Hôm nay,  
Việt Báo Online

Chuyện Mỗi Tuần: Sứ Mạng Người Lính

16/05/200800:00:00(Xem: 2369)
Chuyện Mỗi Tuần: Sứ Mạng Người Lính

Tôi hay đến chơi ở hội quán của hội "VN Veterans" của mấy người bạn Hoa Kỳ vào những dịp lễ lậy hay sinh hoạt của họ nên dần dần ngày ba mươi tháng tư hàng năm họ cũng biết đó là ngày Quốc Hận, quan trọng của người Việt. Vì vậy ngày đó các hội viên cũng tụ tập sinh hoạt và mời khách thuyết trình một vài đề tài. Bạn thân của tôi là lão già Harry cựu TQLC, mỗi lần gặp đều kéo tôi ngồi gần rồi giới thiệu với một vài người...
Năm nay diễn giả đầu tiên là một nữ quân nhân khoảng trên ba mươi nhưng dáng rắn rỏi và trẻ trung. Sau khi ngỏ vài lời chào hỏi, cô thưa:
- Hôm nay xin được bầy tỏ cùng quý vị cảm nghĩ của tôi về sứ mệnh của người quân nhân. Nhưng qúy vị đừng hiểu lầm rằng tôi sẽ nói một bài dài tràng giang khô khan mà chỉ xin được kể một câu chuyện "buổi tiễn đưa người lính lên đường" của hơn ba mươi năm trước.
Bữa đó tại phi trường các thân nhân tề tựu để gĩa biệt người thân đi tham chiến tại Việt Nam. Có một ông già dắt đứa bé gái khoảng gần mười tuổi chen lấn vào giữa hàng người đều là những người đến tiễn đưa với khuôn mặt ảm đạm cùng với cặp mắt nhạt nhòa. Ông già nắm chặt lấy bàn tay đứa bé gái ngước nhìn lá cờ trên cao. Đứa bé gái nép sát vào ông già nói:
- Ông nội. Tại sao ba con phải đi"
Ông già cúi nhìn đứa cháu vài giây mắt rưng rưng rồi quay nhìn con trai ông đang theo hàng quân lên phi cơ vận tải. Con trai ông quay lại nhìn nhanh lần chót vẫy tay rồi bước nhanh lên phi cơ. Ông già bảo cháu:
- Vẫy tay từ biệt ba con đi cháu.
Đứa bé như đã quên câu hỏi vừa rồi vội vẫy tay với tất cả sức lực như có ngụ ý đó là một sức mạnh cho bố sớm trở về. Mọi người hướng cặp mắt u uẩn nhìn phi cơ lăn bánh ra đường bay và ông già như cố chế ngự những gì trong lòng không cho lộ ra mặt để đứa cháu gái nhìn thấy.
Khi phi cơ đã lên trên không ông già dắt cháu uể oải ra chỗ đậu xe. Lúc đó không biết có suy nghĩ gì về câu hỏi của đứa cháu không nhưng khuôn mặt ông ta trầm lặng như câu hỏi giản dị của đứa bé đã như một tiếng vỗ dội mạnh vào hồn ông ta.
Ông già lái xe ra tới cổng phi trường thì phải dừng lại vì đường bị nghẹt ở phía trước không phải vì xe cộ mà vì một đoàn người biểu tình nghẹt cả một khúc đường. Họ cầm những biểu ngữ, những tấm các tông vẽ những khẩu hiệu chữ nghĩa hận thù lăng mạ đoàn quân vừa lên phi cơ. Họ hò hét "make lover not war", "peace now", "you gone be the baby's killers"... với tất cả sát khi không đúng nghĩa với chữ "peace" chút nào. Đứa bé ngơ nhác nhìn đám đông rồi nhìn ông nội tỏ vẻ không hiểu nhưng ông già nhìn đứa cháu chỉ mỉm cười lắc đầu, nụ cười mang nét cay đắng để thay cho câu trả lời.
