Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tự Do Tại Việt Nam

12/12/200800:00:00(Xem: 5285)
Tự do tại Việt Nam
Phêrô Nguyễn Hữu Giải và Phêrô Phan Văn Lợi
Tại Việt Nam ngày nay, các nhân quyền và dân quyền cơ bản được liệt kê đầy đủ trong Hiến pháp. Nhưng chúng hầu hết đều được định nghĩa cách mơ hồ hay thiếu sót, đều bị giới hạn hay hủy bỏ bởi các đạo luật, sắc lệnh, nghị quyết.... Nói cách khác, chúng không hiện hữu trong thực tế cho những công dân thực sự.
1- Chúng tôi không có tự do ngôn luận, thông tin và báo chí.
Đảng và chính quyền Cộng sản nắm chặt mọi phương tiện thông tin. Tất cả mọi nhật báo và tạp chí (khoảng 700), mọi đài truyền thanh và truyền hình (khoảng 100) tại VN đều nằm dưới sự kiểm soát của đảng CS. Không có báo chí tư nhân! Không có công luận độc lập! Hiện nay, nhà cầm quyền còn có âm mưu kiểm soát ngay cả các trang nhật ký điện tử (blogs-bloggers).
Chính quyền cũng nắm độc quyền về giáo dục, về biên soạn giáo khoa. Mọi loại trường hầu hết đều thuộc nhà nước. Các Giáo hội chỉ có thể điều hành các trường mẫu giáo với những tín đồ của họ mà thôi. Qua việc nhồi sọ chúng tôi bằng học thuyết biện chứng duy vật (tức chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa Mácxít, độc dược của loài người), đảng cộng sản đã gây nên vô vàn thiệt hại và tai họa cho trí não tâm hồn của nhân dân chúng tôi, đặc biệt là giới trẻ.
Không ai có thể có tư tưởng hay quan điểm "phản động" mà không bị sách nhiễu, hăm dọa, đàn áp, thậm chí bỏ tù. Không ai có thể "tìm kiếm, tiếp nhận, và phổ biến mọi tin tức và ý kiến bằng truyền khẩu, bút tự hay ấn phẩm, dưới hình thức nghệ thuật, hay bằng mọi phương tiện truyền thông khác, bất kể biên giới quốc gia" (Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, khoản 19; Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị, khoản 19).
Vì thế, với nhiều người khác, 4 linh mục công giáo -cha Chân Tín, cha Nguyễn Văn Lý và hai chúng tôi- đang tranh đấu để đòi lại quyền giáo dục. Ngày 20-2-2006, chúng tôi đã làm một lời kêu gọi nhà cầm quyền tôn trọng tự do ngôn luận và thông tin. Đồng thời chúng tôi cũng đưa ra một lời tuyên bố về quyền ấy, mà rồi đã thành một kiến nghị mở rộng khắp hoàn cầu với hơn 1000 chữ ký.
Và để khẳng định quyền này, ngày 15-04-2006, chúng tôi bắt đầu phổ biến một bán nguyệt san mang tên Tự do Ngôn luận mà không xin phép nhà cầm quyền. Dĩ nhiên tờ tạp chí này -còn tồn tại cho tới hôm nay (số mới nhất, 64, ra ngày 01-12-2008)- đã được phân phối trên giấy, miễn phí và chui ngầm khắp cả Việt Nam.
2- Chúng tôi không có tự do hội họp và lập hội.
Mọi hội đoàn tại VN đều phải gia nhập Mặt trận Tổ quốc VN, một cơ cấu ngoại vi hay là một cánh tay của đảng cộng sản. Các hội nhà báo, nhà văn, nghệ sĩ, nông dân.... đều ở dưới quyền kiểm soát của nhà nước và bị các đảng viên cộng sản cầm đầu. Đảng cũng muốn áp dụng điều này cho mọi tôn giáo nữa. Vì vậy đảng đã lập nhiều giáo hội quốc doanh. Làm thế, đảng CSVN muốn làm thoái hóa lương tâm và lương tri của toàn dân, của mọi tín đồ, đặc biệt của mọi chức sắc, để họ ủng hộ hay chấp nhận ý thức hệ và chế độ cộng sản. Dần dần, họ sẽ đánh mất khả năng phản ứng chống lại sự dối trá và tàn ác của chế độ. Giáo hội hay giáo đoàn nào toan giải thoát mình khỏi cái ách, cái lồng và lối giáo dục thâm độc đó, đều bị đàn áp dữ dội.
Tại VN không có công đoàn tự do, nghiệp đoàn độc lập! Các cuộc đình công mới đây của khoảng 100.000 công nhân chứng minh điều đó. Các thành viên công đoàn tại VN thật ra là tai mắt của đảng. Trong một Đề nghị 8 điểm tung lên mạng ngày 18-2-2006, nhiều đại diện công nhân VN đã yêu cầu hủy bỏ công đoàn do cộng sản dựng lên. Phong trào này -với những thủ lãnh đang ở tù- đáng được mọi người thiện chí và các chính phủ dân chủ ủng hộ.
3- Chúng tôi không có tự do bầu cử.

