Hôm nay,  

Giải Oscar: Dù Sai Hay Trúng Cũng Là Dư

25/02/200800:00:00(Xem: 7513)

...Sự phù du đáng theo dõi…

"Bạn ơi, hãy nên biết là trong cống rãnh của thế giới phù du này, phần lớn rác rưởi là những đóa hoa rơi".

Hình như Miyamoto Musashi (Cung Bản Vũ Tàng) đã viết như vậy cách đây hơn ba trăm năm. Lời khuyên của tay đệ nhất kiếm sĩ kiêm nghệ sĩ Nhật Bản có thể là phương châm của Hollywood sau cái đêm hào nhoáng nhất của nghệ thuật điện ảnh: sau đêm trao giải Oscar hàng năm.

Sau đêm trao giải, khi tấm thảm đỏ được cuốn lại, và ánh dương soi sáng mặt trái của đêm trước, những người thu dọn quảng trường và hội trường Kodak Theatre sẽ cảm kích nếu nhặt được trong những cánh hoa rơi một lời khuyên đẹp như vậy. Với họ, rác rưởi phải quét chính là sự lộng lẫy của đêm trước.

Với chúng ta, hoa thơm đã hoàn thành phần vụ của kiếp hoa, rồi có thành rác cũng thấy vui! Vì nói cho cùng, có gì mà không thành cát bụi"

Năm nay, Hoa Kỳ tổ chức lễ trao giải thứ 80 của sinh hoạt điện ảnh long trọng nhất của nước Mỹ - và thực tế là của cả thế giới.

Tám mươi năm mà năm nào cũng trẻ thêm, trẻ mãi, với nhiều nét sáng tạo mới. Nếu có tổ chức loại sinh hoạt hàng năm như thế ta mới thông cảm với nỗi khó khăn của việc tổ chức: sự nhàm chán đi cùng những háo hức trông đợi của khán giả là hai yếu tố dễ gây thất vọng. Huồng hồ là năm nay, Hollywood bị kéo xuống đời thường với vụ đình công của nghiệp đoàn những người viết cho điện ảnh.

Vụ đình công kịp thời chấm dứt khiến các nghệ sĩ và ban tổ chức có thể bớt được một mối lo. Mối lo kế tiếp sẽ xảy ra 10 hôm sau.

Lần này, Hollywood không chỉ bị kéo xuống đời thường mà còn lôi nhau ra trước vành móng ngựa. Nôm na là ra toà!

Chỉ vì, mùng năm tháng tới, Anthony Pellicano sẽ ra tòa cùng bốn tòng phạm.

Người yêu thích điện ảnh mà không biết Anthony Pellicano là ai thì chẳng nên tuyệt vọng. Anh ta không đóng phim nhưng có thể là nhân vật tiểu thuyết của Raymond Chandler hay Mickey Spillane trong loại truyện đen về xã hội thượng lưu, về sân khấu điện ảnh, về Hollywood.

Anthony Pellicano là một tay thám tử tư của các khách hàng hạng sang, của những nhân vật đã dựng lên sự hào nhoáng Hollywood. Khách hàng của anh là những người không phải người thường, mà là Tom Cruise, John Travolta hay Michael Jackson, và hàng loạt những nhà sản xuất phim ảnh hay luật sư triệu phú của Hollywood.

Nhưng Pellicano bị truy tố ra toà vì cũng là tay đào xới đời tư của khách hàng trong mục tiêu bất chính. Như để bắt chẹt nhau trong các vụ mặc cả về phim ảnh, hoặc để tống tiền, tống tình và tống nhiều người xuống cống rãnh, nơi dật dờ của những đóa hoa rơi.

Chuyện một tay thám tử bất lương bị truy tố có thể chỉ là một truyện vặt. Ở đây, chuyện không vặt mà thành truyện lớn vì trong mọi phiên toà đều phải có nhân chứng. Và trong vụ này, danh sách nhân chứng lên tới hơn hai trăm. Trong số đó, có người đã từng giới thiệu giải Oscar như Chris Rock, hoặc đang hồi sinh nhân vật Rambo là Sylvester Stallone. Có luật sư lừng danh Hollywood là Bert Fields, người có thân chủ lẫy lừng như Dustin Hoffman, Warren Beatty, Tom Cruise hay đạo diễn James Cameron, chưa nói tới ban Beattles! Ngoài các nghệ sĩ điện ảnh, thành phần nhân chứng còn có những nhà sản xuất, các ông bầu, những tay phù thủy đích thực của các con rối trước ống kính!

