Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

18/12/200700:00:00(Xem: 1916)

Tiễn Biệt

Tôi có mẹ nuôi xứ Mỹ nầy
Bảy lăm tị nạn sống nơi đây
Mẹ tôi săn sóc từng manh áo
Như trẻ đơn côi sống lạc bầy!

Hay tin mẹ đã lìa nhân thế
Hưởng thọ Chúa ban tuổi chín hai
Mỗi Giáng Sinh về đều gặp mẹ
Năm nay vắng mẹ thế gian nầy!

Mẹ về nước Chúa được bình an
Tiếng nhạc Thánh Ca mẹ hát vang
Lúc sống mẹ làm công đức lớn
Về già mẹ hưởng cảnh Thiên Đàng.

Bông hồng đưa tiễn mẹ Teddy
Nhân thế ưu phiền luyến tiếc chi
Nước Chúa vĩnh hằng mong mẹ đến
Thiên Đàng đón mẹ nhạc vô vi.

Trần Bửu Hạnh

*

Sám Hối

(Cảm tác sau khi xem bức ảnh "Cổng Giáo Đường" của nhiếp ảnh gia Văn Vũ)

Thôi anh nhé, luyến lưu làm chi nữa
Định mệnh buồn tôi biết sẽ phần tôi
Tình phù du như một thoáng mây trôi
Anh giữ lấy cho tròn lời gian dối

Tôi trở về để mong hồn cứu rỗi
Để tim hồng lành lại vết thương xưa
Để nhiệm màu xanh lại những vần thơ
Trong bất diệt của tình yêu Thiên Chúa

Trả lại anh: đây tiếng cười rạng rỡ
Những vòng tay và quấn quít môi hôn
Tôi giữ cho tôi một mảnh đời buồn
Sau cánh cửa giáo đường nghiêm kính ấy

Để đau thương ngút ngàn như sóng dậy
Nở thành hoa trong sám hối ăn năn
Mỗi bước chân là vạn nỗi cách ngăn
Là chối bỏ phù vinh đầy hệ lụy

Xin Chúa rộng vòng tay Chân - Thiện - Mỹ
Đón con về sau một chuyến đi hoang
Để con quỳ và chiêm ngưỡng Tôn Nhan
Xin tưới mát hồn con ơn Thánh Hoá!

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

*

Em Và Biển Cả

Tình em bao la quá,
Anh như con cá hồi,
Qua nhiều vùng biển lạ,
Vẫn về với em thôi!

Lời ngây thơ em nói:
"Mình sẽ mãi chung đôi"
Tình em và tình nước,
Anh ray rứt cả đời.

Trường lớp đầy kỷ niệm,
Chia ly nào không sầu,
Ánh mắt em trìu mến,
Càng xa càng thương nhau.

Xưa anh yêu màu trắng,
Tà áo dài nữ sinh,
Em yêu anh lính biển,
Vì sắc màu nguyên trinh.

Những ngày biển đợi gió,
Tĩnh lặng và nên thơ,
Anh thương người em nhỏ,
Luôn mỏi mắt mong chờ.

Dòng thời gian trôi mãi,
Tình xưa không xoá mờ,
Anh mong ngày gặp lại,
Viết cho trọn bài thơ.

Hoàng Yến

*

Mộng Ban Đầu

Em chẳng đợi chờ anh nữa đâu
Tim em chồng chất nỗi u sầu
Thời gian chiếc bóng đời hiu quạnh
Nhớ thương nhiều chẳng nói nên câu

Một sáng cuối thu anh khuất xa
Gió đông lạnh buốt cả giang hà
Anh đi một kiếp đời viễn xứ
Em lạnh buồn trông cánh nhạn xa

Mãi nhớ về anh trong những đêm
Quanh em ai đâu hiểu nỗi niềm
Linh hồn em ngập tràn băng giá
Tình vẫn còn say đêm những đêm

Em sẽ không chờ anh nữa đâu
Ngày mai em sẽ bước qua cầu
Chân đi lòng vẫn nhìn quay lại
Mộng ban đầu nay biết tìm đâu

Hoa Tím Ngày Xưa

*

Hồng Nhan, Bạc Phận

(Tặng PD, Việt Nam với thiết tha quý mến và cảm phục, qua lá thư tâm sự dài và đầy nước mắt.)

