Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung Phụ Trách

28/04/200800:00:00(Xem: 1511)

Chiều Bên Sông Nhuệ

Lòng ta buồn hay sông Nhuệ buồn
Chiều đông chầm chậm lạnh hơi sương
Mây về thật thấp che ngang mắt
Che dáng em thơ giữa phố phường!

Nước tự lòng sông ngọt sắc trong
Yên đời lặng lẽ nước xuôi dòng
Tuổi ta chảy ngược theo dòng nước
Nên ước ngày xưa… xót mắt trông!

Áo trắng Văn Khoa trắng mộng đời
Mùa xuân con gái nắng hồng tươi
Em đem hoa ướp hồn xuân mộng
Sóng mắt giai nhân sắc tuyệt vời!

Áo trận ta về qua lối xưa
Tìm hương xuân ấm mắt em thơ
Nụ xuân em gửi ta trân quý
Trọn ước mơ duyên ý đợi chờ

Từ đấy gió về không lạnh lẽo
Đường ta đi nở rất nhiều hoa
Bên tình sông núi bên em gái
Sương gió ươm đời vẫn thiết tha…

Nhưng tự lòng sông nước đục bùn
Mùa xuân đang thắm bỗng hoàng hôn
Đem mây che kín trời mơ ước
Gió núi rừng xa thắm lạnh lòng!

Áo trận ngày xưa thay áo xanh
Bước tù vẫn nhớ khúc quân hành
Mắt em vẫn ấm đời giam cấm
Ước mộng xưa giờ lá mỏng manh…

Sông Nhuệ thật buồn, nước thật trong
Chiều nay ta đứng nước xuôi dòng
Dáng em thoáng hiện xanh màu nước
Ta nhớ nhưng mà em nhớ không!"

Ai có vô tình sương gió biết
Lòng ta vẫn giữ ước mơ xưa
Chiều đông sông Nhuệ buồn da diết
Em vẫn vô tình – ta gió mưa…

Thy Lan Thảo

*

Tháng Ba Uống Rượu Ngồi Thiền

Trăng ngàn năm kiết già
Thầm chờ đá nở hoa
Ta một giờ trong rượu
Cũng nở đóa phôi pha
 
Có con kén ngồi thiền
Đợi cơ may hóa thân
Ta một giờ trong rượu
Cũng hóa nguồn lưu vong
 
Cành mai già tỉnh tâm
Mơ bốn mùa là xuân
Ta một giờ trong rượu
Xuân đến chạy rần rần
 
Những cồn tuyết tịnh khẩu
Mong tia nắng mưu cầu
Ta một giờ trong rượu
Nắng nung ta bạc đầu
 
Có con diều đồng thiếp
Chờ cơn gió tung hoành
Ta một giờ trong rượu
Cũng cuối bãi đầu ghềnh
 
Hạt mưa ngâu vào thất
Cầu Ô xập chưa xây
Ta một giờ trong rượu
Cũng liên tưởng em đây.

Nghiêu Minh

*

Mưa Chiều Trên Đỉnh Nhớ

Mưa đầu mùa lành lạnh,
Đường vắng xe lại qua,
Đời thiếu anh cô quạnh,
Tình xa, lòng xót xa.

Em đi dưới mưa chiều,
Giọt rơi trên tóc rối,
Chợt nghe lòng bâng khuâng,
Nhớ quê nhà diệu vợi.

Mẹ em già lắm rồi,
Mắt lờ và tai lãng,
Chống gậy chân bước run,
Cả một đời lận đận.

Mẹ em, Mẹ Việt Nam,
Chung nỗi sầu vong quốc,
Thương đàn con xa xăm,
Khóc không khô nước mắt.

Mưa vẫn lạnh lùng rơi,
Tự thương đời lữ thứ,
Ôi! Lòng nào đau hơn"
Việt Nam trên đỉnh nhớ!

HoàngYến

*

Trốn

Quay lưng xa biệt chốn kinh thành.
Ngõ ngách tình yêu, bến lợi danh.
Ta lang thang mãi ven trời đất.
Không một ai còn bén mảng quanh.
 
Tận chốn cô đơn, tận đáy hồn.
Ta tìm ta lại chút yêu thương.
Nghe trong đá vỡ lời kinh ngọc.
Vạn khối sầu lên bỗng khói sương.
 
