Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Iran Xứ Ngàn Lẻ Một Đêm: Từ Hồi Giáo Tới Dân Chủ...

14/08/200500:00:00(Xem: 4608)
Bài này của Đài Úc Châu giới thiệu một quốc gia nổi tiếng với những câu chuyện ngàn lẻ một đêm: đó là xứ Ba Tư, tức Iran ngày nay:

Nằm ở vùng Nam Á, Iran tiếp giáp với Armenia, Azerbaijan, Turkmenistan và biển Caspian ở phía bắc, Afghanistan và Pakistan ở phía đông, Vịnh Oman và Vịnh Ba Tư ở phía nam và cuối cùng Iraq và Thổ Nhĩ Kỳ ở phía tây. Với diện tích là 1.648.000 cây số vuông, Iran lớn gấp 3 lần nước Pháp và gấp 5 lần Việt Nam.
Lãnh thổ Iran chủ yếu là một vùng cao nguyên hình tam giác có núi bao bọc xung quanh. Trên dãy núi Elburz ở phía bắc có đỉnh núi cao nhất Iran, đó là đỉnh Damavand, 5670 thước.
Con sông chính của Iran là sông Karun, ở miền tây nam, dài 890 cây số. Phần lớn sông ngòi ở Iran đều chảy ra Vịnh Ba Tư hay biển Caspian. Biển Caspian thực chất là một cái hồ lớn nhất thế giới, có diện tích 370.000 cây số vuông.
Iran có hai vùng sa mạc bao la, chiếm khoảng 1/3 lãnh thổ: đó là sa mạc Dasht-i-Kavir rộng hơn 200.000 cây số vuông, và sa mạc Dasht-i-Lut, rộng hơn 160.000 cây số vuông.
Iran thường xuyên bị nạn động đất đe doạ. Trong 20 năm qua, có khoảng 1000 vụ động đất đã xảy ra. Khủng khiếp nhất là vụ động đất năm 1990 ở miền bắc Iran, làm cho hơn 45.000 người bị thiệt mạng. Theo các chuyên gia, cứ khoảng 5 năm một lần, Iran lại phải chuẩn bị đối phó với những trận động đất có cường độ ít nhất là 7 độ trên thang điểm địa chấn kế Richter.
Ngoài nạn động đất, Iran còn bị nạn hạn hán trầm trọng, do lượng mưa rất nhỏ trên phần lớn lãnh thổ. Trong năm 2000, các tỉnh miền nam Iran lần thứ hai lại phải gánh chịu nạn hạn hán lớn nhất trong 30 năm qua. Hơn 50% dân số Iran thiếu nguồn nước sạch để uống, trong khi khoảng 800.000 gia súc bị chết khát. Đời sống hoang dã cũng bị xáo trộn mãnh liệt: những con lợn rừng phải xông qua tận biên giới Pakistan để tìm nước uống. Lúc bấy giờ, đập nước Shahid Parsa, thông thường chứa 11 triệu mét khối nước hoàn toàn khô cạn. Hồ Bakhtegan rộng 50.000 héc-ta cũng biến thành những vũng bùn.
Cách đây khoảng 4.000 năm, người Aryan từ vùng đất được gọi là nước Nga ngày nay đến định cư ở xứ Ba Tư. Họ chia thành hai nhóm khác nhau: người Medes chiếm cứ miền bắc còn người Ba Tư ở miền nam. Vào thế kỷ thứ 6 trước Công nguyên, Cyrus Đại đế đánh bại người Medes và thành lập đế quốc Achaemenid. Đế quốc này kéo dài hơn 2 thế kỷ, được xem là đế quốc lớn nhất thời bấy giờ, trải dài trên cả vùng Trung Đông và vùng Trung Á ngày nay cho đến tận Pakistan.
Vào thế kỷ thứ 4 trước Công nguyên, Alexander Đại đế tiến chiếm Ba Tư và truyền bá văn hoá Hy Lạp tại đây. Gần 2 thế kỷ sau, Ba Tư bị người Parthian cai trị. Năm 224 sau Công nguyên, hoàng đế Ardashir mới đẩy lui được người Parthian ra khỏi biên thùy.