Khi cuộc biểu tình chấm dứt ông già mới có thể chở đứa cháu tiếp tục lộ trình rồi qua một con phố có những kẻ ăn xin đuổi theo khách bộ hành để chìa tay ra, có những thiếu niên chạy nhẩy nghịch ngợm ngoài phố thay vì giờ này phải đang ở trong lớp học. Tuy ngồi xe nhưng người ta vẫn có thể nghe tiếng la lối chửi rủa tục tĩu của một vài nhà sau phố.
Về đến nhà, ông già nắm tay đứa cháu gái đứng nhìn lên bầu trời trước khi bước vào nhà rồi vặn TV để nghe tin tức. Màn ảnh TV vừa hiện rõ thì cũng đúng lúc người xướng ngôn loan báo: "Chiều nay một can phạm vừa bị bắt về tội bắn chủ nhân của một tiệm tạp hoá". Ông già vội tắt TV rồi gọi đứa cháu lại ngồi gần rồi ông vuốt tóc đứa cháu thở dài nói với nó:
- Cháu bé bỏng của ông. Cháu hỏi ông hồi chiều rằng tại sao cha con phải ra đi. Mặc dù ông buồn đứt ruột khi cha con phải ra đi nhưng ông cháu mình phải tin rằng cha con đi vì một mục đích vĩ đại. Cha con và những người đồng đội phải ra đi chiến đấu để những người ở nhà có thể biểu tình hò hét trên đường phố như con đã thấy. Cha con chiến đấu cho họ có quyền "tự do" nói và làm những gì họ muốn và mặc dù họ có biểu lộ thái độ thù ghét cha con nhưng cha con vẫn phải yêu họ và chiến đấu cho họ. Cha con phải ra đi để cho những kẻ như con thấy ngoài đường phố có "tự do" sống theo ý họ ngay cả việc không đi làm mà chỉ đi xin hay đi cướp của giết người. Mặc dù cha con và đồng ngũ cảm thấy cay đắng ở đầu lưỡi nhưng cha con vẫn yêu họ nên chiến đấu cho họ. Con thấy không" Cha con và bạn hữu phải ra đi chiến đấu để cho những thiếu niên có "tự do" cắp sách đến trường hay bỏ học nhông nhông ngoài đường phố. Mặc dù những thiếu niên đó không hiểu sự hy sinh của cha con nhưng cha con vẫn yêu họ mà làm nhiệm vụ cao cả đó. Cha con phải ra đi để người ta có quyền "tự do" mua và sử dụng vũ khí mặc dù một ngày nào đó cha con có thể là nạn nhân của vũ khí của một người nào đó. Cha con đi vì muốn có hai chữ tự do cho tất cả mọi người mặc dù cái quyền tự do của riêng cha con đã bị gác qua một bên.
Ngưng một chút, ông già nói tiếp:
- Cháu còn nhỏ qúa để hiểu vấn đề này nhưng ông sợ sẽ không có dịp giải thích cho cháu biết nên ông phải nói. Cháu phải hãnh diện có người cha như thế và phải tin vào những gì cha con tin tưởng không cần biết đến những phê phán của người khác về cha con. Một ngày nào đó con sẽ hiểu sự chọn lựa của cha con là đúng. Nay tạm thời quên đi những gì ông nói mà chỉ nhớ rằng cha con yêu con rất nhiều.
Đứa cháu gái bé bỏng tuy đầu óc bối rối mù mờ nhưng tin tưởng nơi ông nội và nhìn cặp mắt rưng rưng của ông có lẽ dù không hiểu thấu điều ông nói nhưng nó vẫn tin đó là chân thật vì vậy nó vội hôn lên trán của ông và dịu dàng nói:
- Cháu sẽ không bao giờ quên đâu ông nội.