Nghe tiếng ta trong vạn kiếp nào.
Hồn xa xưa vọng sóng âm hao.
Đưa ta lên bến bờ nguyên thủy.
Thuở đất trời không cả ánh sao.
 
Chỉ có yêu thương ngát cõi đời.
Lòng không, không cả đến tăm hơi.
Không mong, không đợi, không hay biết.
Mà vẫn yêu thương... rất tuyệt vời.

Lê Đình Viễn Lan

*

Chút Sương Mù Bên Cửa Sổ

Còn một chút sương mù
Treo ngang khung cửa sổ
Nhìn vào không thấy nữa
Tóc thề trườn xuống vai

Có một tuổi thơ ngây
Cài băng đô sắc đỏ
Một gia tài triệu phú
Trên má lúm đồng tiền

Có khoảng trời thần tiên
Đậu vào hai răng khểnh
Cho miệng cười thêm duyên
Cho hồn ai ngơ ngẩn

Mù sương ơi mù sương
Treo hoài trên cửa sổ
Làm sao nhìn cho rõ
Tuổi vừa ngậm trăng tròn

Chờ tan hết mù sương
Nhón chân qua cửa sổ
Người không còn trong đó
Người theo chồng biệt tăm

Giá sương mù đừng tan
Chắc người còn nguyên đó
Để mãi hình bóng cũ
Không tan thành mù sương.

Trần Kiêu Bạc

*

Hành Trang Đường Về

Hành trang em, sẵn sàng chưa"
Hành trang ta đã bốn mùa gom thu
Từ gồng gánh nặng tâm tư
Đến ba lô đựng kiếp tù hồi sinh.
Mời em làm khách lữ hành
Cùng ta đi trọn đường tình thơ văn
Đường về chưa hết cách ngăn
Trạm đầu trạm cuối hung thần thầu canh
Trời quê hương đói màu xanh
Đất quê hương khát cây cành tự do.
Chuyến về mãi hẹn trong mơ
Em và ta vẫn đợi chờ hôm mai
Hành trang là tiếng thở dài
Trao Hà Nội, nhớ, gởi Sài Gòn, thương
Hành trang là nắng, gió sương
Cấu cào da thịt quê hương đói nghèo
Hành trang là lửa Tin, Yêu
Từ tim Hồng Lạc đốt thiêu bạo quyền
Hành trang là chữ thánh hiền
Thành thơ, hóa nhạc ba miền trao nhau
Hành trang là chuỗi kinh cầu
Xâu bằng hy vọng cất sâu trong hồn.
Ngày về kể chuyện lưu vong
Én mùa xuân hết bay vòng tạm dung.

Lưu Thái Dzo

*

Chờ...

Mười hai bến nước chơi vơi
Em từ bến lở sang bồi bên anh
Hoa mai vàng bởi mùa Xuân
Tình ta chín bởi gian truân đợi chờ
 
Lửa kia dùng thử vàng mười
Cách xa để thử lòng người thuỷ chung
Chiến trường thử chí anh hùng
Khép phòng the đợi trùng phùng ngày mai
 
Gối nghiêng trăng khuyết canh dài
Bên Đông tuyết phủ, bên Đoài sương tan
Chiến tranh trăng cũng bàng hoàng
Nửa hoen sắc máu, nửa vàng màu da
 
Thắm tươi rồi cũng nhạt nhoà
Sắc hương rồi cũng phôi pha tháng ngày
Thương người chờ đợi lắt lay
Mai ngày dù có xuôi tay... sẵn lòng.

Sông Lam

*

Em Có Biết"

Em mặc áo da trời
Cho hồn anh chơi-vơi
Người sao mà xinh thế,
Anh yêu, yêu suốt đời!

Em mặc áo Hướng Đạo
Nên lòng anh bồi hồi
Đẹp vô cùng màu áo
Phụng sự đời, không thôi!

“Ái nhân như ái thân!”
Giúp-đỡ người khi cần,
Bày trò vui bầy Sói
Em xa nhưng rất… gần

Má em hồng hơn phấn
Thêm dậy men tình khơi
Thơ anh không ra lời
Bão lòng thêm… địa chấn

Em ơi! Này em ơi!
Trời xanh xanh mây mời
Xuân vàng vàng rực nắng
Theo em quyết không rời!

