Hôm nay,  

Lụt Nhà Mới Ra Mặt Chuột

13/11/200800:00:00(Xem: 7986)

Lụt Nhà Mới Ra Mặt Chuột

Quốc Hương – ĐDCND
(www.ddcnd.org)
Tục ngữ Việt Nam có câu: “Cháy nhà mới ra mặt chuột”: ý nói cái xấu, cái ác, hay lũ chuột bọ luôn ẩn nấp, bòn rút, vơ vét, đục khoét kín đáo, nhưng khi có “cháy nhà”, xảy ra sự việc làm xáo trộn trật tự “mờ ám” hiện hành, thì tất cả những cái xấu xa đó sẽ bị phơi bày, lộ rõ bộ mặt của lũ chuột bọ dơ bẩn.
Trận mưa lịch sử vừa qua, nhấn chìm toàn bộ TP Hà Nội mở rộng. Các đường phố trong nội thành Hà Nội biến thành các con sông, thuyền đò tấp nập, người người nhà nhà đều lội… Một cảnh tượng giống như “thành phố nổi”, thật là: “Lụt nhà mới ra mặt chuột”.
Gần đây, đã xuất hiện nhiều Điềm báo về ngày tàn của Chính quyền Cộng sản, thời thế đang đổi thay, lực lượng Dân chủ lớn mạnh và thắng lợi. Càng gần ngày Kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, các Điềm báo càng nhiều, càng rõ. Từ Đền Đô, quê hương của Lý Thái Tổ, các vị Vua Nhà Lý như đang dõi theo “lũ chuột bọ đội lốt Cộng Sản” ở Hà Nội, các Ngài đã bắt bọn chúng phải lộ nguyên hình.
Hà Nội mới mở rộng chưa lâu, chính quyền Hà Nội dự định Tổ chức ngày Đại Lễ 1000 năm Thăng Long thật hoành tráng. Sự thật là “lũ chuột bọ” đã ngặm nhấm, đục khoét cả các công trình tâm linh liên quan đến Nhà Lý, và cái gì phải đến đã đến.
“Lũ chuột bọ” vẫn cố lảng tránh tội lỗi, trách nhiệm, bọn chúng còn tuyên bố: Thiên tai không thể đoán trước, rồi đổ lỗi cho dân mình ỷ lại nhà nước… Vậy hãy xem cái Đảng Cộng sản và cái Nhà nước Cộng sản đã làm “méo mó” đất Thăng Long như thế nào.
Mùa thu năm 1010, cách đây đúng 998 năm, trong Chiếu Dời Đô, đức vua Lý Thái Tổ đã viết::
“Vùng này đất rộng mà bằng phẳng, thế đất cao mà sáng sủa, dân cư không chịu cảnh thống khổ thấp trũng tối tăm, muôn vật hết sức tươi tốt phồn thịnh. Xem khắp nước Việt ta, đó là nơi thắng địa, thực là chỗ tụ hội quan yếu của bốn phương, đúng là nơi thượng đô kinh sư mãi muôn đời...”.
Lời của Ngài không chỉ mãi mãi tạc trong tâm thức con dân Việt, mà còn tạc trong thế phát triển, thế bay lên của đất kinh thành, làm nên niềm kiêu hãnh và khí phách của người Hà Nội.
Thế nhưng đâu rồi cái thần thái ấy, cái trù phú ấy, cái vượng khí ấy"
Những ngày qua, nhìn cảnh vật Hà Nội trông không khác mấy những xứ sở nghèo khổ của một số quốc gia, nơi được mệnh danh là cái “van nồi áp suất” của thế giới. Thậm chí nhìn Hà Nội ở bất cứ góc độ nào, ở bất cứ con phố, khu tập thể, chung cư nào, cũng thấy Hà Nội cũng xấu xí, nhếch nhác, và khốn khổ không kém so với những vùng đất quanh năm bão lũ, quanh năm gió Lào…
Những lời trên được trích dẫn trong bài báo: Ai làm “méo mó” đất Thăng Long" Của tác giả Phạm Viết Đào, đăng trên VietNamNet. Dân ta làm “méo mó” đất Thăng Long ư" Người dân chúng tôi cố gắng sống, cố gắng tồn tại để không bị “méo mó” bởi cái cơ chế “cong queo” này đã khó lắm rồi, đâu dám nghĩ đến việc lớn kia.