Hai năm sau đó cha đứa bé tử trận tại Việt Nam, cô bé đó không còn dịp nào để kiểm chứng với cha về những điều ông nội đã dậy và hỏi cha nó nghĩ thế nào về hai chữ tự do. Cô bé không còn dịp nào để nắm lấy tay cha hay nhẩy múa trên sân cỏ cho cha coi. Cô bé cũng không còn dịp nào nghe cha hát bài sinh nhật hay hôn lên trán mỗi tối khi lên giường ngủ. Bây giờ chỉ còn lại trong ký ức hình ảnh buổi tiễn đưa và những lời ông nội đã nói với cô bé.
Thưa qúy vị. Cô bé đó của hơn ba mươi năm trước đó là tôi. Khi tôi hơn hai mươi tuổi tôi đã theo gót cha tôi nhập ngũ để chiến đấu cho hai chữ tự do mà ông nội tôi đã dậy. Tôi cũng bước lên chiếc phi cơ giống y như chiếc mà cha tôi đã bước lên khi xưa để qua Iraq; chỉ tiếc một điều ông nội tôi không còn nữa để tiễn đưa tôi nhưng tôi vẫn hình dung ra ông trong đám đông đang vẫy tay tiễn biệt và câù nguyện cho tôi.
Khi đó tôi không biết tôi sẽ trở về hay sẽ đi gặp cha tôi ở thế giới bên kia, nhưng may mắn thay tôi đã trở về và sau khi tham chiến ở Iraq, tôi đã hiểu sứ mạng của cha tôi ở Việt Nam khó khăn như thế nào. Tôi hiểu thế nào là chiến đấu cho tự do và đặc biệt tôi hiểu một cách thấm thía lời dậy của ông nội tôi và tin chắc chắn rằng những điều cha tôi tin và làm là đúng với sứ mạnh của người lính. Cám ơn qúy vị đã cho tôi một dịp được thổ lộ những điều này. Xin ơn trên phù hộ cho qúy vị.
Khi cô ta dứt lời, cử tọa lặng người đi quên cả vỗ tay và mãi hơn một phút sau tràng pháo tay mới đồng loạt nổi lên và có vài cựu chiến binh già lấy tay chùi mắt.
Diễn giả thứ hai là một mục sư nhưng khuôn mặt có nhiều sẹo trông dữ dằn khiến người nhìn có cảm tưởng là một tay anh chị giang hồ nên tôi quay qua nhìn Harry như thầm hỏi. Harry nhìn tôi nháy mắt: "He is one of us"...
Sau cuộc sinh hoạt tưởng niệm là phần giải lao có nước ngọt, có bia, và có cả BBQ để lai rai với giá tượng trưng hay ủng hộ. Harry cho tôi biết rằng vị mục sư đó là cựu trung sĩ Roger khi tham chiến tại Việt Nam. Harrycho biết anh ta thân và thương Roger hơn khi Roger bị thương nằm liệt giường ở bệnh viện nhưng vẫn hỏi vị y sĩ quân y:
 -Tôi là Roger anh em sinh đôi của trung sĩ Ron. Em tôi thế nào liệu có thoát khỏi lưỡi hái tử thần không"
Nghe hỏi bất ngờ như thế vị y sĩ nhìn Ron ngần ngừ thì Ron tiếp với giọng nóng nầy:
- Tôi cũng là trung sĩ TQLC, tôi có thể nhận tin xấu hay tốt, xin bác sĩ cứ cho biết sự thật.
- Tôi rất tiếc trung sĩ. Em ông sắp đi rồi...
Harry kể tới đó lắc đầu ngậm ngùi:
- Đó là vào tháng Bẩy năm 1970 tại căn cứ TQLC ở khu mà GI đặt tên là "China Beach" ở Việt Nam. Roger nó không quên được ngày tháng đó.
Roger trẻ hơn tôi nhưng nó cũng đăng vào TQLC lúc mười bẩy tuổi. Anh em nó được sinh ra từ một gia đình đổ vỡ, tức là cha mẹ đã không có hạnh phúc rồi chia tay cho nên Roger thiếu tự tin khi lớn lên. Đăng vào TQLC Roger hy vọng đời sống quân ngũ sẽ làm cho ý chí nó mạnh mẽ và nhiều tự tin hơn.