Ý Nga

*

Thơ Đấu Tranh

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Thơ Đấu Tranh tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giaœ nào caœm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng. Phạm Thanh Phương

Tháng Tư Đen

Tháng tư đến, nỗi u hoài trăn trở
Thương Quê Hương uất hận với điêu tàn
Bao xác người, ngã gục dưới hờn oan
Đời ly tán, tìm nhau trong nước mắt

Tháng tư ấy, quê nghèo loang bóng giặc
Dìu dắt nhau, xuôi ngược giữa kinh hoàng
Khắp thị thành, thôn, xóm đã lở loang
Trên vũng máu, những nụ cười nham nhở

Tháng tư ấy muôn đời ta vẫn nhớ
Là vết đau, ấn tích của muôn người
Xác bềnh bồng trôi dạt giữa biển khơi
Trong rừng thẳm, bầy thú hoang mở hội

Nhân gian hỡi, cớ sao người vô tội
Chịu đoạ đầy nghiệt ngã đã nhiều năm
Trời quê hương đang phủ kín hờn căm
Xin ghé mắt, đừng cố vờ chẳng thấy

Đừng đổ lỗi cho dòng đời đưa đẩy
Về bên nhau tận diệt lũ bạo tàn
Vén mây trời, sưởi ấm cả giang san
Gom thống khổ vùi sâu vào hố thẳm.

Phạm Thanh Phương

*

Vì Ai"""

Tháng Tư, động mối tâm thương
Ba mươi năm lẻ sao đường vẫn xa"!
Bao giờ về lại quê ta
Về cùng khóm trúc, cây đa, đình làng ...
Về cùng bằng hữu, thôn trang
Cùng giàn thiên lý bên hàng hiên xưa
Hàng hiên có những giấc trưa
Mẹ ru ta ngủ võng đưa dịu dàng
Hàng hiên có cội mai vàng
Nở hoa trăm cánh huy hoàng chào xuân
Hàng hiên, nơi đã bao lần
Vui đùa cùng bạn đông lân những chiều
Đến ngày tuổi bước vào yêu
Hàng hiên, ta đứng đăm chiêu chờ người
Cũng hàng hiên, một chiều vơi
Tiễn người nước mắt thay lời từ ly
Chiến trường, giữ nước, người đi
Chuyến đi lỡ mộng xuân thì trầu cau
Ta ôm nước hận, tình sầu
Bỏ quê, đau đớn xuống tàu ra khơi ...

Từ ta đất khách quê người
Nhớ hàng hiên cũ, thương trời quê xưa
Xót người vào cõi gió mưa
Ba mươi năm lẻ vẫn chưa gặp người...
Ai ngăn mà cách, hỡi trời
Quê xưa, người cũ.... xa rồi... vì... ai""!!

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

*

Ngày Về

(Gởi Quê hương và đồng bào Việt Nam thân yêu của tôi)

Đã hơn ba chục năm trời
Xa quê, sống kiếp dân Hời, thương quê
Thương quê, nung nấu lời thề
Ngày mai ta sẽ trở về quê ta
Vang bài phục quốc hoan ca
Cờ bay vàng khắp sơn hà, vàng tươi!

Xa quê, nhớ tuổi lên mười
Tắm mưa, đá dế, tập bơi, thả diều
Nhớ bao kỷ niệm dấu yêu
Của thời thơ mộng, mỹ miều hoa hương
Của thời chớm biết vấn vương
Nhìn theo bóng áo cuối đường, mắt tê!
Nhớ giàn hoa giấy đêm hè
Ngồi xem chú Cuội thương về trần gian
Xa quê, nhớ xóm nhớ làng
Ải Nam Quan tới bạt ngàn Cà Mau...

Ai làm cho Tháng Tư đau
Ba miền đất nước u sầu tang thương
Tháng Tư, lìa bỏ quê hương
Tìm miền đất sống, tìm đường Tự Do
Tháng Tư, vỡ mộng học trò
Vỡ luôn cả những giấc mơ vào đời

Bây giờ xa qúa, quê ơi!
Dưới giàn bông giấy ai người chờ trăng"
Ai người nghe truyện cung Hằng
Con trâu, bó lúa rồi căng mắt tìm
Tìm hoài không thấy, vẫn tin
Cây đa, chú cuội nổi chìm trong mơ....
Quê hương tôi hỡi, bây giờ
Tôi và quê ở hai bờ đại dương!