Người dân chúng tôi đã “trao gửi” niềm tin, quyền hành cho các vị “quan cách mạng”, và chính các vị đã tự nhận là “đày tớ” của dân. Việc quản lý đô thị, trật tự xây dựng thuộc trách nhiệm của các vị. Nếu Thủ đô Hà Nội xanh, sạch, đẹp, khô, thoáng, thì đó là thành tích của các vị, còn nếu không, các vị phải tự thấy xấu hổ chứ!
Hà Nội so với xưa đã rất xấu, còn khi so với các Thành phố nổi tiếng trên thế giới như Paris, London , Sydney , New York … chẳng khác nào con Vịt đứng cạnh Thiên Nga. Chính quyền Thuộc địa Pháp năm xưa đã quy hoạch và quản lý xây dựng TP Hà Nội, Sài Gòn rất khoa học, chứ không làm “méo mó” như ngày nay.
Theo một chuyên gia: “Trước đây, khi giải quyết vấn đề cốt nền của Hà Nội, người Pháp đã tôn nền lên khoảng 1-1,5m, nên tổng thể nền tự nhiên của khu phố không bị ngập lụt. Khu vực úng ngập hiện nay chủ yếu là bởi việc úng ngập cục bộ từng khu trong đô thị, do hệ thống xử lý thoát nước không được kết nối với quy hoạch chung của toàn thành phố. Trước kia, toàn bộ hệ thống thoát nước Hà Nội do người Pháp xây gồm 1.000 ha và 74 km đường cống, hệ thống thoát nước có tới 3 loại hình: Cống ngầm, cống hở và mương hở, chảy ra 4 con sông và thoát ra sông Hồng…”
Ngày nay, người ta lấp hồ điều hòa để xây chung cư, đường bị đào xới vô tội vạ, cống thoát nước bị tắc bẩn. Theo như lời ông Chủ tịch TP Hà Nội: Cho dù Dự án cải tạo hệ thống thoát nước Hà Nội thi công xong, nếu mưa to vẫn ngập lụt. Hiện nay chỉ còn một trạm bơm Yên Sở điều hoà thoát nước cho toàn TP Hà Nội, nhưng mới xây dựng được công suất khoảng 45-50m3/s, trong khi công suất thiết kế 90m3/s giai đoạn 2 chưa xây dựng.
Vậy là, nếu lại có “Thiên Tai”, mưa trên 500 mm, thì Hà Nội trái tim của cả nước lại chìm trong nước. Và người dân thủ đô chỉ còn biết học cách thích nghi.
Người dân chờ được nghe lời xin lỗi từ phía Chính quyền. Muốn nói giời nói biển, ngụy biện hay đổ lỗi thì rõ ràng, tất cả chúng ta đang làm “méo mó” đất Thăng Long ngàn năm văn hiến. Trận lụt vừa qua là một bài học xót xa, nhưng cần thiết, nhất là đối với các cấp quản lý, lãnh đạo TP Hà Nội nói riêng, với người dân sống ở Hà Nội nói chung...
Sự can thiệp làm “méo mó” đất Thăng Long xưa - Hà Nội nay, có “vuông lại tròn” được hay không, trông chờ ở sự đổi thay chính trị, vào một “Đức Tin Tâm Linh” người Việt. Vận nước đang trung hưng thời Nhà Lý, các Vua Nhà Lý đã hiển linh ở Đền Đô, giáng mưa làm “Lụt nhà ra mặt chuột”.
Ngày Kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, sẽ là ngày kỷ niệm kép; mừng đất nước bước vào kỷ nguyên Dân chủ và Tự do.
Hà Nội, ngày 10-11-2008
Quốc Hương