Tuy nhiên, chỉ vài thế kỷ sau, Ba Tư lại liên tục bị hoạ xâm lăng. Năm 637, các đoàn quân Ả Rập Xê-Út tấn công Ba Tư với mục đích truyền bá đạo Hồi. Đế quốc Ả Rập trị vì gần 6 thế kỷ thì bị sụp đổ. Sau đó, Ba Tư rơi vào tay các đế quốc khác như Mông Cổ, Thổ Nhĩ Kỳ, Afghanistan. Năm 1736, Hoàng đế Nadir Shah không những đẩy lui được đế quốc Afghanistan mà còn đem quân xâm lấn Afghanistan, đồng thời mở rộng lãnh thổ sang tận Ấn Độ, với mục đích chiếm đoạt kho báu của người Ấn. Cuộc chinh phạt New Delhi đã đem lại sự giàu sang cho triều đại Nadir Shah nhờ số nữ trang và đá quý mang về. Năm 1747, Nadir Shah bị ám sát. Đất nước Ba Tư rơi vào cuộc nội chiến giữa hai phe phái là Zand và Qajar (đọc là Kojar). Phe Qajar đánh bại được đối phương và thiết lập triều đại mới.
Đến thế kỷ 19, Nga và Anh tranh giành nhau ảnh hưởng tại Ba Tư. Năm 1921, một sĩ quan quân đội tên là Reza Khan, được sự hậu thuẫn của nước Anh, tổ chức đảo chánh để giành chính quyền. Sau khi lên ngôi hoàng đế vào năm 1925, Reza Khan bắt đầu chương trình hiện đại hoá và thế tục hóa đất nước. Nhà vua đưa ra luật dân sự, khuyến khích các bộ lạc an cư lạc nghiệp thay vì sống đời du mục, bãi bỏ việc phụ nữ phải đeo mạng che mặt, thành lập ngân hàng quốc gia đầu tiên, v.v... Năm 1935, nước Ba Tư được đổi tên thành Iran. Do chính sách thân Đức trong thời gian thế chiến thứ 2, Iran bị quân đội đồng minh gồm có Anh và Liên Xô chiếm đóng vào năm 1941. Reza Khan bị buộc phải thoái vị và trao quyền cho con trai là Mohammed Reza. Năm 1943, tại Hội nghị Tehran, 3 cường quốc Liên Xô, Anh quốc và Hoa Kỳ ký bản tuyên ngôn Tehran, đồng ý trao trả độc lập cho Iran.


Tình hình kinh tế bị suy thoái, nạn tham nhũng trong guồng máy chính quyền cũng như sự tiêu xài xa hoa của hoàng đế Mohammed Reza đã gây ra làn sóng chống đối trong nước. Hơn nữa, chính sách thân Tây phương của Mohammed Reza đã khiến đa số dân Iran cho đó là sự sĩ nhục đối với giáo lý đạo Hồi. Nhiều cuộc biểu tình rộng lớn được tổ chức ở khắp nơi. Tháng 11 năm 1978, Mohammed Reza áp đặt tình trạng thiết quân luật và hàng trăm người biểu tình bị giết trên đường phố Tehran. Phong trào chống đối càng trở nên mạnh mẽ buộc hoàng đế Mohammed Reza phải bỏ nước ra đi vào đầu năm 1979.
Tháng 2 năm 1979, lãnh tụ đối lập, đồng thời là lãnh tụ tối cao về tôn giáo, giáo chủ Ayatollah Khomeini trở về nước giành lấy chính quyền, công bố sự ra đời của nước Cộng hoà Hồi giáo Iran vào ngày 1 tháng 4 năm 1979. Hiến pháp năm 1979 áp đặt luật Hồi giáo lên mọi mặt đời sống người dân Iran và trao quyền lực cho vị lãnh tụ tôn giáo tối cao, được gọi là wali faqi. Đây chính là người nắm quyền về hành chánh, lập pháp và quân sự chứ không phải là tổng thống. Vị wali faqi đầu tiên của Iran chính là giáo chủ Ayatollah Khomeini.
Ngay sau đó, giáo chủ Khomeini công bố chính sách bài Tây phương. Phụ nữ Iran bị buộc phải che mạng trở lại. Những người vi phạm luật Hồi giáo bị trừng phạt nặng nề. Tinh thần chống Mỹ lên cao đến độ khoảng 400 sinh viên Iran tấn công Toà Đại Sứ Mỹ ở thủ đô Tehran vào ngày 7/11/1979 và bắt giữ 52 người Mỹ làm con tin. Cuối cùng, sau nhiều cuộc thương thuyết, những con tin này mới thả vào tháng 1 năm 1981, sau khi bị giam giữ cả thảy 444 ngày.
