân hồng thời tuổi nhỏ
Chim bằng mộng cánh vút từng không…

Ngôi trường trung học thân thương quá
Ta nhớ như in cảnh của trường
Hàng cây dầu trên đường xanh lá
Cô nữ sinh tóc xõa má hường…

Cổng trường gợi nhớ thầy năm cũ
Những vị đưa đò đáng kính yêu
Ta bước ra trường, mây vần vũ
Quê hương, bom đạn phá tiêu điều….

Chữ nghĩa, chút tình đầy lưu luyến
Cũng đành gửi lại bước lên đường
Tiếng gọi sơn hà nơi trận tuyến
Tuổi trẻ đang say cảnh chiến trường

Thầy trò lắm lúc chung đơn vị
Gian hiểm bên nhau cạnh tử thần
Cô nữ sinh má hường một thuở
Tiễn người ra trận mắt rưng rưng…

Thầy xưa, bạn cũ… đền ơn nước
Giữa tuổi xuân thì lắm ước mơ
Giã biệt chiến trường về với đất
Người sống đi trong gió bụi mờ…!

Nay đã qua rồi thời chinh chiến
Mà sao mây vẫn sắc màu đen"
Mái ấm gia đình đành ly tán
Sống cảnh ly hương đắng lụy phiền…

Đất tạm dung lòng vẫn không nguôi
Nhớ đến trường xưa luống ngậm ngùi
Bao giờ xum họp nơi trường cũ
Bạn cũ, thầy xưa chung ý vui!"

Thy Lan Thảo

*

Nhớ Gì

Tặng những người đang góp sức cho Đại Cuộc

Trăng đêm tròn tự trên cao
Ánh vàng rớt xuống bờ rào
Sao không có anh cùng ngắm"
Chỉ em một mình lao đao!

Trăng buông ánh sáng ngọt ngào
Nhớ người, ôi nhớ làm sao!
Ngọn gió lạc đường vào... mắt
Biến thành... trận mưa, ôi chao!

Sáng trăng sao mưa lạ tề"
Có phải em nhớ Người Về"
Bôn ba cho tròn bổn phận
Để con cháu mai không chê

Anh ơi trăng rằm tháng Sáu
Hòa bình đã về hay chưa"
Hay vẫn tháng Tư, trăng máu
Đỏ cờ, ngộp sắc đã thừa"""

Ý Nga

*

Rồi Nhớ Rồi Quên Rồi Lại Nhớ

Rôi nhớ rồi quên rồi lại nhớ"
Ba mươi ba lẻ tháng tư về!
Ai đem thù hận tô dòng máu"
Xác thịt hôn mê đến tái tê!

Chao ôi! quên nhớ làm chi nữa"
Xuân Hạ Thu Đông chẳng có Tôi!
Cúi nhặt bao nhiêu tờ Lịch Sử"
Con đường Phục Quốc cứ xa xôi!

Đêm mãi chiêm bao ngày ngóng đợi"
Xương phơi thành núi máu thành sông!
Xác hồn tím đỏ trong tim loạn"
Đất nước trần truồng vẫn chữ "Không"!

Tôi biến thân Tôi thành sỏi đá"
Câm như thần tượng thuở điên rồ!
Lớn lên từ cõi lao tù hận....
Tổ Quốc há quên" Diệt lũ nô.

Rồi nhớ rồi quên rồi lại nhớ"
Đem thân chí lớn gởi trời cao!
Xưa nay chưa hết thời oanh liệt"
Khí phách hồn Tôi giữa cõi Sao!

Tôi viết câu thơ từ đáy óc"
Não cân hồng hộc mũi cung tên!
Bắn lên đâm thủng ngàn phi đạn,
Xác rụng…Ô kìa" Tôi đứng lên!!!