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi nhận xét về chính trị tại Việt Nam, không những các quan sát viên quốc tế mà ngay cả nhân dân đều băn khoăn trước câu hỏi: dưới chế độ CSVN, cả quân đội lẫn công an đều là những công cụ bảo vệ cho đảng và chế độ, nhưng tại sao thế lực của công an và đại tướng công an Tô Lâm lại hoàn toàn lấn át quân đội như thế?
Có nhiều chỉ dấu Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ đã “lọt vào mắt xanh” Trung Quốc để giữ chức Tổng Bí thư đảng CSVN thay ông Nguyễn Phú Trọng nghỉ hưu. Những tín hiệu khích lệ đã vây quanh ông Huệ, 66 tuổi, sau khi ông hoàn tất chuyến thăm Trung Quốc từ 7 đến 12/04/2024.
“Hủ cộng”, tôi có thể hợm mình tuyên bố, với sự chứng thực của Google, là do tôi khai sinh trong khi mấy lời cảm thán tiếp nối là của Tố Hữu khi nhà thơ này, nhân chuyến thăm viếng Cuba, đã tiện lời mắng Mỹ: “Ô hay, bay vẫn ngu hoài vậy!” Gọi “khai sinh” cho hách chứ, kỳ thực, chỉ đơn thuần là học hỏi, kế thừa: sau “hủ nho”, “hủ tây” thì đến “hủ cộng”. “Hủ nho”, theo Việt Nam Tự Điển của Hội Khai Trí Tiến Đức, là “nhà nho gàn nát”, chỉ giới Nho học cố chấp, từng bị những thành phần duy tân, đặc biệt là nhóm Tự Lực Văn Đoàn, nhạo báng sâu cay vào thập niên 1930. Nếu “hủ nho” phổ biến cả thế kỷ nay rồi thì “hủ tây”, có lẽ, chỉ được mỗi mình cụ Hồ Tá Bang sử dụng trong vòng thân hữu, gia đình. Hồ Tá Bang là một trong những nhà Duy Tân nổi bật vào đầu thế kỷ 20, chủ trương cải cách theo Tây phương nhưng, có lẽ, do không ngửi được bọn mê tín Tây phương nên mới có giọng khinh thường: "Chúng nó trước hủ nho giờ lại hủ tây!" [1]
Mới đấy mà đã 20 năm kể từ khi đảng CSVN cho ra đời Nghị quyết 36 về “Công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài” (26/03/2004-26/03/2024). Nhưng đâu là nguyên nhân chưa có “đoàn kết trong-ngoài” để hòa giải, hòa hợp dân tộc?
Cả Hiến Pháp 2013 và Luật Công An Nhân Dân năm 2018 đều quy định công an nhân dân là lực lượng bảo đảm an toàn cho nhân dân và chống tội phạm. Tại sao trên thực tế nhân dân Việt lại sợ hãi công an CSVN hơn sợ cọp?
Càng gần các Hội nghị Trung ương bàn về vấn đề Nhân sự khóa đảng XIV 2026-2031, nội bộ đảng CSVN đã lộ ra vấn đề đảng viên tiếp tay tuyên truyền chống đảng. Ngoài ra còn có hiện tượng đảng viên, kể cả cấp lãnh đạo chủ chốt đã làm ngơ, quay mặt với những chống phá Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh...
Hí viện Crocus City Hall, cách Kremlin 20 km, hôm 22 tháng O3/2024, đang có buổi trình diển nhạc rock, bị tấn công bằng súng và bom làm chết 143 người tham dự và nhiều người bị thương cho thấy hệ thống an ninh của Poutine bất lực. Trước khi khủng bố xảy ra, tình báo Mỹ đã thông báo nhưng Poutine không tin, trái lại, còn cho là Mỹ kiếm chuyện khiêu khích...
Khi Việt Nam nỗ lực thích ứng với môi trường quốc tế ngày càng cạnh tranh hơn, giới lãnh đạo đất nước đã tự hào về “chính sách ngoại cây giao tre” đa chiều của mình. Được Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), thúc đẩy từ giữa thập niên 2010, ý tưởng là bằng cách cân bằng mối quan hệ của Việt Nam với các cường quốc – không đứng về bên nào, tự chủ và thể hiện sự linh hoạt – nó có thể duy trì sự trung gian và lợi ích của mình, đồng thời tận dụng các cơ hội kinh tế do tình trạng cạnh tranh của các đại cường tạo ra
Cộng sản Việt Nam khoe có tự do tôn giáo ở Việt Nam, nhưng Hoa Kỳ và Thế giới nói “rất hạn chế”, tùy nơi và từng trường hợp. Tình trạng này đã giữ nguyên như thế trong những báo cáo trước đây của cả đôi bên. Nhưng tại sao Hoa Kỳ vẫn liệt Việt Nam vào danh sách phải “theo dõi đặc biệt”...
Đến giữa tháng 3 năm nay, hầu hết chúng ta đều thấy rõ, Donald Trump sẽ là ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng Hòa và Joe Biden là ứng cử viên tổng thống của Democrat. Ngoại trừ vấn đề đột ngột về sức khỏe hoặc tử vong, có lẽ sẽ không có thay đổi ngôi vị của hai ứng cử viên này. Hai lão ông suýt soát tuổi đời, cả hai bộ não đang đà thối hóa, cả hai khả năng quyết định đều đáng nghi ngờ. Hoa Kỳ nổi tiếng là đất nước của những người trẻ, đang phải chọn lựa một trong hai lão ông làm người lãnh đạo, chẳng phải là điều thiếu phù hợp hay sao? Trong lẽ bình thường để bù đắp sức nặng của tuổi tác, con đường đua tranh vào Tòa Bạch Ốc, cần phải có hai vị ứng cử viên phó tổng thống trẻ tuổi, được đa số ủng hộ, vì cơ hội khá lớn phải thay thế tổng thống trong nhiệm kỳ có thể xảy ra. Hơn nữa, sẽ là ứng cử viên tổng thống sau khi lão ông hết thời hạn bốn năm. Vị trí và vai trò của nhân vật phó này sẽ vô cùng quan trọng trong lần tranh cử 2024.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.