Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

15/08/200500:00:00(Xem: 4991)
Nỗi Nhớ Khôn Rời

Chiều nay mưa gió giăng cùng khắp
Chầm chậm mình ta lái xe về
Thứ Sáu cuối tuần buồn muốn khóc
Mưa tuôn ướt nhớ, thắm tình quê!
Freeway mờ mịt dòng xe chạy
Đèn lái nháy màu đỏ nhớ thương
Mưa ướt lòng ta, thương nhớ mãi
Chút tình kỷ niệm chốn quê hương!
Tháng Tám, Gò Công trời còn nắng"
Thư nhà chị kể chuyện năm nay
Hạn hán, lúa mùa hoang đất trắng
Dân nghèo xơ xác với thiên tai...
Lớp học thầy cô lên bục giảng
Mà tâm động tưởng buổi cơm chiều
Gạo chưa mua đủ cho con nhỏ
Tiền lãnh ra trăm thứ phải tiêu...
Bàn ghế lớp buồn im phủ bụi
Học trò bỏ học kiếm sinh nhai
Cô giáo bỏ trường đi bán rượu
Miếng cơm, manh áo sống qua ngày!
Chị bảo nhờ em gửi chút quà
Chút tình, chút nghĩa ở phương xa
Mẹ vui gượng sống cùng con cháu
Đủ thuốc, cơm no ấm cửa nhà...
Chị ơi! Đất lạ trời xa xứ
Tuần lễ năm ngày nợ áo cơm
Cuối tuần ngồi viết thư cho mẹ
Còn lại cho con - trắng ý buồn...
Tuổi đã sương pha, con thơ dại
Một thời chinh chiến, cảnh lao tù
Thời gian đâu dễ chi ngừng lại
Nhìn con mà nhớ tuổi ngày thơ.
Ta vẫn trong dòng xe tiến bước
Gió mưa vẫn ngập trắng freeway
Đất nước quê mình ai biết được
Người xa vạn dặm vẫn thương về!
Hoa nở tươi và lúa sẽ xanh
Cờ vàng kiêu hãnh, đẹp như tranh
Chị ơi! Em sẽ về quê cũ
Đất nước thân thương ngọt dịu lành...

Thy Lan Thảo

*

Màu Xanh Trở Lại

Thân tặng Anh Vân

Màu xanh trở lại ngoài khung cửa
Ta vẫy tay chào bóng cố nhân
Người xưa giấu mặt tìm duyên mới
Làm đẹp cho đời, mỗi độ xuân.
Ta gọi màu xanh là cố nhân
Bởi em đến tựa gió trăng ngàn
Với lời hẹn ước xanh hy vọng
Chợt đến, chợt đi... hóa lỡ làng.
Màu xanh trở lại, hàng cây cũ
Cởi áo mùa đông đã biến hình
Mặc y trang mới, sang tình mới
Cây, lá đau buồn đứng lặng thinh.
Màu xanh chuyển động khu vườn cỏ
Theo bước chân ai đã một thời
Săn tìm ảo ảnh trong vườn lạ
Giẫm nát màu xanh nửa cuộc đời.
Từng mảng màu xanh suối tóc em
Rơi rơi chầm chậm giữa im lìm
Bỗng dưng chạm phải hồn lưu xứ
Âm động bay ngang vạn nỗi niềm.
Từng mảng màu xanh lứa tuổi ta
Ta đâu đã chết, liệm chôn và
Biến thành hương nguyện, thành mơ ước
Danh toại công thành lớp tuổi hoa.

Lưu Thái Dzo

*

Nhớ thương về Mẹ!

Ân nuôi dưỡng một đời, làm sao đáp
Nghĩa cù lao chín chữ, biết sao đền
Mẹ gian khổ, dày sương sa gió táp
Thân hao mòn, tàn tạ, chỉ vì con

Tay bồng bế, tay vỗ về bú mớm
Tay nâng niu, tay may vá áo quần
Tay nhà cửa, tay thức khuya dậy sớm
Tay cơm canh, tay buôn tảo bán tần

Mỗi một ngày khi con dần khôn lớn
Mẹ vì con, ngày kiệt sức yếu già
Giữa trường đời, con lao vào ước vọng
Mẹ trông con, biền biệt cõi trời xa

Đường viễn liên, bắt hai đầu, tiếp nối
Tiếng thân thương: Con đó hả, mẹ nè!
Lòng lâng lâng vui mừng nghe mẹ gọi
Nghe không con, tiếng mẹ, con có nghe