Tình cảnh của em thật đáng thương!
Phục thay ý chí tỏ can cường:
Bụng mang, lên tỉnh không nơi tựa
Dạ chửa, rời chùa chẳng chốn nương
Cật lực làm thuê, may tháng... chải
Nhọc công ở mướn, dạy ngày... bươn
Nuôi con bền bỉ, ôm câm nín
Ai kẻ đoái thân, thấu đoạn trường!"

VNTVND

*

Tình Chú Cháu

Cháu trách làm chi thật tội ghê
Để cho Cháu giận bỏ ra về
Đêm thâu gối mộng, buồn thao thức
Khẽ gọi tên người lúc ngủ mê

Cháu hẹn với lòng thôi vấn vương
Có phone gọi Chú chỉ thêm buồn
Cháu thôi hờn giận, sầu cô lẻ
Để chuỗi ngày dài chuốc đau thương

Cháu dặn với lòng cả tiếng yêu
Từ nay Cháu chẳng nhớ nhung nhiều
Cho dù xa Chú lòng vương vấn
Lời ngọt trong thơ chỉ bấy nhiêu

Cháu bảo tình yêu lắm muộn phiền
Cháu nào dám nhận chỉ buồn thêm
Lời yêu Chú hứa có nào giữ
Dù cả nụ hôn Chú bắt đền

Cháu giận hờn chi để lệ buồn
Thơ tình là cả một trời thương
Chú buồn héo hắt vì ai đó
Cháu hiểu sao đành để lệ vương

Cháu bảo tình ta chỉ thế thôi
Lời thơ Chú viết chỉ cho người
Nào đâu cho Cháu lời tình tự
Cháu giữ thêm buồn chuyện lứa đôi.

Nếu thế từ nay Chú sẽ đi
Lời thơ tha thiết có ra gì
Cháu về bến khác cùng người ấy
Để lệ rơi buồn phút biệt ly...

Nguyễn Vạn Thắng

*

Dấu Tích Ngọt Tình

(Ngày xưa Lý Thị)

Đá vẫn yên nằm vết thật xưa
Bụi đời rửa sạch bởi giông mưa
Ở trong kỷ niệm thời thơ trẻ
Tìm chút hương yêu- gió lạnh lùa…

Em vuốt bàn tay- ngón thật thon
Mười năm im tiếng vó câu dòn
Nhìn xa – bỡ ngỡ đôi mi chớp
Nắng tháng tư về- cỏ héo hon

Thoáng nụ hôn đầu- môi nở hoa
Vòng tay thật ấm trước hiên nhà
Em run rẩy đón hương kỳ mộng
Mắt chớp mờ yêu dấu thiết tha…

Ta ngửa bàn tay – im tóc mây
Chiều về thật chậm- nắng vương đầy
Ngọt ngào hơi thở- đôi môi ấm
Tình hẹn trao rồi- men thật say

Bước về đá vẫn còn nguyên vết
Lối cỏ in mờ dáng năm xưa
Tháng tư đổ lửa hoen mờ lệ
Thì trách gì em chuyện gió mưa!!

Đêm thật êm, trăng ý gợi sầu
Thời gian, chữ hẹn vút qua mau
Thuyền xưa nay đã xa rồi bến
Kỷ niệm dường như vẫn ngọt ngào…

Thy Lan Thảo

*

Sắc Phố

Phố vàng hoa, anh gọi là kỉ niệm
Tim tím chiều về, anh nhớ áo em bay
Phố buồn thiu, anh nhớ mắt nai
Đọng một chút buồn mưa tháng Sáu
 
Phố màu xanh, anh gọi là màu áo
Lúc chiều về thả nỗi nhớ mênh mông
Phố lững lờ, anh gọi đó dòng sông
Chở kí ức về nghìn trùng sóng vỗ
 