Đơn vị của Roger phục vụ có nhiệm vụ tuần thám tìm kiếm VC quanh vùng Gia Lệ. Tháng hai năm 1966 thì chỉ mới được năm tháng của mười ba tháng của tua đầu Roger tình nguyện qua chiến đấu ở Việt Nam. Nhưng Roger đã bị bắn một lần rồi nên trực giác và đánh mùi kẻ thù cũng đã khá chính xác.
Một tối kia nhận được tin tình báo VC hiện đang đóng quân tại một làng nhỏ của dân chài cá, Roger dẫn mười hai TQLC xâm nhập làng đó theo lối mòn dọc lũy tre. Viên Hạ sĩ nhất phó toán đi đầu với sứ mạng là khinh binh tiền sát nhưng hắn ta đi rất nhanh mà không có chuyện gì xẩy ra cả khiến Roger sanh nghi. Roger toan truyền tai để bảo viên phó toán dừng lại nghe ngóng, nhưng đã muộn.... Những tràng súng đã rít lên cùng với những tiếng nổ ầm ầm của B40 và phóng lựu mịt mùng.
Một trái phóng lựu nổ gần Roger khiến anh và hai TQLC gần bên văng khỏi ruộng rau bật qua ruộng lúa bên cạnh. Sau này Roger thuật lại rằng qua một phút tỉnh hồn và có thể nhìn thấy hình trạng xung quanh Roger hiểu ngay sự thiệt hại sẽ rất thê thảm. Roger sống sót vì đây là một cuộc phúc kích chớp nhoáng đánh nhanh rút nhanh của khoảng sáu mươi VC như những bóng ma xuất hiện từ các bụi tre giết toán TQLC, chốp vũ khí rồi biến mất. Roger kéo hai binh sĩ đang bị thương nằm dưới ruộng sình vào sát bờ, trở lại mò mẫm kiếm khẩu M-14 của mình rồi mới bò tới trước xem có ai khác sống sót không. Mười TQLC bị giết, viên Hạ sĩ nhất bị bắn 29 phát.
May mắn Roger kiếm thấy máy truyền tin vẫn ở sau lưng của một xác TQLC liền gọi cấp cứu và tải thương. Trong vòng nửa giờ những chiếc Chinooks chở quân tiếp viện tới chở các tử sĩ và sống sót về hậu cứ nhưng hai TQLC bị thương cũng trút linh hồn khi về đến nơi chỉ còn Roger là người duy nhất sống sót trong trận phục kích kinh hoàng đó.
Tới tháng Bẩy năm 1970, Roger ngực đầy huy chương với vài chiến thương bội tinh được bổ nhiệm là trung đội trưởng trung đội trinh sát đi vào các làng mạc tìm kiếm và phá hủy các hầm bí mật, địa đạo mà VC dùng để xâm nhập và rút lui.
Thông thường thì trung đội trưởng không đi đầu làm khinh binh tiền sát vì nếu anh ta bị hạ thì là một sự trở ngại cho cuộc tuần thám và sự an nguy của cả trung đội. Nhưng, mang mặc cảm thất bại trong cuộc phục kích tại lành đánh cá trước đó nên Roger không chỉ định binh sĩ khác mà anh ta đích thân làm.
Ngoại trừ đạn dược và các thứ cần thiết còn có cả lô chất nổ C-4 để phá địa đạo nên mỗi binh sĩ hình như đã qúa tải nên Roger cho dừng chân nghỉ thường xuyên hơn mọi khi. Bữa kia sau khi dừng chân nghỉ ngơi ít phút Roger một mình băng ngang một khu ruộng khoảng hơn trăm thước trước mặt để coi có cạm bẫy gì không. Roger thuật lại rằng khi nhìn quanh quan sát khắp khu vực Roger đánh hơi thấy có điều gì không hay nhưng chưa kịp có thái độ gì thì bất ngờ một trái lựu đạn ở đâu bay tới và chỉ trong tích tắc nổ tung gần chỗ đứng khiến thân Roger bật ngửa ra sau quằn quại dưới mặt đất.
