Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Người Việt Tại Hải Ngoại Nghĩ Gì Về Bệnh Tiểu Đường?

04/10/200800:00:00(Xem: 12459)

Ăn uống không kiêng khem sẽ tăng bệnh.

BS Thú y Nguyễn Thượng Chánh & Ds Nguyễn Ngọc Lan

Bệnh tiểu đường type II rất phổ biến đối với các sắc dân gốc Á châu và Thái bình Dương. Một số không ít đồng hương Việt Nam lớn tuổi sống tại hải ngoại cũng thường hay bị vướng căn bệnh nầy.

Tháng 7 năm 2000, Bs Dorothy S Mull, Keck School of Medicine Univ of Southern California- Los Angeles, đã thực hiện một cuộc nghiên cứu thăm dò về những suy tư, hiểu biết cũng như các lối chữa trị bệnh tiểu đường của một nhóm 40 bệnh nhân Việt Nam sinh sống tại Nam Cali, gồm có 11 nữ và 29 nam tuổi từ 39 đến 77 tuổi. Tất cả đều mắc phải bệnh tiểu đường type II. Họ đã nhập cư tại Hoa kỳ từ 3 năm đến 26 năm.

Cuộc nghiên cứu thăm dò nói trên được thực hiện phần lớn tại một clinic Việt Nam thuộc Quận Cam với 36 bệnh nhân, 2 bệnh nhân được phỏng vấn tại bệnh viện, và 2 người khác tại nhà họ.

Khu vực thực hiện cuộc phỏng vấn được xem như vùng bình dân có lợi tức thu nhập thấp.

Nhóm của Bs Dorothy S Mull cũng có phỏng vấn 5 bác sĩ, 2 y tá và 1 thầy thuốc thiên nhiên (herbalist), tất cả đều là người Việt Nam...

Riêng thầy thuốc thiên nhiên thì tỏ ra rất dè dặt và kín miệng. Thầy cho biết các thuốc bán để trị tiểu đường là thuốc nhập từ Trung Quốc. Thầy không cho biết tên thuốc là gì, nhưng chỉ nói các món thuốc đó có công dụng làm cho mát cơ thể mà thôi.Phúc trình của Bs Dorothy S Mull có đưa ra nhận xét là sự hiểu biết tối thiểu về triệu chứng của bệnh tiểu đường, chẳng hạn như sự khát nước (thirst) còn rất yếu kém ở phần đông các bệnh nhân được phỏng vấn.

Nói chung, kiến thức về nguyên nhân và lối chữa trị thường bị uốn nắn và chịu ảnh hưởng theo khuôn mẫu của nền văn hóa Việt Nam (culturally shaped).

Bệnh nhân thường hay ngưng uống thuốc Tây khi dùng thuốc thiên nhiên... ¼ số bệnh nhân đã tự động giảm liều thuốc trị tiểu đường của mình mỗi khi cảm thấy cơ thể mất quân bình (out of balance) chẳng hạn như khi bị khó chịu hay chóng mặt...  2/3 số bệnh nhân khác đã sử dụng thuốc nam và thuốc thiên nhiên để chữa bệnh tiểu đường của họ.

Trước đó, một cuộc thăm dò khác bằng điện thoại cũng đã được thực hiện trên một nhóm 426 người Việt Nam sinh sống tại Houston,Tx.

Kết quả cho biết có đến 60% bệnh nhân không thể xác định được một dấu hiệu nào của bệnh tiểu đường cả.

Một đốc tờ VN (primary care) ở San Jose, Bắc Cali đã cho biết là hết nửa số bệnh nhân Việt Nam của ông ta đều mắc bệnh tiểu đường.

Một chế độ dinh dưỡng quá cao nhiệt năng (higher calorie diet), nói theo kiểu người mình là bơ sữa hơi nhiều, đớp hít hơi kỹ, lối sống quá nhàn rỗi, tà tà, ít chịu vận động (more sedentary lifestyle) sẽ đưa đến tình trạng béo phì (obesity).

Đây là yếu tố nguy cơ (risk factor) dẫn đến bệnh tiểu đường của người Việt Nam tại Hoa Kỳ.