Rồi cứ thế, một ngày kia đã tới
Đèn dầu khô, mẹ nhắm mắt lìa đời
Con lặng yên, tiếng kinh cầu vụn vỡ
Mẹ mất rồi, như mất cả đời thôi

Con tìm mẹ, như đi tìm ngõ tối
Trông tiếc thương, góp nhặt bóng vô thường
Con tìm mẹ, như hoàng hôn khuất núi
Đom đóm bay, lạnh nhạt phủ mùi sương

Xin ngắt một bông hồng dâng lên mẹ
Còn con mang một bông trắng đơn côi
Trong diệu hữu, mẹ thì thầm nói khẽ
Dòng tử sinh, tội nghiệp đứa con tôi

Xin thắp nén tâm hương dâng lên mẹ
Xin chắp tay vang vọng tiếng kinh cầu
Cõi nhiệm mầu trông xa vời lặng lẽ
Mẹ đã về, nhưng cõi đó ở đâu

Khói hương trầm, mắt trần, nhìn có hạn
Nhưng linh thiêng, xin hồn mẹ, chứng tri
Mỗi khi nhớ, khi thương hình bóng mẹ
Bước lên cầu Ái Tử khóc biệt ly!!!

Mặc Giang

*

Tình Xưa, Tuổi Nhỏ Năm Nào

Tặng cô Tú và những ai có những cuộc tình thơ dại - cho hắn ở Canada

Nhà em lối cổng Tam Quan
Sáng nào hắn cũng ngó nàng, vì thương!
Áo dài, xe đạp đến trường
Hắn thì dở dở ương ương học hành
Ăn chơi, ghẹo gái tập tành
May chưa hút xách để thành ma cô
Thoáng nhìn ai chẳng dám vô
Em mà giáp mặt là hô chạy làng
Chẳng may hắn kết cô nàng
Hắn nhìn, cô lại liếc ngang hết hồn
Đêm về ngủ giấc bồn chồn
Nhớ hoài cái gã cô hồn sáng nay
Nhưng nhìn cũng thấy ngộ trai
Ghét vì cái mặt nhìn dai, đón đường
May là cùng học một trường
Thương thì chẳng biết có thương" vì kỳ
Người ta gái tuổi xuân thì
Miệt mài đèn sách mùa thi gần kề
Hắn thì ở đó cà rề
Đón đường, chận lối ngõ về, làm chi"
Để rồi vạn nẻo chia ly
Ngày ta mất nước, người đi phương trời
Nửa đời nhớ lại một thời
Phải chi hồi đó, giữ đời cho nhau
Tình xưa, tuổi nhỏ hôm nào
Tình vào quên lãng, người vào hư không
Còn chăng nỗi nhớ bên lòng
Mai về đợi bạn bên giòng sông Kiên
Cuối đời, tiếc chút tơ duyên
Một thời thơ dại, chim quyên xổ lồng
Thương ngày con sáo sang sông
Hắn đi biền biệt, lưu vong phương trời"
Trách xưa không nói một lời...

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Dị Mộng

Trong mơ
Anh thấy
Máu tình yêu
Đã đổ
Mắt anh đỏ-kè-cá-mập
Lội vòng vòng
Quanh em
Là nạn nhân thảm thiết
Khó thoát
Và đương nhiên khó thoát
Anh bắt đầu vươn nanh cấu xé
Thân xác em tan vỡ
Con tim em tan vỡ
Và cuối cùng
Linh hồn em tan vỡ
Máu em
Đỏ cả đại dương
Ghê rợn
Và ghê rợn
Khiến anh
Bừng tỉnh dậy
Nhìn đại dương
Đầy hoa sen nở rộ
Trên những lá
Đầy hạt sương lóng lánh như ngàn sao kim cương
Và tâm hồn anh vẫn hoảng hốt
Vì ân hận
Và sục sạo người mơ
giữa đại dương
Tan tành.

Anh-Hạ 2005

*

Tình Chung Thủy

Duyên lành đưa đến tuổi hăm ba
Cùng bén lửa hương ấm đậm đà
Tháng lại ngày qua lên chức mẹ
Đông tàn xuân đến đóng vai cha
Có dâu, thâu rể, rồi thêm cháu
Lũ nhóc thưa ông, với bẩm bà
Thọ phúc Nam Tào chưa gửi sổ
Đất chưa chịu bán bãi tha ma.