Roger cũng tả lại rằng anh ta cảm thấy như có cả ngàn luồng điện xuyên qua thân thể và toàn thân như bị tê liệt không còn cử động theo sự điều khiển từ óc mình. Mãi một lúc sau Roger nhổm dậy được và có thể chùi lớp máu đang phủ đầy mặt và nhìn thấy khoảng mười VC cách Roger chừng hai chục thước đang dơ súng ngắm Roger bóp cò. Hai tràng đầu trúng Roger khiến anh ta quay long lóc và té xuống mặt đất và khi Roger lăn ngửa người nhìn lên thì thấy bóng dáng VC đang đang đứng nhìn xuống anh ta. Một VC dùng đầu súng có cắm lưỡi lê đâm vào bạng mỡ Roger.
Binh sĩ trung đội ở phía sau khi nghe lựu đạn nổ thì nằm xuống ở vị thế sẵn sàng tác chiến nhưng chỉ trong vòng một giây, sáu binh sĩ đứng dậy khi nhìn thấy VC đang bao quanh trung đội trưởng của mình nên họ liền nổ súng và xông tới. Tên đâm lưỡi lê bị hạ tại chỗ mấy tên còn lại liền đào tẩu.
Có điều lạ là bị những mảnh lựu đạn ghim đầy người, thêm hai tràng đạn và một nhát lưỡi lê cùng với sự không may nữa là mảnh lựu đạn đã làm nổ trái lựu đạn lửa "phốt pho" trong ba lô của Roger khiến thân anh ta bị cháy xém mà anh ta vẫn còn ngó ngoáy được mới lạ. Mặc dù đau nhưng Roger vẫn cố cởi áo ra được để đỡ bị phỏng nhiều hơn.
Roger cho biết cảm tưởng lúc đó rất thối chí trong việc chém giết, rất thối chí trong việc nhìn bạn bè mình ra đi, và rất mệt trí khi cố nghĩ ra ý nghĩa của cuộc chiến và đời mình. Roger chỉ muốn chết đi để khỏi phải tiếp tục chịu đựng những gì phải chịu đựng trong cuộc chiến này.
Roger được chở về bệnh viện của đơn vị cứu thương 95 ở căn cứ "China Beach" và trải qua nhiều cuộc phẩu thuật. Sau sáu ngày chống cự với lưỡi hái tử thần Roger tỉnh lại thì nghe được một giọng quen thuộc của Ron, em mình, hỏi vị y sĩ rằng có trung sĩ Roger ở đây không.
Chẳng là sau khi bác sĩ cho Ron biết rằng anh ta sắp sửa từ giã cõi đời ông liền bảo một nữ y tá mang Ron cùng ông đến cạnh giường của Roger. Ron đứng lặng nhìn thằng anh em song sinh với mình một vài phút như cố tìm xem còn lại gì quen thuộc trên thân thể Roger hay không rồi sụt sùi khóc và ngã qụy dưới chân giường...
Khi nghe câu: "Em anh sắp từ giã cõi đời" của vị y sĩ trả lời mình, Roger cảm thấy lời ngắn ngủi đó thấm sâu vào hồn khiến anh ta bật khóc rồi cầu nguyện: "Lậy thượng đế. Nếu quả thật có thượng đế thì xin ngài cho cho anh em tôi được sống rồi tôi làm bất cứ chuyện gì ngài muốn". Cầu xong Roger lại bất tỉnh mê man.