***

Sau đây là tóm lược các câu trả lời liên quan đến bệnh tiểu đường của nhóm đồng hương nói trên.

Chúng ta không đánh giá các hiểu biết của họ là đúng hay sai về mặt khoa học, nhưng chỉ xem đó là một phản ảnh chân thật về những suy nghĩ và cách hành sự của một nhóm nhỏ đồng hương khi họ chẳng may mắc phải căn bệnh quá...ngọt ngào nầy.Các bệnh nhân nói gì về nguyên nhân của bệnh tiểu đường"

*-Tinh thần căng thẳng (stress) sau một biến cố quan trọng xảy ra trong gia đình như tang chế, hay cho chính cá nhân họ, do sự thay đổi đột ngột môi trường sống, stress trong đời sống hằng ngày tại quê hương mới, lo cho tương lai sự nghiệp của mình, lo cho cuộc sống vợ chồng, lo cho con cái không còn dạy dỗ được nữa, rắc rối trong gia đình, và lo sợ đủ thứ chuyện trên trời dưới đất nữa.

*-Họ nói bị bệnh tiểu đường không bao lâu sau khi người em chết vì ung thư máu leukemia.

*-Họ nói có người bạn của họ dính bệnh tiểu đường chỉ ít ngày sau khi anh ta bị (lay off) mất việc làm.

*-Họ cho biết từ trước tới giờ họ không bao giờ có tiểu đường nhưng khi mức đường của họ lên đến 550 (") thì  bác sĩ bắt họ phải chích insulin ngay lập tức.

*- Bệnh thường xảy ra cho những người vừa mới định cư, ít thấy xảy ra khi họ còn ở bên nhà.

*-Sống bên Mỹ mình dễ mắc tiểu đường vì bị hỏa vọng, người ta ít đổ mồ hôi hơn bên Việt Nam mình. Vì chính nhờ sự đổ mồ hôi mà chất độc và sức nóng được đem ra khỏi người, nhờ vậy tránh làm tổn hại đến các bộ phận sung yếu. Bởi lý do nầy cho nên người mình bị tiểu đường rất nhiều ở Mỹ.

Họ làm gì khi bị biết mình bị bệnh tiểu đường"

*-Khi biết mình bị tiểu đường, họ bắt đầu đi tìm thuốc thiên nhiên, thuốc Vườn, thuốc Nam, thuốc Bắc để uống vì họ nghĩ rằng các loại thuốc nầy an toàn hơn thuốc Tây do bác sĩ kê toa.

*-Theo họ thì thuốc thiên nhiên và thuốc Bắc có tính mát, không có phản ứng phụ (side effects) và giúp các chức năng của cơ thể được quân bình, sức khỏe mau phục hồi trở lại. Họ nghĩ rằng thiên nhiên là vô hại. Thuốc lá cây mua tại tiệm thuốc thiên nhiên là thuốc nhập từ Trung Quốc. Người bán không có nói tên thuốc là gì nhưng biểu về nấu với 3 tách nước còn lại 1 tách thì uống. Giá mua khá đắt lối 35$-70$ cho một tuần trị liệu.

*-Thuốc Tây thì chứa rất nhiều hóa chất mạnh, nóng, và có nhiều phản ứng phụ không tốt. Nếu càng sử dụng liều cao thì phản ứng phụ càng dễ xảy ra.

*-Thuốc Vườn do bạn bè chỉ, người quen mách bảo, thấy quảng cáo hoặc nghe đồn từ người nầy người nọ, v.v...Trong nhóm nầy có ba món thường được sử dụng nhiều nhất: Đó là trà khổ qua (momordica charantia), khổ qua nấu hoặc khổ qua tươi xay sinh tố; uống nước lá ổi phơi khô (psidium guayava); mủ cây chuối hột (banana tree sap musa velutina)... Các thuốc nầy đều có tính hạ đường huyết. Thuốc thường được họ mua từ Việt Nam cho chắc ăn.

Nếu sau một thời gian mà bệnh trạng không thuyên giảm thì họ mới chịu  nghĩ đến việc đi khám bác sĩ Việt Nam để được kê toa thuốc Tây.

