Hôm nay,  

Thơ Đấu Tranh – Phạm Thanh Phương Phụ Trách

11/24/200800:00:00(View: 2411)

Thơ Đấu Tranh – Phạm Thanh Phương phụ trách

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Thơ Đấu Tranh tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giaœ nào caœm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng. Phạm Thanh Phương

*

Đoạn Trường Vô Thanh
 Đoạn trường gối mỏi, tình á khẩu
Khấp khểnh chân mòn, nghĩa vô thanh
Ngày đến xương rơi vùng cô quạnh
Đêm về máu đổ chốn lạnh tanh
Tiếng nấc ngược trôi dòng huyết lệ
Lời than cuốn chặt giữa trăng thanh
Buồn thương, triệu kiếp người nô lệ
Đau xót san hà, nhuốm tưởi tanh

Phạm Thanh Phương

*

Dấu Chân Tôi

Từ biển Đông
Tôi sinh ra trong màu xanh bát ngát,
Bước khởi đầu gieo trên cát đại dương.
Nhưng bỗng đâu lòng biển dậy đau thương,
Cơn địa chấn dung nham tràn máu đất.
Biển nổi núi rừng,
Cát lên sa mạc.
Dấu chân tôi trên nẻo đường phiêu bạt,
Gót lưu đày ghi vết máu sau lưng.
Sáu năm qua mê mệt với núi rừng,
Thiên nhật ký giấu từng trang dưới đá.
Vàng thu rụng, đất rừng chôn xác lá,
Tuyết đông trầm, thân đá nặng niềm đau.
Hồn miên man trong hoài cảm dâng cao,
Rồi giông bão đưa tôi vào sa mạc.
Ôi sa mạc, sầu mênh mông biển cát,
Từng dấu chân còn lẽo đẽo sau lưng.
Tuổi xuân xanh nay nhạt nắng thu vàng,
Tôi mượn gió nhẹ nhàng nâng khúc hát…
Theo nhịp bước lang thang đời trôi giạt,
Rồi lắng chìm trên cồn cát cô đơn.
Trong dư âm không tiếng oán tiếng hờn
Mà gợi nhớ trong điệu buồn riêng lẻ.
Nhìn trở lại linh hồn tôi bỗng nhẹ,
Và dấu chân cũng mất tự bao giờ!
Thân bỏ đâu nào biết bãi hay bờ,
Hồn theo bóng mây trôi tìm cố xứ.

Trần Minh Hải

*

Em Gợi Ý Thơ

Em gọi phone - lòng anh thật vui
Lời em thật ngọt - tiếng em cười
Tai anh nghe rõ im như lụa
Tưởng thật gần rõ nét bờ môi!

Em kể đêm qua trong giấc mộng
Đi trên lối cỏ rất nhiều hoa
Nhìn đôi chim nhỏ trên cành liễu
Ríu rít hình như đang múa ca...
Em kể một mình trong vườn vắng
Thật buồn ao ước phải chi anh
Đứng bên em để cùng yên lặng
Nhìn nắng xuyên qua cây lá cành...

Rồi nửa đêm em choàng tỉnh giấc
Cứ nằm trăn trở ngủ không yên
Em ngồi dậy viết bài thơ nhớ
Rồi thấy trong tâm lắm ý phiền...

Anh ạ! Lòng em luôn nhớ biển
Con tàu định mệnh dễ gì quên
Trời sinh sao lắm người hung ác
Hải Tặc - Trời ơi! em muốn điên!!!

Mỗi lần nhớ lại lòng em rối
Anh ạ! Dân mình quá khổ đau
Lìa xa lũ quỷ, lênh đênh sóng
Giá chữ tự do - uất nghẹn ngào...

Phải chi anh được ở gần em
Mình sẽ chia nhau những nỗi niềm
Bài thơ anh viết em đưa ý
Rồi ký tên - bằng nhịp của tim...

Anh cám ơn em lời an ủi
Bằng tình em gái gửi cho anh
Chút lòng còn nhớ nhau thăm hỏi
Một thoáng chiều nay, cây lá xanh...

Thy Lan Thảo

*

“Em Tên Gì"”

Thưa em là một vầng trăng
Nửa ngà hiu quạnh, nửa vàng mộng mơ
Về đêm em sống với thơ
Ban ngày ấp-ủ màu cờ đã mang
Dẫu chi cũng đã tiếng “Vàng”
Có cô-đơn vẫn rõ-ràng sắc… tươi
Vẽ trăng em ngắm mà chơi
Làm thơ để đấy dám mời ai xem

Người ngủ, em thức hàng đêm
Với câu thơ... dại; mình em, em buồn
Người xưa nuôi chí sắc luôn
Thì em cố-gắng sử ôn, đợi chờ
Vẽ trăng soi sáng một bờ


Bờ Vui Dân-Tộc ai ngờ được đâu

Ý Nga

*

Anh Hùng Vô Danh

(Một nén hương tưởng niệm vị anh hùng vô danh trong lịch sử. Xin cảm ơn một người bạn đã kể lại câu chuyện thương tâm nhưng hào hùng này của người đàn bà Việt nam, vợ một vị Trung sĩ của quân lực VNCH. Bà đã sát cánh với chồng để chiến đấu chống lại cuộc  tấn công xâm lược khốc liệt của CSVN tại một căn cứ ở Phước Tuy. Và chính bà cũng là người phủ lá cờ vàng lên thi thể của chồng sau khi vị anh hùng tuẫn tiết vì lệnh đầu hàng ngày 30/4/1975. Trong giai đoạn lịch sử này, có thể đây chỉ là một trường hợp trong nhiều trường hợp tương tự mà chúng ta không biết vì không có người kể lại. Mong rằng bài thơ nhỏ bé này là một bông hồng, là những lời tôn vinh của tác giả gởi đến  người phụ nữ Việt Nam can đảm khả kính hiện ở vùng đất nào đó trên quả địa cầu.)

