Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ ( 01/29/2007 )

29/01/200700:00:00(Xem: 2247)

Thơ thơ 

Ngày Xuân Trở Hội

(Bài xướng)

Nàng Xuân yểu điệu trước sân đình.
Tha thướt trao tình ánh mắt tinh.
Mãi võ múa may trang dũng sĩ,
Xin xâm khấn nguyện Đấng thần linh.
Ca trù rầm rộ bên làng bạn,
Hát xẩm vui tươi cạnh xóm mình.
Tấp nập bên nhau mừng trẩy hội,
Tân niên ôn cố thuận hòa minh.

Hoàng Xuyên-Anh

*

Đón Bình Minh

(Bài họa)

Chúa Xuân cao ngự chốn Thiên Đình,
Ban xuống dương gian Đấng Cứu Tinh.
Chuộc lấy nhân trần nơi khổ ải,
Dìu về người thế chốn điêu linh.
Tân niên Nước Việt bừng tia sáng,
Năm mới toàn Dân thỏa ý mình.
Đinh Hợi ba Miền cùng đứng dậy,
Xua tan bóng tối đón bình minh!

Joseph Duy-Tâm

*

Thư Xuân Cho Em

Quê mình bên ấy ra sao"
Cội mai còn nở bên rào ngày xưa"
Em ơi! Khói pháo giao thừa.
Còn thơm như buổi chiều mưa  xuân nào"
Mẹ mình giờ tuổi đã cao
Có còn nhắc tới ngày nào âm u
Thăm cha trong trại lao tù
Qua bao nhiêu đoạn đường dù xa xăm
Rồi còn thêm những đêm rằm
Khấn trong im vắng thì thầm đôi câu:
Lạy trời! Thương kẻ cơ cầu
Cho người vượt thoát sóng sầu biển khơi
Gốc đào hẳn đã cỗi rồi
Có còn nở những nụ ôi rất hồng
Em! mùa xuân vẫn chờ trông
Đợi anh về nhé, mùa đông sắp tàn
Thôi chinh chiến hết gian nan
Môi kề môi gắn muôn vàn nụ hương.

Ngọc Bích

*

Xuân Tình

Xuân quyến  vờn mây gió tỏ tình
Xuân vào mộng ước cảm phiêu linh
Phong ba duềnh sóng trào hư ảnh
Giông tố mưa sa khoả bóng hình
Lún phún cỏ ngàn xanh, lũng, thấp
Tênh hênh gò chiếc biếc đồi chênh
Giao mùa – xuân tụ  - xuân ly cách
Xuân vẫn trong ta, mình với mình.

Tố Nguyên

*

Nắng Xuân

Đoá hồng hôm qua còn nụ
Mà nay đã toả ngát hương
Chồi non ngày nào mới nhú
Mà nay khoe lá bên đường

Mùa Xuân đã về rồi đó
Nắng vàng thắp sáng trên cây
Tan học em về qua phố
Hương Xuân lan toả đâu đây

Tơ trời mong manh như lụa
Dìu Xuân nhẹ bước dạo chơi
Và Xuân như nàng tiên nhỏ
 Mải vui quên lối về trời...

Thuỳ Hương

*

Nắng Thu

Nắng thu vàng quá, nắng mênh mông!
Nắng ngập trời xanh, nắng ngập lòng!
Lá cũng vàng theo từng giọt nắng
Ta ngồi bên nắng ngắm trời trong...

Nắng gợi lòng ta nỗi nhớ nhung
Mùa Thu năm ấy má em hồng
Tóc em xanh quá, môi em thắm
Ta nhớ vô cùng đôi mắt trong!

Nắng gợi lòng ta một chút sầu
Em giờ biền biệt ở nơi đâu"
Từ khi giặc đến đầy thôn xóm
Ta cách xa em nửa địa cầu!

Nắng gợi lòng ta nỗi nhớ thương
Những mùa Thu cũ chốn quê hương
Mẹ ta tóc bạc ngồi đan áo
Để gởi cho con tận chiến trường

Nắng gợi cho lòng những xót xa
Bao mùa Thu đến lại Thu qua
Hồn ta mang nỗi hờn vong quốc
Thu đến làm sao khỏi nhớ nhà"

Mong một mùa Thu nắng gió hiền
Ta về thắp lại đuốc xưa thiêng
Mẹ ta không phải ngồi đan áo
Trong nắng thu vàng gặp lại em

Ngô Minh Hằng

*

Tình Quán Trọ

Em đi qua đời ta
Ta mở tình quán trọ
Khách hẹn tìm tháp ngà
Mặc ai buồn thiên cổ.