Anh em song sinh với Roger, Ron một quân nhân đã từng có ba chiến thương, đặc biệt đã được ban thưởng huy chương "Navy Cross" cho hành động can đảm của Ron đã nhẩy tới lấy thân mình phủ trái lựu đạn để cứu đồng đội. Tuy sắp chết nhưng còn tỉnh táo, Ron ngồi cạnh giường Roger suốt ba ngày đêm. Ron đã thấy nhiều quân nhân bị thương nặng được mang về bệnh viện dã chiến sống sót chỉ là một phép lạ nên rất lo lắng cho Roger. May mắn làm sao Roger tỉnh lại nhưng con đường bình phục có vẻ dài và vất vả. Trải qua ba mươi mốt cuộc giải phẩu liên tiếp với bốn cuộc giải phẩu khâu vá lại bộ mặt của Roger, sau cùng Roger đã bình phục hoàn toàn.
Nhớ lại lời cầu nguyện khi thập tử nhất sinh ở bệnh viện, sau khi xuất ngũ Roger đã trở thành mục sư toàn thời gian kể từ năm 1978. Roger lập gia đình và giờ Roger có hai người con và ba đứa cháu nội.
Hiện giờ Roger tuy là một mục sư nhưng vẫn ân hận cho sứ mạng của mình không giúp gì cho Việt Nam lúc đó nên Roger đã quyên góp rồi qua Việt Nam đích thân xây viện mồ côi, bênh xá tại miền quê hẻo lánh nơi mà chính quyền không ngó ngàng tới. Nhưng khi nói tới giới truyền thông hay những kẻ như John Kerry và Jane Fonda, Roger tự nhiên phẫn nộ quên cả việc mình hiện là một mục sư...

17/07/2019(Xem: 479)
Sinh lão bệnh tử là lẽ tự nhiên của kiếp người. Tuy thế, khi còn trẻ, tôi vẫn cứ tưởng rằng đó là chuyện của người nào khác (thôi) chớ không mắc mớ gì ráo tới mình. Tưởng vậy, tất nhiên, là Tưởng Tầm Bậy.
17/07/2019(Xem: 429)
Đám cưới tới ngày rước dâu , thuê xe đón dâu rồi nhưng vì cơn lũ chợt về , nhà trai đành phải xin phép đàng gái đón dâu về bằng 6 cổ xe trâu cho kịp giờ hoàng đạo .
17/07/2019(Xem: 462)
Từ rất sớm, khi mặt trời còn đang ngái ngủ sau rặng tre, lão nhà báo đã chèo chiếc thuyền con ra giữa hồ, hái những đóa sen chớm hé, khẽ khàng đặt lên lòng thuyền; được đâu chừng mươi bông, lão lại ngược mạn thuyền, chèo vào bờ.
17/07/2019(Xem: 1016)
Nhờ có sự giúp đỡ của Bắc Hàn và Trung Cộng, Iran quyết tâm thực hiện vũ khí hạt nhân để được tồn tại trong trận chiến với Do Thái. Cựu Giám đốc tình báo Mossad của Do Thái là
17/07/2019(Xem: 489)
Von der Leyen trở thành Chủ tịch Ủy ban Châu Âu, Kramp-Karrenbauer trở thành Tân Bộ trưởng Quốc phòng Đức, và Merkel có ngày sinh nhật của mình: một cái nhìn tổng quát về tin tức về đêm và một viễn cảnh trong ngày
17/07/2019(Xem: 1096)
Sự kiện và thời sự. Tin VOA của Mỹ ngày 12-07 ”Tổng thống Đài Loan ghé Mỹ, bất chấp sự phản đối của TQ”. Bà Tổng Thống “Thái Anh Văn đặt chân tới Mỹ hôm 11/7 trong chuyến đi chắc chắn gây phẫn nộ Bắc Kinh
17/07/2019(Xem: 267)
Dự kiến sẽ được giới thiệu vào ngày 07/08/2019, Samsung hiện đã bắt đầu sản xuất chiếc smartphone flagship tiếp theo của hãng là Galaxy Note10.
17/07/2019(Xem: 174)
EDINBURGH - Thống kê chính thức cho thấy số tử vong do thuốc gây ra tại Scotland trong năm qua là 1,187, tăng 27% so với năm trước và là cao nhất từ 1996. Số người chết có liên quan với rượu là 1,136.