Tự do ứng cử và bầu cử không hề có ở VN. Bầu cử trở thành một nghĩa vụ bắt buộc. Từ 1945 đến 2008, 12 cuộc bầu cử Quốc hội đều đã được đảng CS tổ chức, tất cả đều áp dụng nguyên tắc "đảng cử dân bầu", nghĩa là mọi ứng viên do dân bầu đều là đảng viên hay đã được đảng chọn. Vì thế, khi trúng cử, họ không phải là đại diện của nhân dân mà chỉ là những kẻ thực thi các chính sách của đảng. Hậu quả là Quốc hội VN luôn luôn là công cụ của đảng CS chứ không phải là Cơ quan của quyền Lập pháp độc lập.
Vì thế, chúng tôi đang đấu tranh đòi hủy bỏ điều 4 Hiến pháp VN, vì điều khoản này ban quyền tuyệt đối và vĩnh viễn cho đảng CS. Chúng tôi đang đấu tranh vạch trần bộ mặt của Hồ Chí Minh, nguồn đau khổ và nền tảng cuối cùng mà nhà cầm quyền Việt Nam dựa vào để duy trì quyền lực của họ. Chúng tôi đang tổ chức một chiến dịch tẩy chay bầu cử độc đảng và đòi hỏi bầu cử đa đảng. Ngày 17-10-2005, chúng tôi đã ra lời kêu gọi về chuyện này. Mục đích tối hậu là giải thể chế độ cộng sản độc tài, nguyên nhân tụt hậu và thoái hóa của đất nước chúng tôi. Ngày 20-05-2007, cả hai chúng tôi đã tẩy chay cuộc bầu cử Quốc hội bằng cách từ khước bỏ phiếu.
4- Chúng tôi không có tự do tôn giáo.
Tại VN hiện giờ, các giáo hội -với sự cho phép của nhà nước, dĩ nhiên- có thể xây dựng các nơi thờ phượng, tổ chức các nghi lễ, đón chào các đại diện của thẩm quyền tôn giáo tối cao, ra ngoại quốc để học hành hay tham dự các hội nghị, thậm chí là mở các chủng viện hay học viện tôn giáo dưới sự kiểm soát của nhà cầm quyền. Chúng tôi thiết nghĩ rằng tự do tôn giáo chân chính không chủ yếu hệ tại những điều ấy, nhưng thực sự hệ tại những điều sau đây:
- sự tự do thành lập tôn giáo, giáo hội hay giáo đoàn, không với sự cho phép hay chuẩn thuận mà chỉ với sự thừa nhận của nhà cầm quyền, vốn phải thừa nhận tôn giáo hay giáo hội đó sau khi họ đã đăng ký.
- sự độc lập của các giáo hội trong việc thiết lập các cơ cấu của mình; tuyển mộ huấn luyện nhân sự của mình; truyền chức, tấn phong, thuyên chuyển giáo sĩ của mình; bổ nhiệm hay đề cử giáo phẩm và lãnh đạo của mình.
- quyền tư hữu về đất đai. (Trong thực tế, mọi cá nhân và tập thể, như các giáo hội chẳng hạn, chỉ có quyền sử dụng đối với đất đai. Khi độc chiếm quyền tư hữu đất đai, nhà cầm quyền hy vọng đặt mọi công dân và mọi cộng đoàn dưới cái ách của mình, duy trì cơ chế bất công "xin-cho". Đó chính là nguyên nhân của nhiều cuộc khiếu kiện hiện thời (khoảng một triệu trường hợp), của nhiều tranh chấp giữa nhà cầm quyền với nhân dân, với các giáo hội về đất đai).
- việc truyền bá tôn giáo đến nhân dân, việc tham gia của các giáo hội vào đời sống xã hội -bằng cách thành lập và điều hành các trường học đủ mọi cấp, từ nhà trẻ đến đại học, bằng cách sở hữu và điều hành báo chí, phát thanh, truyền hình, trang mạng, nhà xuất bản riêng, bằng cách thành lập và điều hành các cơ sở hoạt động từ thiện, chẳng hạn trạm xá và bệnh viện.
Tiếc thay, các giáo hội tại VN không được có những thứ tự do này. Vì thế, chúng tôi đang đấu tranh đòi tiêu hủy Pháp lệnh Tôn giáo và Tín ngưỡng ra đời tháng 11-2004 và Nghị định áp dụng Pháp lệnh ra đời tháng 3-2005. Với việc kiểm soát các thực hành tôn giáo như thế -bằng cách thiết lập những hướng dẫn để các giáo phái đăng ký các hoạt động của mình và xin được sự thừa nhận chính thức- các văn bản pháp luật này, đối với chúng tôi, làm thành một biện pháp để đàn áp tôn giáo bằng pháp luật. Chúng dễ dàng bất hợp pháp hóa mọi hoạt động tôn giáo của chúng tôi và làm biến thoái dần dần tôn giáo của chúng tôi.
Chúng tôi hy vọng rằng Nhân dân, Quốc hội và Chính phủ Hoa Kỳ, nổi tiếng khắp thế giới như xứ sở của tự do dân chủ và vì tinh thần tự do dân chủ, sẽ hỗ trợ chính nghĩa của chúng tôi. Xin cảm ơn.
Huế, ngày 10-12-2008, Ngày Nhân quyền Quốc tế
Kỷ niệm 60 năm Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền
Phêrô Nguyễn Hữu Giải và Phêrô Phan Văn Lợi, linh mục công giáo

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.