Họ thường chuộng các bác sĩ Việt Nam gần nơi họ trú ngụ, và phải là bác sĩ đã tốt nghiệp bên nhà trước 75 vì họ nghĩ rằng những bác sĩ nầy hiểu rõ hoàn cảnh và dễ cảm thông với bệnh nhân hơn những lớp bác sĩ trẻ sau nầy được đào tạo tại Hoa Kỳ. Vấn đề ngôn ngữ cũng là một lý do chính để họ tìm đến bác sĩ đồng hương tị nạn. Tuy vậy, họ cho biết ít khi có thể hỏi bác sĩ một cách tường tận được. Bác sĩ có vẻ...gấp gáp lắm, vì còn phải lo khám các bệnh nhân khác đang ngồi chờ bên ngoài. Mấy ông đốc tờ ít khi nào có đủ thời giờ để cắt nghĩa, và cho conseil cặn kẽ để bệnh nhân hiểu rõ thêm về bệnh tiểu đường.

*-Có trường hợp một phụ nữ lớn tuổi bị bệnh tiểu đường, nhưng vẫn thờ ơ ở nhà tự trị lấy bằng các loại trà và thuốc thiên nhiên trị tiểu đường như bà thấy quảng cáo trong báo...Bà ta trả lời rằng tuy biết mình bị bệnh, nhưng không muốn làm phiền hà nhờ cậy đến các con cháu nên cứ tiếp tục uống trà, và đồng thời cầu nguyện Trời Phật cho hết bệnh.

Thái độ của bệnh nhân khi bác sĩ bảo họ cần phải chích insulin

Bác sĩ thường gặp nhiều sự chống đối khó khăn và thối thác từ phía bệnh nhân lớn tuổi, khi bảo họ cần phải chích insulin vì thuốc uống cho thấy không còn hiệu quả để làm giảm đường huyết nữa.

Tâm lý chung của bệnh nhân Việt Nam là họ rất sợ vấn đề nầy.

Họ nghĩ rằng, hễ chích insulin có nghĩa là bệnh của họ đang trong giai đoạn mãn tính, đã quá nặng, và họ sắp chết đến nơi rồi. Họ nói có người đã bị mù mắt sau khi chích insulin. Họ sợ đau vì kim chích. Đối với họ, insulin  là loại thuốc nóng. Nó sẽ làm cơ thể mất quân bình và gây ra mù lòa. Hễ dính với insulin rồi là phải chích hoài suốt đời, và liều lượng cứ phải tăng lên mãi mãi.

Họ chỉ chích insulin khi đường huyết lên rất cao như 300mg/dL hay 16,6mmol/L. Dược sĩ làm việc tại clinic nói trên cho biết là có lối 30% bệnh nhân tiểu đường đã đem trả lại pharmacy phân nửa số insulin không sử dụng của tháng.

Thái dộ của họ về vấn đề ăn uống

*-Họ nghỉ cần phải cắt giảm số lượng đường đang sử dụng, nhưng than ôi họ nói sao khó quá vì mình thường có thói quen uống cà phê thật là ngọt.

*-Đa số đều tránh sự tiêu thụ thái quá đường và chất béo.

*-Có bệnh nhân cho rằng, những vấn đề kể trên đều do thói quen ăn uống của người mình như thường thích xài quá nhiều sữa đặc có đường, như sữa ông thọ chẳng hạn để pha vào cà phê, và mỗi khi đi tiệc cưới là dịp họ ăn bánh ngọt thả giàn để lấy vốn.

*-Họ thường chuyển qua việc ăn gạo Ấn độ vì nghe đâu loại gạo nầy chứa ít tinh bột. Họ cũng cho biết là tại Mỹ người mình ăn gạo nầy thường hơn lúc họ còn ở bên nhà.

*-Họ bớt ăn cơm lại, thay vì 2 chén nay thì chỉ ăn một chén cho mỗi bữa cơm mà thôi.

*-Cũng có người thay thế cơm bằng bún, phở (rice noodle) vì nghĩ rằng bún chứa nhiều nước và ít tinh bột.