Hoàng Hôn

*

Những Người Bạn Tôi Chưa Hề Quen
Có những người tôi chưa hề gặp mặt
Những người tôi không rõ họ tên
Bốn phương trời chưa một chút thân quen
Sao bỗng thấy như vô cùng thân thiết.
Tôi miền Bắc đang vào mùa băng tuyết
Anh miền Nam sương trắng bốn mùa bay
Từ nơi này ta đã biết quen nhau
Đâu nhất thiết phải đong đầy ký ức.
Cũng như anh tôi ngàn đêm thao thức
Hãi hùng mơ chung một giấc chiêm bao
Có tiếng quân reo, ngựa hí kêu gào
Tiếng xích khua vang, tiếng người rên xiết.
Cũng như anh tôi đôi lần ra biển
Hướng về Nam mây trắng một màu tang
Có ai về xoay ngược bánh thời gian
Cho tôi nhặt những mảnh đời đã mất.
Trong thơ tôi mùa xuân chim không hót
Thu không vàng hạ chẳng để yêu đương
Thơ của tôi là máu rỉ trăm đường
Là u uất đã chìm sâu trong đất.
Cũng như anh tôi mười năm đất khách
Có gì vui đời một kẻ lưu vong
Khi tôi chết nấm mồ hoang cỏ mọc
Đã làm gì để lại với non sông"

Trần Trung Đạo

*

Chuyện Tình Yêu

Chuyện tình yêu ...có nào đâu xa lạ
Tại mưa về, ảm đạm mây buồn giăng
Thu vấn vương sầu nhớ lá đổi vàng
Buồn thao thức, đêm dài nghe thương nhớ

Chuyện tình yêu... vẫn hằng mong bày tỏ
Để duyên mình thôi dang dở trái ngang
Nỗi sầu dâng ngăn giòng lệ tuôn tràn
Cho tháng Hạ đi về vương chút nắng

Nếu tình yêu...vẫn hoài luôn hụt hẫng
Tim sẽ buồn như lá úa chiều Thu
Và tình ta mang hoài nỗi tương tư
Em hãy giữ bài thơ buồn anh viết

Chuyện tình ta... anh hoài luôn tha thiết
Lời trao nhau bằng tất cả thương yêu
Con đường xưa kỷ niệm một buổi chiều
Xin hãy nhớ đừng bao giờ xa cách

Nguyễn Vạn Thắng

*

Nỗi Nhục Chia Hai

Cô Gia tôi viết bài này để tặng cựu chiến binh Jerry Kiley sau khi đọc bản tin “Xin ủng hộ Cựu Chiến Binh Jerry Kiley và Lê Tuấn” thấy có đoạn “Tối ngày 21 tháng 6 (05) tại phòng khánh tiết thuộc khách sạn Mayflower, ông Jerry Kiley một cựu chiến binh Mỹ đã theo đoàn biểu tình trong suốt mấy ngày đã tạt một ly rượu vào phía Phan Văn Khải và John McCain" (SGT số 418 ngày 30.6.05).

Kiley tạt rượu cặp này đây,
Khiến chúng kinh hồn lạc phách ngay.
John McCain co đầu rụt cổ,
Phan Văn Khải nhíu mặt, nhăn mày.
Lâm ca đó, khứa John quê thiệt,
Bị vố ni, xừ Khải nhục thay!
Thủ tướng cùng me xừ nghị sĩ,
Hai xừ thỏa thuận: Nhục chia hai.

Cô Gia

*

Thành Thật Cho Nhau Lời Quý Báu

Kính họa hai bài thơ (xướng họa): “Góp ý” mục “Thơ thẩn mà chơi” SGT số 421 của Cô Gia đại gia và “Ai kia có thẹn” mục “Thơ Cù Nèo” SGT số 422 của bác Nam Man. Kẻ hèn qu cảm phục lời lẽ chơn chính quý báu hai bài thơ trên, nên có vài lời để kính tặng nhị huynh Cô Gia và Nam Man và kính họa vận.

Hai ông bày giãi rất phân minh,
Hy vọng ai kia biết sửa mình:
Việc đúng phát huy... người sẽ trọng,
Điều sai toa rập... họ đành khinh.
Khuyên răn kiểu đó vừa thâm thúy,
Chỉ bảo vầy đây khá tận tình.
Thành thật cho nhau lời quý báu,
Hai ông bày giãi rất phân minh.