Lợi dụng tình hình chính trị rối ren tại Iran, năm 1980, Iraq xâm lược Iran, với mục đích chiếm tỉnh Khuzestan, một tỉnh có nhiều mỏ dầu của Iran. Cuộc chiến tranh giữa hai nước bắt đầu. Tháng 7 năm 1982, Iran đẩy lui quân đội Iraq ra vùng biên giới giữa hai nước. Tuy nhiên, Iran vẫn chưa hài lòng với chiến thắng này mà còn muốn chiếm hai thị trấn Najaf và Karbala ở Iraq, vì tầm quan trọng của chúng đối với người Hồi giáo Shi'ite. Cuộc chiến kéo dài thêm 6 năm nữa.
Trong cuộc chiến tranh này, Iraq bỏ bom 87 thành phố và gần 3.000 ngôi làng ở Iran. Khoảng 5 triệu người Iran mất nhà mất cửa và mất công ăn việc làm. 1.200.000 người khác phải chạy đến Mashhad để lánh nạn. Năm 1988, thoả ước ngưng bắn được ký kết. Hai cả bên đều không đạt được mục tiêu nhưng phải chịu tổn thất nặng nề: có tổng cộng 1 triệu người hy sinh và thiệt hại về vật chất lên đến 1.000 tỉ đô-la.
Tháng 6 năm 1989, giáo chủ Ayatollah Khomeini qua đời vì bệnh tim. Tổng thống Ali Khamenei lên thay thế chức giáo chủ và ông Rafsanjani đắc cử vào chức vụ Tổng thống. Tổng thống Rafsanjani tái xác nhận án tử hình mà giáo chủ Khomeini đã đưa ra đối với nhà văn Anh gốc Ấn Salman Rushdie vì cuốn tiểu thuyết "The Satanic Verses", có người dịch là Quỷ Thi, của ông. Một thời kỳ ổn định bắt đầu, chủ yếu do yêu cầu phát triển kinh tế. Về chính sách đối ngoại, Tổng thống Rafsanjani tìm cách hàn gắn những rạn nứt về ngoại giao với các cường quốc phương Tây, đặc biệt là Hoa Kỳ. Năm 1990, ông lên tiếng công nhận là luật Hồi giáo hiện hành còn nghiêm khắc hơn cả những yêu cầu do Kinh Koran đặt ra.
Năm 1997, Tổng thống Khatami nhậm chức và tiến hành công cuộc cải cách đất nước theo kỳ vọng của giới trẻ và phụ nữ. Tuy nhiên, phong trào cải cách bị những phần tử Hồi giáo cứng rắn trong chính quyền chận đứng. Mùa đông năm 1998, nhiều nhà trí thức trong phong trào cải cách bị ám sát. Tháng 4 năm 1999, nhiều cuộc xuống đường biểu tình của sinh viên bùng nổ, tiếp theo sau vụ Thị trưởng thủ đô Tehran Ghohamhossein Karbashchi, một người có tinh thần cởi mở bị chính quyền bắt giam và buộc vào tội tham nhũng. Tháng 7 năm 1999, cảnh sát tấn công sinh viên ngay trong trường Đại học Tehran. Trong năm 2000 vừa qua, có 30 tờ nhật báo chủ trương đổi mới bị đóng cửa, còn các chủ bút thì bị cầm tù. Tháng 8 năm 2000, hai nhà trí thức dự trù đến nói chuyện trong một buổi họp mặt sinh viên tại Khorramabad. Khi vừa bước xuống phi trường, họ bị cảnh sát chận không cho rời khỏi phi trường. Cuộc xô xát diễn ra, làm cho một cảnh sát viên bị thiệt mạng và nhiều người khác bị thương.
Gần đây, có dấu hiệu cho thấy tại Iran đã có chính sách cởi mở hơn. Ví dụ như trong năm 2001, một đạo luật đã được thông qua cho phép các em nữ sinh tiểu học được mặc quần áo đủ màu đến trường thay vì chỉ mặc toàn màu đen như trước.
*
Tài liệu tham khảo: Pat Yale & Anthony Ham & Paul Greenway, (2001), Iran, Lonely Planet, Victoria; Vijeya Rajendra & Gisela Kaplan (1993), Cultures of the World: Iran, Marshall Cavendish, New York; Lands and Peoples: Asia Vol. 2, Grolier Incorporated, 1991

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.