Bỗng một ngày phố trở thành nỗi nhớ
Khi anh đi hoa nắng nở đầy hiên
Phơi dấu tình trên những sợi tóc tiên
Anh bẻ lá ghi nỗi niềm của gió
 
Phố vàng hoa vẫn còn ai đứng đó
Chờ mây hồng dệt nắng hạ thành thơ
Anh âm thầm ôm lấy một cõi mơ
Có phố nhỏ vàng xanh màu kỉ niệm

Phan Cát Tường

*

Gửi Em Yêu

Anh viết bài thơ thương nhớ đây
Gửi em cô đơn, hồn thơ say
Bao nhiêu kí vãng, trang tình sử
Chép lại đi em, lấp tháng ngày
 
Em có thấy vầng trăng trên cao"
Đêm đêm nhìn xuống đếm hoa đào
Cũng tròn, cũng khuyết, thương thương quá
Em chính là trăng có khác nào
 
Em chính là trăng của thế gian
Của thơ, của nhạc, của dư vang
Của anh và của hồn cây cỏ
Theo suối thời gian, nhịp đoạn trăng
 
Ta sánh vai nhau cùng bước đi...
Đường tơ, nốt nhạc, tiễn em đi...
Trời cho hương sắc, người cho ý
Ta có trong tay, có thiếu gì
 
Đường mỏng ta đi nửa đoạn rồi
Chỉ còn nửa đoạn cuối mà thôi
Nhưng mà đẹp lắm, em tôi ạ!
Viết nốt bài thơ, tạ đất trời

Hoàng Hạc

*

Thơ Đấu Tranh

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giaœ nào caœm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng.

Các Em, Người Thừa Kế

(Cảm xúc khi nghe tin và thấy cảnh sinh viên học sinh Việt Nam nghe đảng CS xúi dục đứng lên biểu tình đòi lại Hoàng Sa và Trường Sa khi hai quần đảo này bị Trung cộng chiếm)

Nhìn người sinh viên nước Việt
Hiên ngang, em đứng biểi tình
Hoàng Sa, Trường Sa đòi lại
Bởi đây danh địa nước mình
Phục em, tinh thần yêu nước
Khen em, can đảm anh hùng
Nhưng em, nơi này đã được
Dâng Tàu, trừ nợ rồi cưng!!!
Quê mình, Nam Quan, Bản Giốc
Hoàng Sa và cả Trường Sa
Đảng ký dâng cho Trung Cộng
Trừ vào nợ đảng, em à!
Món nợ ấy là súng đạn
Chiến tranh xâm lược miền Nam
Đảng vay, hẹn rằng đảng trả
Bằng phần máu thịt Việt Nam
Nợ ấy, em ơi, súng đạn
Miền Nam đảng tạo chiến trường
Triệu người trai hùng chết thảm
Rừng sâu triệu nữa vùi xương
Nợ ấy, em ơi, hoả tiễn
Đảng đem bắn ở trường làng
Thơ ngây, học sinh đảng giết
Xác nằm cháy giữa tro than
Nợ ấy, em ơi, đại bác
Bắn vào thành phố từng đêm
Nhà dân bao căn tan nát
Xác dân, già trẻ chết mềm....
Nợ ấy, em ơi, hoả tiễn
Bắn vào buổi chợ đang đông
Người bán kẻ mua náo nhiệt
Bỗng ôi.... biển máu loang hồng...
Nợ ấy, em ơi, súng đạn
Tấn công vào Tết Mậu Thân
Toàn quốc bao mồ tập thể
Chôn vùi cả vạn người dân!
Nợ ấy, xe tăng, đại bác
Bắn vào trạm gác, đồn binh
Cùng nòi da vàng máu đỏ
Đảng ta giết rất vô tình!
Nợ ấy, xe tăng, súng đạn
Đảng cày nát cả miền Nam
Tháng Tư Bảy Lăm, dân tộc
Rơi sâu đáy vực kinh hoàng!!!
Em ơi, đấy làmón nợ
Đảng ta mang nặng của Tàu
Em ơi, đừng thêm bỡ ngỡ...
Nam Quan, Bản Giốc còn đâu!!!
Tàu không là anh dại dột
Giang sơn chẳng phải đồ chơi
Đảng không là bày con nít
Mà cho rồi xúi em đòi!!!
Nếu đòi, xin em hỏi đảng
Hỏi rằng tài sản ông cha
Sao dám đi đêm, đảng bán
Cho bày cộng sản Trung Hoa"""
Đất kia không dâng Tàu cộng
Tàu nào dám nhận chủ quyền"
Chính đảng là người trách nhiệm
Đòi về tài sản tổ tiên!
Từ đảng giang sơn làm chủ
Thành tư bản đỏ giàu sang
Dân không tự do, nhân phẩm
Nước thì hẹp lại giang san!
Các em là người thừa kế
Giữ cho bờ cõi vẹn tuyền
Và trị tội loài bán nước
Tội làm dân tộc ngửa nghiêng
Các em, tương lai nước Việt
Hiên ngang em đứng biểu tình
Xin em thương đời oan nghiệt
Vùng lên dựng một bình minh.