Hai tay nâng  mảnh khăn tang
Trăm năm thôi vĩnh biệt Chàng từ đây!
Vì đâu đến nước non này
Lệnh kia sao lại trói tay anh hùng"
Trước hờn bức tử non sông
Thiên thu đâu lẽ thẹn cùng cỏ cây!"
Mịt mù bốn phía trời mây
Tiếng gầm đại bác, tiếng cày xe tăng
Phút giây oan nghiệt bất bằng
Giận cơn hồng thủy cuốn phăng sơn hà
Âm thầm, Chàng bỏ lại ta...
Giữa trăm ngàn nỗi xót xa nghẹn ngào!
Kỳ đài, cờ rũ trên cao
Ngỡ ngàng nghe lệnh chiến hào bỏ không
Đau thương, nhìn lại xác chồng
Chàng đi theo nước, em không trách Chàng!
Xé manh áo, quấn khăn tang
Lên đầu con trẻ, hai hàng lệ rơi
Xa nhau! ... Vĩnh biệt nhau rồi ...
Mà không nói được một lời từ ly!
Mắt thần chẳng khép làn mi
Một dòng máu đỏ, tứ chi lạnh dần
Ôm chồng, thân ngã vào thân
Tứ bề pháo giặc xa gần ầm vang
Hai tay nâng lá cờ vàng
Phủ lên cho ấm lòng Chàng, lòng ta!
Tên Chàng dù chẳng sử hoa
Nhưng hồn Chàng đã nhập hòa núi sông
VÔ DANH VẠN THUỞ ANH HÙNG!!!

Ngô Minh Hằng

*

Đôi Giầy Trận

(Thương tặng các bạn Thương Phế Binh QLVNCH)

Tôi viết bài thơ tưởng nhớ anh,
Hằng đêm chim hót mãi trên cành.
Ngày xưa hai đứa cùng đơn vị,
Từng xỉn, nằm khoèo ở điếm canh.

Tâm sự đầy vơi những ước mơ,
Mai sau liệu biết có bao giờ"
Tao mà lên tướng thì mình khỏe,
Đỡ phải nhọc nhằn, bớt xác xơ.

Ngày tháng qua dần, mơ vẫn mơ,
Hành quân Bến Lức với Cần Giờ...
Chuyển quân bốc vội ra Sơn Tịnh,
Cẩm Lệ thuốc tàn, đã Dốc Mơ.

Huỳnh Đế mùa cua nhậu ngoắc cần,
Miệt mài, hai đứa vẫn chơi thân.
Cùng nhau lùng địch gần Thiên Ấn,
Trà Khúc soát xe cũng góp phần.

Thấm thoắt, giờ mình đã tóc hoa,
Mày buông súng trận, sống quê nhà.
Cụt chân còn nhớ đôi giày trận"
Thương lắm mày ơi, rối xót xa!

Hoàng Ngọc Văn

*

Bạn - Thù

Bạn thì tôn trọng nhau
Quý mến nhau
Chung vui
Chia buồn

“Hoạn nạn biết chân tình” -Tục ngữ-

Thù thì chống đối nhau
Đối diện nhau
Đối đầu nhau
Sử dụng thủ đoạn
Nói xấu nhau
Chửi nhau
Và tàn sát lẫn nhau

“Gươm trước mặt dễ tránh
Tên sau lưng khó phòng” –Châm ngôn-

Thà thù ra thù
Và bạn ra bạn
Hơn là vừa là bạn lại lén lút làm thù

Thù thì có thể hết
-khi kẻ thù đầu hàng
-khi kẻ thù ngã ngựa

Bạn-thù ai biết rõ
Ngoài mặt đường cát trắng
Trong lòng gai nhọn giương
Bạn-thù ai biết rõ
Chỉ khi “hoạn nạn biết chân tình”
Và “Cháy nhà ra mặt chuột” -Tục ngữ-

Cung Đỉnh

*

Một Xu Cũng Đừng Cho!

Lấy súng thù mà chống kẻ thù:
Gửi tiền giúp giặc ấy là ngu!
Sữa bò vắt mãi nuôi bầy thú:
Tiền bạc tuôn ra cất trại tù!
Cộng Sản độc tài, thù vạn kiếp!
Nhân dân thống khổ hận thiên thu!
Lạc Quyên Từ Thiện: kinh tài Đảng!
Nhất quyết đừng cho dẫu một xu!

Hồ Công Tâm

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Sky River Casino vô cùng vui mừng hào hứng tổ chức chương trình Ăn Tết Nguyên Đán với những giải thưởng thật lớn cho các hội viên Sky River Rewards. Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả Quý Vị được nhiều may mắn và một Năm Giáp Thìn thịnh vượng! Trong dịp đón mừng Năm Mới Âm Lịch năm nay, 'Đội Múa Rồng và Lân Bạch Hạc Leung's White Crane Dragon and Lion Dance Association' đã thực hiện một buổi biểu diễn Múa Lân hào hứng tuyệt vời ở Sky River Casino vào lúc 11:00 AM ngày 11 Tháng Hai. Mọi người tin tưởng rằng những ai tới xem múa lân sẽ được hưởng hạnh vận.
Theo một nghiên cứu mới, có hơn một nửa số hồ lớn trên thế giới đã bị thu hẹp kể từ đầu những năm 1990, chủ yếu là do biến đổi khí hậu, làm gia tăng mối lo ngại về nước cho nông nghiệp, thủy điện và nhu cầu của con người, theo trang Reuters đưa tin vào 8 tháng 5 năm 2023.
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.