Mơ ngày mai, sáng tinh sương
Có đàn chim Việt trên đường về quê
Về quê chung đắp lời thề
Dựng cờ phục quốc, bốn bề vàng bay....

Ngô Minh Hằng

*

Cơn Uất Tháng Tư

(Ghi nhớ Quốc Hận thứ 33)

Cơn uất tháng tư đen
Tràn về như vũ bão
Ta thao thức từng đêm
Nghe thời gian báo cáo

Ba mươi ba năm qua
Trải dài thêm ác mộng
Hình ảnh, tưởng phai nhòa
Không ngờ càng sống động.

Cơn uất ngóc đầu dậy
Từ quái vật tên "Tăng"
Húc sập cổng dinh ấy
Giữa tiếng cười satan.

Cơn uất ngóc đầu dậy
Từ ngôi nhà chọc trời
Đoàn người lấn, xô đẩy
Giành trực thăng hụt hơi.

Cơn uất lên tột đỉnh
Bên trại tù gần xa
Đọa đày quân cán chính
Yêu Việt Nam Cộng Hòa.

Cơn uất bừng lên mãi
Mỗi độ tháng tư về
Hồn lưu vong điên dại
Lịm dần trong cõi mê.

Lưu Thái Dzo

*

Đời Ta

Trút xuống đời ta nỗi khắt khe
Ta đi, đi mãi vẫn chưa về
Này em đừng hỏi vì sao nữa
Nếu có trả lời chẳng đáng nghe.

Trút xuống đời ta một vết thương
Cho dù đi mãi vẫn cùng đường
Người đi chung lối ai còn mất"
Mà quẩn quanh nhìn đâu cố hương"

Ta bỗng như là chiếc lá bay
Bay bao nhiêu dặm chẳng thành mây
Năm tàn tháng lụn theo làn khói
Nghển cổ nhìn vai nợ vẫn đầy.

Còn lại đời ta thật não nề
Đi thì không tới, lối đâu về
Ngày mai rồi lại ngày mai nữa
Rồi vẫn ôm hoài nỗi tái tê"

Có khác chi là chiếc lá rơi
Chẳng làm chi cả cũng tiêu đời
Đã bay không tới sao đi tới
Lấy lý nào đây để trách trời"

Trần Ngân Tiêu

*

Nói Với Chị

Chị ơi! Ray rứt lòng em lắm
Chiều đọc thư nhà thấy xót xa
Quê hương kỷ niệm còn ghi đậm
Lòng em , chị biết tháng ngày qua…

Chị hỏi sao em không trở về
Mười năm đất lạ thoát cơn mê
Lòng em giờ chắc không còn nhớ
Thuở buổi cờ tan cảnh não nề…!

Chị ơi! Tình ý em luôn nhớ
Đất nước, cây đa, mái ngói đình
Em vẫn không quên ngày kinh sợ
Toàn dân thống khổ cảnh điêu linh…

Chị kể từ ngày ba mẹ mất
Cảnh nhà nguyên vẹn của ngày xưa
Hai chị tuổi già luôn đau yếu
Sân nhà sau trước ướt giông mưa…

Chị ơi! Chị nhắc lòng em xót
Tang mẹ, tang ba luống đoạn trường
Chữ trung, chữ hiếu em đều mất
Thân đời lưu lạc mãi buồn vương…

Chị nhắc trường xưa giờ thay đổi
Thầy cô, bạn cũ… cảnh rêu phong
Chính sách trồng người hay trồng cỏ
Để cỏ vươn cao ngập cả đồng!

Chị ơi đất lạ em tìm gặp
Một số thầy cô tuổi đã cao
Nhắc lại trường xưa- buồn rưng khóc
Chút tình còn lại rất ngọt ngào

Chị bảo dù sao em cũng phải
Sắp xếp về thăm lại cửa nhà
Thăm mộ mẹ, ba, làng xóm cũ
Thâm tình, thương lắm đứa em xa…

Chị ơi em nhớ từng cây cỏ
Nhưng bước quay về thật khó khăn
Em đi dưới lá cờ sao đỏ
Lòng em chị biết, xót tâm can…!

Mai nầy hy vọng trời quang đãng
Cờ cũ vàng bay khắp nẻo đường
Em trở về quê thăm lại chị
Tuổi già ý vẫn thắm trời hương…

Thy Lan Thảo

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.