17/07/2019(Xem: 144)
MUMBAI - Theo tin vừa cập nhật, vào ngày Thứ Ba 16/07, ít nhất 7 người chết và hơn 40 người mắc kẹt trong một ngôi nhà 4 tầng bị sập ở Mumbai.
17/07/2019(Xem: 166)
ISLAMABAD - Sau gần 5 tháng đối đầu với lân bang Ấn Độ, Pakistan quyết định mở lại toàn bộ không phận cho các chuyến bay dân sự vào ngày 16/07.
17/07/2019(Xem: 152)
DHAKA - VOA đưa tin vào ngày 15/07: Trên 100 người chết, và hàng triệu người di tản trong lúc mùa mưa hàng năm tại nam Á gây ngập lụt từ Nepal đến Ấn Độ, Bangladesh.
17/07/2019(Xem: 243)
PYONGYANG - Bắc Hàn báo hiệu: có thể sắp chấm dứt 20 tháng ngưng thử nguyên tử và bắn phi đạn vì hoạt động tập trận mùa Hè của Hoa Kỳ và Nam Hàn.
17/07/2019(Xem: 272)
LIÊN HIỆP QUỐC - Cao ủy tị nạn LHQ lên tiếng quan ngại về các hạn chế mới trong chính sách di trú của Hoa Kỳ, khiến nhiều gia đình đối diện bấc trắc.
17/07/2019(Xem: 149)
BRUSSELS - Hội nghị cấp ngoại trưởng của EU nhận định: các vi phạm thỏa ước nguyên tử Vienna 2015 của Iran là không đủ nghiêm trọng để khởi động cơ chế giải quyết tranh chấp. Nhưng vận động ngoại giao để giảm căng thẳng là cấp thiết.
Tin công nghệ
Những người đã và đang sử dụng bản beta của Android Q hẳn sẽ rất trông chờ. Chế độ tối toàn hệ thống của Google trông thực sự ấn tượng, cùng với các tùy chọn thay đổi giao diện mới được giấu kỹ trong phần thiết lập nhà phát triển cho thấy những nền móng báo hiệu cho khả năng tùy biến mạnh mẽ hơn nữa của Android trong tương lai. Một điểm đáng khen ngợi khác là khả năng quản lý quyền ứng dụng được cải tiến, bảo vệ tốt hơn quyền riêng tư của người dùng.
Cảm xúc của chúng ta có thể ảnh hưởng đến mọi thứ, từ sự ngon miệng đến cách chúng ta cảm nhận thế giới - và thậm chí là dáng đi của chúng ta.
Khoảng giữa tháng 07/2019, một số nguồn tin cho biết, bệnh viện y của Đại học kỹ thuật Dresden, Đức đang làm việc với hai công ty OHB Systems AG và Blue Horizon trong sự giám sát của Cơ quan vũ trụ Châu Âu để phát triển một giải pháp sử dụng công nghệ in 3D giúp xử lý các tình huống khẩn cấp liên quan đến sức khỏe cho các chuyến đi xa vào vũ trụ trong tương lai.
Khoảng giữa tháng 07/2019, trang Reuters đưa tin, chính phủ Mỹ sẽ bắt đầu cấp giấy phép cho những công ty muốn giao dịch với Huawei trong khoảng 2 tuần tiếp theo. Tin tức theo sau thông báo của tổng thống Donald Trump về việc nới lỏng lệnh cấm mà Mỹ từng áp dụng hồi tháng 05/2019.
Dự kiến sẽ được giới thiệu vào ngày 07/08/2019, Samsung hiện đã bắt đầu sản xuất chiếc smartphone flagship tiếp theo của hãng là Galaxy Note10. Tuy nhiên, cuộc tranh chấp thương mại giữa Nhật Bản và Hàn Quốc dường như đã gây ra một số vấn đề cho quá trình sản xuất. Thậm chí, một nguồn tin khẳng định việc sản xuất Galaxy Note10 đang bị gián đoạn
Qualcomm từng giới thiệu Snapdragon 855 vào cuối năm 2018 và con chip đã có mặt trên rất nhiều mẫu smartphone cao cấp được ra mắt trong nửa đầu năm 2019, trong đó thiết bị đầu tiên là Galaxy S10 của Samsung
Khoảng giữa tháng 07/2019, một số nguồn tin cho biết, các tài xế có hành vi lái xe nguy hiểm sẽ là mục tiêu truy đuổi của drone quân sự do lực lượng cảnh sát London triển khai.