Quán trọ thành ga chiều
Lặng đứng chờ người khách
Bao hành lý tình yêu
Mang theo, đã sờn rách.

Chuyến tàu chiều đi qua
Không còn thấy người khách
Thấp thoáng hình tháp ngà
Phía trời xa ngăn cách.

Khách đi chuyến tàu cuối
Tiếng còi dội vang vang
Ga chiều mệt mỏi, đợi...
Buồn, thương, nhớ ngổn ngang.

Ga chiều vội trở lại
Tiền thân quán trọ nghèo
Đem cuộc tình ngang trái
Đổi lấy Niềm Tin Yêu.

Thời gian trồng cô đơn
Trên diện tích sa mạc
Quán trọ chất giận hờn
Lên tình  ai đen bạc.

Xin khách đừng đi vội
Quán trọ nhà, tuy nghèo
Nhưng giàu tình gốc cội
Dành cho đời mốc meo.

Lưu Thái Dzo

*

Cùng Nhau Lời Bày Tỏ

Có những lúc anh mơ tìm bên Nhỏ
Vần thơ tình tặng Nhỏ lại làm ngơ
Rồi trách sao tim yêu quá hững hờ
Như gió thoảng qua nhanh không trở lại
Có những lúc tim lòng anh ngây dại
Mơ vòng tay sưởi ấm buổi chiều Đông
Nhỏ quay đi để lại vết thương lòng
Để anh phải bao đêm dài nhung nhớ

Đã bao lần tự bảo lòng bày tỏ
Những đêm về sợ lắm lúc bơ vơ
Nên lặng thinh Nhỏ thấy tưởng hững hờ
Lòng tự dối từ nay không thương nhớ
Nhỏ biết không" Đường tình ai hiểu rõ
Bởi, tại, vì: không thể nói yêu nhau
Nên tim đau ôm ấp chuỗi ngày sầu
Anh chỉ biết yêu em ...dù xa cách

Nguyễn Vạn Thắng

*

Cho Một Lần Bày Tỏ

Một lần thôi, một lần anh bày tỏ
Nhỏ ngập ngừng chẳng biết phải tính sao
Ta quen nhau, bao lời nói ngọt ngào
Như cơn gió vờn quanh tà áo lụa
Ta bên nhau, chiều thu vàng lá úa
Dắt dìu nhau, theo mây gió giao mùa
Cơn mưa về, hờn dỗi giọt ganh đua
Ghi nhớ mãi, một lần anh bày tỏ
Những hẹn hò, anh chờ cô bé Nhỏ
Những vần thơ, yêu dấu viết cho nhau
Nhớ vầng trăng tròn sáng buổi ban đầu
Vòng tay ấm, cho một lần bày tỏ
Anh thi sĩ, có lẽ anh không bỏ
Lời yêu thương chan chứa những ân tình
Chuyện chúng mình, như những đóa hoa xinh
Anh trao tặng, nói lên lời bày tỏ ....

DHH

*

Buổi Chớm Đông

Lạc lõng lang thang dạo phố người
Nhớ nhà thơ thẩn ngóng xa xôi
Sông dài bể rộng, giang sơn hỡi
Ruộng biếc đồng xanh, cố quận ơi
Dẫu có an cư không toại được
Dầu cho lạc nghiệp cũng buồn thôi
Chân mây nhạn lạc chao đôi cánh
Thắp thoáng đông về bụi tuyết rơi!

Bạch Loan

*

Thuyền Trăng

Chở ngập thuyền trăng nặng mái chèo
Gác qua thế sự những rong rêu
Dù ai khanh tướng mê man ruổi
Mặc kẻ công hầu mải miết đeo
Lưng túi Càn Khôn tuy mệnh bạc
Một bầu Phong Nguyệt dẫu thân nghèo
Nhưng thơ với rượu đầy thanh khí
Nhắp cạn chén quỳnh, Ta cắm neo
Đông Thiên Triết

Thơ Đấu Tranh

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giaœ nào caœm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng.