Trúc Lang

*

Cứu Đời

Bước vào Dân Chủ Đa Nguyên
Có Đảng đối lập làm duyên với đời
Điều 4 Hiến Pháp đi chơi
Dân bầu, dân chọn Đảng ngồi ngôi cao!
Quyền lợi Tư Bản nhiệm mầu
Theo gương Trung Quốc gõ đầu dân ta
Đồng tiền bất phân chánh tà
Quyền lợi trên hết gọi là bang  giao
Tập đoàn lãnh đạo chia nhau
Phân vùng Tô Giới còn đâu chủ quyền
Tấn Dũng qua Mỹ rửa tiền
Các nhà Tư Bản giành quyền đầu tư
Trung Quốc, Đức Mạnh khấu tâu
Dâng thêm vài tỉnh để sầu cho Dân
Thanh trừng nội bộ nếu cần
Sáu Kiệt nằm xuống tay chân chặt dần
Trưng thu tài sản lộ lần
Phe nào là vật Tế Thần chờ xem
Tranh nhau giết bảy còn ba
Giết hai còn một mới ra thái bình
Công du ngoại quốc gởi tiền
Giàu sang cho lắm cũng tiền bá gia
Nhà cao cửa đẹp lụa là
Ngày nay còn đó, mai đà tiêu tan!
Ngày nào còn bọn sói lang
Là dân tộc Việt còn mang đọa đày
Ngày nào còn bọn Cáo Cầy
Thời cơ đón gió múa may Chính Trường
Ngày tàn của bọn Quỷ Vương
Ngày dân tộc Việt vùng lên cứu Đời...

Trần Bửu Hạnh

*

Mùa Xuân Năm Ấy

mùa xuân ấy
giặc về gieo máu lửa
em gái tôi
chết giữa đêm ba mươi
đạn pháo rơi
ghim nát khắp cả người
ôi! GIẢI PHÓNG"
tuổi đời còn bé bỏng.

mùa xuân ấy
giặc về gieo tai biến
mẹ già nua
nuối tiếc gánh tương lai
chạy chinh chiến
qua sông - đò chìm lỉm
hạnh phúc ơi!
thân mẹ biết về đâu"

mùa xuân ấy
giặc về gieo tang tóc
lẻ loi đời
cô phụ ngậm ngùi đau
đêm chiếc bóng
thương về rừng cải tạo
TỰ DO đâu"
năm tháng nỗi hận sầu.

mùa xuân ấy
giặc về mưa gió phủ
quê hương tôi
lở lói một màu tang
dân tộc đói
lê thân qua xứ lạ
ĐỘC LẬP gì"
bao dòng lệ chứa chan

Chu Pao

*

THƠ NGUYỄN CHÍ THIỆN

AI ĐẾM

Ai đếm đêm dài thao thức
Trôi cùng năm tháng qua trôi
Thương những con thuyền mang ký ức
Đi về sông nước xa xôi....

TRÊN KHOẢNG TRỜI XANH

Trên khoảng trời xanh nao nao
Đôi phút lung linh một buổi chiều nào
Xa lắc như vì sao, xao xuyến
Hoàng hôn ơi, thương nhớ vẫn y nguyên!

CỬA VÀO TIM

Vì cửa chính vào tim là mắt
Nên tiếng hát Trương Chi giữa chừng phải tắt
Và giọt lệ Mỵ Nương tuy rằng chân thật
Chỉ khiến ly trà càng thêm đắng ngắt

TÙ CHÍNH TRỊ

Miền Bắc có vô vàn tù chính trị
Mục đích tối cao là được sống an thân
Gần vợ con, dù khổ đói nhục nhằn
Không dám hé răng phàn nàn một tị

BUỒNG TIM CHẾ ĐỘ

Mười mấy năm sống giữa lao tù
Sống giữa buồng tim chế độ
Tôi đã hiểu tới tận cùng bể khổ
Mà trước kia Phật tổ hiểu lơ mơ..

GIẬT MÌNH

Bắt chước mọi người tôi giữ vẻ hân hoan
Chẳng dám thở than dù đời đói khổ
Nhưng khi tiếng bên lề đường xe đỗ
Tôi vẫn giật mình tưởng xe sở công an

TRẠI KHỔ SAI

Làm, bắt phải làm, cùm, đánh, đớn đau
Ăn, bắt phải ăn, ăn toàn rau, muối.
Bộ đội, công an, cởi trần tắm suối
Chúng tôi ngồi bên lửa vẫn còn run!


CHỊ TÔI

Trong những năm dài tù tội
Chị hiền thay mẹ nuôi em
Đời chị nghèo nuôi thân còn chẳng đủ
Mỗi miếng chị cho là mỗi miếng thương tâm!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.