Ngô Minh Hằng

*

Xót Xa Tình Quê

Gió nổi lên- cuồn cuộn bão mưa
Thê lương đói lạnh nói sao vừa
Tường xiêu, mái sập vườn hoang trống
Đảng có nhìn, có thấy hết chưa"

Sài Gòn, Hòn ngọc năm xưa cũ
Một thuở thanh bình dân ấm no
Từ lúc giặc về mây vần vũ
Bão táp, tai ương, chiếc lá đò…!

Sông Sài Gòn xưa lững lờ hiền dịu
Nước ngọt Đồng Nai nuôi sống dân
Cũng vẫn dòng sông thơ mộng đó
Nay nước triều dâng khổ bội phần!

Nhà cửa dân nghèo ngập nước sâu
Sóng giận hờn ai nổi ba đào
Trị quốc, tặc quyền dùng sắt máu
Đảng sống sang giàu, dân khổ đau…!

Trời đày lũ lụt mưa rồi bão
Sông dậy triều cường, bệnh lây lan
Núm ruột quê hương từ ngàn dặm
Chia sớt , tình thâm luôn sẵn sàng.

Mặt trận “Tổ Cò” gom cứu trợ
Của người ly xứ tấm lòng nhân
Đành lòng ăn chận trong đau khổ
Của vạn nạn nhân đang rất cần.!

Đảng ở đâu, nhà nước ở đâu"
Có nghe dân khóc, uất hờn cao
Tiền đô bạc triệu gom đầy túi
Cùng máu Tiên Long…Có lẽ nào""

Một chút tấm lòng xin gửi đến
Miền Nam ruột thịt của ta ơi
Bão ơi! Thổi sập ngay cờ đỏ
Để đất trời Nam ngập tiếng cười!

Thy Lan Thảo

*

Bao Giờ Ta Trở Về

Ta chưa mơ ước huy hoàng
Lang thang dưới ánh trăng vàng cuối năm
Hỏi trăng, trăng mãi lặng câm
Nhìn mây, mây cứ âm thầm bay xa
Vọng quê khắc khoải tình ta
Giang san chừ đã vời xa muôn trùng
Cỏ cây chen lá chập chùng
Trên đường phục quốc ai cùng đợi mong"
Năm nay giỗ Mẹ lập Đông
Mà nghe con trẻ nỗi lòng buồn đau
Dây trầu quấn lấy thân cau
Quê hương thoáng hiện một mầu xanh mơ
Gởi hồn dõi mắt trông chờ
Thương dân lòng những ngẩn ngơ nghẹn ngào
Lắng nghe quốc gọi lao xao
Tim ta thổn thức dâng trào nhớ quê...
Bao giờ mới được trở về
Hoàn thành sứ mạng lời thề nước non"