Khóc Danh Tướng Nước Nam Ngô Quang Trưởng

Tin dữ lan nhanh Tướng mệnh chung
Trần gian thôi bỏ lại sau lưng
Một đời hổ tướng nhà Nam dũng
Trọn kiếp danh nhân nước Việt hùng
Vận nước suy vi đành thất quốc
Mệnh đời lận đận phải lưu vong
Muôn đời sĩ khí Ngô Quang Trưởng
Mãi với nước non đến tận cùng

Từ Đà Thành

*

Tiếng Vọng Đại Dương

Từng đợt sóng tựa giao long vùng vẫy
Chụp con thuyền run rẩy giữa đại dương
Con thuyền đó: thuyền quê hương gặp nạn!
Tiếng sóng thét tựa tiếng kêu ai oán
Dòng mưa tuôn trông ảm đạm thê lương
Làn mây bay man mác vẻ u buồn
Tưởng như những oan hồn đang phảng phất
Quyện sóng gío thốt nên lời u uất!
Giữa biển Trời xanh ngắt rộng bao la
Như những lời đương nhắn nhủ thiết tha:


Các bạn hỡi! nhớ thù nhà, nợ nước
Hãy quyết chí cùng nhau tiến về phía trước
Đừng sờn lòng trước sóng nước hiểm nguy
Vững tay chèo quyết vượt sóng ta đi
Hãy bền chí, sá chi cơn sóng dữ
Lái thuyền mình trở về nơi bến cũ
Để mở thêm một trang sử oai hùng
Bứt xích xiềng, bẻ gẫy hết cùm gông
Cứu đất nước thoát khỏi vòng nô lệ
Đoàn kết lại hỡi gái trai, gìa trẻ!
Thuyền gặp nguy chẳng lẽ lại ngồi yên"
Nào! Cùng nhau ta quyết chí vùng lên!!!

NBT

*

Tìm Đâu Chí Sĩ"!

Xót nước thương dân dẫu lắm người
Mà đông lũ hám thịt cùng xôi
Nhìn quanh ma quái thì nhiều quá,
Ngó quẩn chính nhân lại ít oi
Uất ức nghẹn ngào đau đớn chịu,
Căm hờn đòi đoạn não nùng thôi.
Tìm đâu chí sĩ gào quần chúng"
Hay mãi âm thầm nén lệ rơi"

Ngô Phủ

*

Lộn Xòng

Trò đời sao lắm chuyện trái ngang
Chuyên chính, tà tâm lại đồng sàng
Bảo rằng yêu nước ai tin nhỉ
Nhiễu sự, mưu đồ bịp thế gian

Phận gái giang hồ, giả chính chuyên
Vay son, mượn  phấn, đổi tay chuyền
Nhạt mầu, phai sắc,  đời  lỡ đoạn
Loang lở, ê chề mả "Thuyền Quyên"

Dẫu trắng hay đen chỉ một bề
Đừng đem trộn lẫn tạo nhiêu khê
Lập loè sáng tối như đom đóm
Xám cả lương tri, khuất nẻo về

Bàn dân thiên hạ có ngu đâu
Ai dại tin theo đám  đổi mầu
Để đời sầu não trong hoang phế
Lây nhiễm thêm nhiều, chốn bể dâu