Thái Châu

*

Bọn “Tư Bản Đỏ”

Với những đặc quyền vừa được ban, đảng viên CS đang “sử dụng cả hai tay”. Chúng dùng tay trái để trình thẻ đảng, chứng minh “giai cấp vô sản”. Trong khi tay mặt nắm lấy phương tiện sản xuất, bóc lột người lao động. Rõ ràng, bọn này đã biến chất, trở thành những nhà tư bản, nhưng bản chất độc tài vẫn chưa thay đổi (SGT 422).

Cộng Sản bao năm nắm chính quyền,
Tham ô, nhũng lạm, chiếm tài nguyên.
Nay còn được phép xây nhà máy,
Giờ lại có quyền mướn thợ thuyền.
Với cán, bạc tiền là tất cả,
Theo quan, lợi nhuận được ưu tiên.
Chúng đang bóc lột người lao động,
Mà vẫn không rời thẻ đảng viên.

Trường Xuân Lão

*

Chống Đảng Ma

Bác Nam Man đã viết bài "Ô Kê với Hoàng Hôn đại gia" trong mục "Thơ Cù Nèo" ở Sàigòn Times số 423 để họa vận bài "Thơ Thẩn Mà Chơi" của Hoàng Hôn trong mục Thơ Thẩn Mà Chơi, SGT số 422. Nay Hoàng Hôn tôi viết bài này để kính họa vận bài "Ô Kê với Hoàng Hôn đại gia" của bác Nam Man.

1.
Thơ thẩn mà chơi ở cõi trần,
Ai người làm đói khổ muôn dân"
Trong bao bén nhọn, lòng lang sói,
Ngoài vẽ sơn son, mặt thánh thần.
Một dối, hai lừa toàn cả đảng,
Ba lường bốn gạt tính bao lần"
Giờ đây đảng vẫn tôn Hồ tặc,
Ta chống giặc Hồ há tiếc thân.

2.
Thơ thẩn mà chơi lánh trọc trần
Hướng về chung sức với toàn dân
Đứng lên đả phá loài ma quỷ
Tiến bước ngại chi dây tử thần
Dân chủ tự do là nguyện vọng
Chính danh: Tù ngục đã bao lần
Gương trong nước đục còn soi sáng
Ta xá chi là một tấm thân.

Hoàng Hôn

*

Khi Tổ Quốc Đã Vang Lời Hiệu Triệu

(Thân mến gởi Đồng Bào mọi giới, mọi lứa tuổi, quốc nội và quốc ngoại)

Không thể được Nam Quan! Không vĩnh biệt!
Ải thiêng kia, đất cũ phải về ta
Núi sông này là xương máu Ông Cha
Thì con cháu sao buông lời vĩnh biệt"""
Mau, xin gióng những hồi chuông khẩn thiết
Để muôn người, bao thế hệ vùng lên
Giang sơn ta, niềm kiêu hãnh Rồng Tiên
Không cho phép bạo quyền chia cắt thế

Nào, ta hãy lấy khăn lau mắt lệ
Như ngày xưa Nguyễn Trãi đã lần lau
Để dựng cho đời cơ nghiệp nghìn sau
Như Phù Đổng, Trưng Vương, như Ngũ Lão

Chỉ sông biếc mà thề lời Hưng Đạo
Gọi trăng vàng mài kiếm báu Đặng Dung
Việt Nam ơi, đâu hiển hách anh hùng"
Xin hãy đáp tiếng hờn sông núi gọi!

Nhục bán nước đã sóng gầm bão nổi
Trong chí hùng, máu thắm, trái tim son
Đừng ngồi yên, vuốt mặt, nuốt căm hờn
Hỡi toàn quốc, đã đến giờ hành động!!!

Dừng thụ động, đợi chờ và than khóc
Sử Lạc Hồng cần lắm những Quang Trung
Sát vai nhau mà gìn giữ núi sông
Như một thuở những Vua Hùng dựng nước!

Ta đoàn kết là ta làm phải được
Nếu chưa xong, con cháu tiếp theo đời
Hỡi Nam Quan, máu thịt của ta ơi!
Ta không thể nhìn bạo quyền chia cắt!

Đừng vì bởi an thân mà cúi mặt
Còn bạo quyền, tổ quốc mãi còn đau
Ta phải làm gì cho những đời sau
Cho ta nữa" để giống nòi rạng rỡ"

Đã khóc tiếng đầu đời là đã nợ
Nợ non sông, tổ quốc, nợ gia đình
Ta phải làm gì cho được chết vinh
Hơn sống nhục, sống một đời hèn yếu!

Khi tổ quốc đã vang lời hiệu triệu
Khi hồn thiêng sông núi đã cần ta
Đứng lên nào. Vì nước, hãy xông pha
Dẫu lấy máu rửa hờn cho nhục nước!