Phạm Hoài Việt

*

Tình Xa

(Kính họa bài "Bao Giờ Ta Trở Về" của nữ sĩ Phạm Hoài Việt)

Lệnh buông súng dạ bàng hoàng!
Tháng 4 ngày đó tan hàng - Bao năm"
Nhớ quê không nỡ lặng câm
Bút cùn xin họa mấy vần tình xa
Niềm thương quặn thắt hồn ta
Vời trông cố quốc còn xa ngàn trùng
Đêm nay dạo khúc tơ chùng
Mà nghe cung phím tương phùng nhớ mong
Đông này nữa! Mấy mùa Đông"
Tuyết rơi vẫn ngập trên giòng sầu đau
Thương ai nhắc đến trầu cau
Xin cùng chung bước nhịp cầu ước mơ
Quê nhà Hồn Nước mong chờ
Đợi người chiến sĩ điểm tô ngọt ngào
Bấy giờ quê hết xanh xao
Thoát cơn quốc nạn dạt dào tình quê
Nhân Quyền, Dân Chủ trở về
Tự Do thắp sáng vẹn thề nước non....

Lâm Hoài Vũ

*

Tim Pha Mực Máu, Chữ Đầy Xót Xa

Bao giờ đầy được chén cơm"
Hỡi em*, tuổi ngọc còn thơm cả hồn"
Có thèm chăng, một nụ hôn"
Mẹ cha âu yếm, tay vờn tóc xanh
Thương em, rác rưởi hôi tanh
Tay trần em bới, tập tành cùng ai
Em ơi! Tuổi nhỏ lạc loài
Ta đau xót, thấy em nhai của… thừa
Miếng ăn bẩn thỉu có vừa
Cho em qua được bữa trưa trong ngày"
Nhìn em: giấy, viết run tay
Tim pha mực máu, chữ đầy xót xa
Hồn quê Mẹ, thơ đất Cha
Viết cho em đó! Lòng ta đau cùng!

Ý Nga

* Tuổi thơ hành khất, bưới rác, lượm đồ phế thải từ những sọt rác của đảng viên XHCN và “Việt Kiều yêu… XHCN”

*

Bộ Phận Ngoại Tộc (*)

Ngoài “chống Pháp”, trong: Hồ nhận giặc
Tạo con đường, ắt phải tai ương.
Rước: Canh, Bưu, Nghị, Anh, Hoài Đức...(**)
Hồ cứ ngoa: “DDộc lập”" Khó lường!
 
Tướng Nguyên Giáp tài đâu" Nối giặc!
Khiến biên thùy mới lõm vào sâu.
Để cho Hán Cộng bên thành Bắc
Dời mốc Nam thùy, quá xót đau.

Trường Chinh là kẻ siêu gian ác
Sách lược giết người không ngớt tay.
Bất kể giống nòi hay “DDặng” tộc
Miễn là chiến sách “ddảng” khen hay.

Văn Đồng xuất sắc là lươn lẹo
Từng đã gian ngoa để kiếm danh
Đem cả Hoàng Trường giao khéo léo
Một đời chỉ biết thói gian manh...

Mà sao thin thít, không ai dám..."
Cứ để Cộng Tàu ếm xác khô.
Một lũ “ddười ươi”, phường ác hiểm
Suốt đời ôm phận bọn làm nô.

Giờ đây ngoảnh lại xem thành quách
Bờ cõi ngàn năm luống đợi chờ!
Con cháu hùng anh, dòng khí phách
Lẽ nào hờ hững mãi làm ngơ.