Kết luận

Chúng tôi cũng thường hay nghe những điều tương tợ từ phía những bạn bè quen biết,và từ bà con bị tiểu đường hiện đang sống tại Canada. Các người nầy cho biết lúc đầu họ cũng sử dụng thuốc thiên nhiên nhưng họ chỉ thấy đỡ đỡ vậy thôi chớ không khá hơn được.

Cuối cùng rồi vẫn phải đi bác sĩ và uống thuốc Tây cho đến ngày hôm nay. Có nhiều khách hàng là bệnh nhân tiểu đường, cả Tây lẫn Việt đã lấy thuốc tại pharmacie từ 15-20 năm nay và họ vẫn còn sống phây phây ra đó.

Về vấn đề sử dụng thuốc thiên nhiên, không phải chỉ có riêng người Việt Nam mình thôi đâu. Trên 70% dân Canadian cũng xài thuốc thiên nhiên nhằm một mục đích nào đó.

Qua một cuộc điều tra thăm dò trên 502 người bị tiểu đường tại Canada, thì hết 2/3 số bệnh nhân nói trên cũng đã từng sử dụng một loại thuốc thiên nhiên nào đó hầu hy vọng có thể kiểm soát đường huyết hiệu quả hơn.
http://www.yduocngaynay.com/5-5NgTChanh_HaDuongHuyet_ThuocThienNhien.htm

Ngày nay, bệnh tiểu đường thường được thiên hạ bàn đến nhiều nhấtTheo một số thầy thuốc thiên nhiên và Đông y, thì họ quả quyết rằng bệnh tiểu đường type II có thể trị dứt được. Nếu đúng vậy, chúng ta tự hỏi tại sao số người bị tiểu đường tại Trung Quốc và tại Việt Nam (những quốc gia rất mạnh về thuốc Bắc & thuốc thiên nhiên) không có giảm đi chút nào hết, nhưng ngược lại càng ngày càng có khuynh hướng gia tăng thêm lên mãi vậy"

Trên 5% dân số Trung Quốc tuổi từ 35 đến 74 bị bệnh tiểu đường. Hơn 3 triệu người Việt Nam (4% dân số) mắc bệnh đái tháo đường

Cho đến hôm nay thì phíaTây y vẫn khẳng định là bệnh tiểu đường không thể nào trị dứt được. Bệnh chỉ có thể được kiểm soát (control), nghĩa là giữ đường huyết ở một mức có thể chấp nhận được mà thôi, bằng cách theo đuổi một nếp sống lành mạnh như kiêng ăn, vận động, tập thể dục, giảm cân, bỏ thuốc lá, và mỗi ngày phải uống các loại thuốc Tây hạ đường huyết hoặc chích insulin suốt đời.

Hy vọng trong 10 năm nữa khi kỹ thuật trị liệu tiểu đường bằng tế bào gốc (stem cell) được hoàn chỉnh hơn, lúc đó chúng ta mới biết là bệnh tiểu đường có thể trị dứt được hay không!.