Pham Thanh Phương

*

Thưa mẹ, Chúng Con Đi

Thưa Mẹ
Chúng con là người Việt Nam lưu lạc
Ngày ra đi không hẹn buổi quay về
Chẳng phaœi sương mù sao khóc lúc đêm khuya
Chẳng phaœi gió sao đời là giông bão
Chẳng phaœi mây sao miệt mài trôi nổi
Chẳng phaœi là rừng sao héo úa mỗi tàn thu.
Mười tám năm
Chúng con sống trong âm thầm và chết giữa hoang vu
Biển caœ, rừng sâu, non mờ, núi thẳm
Chúng con đi gót chân mòn vạn dặm
Ngơ ngác nhìn nhân loại, tuœi thân nhau.
Mười tám năm trời nuôi lớn một niềm đau
Mang một vết thương vẫn còn đang mưng muœ
Khi ngoaœnh mặt trông về chốn cũ
Lòng chưa kịp buồn, nước mắt nhoœ trên tay.
Daœi đất Việt Nam
Nằm co ro như một keœ ăn mày
Đang thoi thóp cuộc đời trên góc phố
Như giọt lệ chaœy dài nhưng chưa nhoœ
Như chiếc lưng còm Mẹ già gánh caœ trời thương.
Chúng con đã hơn một lần có được quê hương
Bãi mía, hàng tre, bờ dâu, ruộng lúa
Bài ca dao ngọt ngào như giọt sữa
Chaœy vào hồn theo tiếng Mẹ à ơi
Những cánh diều xưa dây dứt rót vào đời
Bay lạc lõng bốn phương trời vô định
Chúng con cũng đã bao lần suy niệm
Bốn ngàn năm lịch sưœ cuœa ông cha
Thuơœ Hùng Vương
Đi chân đất dựng sơn hà
Bao nhiêu máu đã âm thầm đổ xuống
Khi Trưng Trắc trầm mình trên sông Hát
Chỉ mong giữ tròn trinh tiết với giang san
Trần Bình Trọng chịu bêu đầu để làm quyœ nước Nam
Cũng chỉ vì tấm lòng tha thiết
Mẹ ơi, trăng còn có khi tròn, khi khuyết
Nhưng tình yêu quê hương chẳng khuyết bao giờ.

Trần Trung Đạo

*

Giới Trẻ Việt Nam Ơi!

Hỡi các cháu thanh thiếu niên giới trẻ,
Các cháu là hậu duệ của tiền đồ
Ba mươi năm dưới chủ thuyết Tam Vô,
Các cháu bị bịt mờ đôi mắt sáng

Lũ cầm quyền, một tập đoàn vong bản,
Hồ Chí Minh đã bán đứng linh hồn,
Theo Nga Tàu, luồn cúi bọn dã nhơn,
Dâng hiến mảnh giang sơn cho Cộng Sản

Phạm Văn Đồng, Trường Chinh, Tôn Đức Thắng,
Võ Nguyên Giáp, Lê Duẩn, lũ sát nhân,
Lùa trẻ thơ ra mặt trận xả thân,
Chết thê thảm cho quân gian tàn ác""

Ba mươi năm, quê hương rồi thống nhất,
Chúng dùng quyền bưng bít tội tày trời
Đấu tố dân, sát hại vạn vạn người,
Bao chiến sĩ cựu thời cam lao lý.

Tiếng cải tạo để giấu che tuyệt kỹ,
Giết dần hồi thô bỉ trả thù xưa,
Đã một thời đánh đuổi chúng ngất ngư,
Chui hầm hố, trốn như loài chuột bọ

Vẫn oang oác nào Tự Do, Dân Chủ,
Nào Nhân Quyền độc tấu ở đầu môi,
Nào kính tôn Tín Ngưỡng, chỉ vẽ vời,
Luôn đàn áp tơi bời người vô tội.

Các cháu sống, lớn lên trong ngục tối,
Dần quen rồi ngay tuổi thuở dại khờ,
Tưởng xung quanh là vũ trụ nên thơ,
Mà ảo sắc lấp mờ bao hắc ám.

Hãy mở mắt, đừng để bầy vong bản,
Tiếp tục đem gái bán để buôn dâm,
Tiếp tục đem người đợ trả nợ nần,
Tiếp tục hiến đất dâng quân Trung Cộng.

Đừng để chúng tiếp tục tuồng tham nhũng,
Tiếp tục tuồng ăn uống máu nhân dân,
Tiếp tục tuồng hủy diệt lớp hậu thân,
Hủy diệt nước Việt Nam trên thế giới.

Hỡi các cháu! Đã đến giờ quật khởi!
Viết lại trang sử mới giống Tiên Rồng,
Diệt tận nguồn Việt cộng lũ nô vong,
Treo lại ngọn Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ.

Công các cháu, những thanh niên nam nữ,
Những người hùng muôn thuở được tri ân.
Hãy đứng lên! Hãy mạnh tiến hiên ngang,
Chung chiến đấu hét vang: Thề Sát Cộng!