Vĩnh Nhất-Tâm

(*) Bắc-bộ-phủ (*) Trung Cộng đã gửi một phái đoàn cố vấn sang giúp Bộ Tư Lệnh Việt Minh. Đại tướng Trung Cộng Trần Canh, một trong Ngũ hổ tướng của Mao Trạch Đông cùng Trần Nghị, Lâm Bưu, Bành Hoài Đức, Diệp Kiếm Anh, đã có mặt tại Việt Nam...(theo Nghiêm Kế Tổ - Việt Nam Khói Lửa trang 339)

*

THƠ NGUYỄN CHÍ THIỆN

NHỚ THỦA CÒN

Nhớ thủa còn say giấc mơ hoa
Tôi thường quá vội xây ngôi nhà mộng ảo
Và tin yêu tự bảo:
- Ngôi nhà này sẽ thắng mọi phong ba
Sương gió không lùa qua
Bụi bặm không lọt vào trong nổi
Chỉ có hai trái tim nóng hổi
Sưởi cho nhau mà thôi!
Thế rồi năm tháng qua trôi
Cuộc đời biến đổi
Tôi đã thành người luống tuổi
Chứng kiến trải qua nhiều gian dối phôi pha
Tôi vẫn thấy ngôi nhà đó đẹp
Dù từ lâu cửa khép
Im lìm, rêu mốc, thâm u..

(1984)


ANH NHƯ CÔ HỒN

Anh như cô hồn
Trong đêm buồn phiêu lãng
Em như chim xanh
Hát ca mừng nắng sáng
Em là mặt trời đang lên
Anh là vầng dương xế bóng
Cùng là tinh cầu rực lửa
Trên bầu trời dương gian
Sao anh buồn"
Sao em vui"
Bởi anh là quá khứ
Còn em là hiện tại, tương lai
Khoảng cách không dài chi lắm
Mà chẳng bao giờ có thể gặp nhau !

(1984)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
Bản thông báo của cảnh sát đưa ra hôm Thứ Năm ngày 5 tháng 12/2019, cho biết cô bé mất tích tên Lara Nguyen, 12 tuổi, cư dân thị trấn Menda. Lần cuối cô bé được nhìn thấy là tại nhà cô bé này ở đường Coppice Street, khoảng 8 giờ sáng hôm Thứ Tư ngày 4 tháng 12/2019.
Sài Gòn: Trong 11 tháng kiều hối đạt 4,3 tỷ USD, dự kiến cả năm 2019 dự kiến 5,3 tỷ USD, tăng trên 9% so với năm 2018. Kiều hối về đã giúp sản xuất kinh doanh, giải quyết khó khăn đời sống người thân, giải quyết việc làm, tạo điều kiện cho kinh tế Tp SG phát triển.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
XEM NHIỀU
(Xem: 8134)
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
(Xem: 6502)
Vợ chồng ai cũng vậy, sau một thời gian dài sống chung thì thế nào tâm tánh cũng phải thay đổi chút chút…Chịu đựng nhau được hay không là chuyện riêng rẽ của từng gia đình và từng cá nhân mỗi người.
(Xem: 6498)
WASHINGTON (VB) -- Sở Hàng Không Liên Bang (FAA) nói rằng ngành hàng không rất là may mắn vì suýt nữa là có thể rớt thêm 15 chuyến bay trên phi cơ Boeing 737 MAX.
(Xem: 6093)
Lời tòa soạn: Gần đây, nhiều ý kiến, tranh cãi gay gắt về vai trò và công trạng sáng lập chữ quốc ngữ, đặc biệt xung quanh nhà truyền giáo người Bồ Đào Nha Alexandre de Rhodes. Việt Báo xin trích đăng lại bài viết của tác giả Mai Kim Ngọc trong mục VVNM năm 2013, bài viết là một tham khảo kỹ lưỡng về chữ quốc ngữ và vai trò của Alexandre de Rhodes, và tác giả đề cập đến sự “vô phép” trong Phép Giảng Ngày khi người tu sĩ Đắc Lộ này nói về Tam Giáo của nước chủ nhà.
(Xem: 5219)
Mỹ đánh thuế lên thép nhập cảng từ Việt Nam lên tới 456% đối với các sản phẩm thép mà VN sử dụng nguyên vật liệu được nhập cảng từ Nam Hàn và Đài Loan, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 17 tháng 12. Bản tin VOA cho biết thêm thông tin như sau.