Thôi bây giờ bạn cứ vui sống, chớ bận tâm làm chi với bệnh tiểu đường, nhớ đừng quên đo đường huyết mỗi ngày và uống đều đặn thuốc Metformin nhé!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Không có cách nào để bọc đường tin này: Một nửa người Mỹ lớn tuổi sẽ béo phì rất nghiêm trọng trong vòng hơn 12 năm nữa, theo một phúc trình mới tiên đoán.
Thường thường phải có thời gian trung bình là từ ba tới sáu tháng để một móng mọc ra từ gốc tới đầu của móng.Hướng mọc của móng được một lớp da mỏng mọc theo chiều cong ở đáy của móng. Miễn là nơi này của móng không bị tiêu hủy, các thương tích của móng có khuynh hướng kích thích sự tăng trưởng cho tới khi nó lành trở lại.
Theo Thiền sư Munindra (1915- 2003), tỉnh thức không phải là điều huyền bí nhưng đó là một một trạng thái bình thường mà chúng ta ai cững có thể thực hiện được bất cứ lúc nào hết. Nên hành thiền trong mọi hoàn cảnh và cho mọi sự việc: lúc ăn, lúc uống, lúc thay quần áo, lúc thấy, lúc nghe, lúc ngửi, lúc nếm, lúc sờ mó, lúc suy nghĩ…
Vị bác sĩ có ảnh hưởng y học trong suốt thế kỷ thứ 15 được sinh ra tại một thị trấn trước đây thuộc Hy Lạp Pergamum (ngày nay là Bergama, Thổ Nhĩ Kỳ) vào khoảng 129 AD. Claudius Galenus hoặc Galen là một thần đồng, viết ba cuốn sách lúc mới 13 tuổi. Sau khi đã hoàn tất toán học, canh nông, thiên văn học, và triết học, anh ta trở lại học y khoa và, trong 12 năm (thời đó học quá lâu) tại thành phố của mình và tại Smyrna, Corinth và quan trọng hơn, tại Alexandria.
“Năm 2008, thế giới có 115 nước trồng lúa và sản xuất khoảng gần 700 triệu tấn thóc mỗi năm…Lúa gạo là thức ăn căn bản của 36 quốc gia và cung cấp từ 20 đến 70% nguồn năng lượng quan trọng cho hơn phân nửa dân thế giới, đặc biệt tại nhiều nước Á Châu…“…Hiện nay lúa gạo ngày càng trở nên phổ biến sâu rộng ở các lục địa khác, như châu Mỹ, Trung Đông và nhất là châu Phi, vì loại thực phẩm này được xem như thức ăn bổ dưỡng lành mạnh cho sức khỏe và thích hợp cho đa dạng hóa thức ăn hàng ngày…” (Trần V. Đạt Ph.D)
Mỗi ngày ta hít thở khoảng 18,925 lít không khí. Thở có hai nhiệm vụ: Thứ nhất là nó cung cấp cho cơ thể dưỡng khí cần để đốt thực phẩm và cho dưỡng khí. Thứ hai là nó thải ra thán khí là chất không cần của đời sống. Dưỡng khí là chất hơi chiếm khoảng 20 phần trăm không khí mà ta hít vào phổi. Không khí thở ra chứa nhiều thán khí. Mặc dù thở là không tự chủ, tuy nhiên ta có thể du di nó một phần nào. Thí dụ ta có thể lấy hơi thật lớn trước khi lặn ở dưới nước.Ta cũng có thể ngưng thở nhưng đừng ngưng lâu quá; phản ứng không tự chủ bắt con người thở quá mạnh khiến ta không thể tự tử bằng cách ngưng thở.
Trong đời sống hằng ngày, cho để nhận là một chuyện rất bình thường trong mọi sự trao đổi lẫn nhau. Tôi trả tiền, tôi nhận món hàng. Vậy, cho để nhận là một quy luật tự nhiên hay còn là một nguyên tắc đạo đức? Đó là một hành động tự nguyện, bất vụ lợi, xuất phát từ lòng thương người?
Hoa Kỳ mất đi một cây cổ thụ quý giá có một trăm năm với hai ngày lẻ tuổi thọ.Trước sự ra đi này, đích thân vị nguyên thủ quốc gia cũng phải lên tiếng tỏ ý nuối tiếc là người Mỹ mới mất một bảo vật hiếm có. Đó là tài tử Bob Hope mà nhân dân Hoa Kỳ coi như một nhà ái quốc, một diễn viên hài tuyệt hảo, một người mang niềm vui tới cho mọi người.
Cách nay 100 năm, Émile Coué (1857-1926) một nhà tâm lý học và đồng thời cũng là một dược sĩ Pháp đã đề xướng ra phương pháp tư tưởng tích cực (pensée positive) để cải thiện sức khỏe. Đây là một phương pháp đơn giản và rất dễ thực hiện. Theo nhiều người cho biết nó tỏ ra rất hiệu nghiệm.
Theo truyền thông Hoa kỳ, ông Trump đang được chữa trị với nhiều thứ thuốc cho bệnh COVID-19. Ba thuốc trong danh sách hôm nay 2 tháng 10, 2020 là Regeneron, famotidine, và aspirin. Chúng tôi xin lược sơ một cách tổng quát lý do mà ba thứ thuốc này được bác sĩ dùng cho ông Trump.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.