Ngô Minh Hằng

*

Tin Bạn - Tha Hương Buốt Lạnh Lùng

Thương tiếc Nguyễn Văn Nhã, bạn cùng khóa Trần Quốc Toản, cùng tiểu đoàn 50CTCH, đã tử nạn tại VN.

Tin mày nằm xuống tao nghe lạnh
Buốt rét tận lòng, nghẹn nhớ thương
Tháng Mười Hai sương mờ mỏng mảnh
Tao khóc hay mưa giữa cõi thường!
Mười năm, ừ nhỉ nhanh hay chậm
Mày tiễn đưa tao tận phi trường
Hăm mấy năm trời còn in đậm
Kỷ niệm quân trường buổi gió sương...
Tiểu đoàn 2 đồi Tăng Nhơn Phú
Làm sao quên được phải không mày
Đêm nào ứng chiến, đêm nào gác
Nón sắt đầy bia chớ để say...
Tao mày cùng về chung đơn vị
Khóa mình mười mấy đứa trẻ măng
Bước chân phiêu bạt - Tổng trừ bị
Trên bốn vùng, tay súng tay đàn...
Lúc mày theo Dù nằm Thạch Hãn
Tao theo chiến dịch về Sóc Trăng
Sài gòn lén về chơi với bạn
Lắm buổi men say gục tại bàn...
Những ngày tan tác đau và nhục
Tao về theo tử lộ 7 B
Mày ở Biên Hòa tan tác chạy
Một tháng Tư đen thật não nề.
Mày may mắn giặc tha về sớm
Thân tao trôi dạt khắp trại tù
Hà Tây, đói lạnh ôi ghê gớm
Núi đ Nam Hà cảnh âm u...
Mấy lần tao nhận quà mày gửi
Tiền của bạn bè cũ góp cho
Tao nhận mà lòng rưng rưng tủi
Đảo đời, bạn cũ vẫn bất ngờ...!
Tao về vẫn xích xiềng cờ đỏ
Mày xuống tận nhà để thăm tao
Dẫn theo bạn cũ cùng đơn vị
Rượu đế men cay, uống ngọt ngào...
Đất lạ trời xa, tình ấm lạnh
Tao vẫn viết thư thăm bạn bè
Mày kể cho tao nhiều tin tức
Thằng nghèo thằng khá giữa trời mê...
Từ ngày gẫy kiếm thân tàn tạ
Vợ bỏ ra đi sống với người
Mày sống bên con nhìn ngày tháng
Mắt buồn mở lớn ngó đời trôi...
Hôm nay nhận được tin mày mất
Tao tiếc cho đời lắm bể dâu
Nhã ơi! Phút cuối yên say giấc
Mày hiểu làm người lắm khổ đau...
Nhã đi thanh thản về yên cõi
Đất vĩnh hằng hoa bướm sắc tươi
Chỉ thương thằng sống nơi xa xứ
Khóc bạn, buồn thân giữa cõi đời.

Thy Lan Thảo

*

Mộng Ước Cờ Vàng Bay Khắp Nơi

Xin kính tặng đồng bào tôi, đang lưu lạc khắp phương trời hoặc còn đang bị đày đọa trong gông cùm Cộng sản, nhưng vẫn một lòng ước mơ Cờ Vàng bay khắp nơi trên thế giới.

Mộng ước Cờ Vàng bay khắp nơi
Chính niềm mơ ước của bao người
Hoa Kỳ nay đã vang sông núi
Âu Úc rồi đây ngợp đất trời
Sọc Đỏ bắc cầu nghìn dặm thẳm
Nền Vàng nối nhịp vạn trùng khơi
Năm châu dân Việt cùng tâm quyết:
Phải Thấy Cờ Vàng Bay Khắp Nơi!

Từ Đà Thành

*

Ý Kiến Ý Ong!

Điếc không sợ súng lại hàm hồ
Hiếu sự, chuyện gì cũng xía vô
Ý kiến ý ong nghe phát nản
Hàng tôm hàng cá cũng nhi nhô
Lập băng lập đảng ăn thua đủ
Kéo cánh kéo bè dễ được mô
Quen thói nói dai hơn giẻ rách
Coi chừng xui xẻo lãnh chày vồ

Hồ Công Tử

*

Buồn!!!