Ngô Phủ

*

Sầu Nghiêng Bán Cầu

Nỗi căm hờn chẳng dập tan
Niềm đau mất nước vẫn lan dưới trời
Nuốt từng ngụm khói quê tôi
Cháy đen theo những nổi trôi mảnh đời
 
Quê hương còn giữa tim tôi
Làm sao bôi xóa trong đời và riêng
Quê hương hai tiếng thiêng liêng
Nghe chừng nỗi nhớ nặng nghiêng bán cầu
 
Tháng tư buồn tím ngàn lau
Nằm nghe mưa đổ mái sau càng buồn
Đào vong nhục ấy vẫn còn
Vẫn nghe nhức buốt thấu xương lưu đầy
 
Ngẩng đầu nhìn đám mây bay
Gửi về từ một... nơi này rất xa

Ngọc Bích

*

Thơ Nguyễn Chí Thiện

Sao Có Thể Sống

Sao có thể sống thế này được mãi"
Hiện tại hung tàn đâm suốt tương lai
Quá khứ là chi" Một chuỗi ngày dài
Bị sắt thép nghiền tan, thảm hại!

Là võ sĩ đời treo găng mãi mãi
Ngay từ khi chưa kịp bước lên đài
Bị Mác Lê ập lại đánh thua dài
Nằm đo ván trong mưa rầu nắng dãi!

Là thi sĩ có hồn thơ khắc khoải
Có cuộc đời hạnh phúc sớm ly khai
Có niềm tin nát vụn ở ngày mai
Có tù, bệnh cặp kè nhau hủy hoại

Tôi sống mãi những ngày quằn quại
Những ngày khao khát sắn và khoai
Những ngày chôn sống cả đời trai
Trừ khí khái, tình thương, lẽ phải!
(1968)

Đất Thảm

Đất thảm, trời sầu nào đâu đổi mới
Tất cả ngả vàng, đỏ mắt chờ chi"
Thời gian nào có mấy khi
Mang lại cho ta những gì mong đợi
Ôi, mọi thứ chân trời để tới
Con người phải dấn thân đi
Dù ngàn muôn họng súng đen xì
Phục đón trên đường thiênlý
Ta dám sống, và ta dám nghĩ
Chuyện dám làm, dám chết nhẽ đâu không
Ta sẽ dành cho sự thành công.
Bảo bối cuối cùng - mạng sống.
(1976)

Thế Lực Đỏ

Thế lực đỏ, phải đồng tâm đập nát
Để nó hoành hành, họa lớn sẽ lan nhanh.
Nhưng không thể dùng bom A bom H
Phá nát địa cầu vì một lũ gian manh
Nên phải viết, phải muôn ngàn kẻ viết
Những tội tầy đình được bưng bít tinh vi
Nếu nhân loại mọi người đều biết.
Công sản là gì, tự nó sẽ tan đi
Thứ sinh thành từ ấu trĩ ngu si
Sự hiểu biết sẽ là mồ hủy diệt
(1973)

Một Tay Em Trổ

Một tay em trổ: Đời xua đuổi
Một tay em trổ: Hận vô bờ
Thế giới ơi, người có thể ngờ
Đó là một tù nhân tám tuổi!
Trên bước đường tù tôi rong ruổi
Tôi gặp hàng ngàn em bé như em!(1971)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Mắt thường chúng ta có thể nhìn thấy bao xa?
Theo nhà dịch tễ học hàng đầu của Thụy Điển, hầu như không có dấu hiệu nào cho thấy miễn dịch cộng đồng đang giúp nước họ chống lại Covid-19
Theo dự báo mới nhất của Hiệp hội Vận tải Hàng không Quốc tế (IATA), đại dịch Covid-19 sẽ gây thiệt hại lớn cho ngành hàng không toàn cầu trong giai đoạn 2020-2021.
Sau khi các hãng dược phẩm Mỹ và Anh lần lượt công bố kết quả thử nghiệm khả quan vaccine phòng Covid-19, Nga cũng tuyên bố sẽ bán vaccine Covid-19 với giá rẻ hơn và đặt mục tiêu sản xuất 1 tỷ liều trong năm 2021
Theo trang Financial Times, Facebook đang lên kế hoạch “lấy lòng” ông Biden bằng các chiến dịch tập trung vào Covid-19 và biến đổi khí hậu.