Dù vừa chịu một khoản phạt khổng lồ lên tới 5 tỷ USD bởi FTC, nhưng cổ phiếu của Facebook vẫn tiếp tục tăng. Theo trang The New York Times, chính phủ Mỹ đã dành nhiều tháng để lên kế hoạch trừng phạt Facebook vì những bê bối về việc làm lộ thông tin của khách hàng, nhưng cuối cùng hãng vẫn tiếp tục hưởng lợi.
Chỉ xếp sau nước, bê tông là loại vật liệu được dùng nhiều nhất Trái Đất. Nhưng tiềm ẩm đằng sau những lợi ích của nó là những hiểm họa to lớn đối với hành tinh chúng ta, với sức khỏe con người và cả nền văn minh nhân loại.
Khoảng giữa tháng 07/2019, Samsung đang đứng trước nhiều mối đe dọa, đặc biệt là tác động từ lệnh cấm xuất khẩu của Nhật Bản đối với mảng kinh doanh đúc của hãng. Đây là mảng kinh doanh quan trọng và cốt lõi nhất, hỗ trợ cho hoạt động kinh doanh chip của Samsung.
Khoảng giữa tháng 07/2019, một đơn vị thuộc Bộ quốc phòng Mỹ đã đề xuất ý tưởng xây một trạm vũ trụ cho robot trong tương lai. Trạm vũ trụ mới với tên gọi Orbital Outpost sẽ đóng vai trò hỗ trợ các vệ tinh không gian của quân đội Mỹ. Đây sẽ là nơi tiến hành các thí nghiệm và một ngày nào đó có thể sẽ đủ không gian cho cả con người
Trong kỷ nguyên mạng 5G, Mỹ đang tụt hậu trước Trung Quốc. Để phần nào khỏa lấp sự thua thiệt, Mỹ dự định sẽ dồn nguồn lực phát triển thế hệ mạng 6G với hy vọng việc đón đầu mạng 6G sẽ giúp họ trở thành quốc gia dẫn đầu về công nghệ mạng tương lai.
Người ta thường so sánh ngành công nghiệp trí tuệ nhân tạo với ngành dầu mỏ: một khi ta khai thác được dữ liệu, ta có thể tinh lọc để biến nó thành một thứ hàng trao đổi quý giá. Phép so sánh còn chỉ ra một điểm chung khác, khi xét tới những ảnh hưởng môi trường của quá trình xử lý deep learning.
Không thể phủ nhận, vaccine là một trong những phát minh y tế vĩ đại nhất lịch sử nhân loại. Từ sự ra đời của loại vaccine đầu tiên phòng bệnh đậu ở thế kỷ 19, cho tới hàng loạt vaccine phòng cúm thường liên tục được cập nhật mỗi năm, các mũi tiêm đã giúp cho hàng triệu người phát triển khả năng miễn dịch với những căn bệnh, một thời từng là công cụ của thần chết trong quá khứ.
Khi sử dụng điện thoại Android, người dùng có quyền quyết định rằng không cho phép một phần mềm theo dõi thông tin từ điện thoại, và có lẽ sẽ cảm thấy yên tâm rằng ứng dụng đó sẽ không thể truy cập thông tin từ điện thoại của mình. Tuy nhiên, khoảng giữa tháng 07/2019, các nhà nghiên cứu lại chỉ ra rằng hàng nghìn ứng dụng đã tìm ra cách qua mặt hệ thống cấp quyền truy cập của Android, truy cập thông tin trên điện thoại hay thậm chí có thể theo dõi được vị trí của người dùng.