Miễu
Oan khiên một cõi San Hà
Hồn thiêng réo gọi tình ta giữa trời
Thương thay kiếp sống nửa vời
Tình nhà, nợ nước, một đời long đong

Nói
Hỏi thiên hạ, cõi lòng đã nguội"
Quên giống nòi vì miếng ăn to
Mảnh giang sơn, ngất lịm, hỏa lò
Niềm cô quạnh, mảnh đời chắp vá
Tiết nghĩa, băng tâm, sầu Quốc Phá
Trung thành, chính trực, hận Nhà Tan
Đường đấu tranh nhiều nỗi gian nan
Đời bất nghĩa vẫn hoài quậy phá
Xoay cuộc thế, gió xuân, trùm nắng hạ
Giúp Non Sông, khỏi lẫn lộn vàng thau
Dù cho, tóc đã đổi màu...

Phạm Thanh Phương

*

Không Đánh Là Không Đặng

Kính họa vận bài “Anh Lê Phước Tuấn quả phi thường” của Cô Gia đại gia ở mục “Thơ thẩn mà chơi” trong SGT số 423 viết về việc tên Nguyễn Quốc Huy, phó chủ nhiệm văn phòng chính phủ Việt Cộng, vì khiêu khích đồng bào biểu tình chống Phan Văn Khải ngày 21.6.05 nên bị Lê Phước Tuấn đánh gục.

Nó muốn tỏ ra nó khác thường
Ta đây cũng chẳng thiếu... “can trường”.
Anh cum mấy đấm thôi cà giật,
Cậu dộng vài thoi hết “quật cường”.
Tin đó mần đồng hương phấn khởi,
Chuyện này để báo chí tuyên dương.
Riêng em: không oánh là không đặng,
Nó muốn tỏ ra nó khác thường.

*

Bắt Mạch Trần Đức Lương

Kính họa vận bài “Trần Đức Lương bệ kiến Thiên Triều” của Thái Châu đại gia ở mục Thơ Thẩn Mà Chơi trong SGT số 423.

Thằng Lương... cũng mắc chứng sài kinh,
Bác phải đem vô máy chiếu hình.
Thấy ruột gan va đều xập xệ,
Nghe phèo phổi hắn cũng trùng trình.
Như ông cũng đã vô phương trị,
Cỡ tớ thì đành hết nước binh.
Nó dám chết như thằng Khải lắm,
Chết như con chó đáng coi khinh.

*

Đảng Mần Kinh Tế

Đứa Nam Man đọc bản tin “CSVN bị ngân hàng thế giới dọa cắt tài trợ” của NUTB số 504 nên viết bài này để kính họa vận bài “Đảng giúp rửa tiền” của Trường Xuân Lão đại gia ở mục “Thơ thẩn mà chơi” (SGT số 423).

Với lối mần ăn cho chiếu lệ,
Vừa gây phiền phức, gây trì trệ.
Ngầy ngà chắc bác đã ngầy ngà,
Tử tế thì mình từng tử tế.
Nhưng láu cá vầy: khó thứ tha,
Cứ xô bồ thế: sao châm chế.
Từ rày bọn vẹm muốn mần răng,
Muốn sống chết sao, hừ, mặc kệ.

*

Xin Đừng Để Độc Giả Coi Khinh

Tay này hay tự bốc thơm mình,
Bốc tới mây xanh thế mới kinh.
Coi thế nhơn không bằng nửa mắt,
Tưởng thiên hạ chẳng đáng đồng trinh.
Hành vi đó quả vô liêm sỉ,
Thái độ kia vừa mất cảm tình.
Cầm viết phải đâu cầm “kẹt” chó...
Xin đừng để độc giả coi khinh.

*

Mở Miệng Là Sủa

Thằng chó này coi bộ táo gan,
Sủa ma dữ quá mấy ông làng.
“Gâu gâu” toàn chuyện không bài bản,
“Cẳng cẳng” đủ trò chẳng lớp lang.
Tớ nổi sung thiên là bỏ mạng,
Em sùng khí chuột chắc ê càng.
Lâu nay đừng thấy em không nói,
Thằng chó này coi bộ táo gan.

*

Vịnh Thằng Khổng Đặng Hiền

Tên này, tớ biết: đéo ra chi,
Tin nó mình đâu “dặng” khỉ gì.
Mấy kẻ đã rành gia thế hắn,
Bao người từng biết cuộc đời y.
Em chưa bàn chuyện sai điều lệ,
Tớ chửa nói màn trật nội qui.
- Chỉ muốn mấy cha nên cẩn trọng,
Để em xổ toẹt cũng hơi kỳ.

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.