Sau đêm Oscar, tòa Đại hình Los Angeles sẽ là một sân khấu lớn.

Công lý muốn truy tố Anthony Pellicano mà bất kể tới quy luật "dứt dây động rừng" và sẽ kéo lên cánh gà của hậu trường, để xem là ai đã thuê ai nghe lén ai, đã cho thu lén nhà nào, trong mục tiêu gì.

Như nhân vật Rambo trong phim, Sylvester Stallone hứa hẹn: sẽ đi tới cùng. Tài tử vai u thịt bắp này bị Pellicano lén đặt máy ghi âm trong điện thoại vào đầu năm 2002 khi đang có một vụ kiện cáo về đầu tư lỗ vốn!

Chỉ mong rằng, mong thôi, Thống đốc Arnold Schwarzenegger của California không bị lôi vào trong cuộc! Ông tạm biệt điện ảnh từ gần năm năm về trước, may ra sẽ tai qua nạn khỏi. Nhưng biết đâu chừng…

Y như Sylvester Stallone, Armold ủng hộ Nghị sĩ McCain trong cuộc tranh cử tổng thống kỳ này và ta không nên coi thường sự sáng tạo của báo chí và Hollywwod khi muốn cho nổ lớn một chuyện vu vơ. Để bán báo, bán phim hay để tấn công những đối thủ chính trị.

Thành thử, sau giải Oscar cuộc vui vẫn chưa dứt!

Nhân đây, có nói thêm không thừa, rằng chúng ta thưởng thức một tác phẩm điện ảnh chủ yếu là để giải trí. Nếu được thêm một vài suy tư có lợi cho đời sống thì coi như có lời. Nhưng ít khi mình quan tâm tới lập trường chính trị của các nghệ sĩ.

Những người Mỹ bình thường và văn minh ít khi hỏi người khác là bạn bầu cho ai. Những người Mỹ nổi tiếng trên sân khấu thì khác: nhiều người muốn chúng ta đi bầu theo quan điểm của họ! Vì là thần tượng trên màn ảnh họ tưởng mình là thần tượng trong đời sống nên nhiều khi hành hạ khán giả không ít khi dùng diễn đàn Hollywood để phát biểu tinh tinh, nhiều khi là ngớ ngẩn, đôi khi là vô lễ.

Thà là giải nghệ và đi làm thầy bàn hay bỉnh bút đi! Thấy nhau ngay!

Phiên toà của Anthony Pellicano có khi sẽ khiến nhiều người trong số đó bớt dần sự chủ quan để nhìn vào thế giới tầm thường của họ.

Sau cùng, nói tới giải Oscar mà không nói tới những nghệ sĩ hay tác phẩm được giải thì cũng kỳ! Nhưng bài này được viết khi tác giả đã lên đường - và sẽ hụt xem lễ trao giải ngày 24 này. Tuy nhiên, có ai cấm mình dự đoán đâu"

Năm nay, nam diễn viên xuất sắc nhất chỉ có thể là Daniel Day-Lewis (xin chia buồn với Tommy Lee Jones và - rất ít - với George Clooney, diễn viên không đáng được tuyển).

Nữ diễn viên xuất sắc nhất là ai, khi bước ra phi trường người viết vẫn phân vân.

Về tài thì Marion Cotillard phải trúng giải với vai Édith Piaf trong phim La Vie En Rose. Nhưng về thế thì Julie Christie còn hy vọng giật thêm một giải nữa ở tuổi 66. Cotillar xứng đáng hơn vì vai người phụ nữ bị bệnh lú lẫn trong phim Away from Her của Julie Christie thật ra dễ đóng hơn vai Piaf qua nhiều thời đại. Nhưng nhìn Julie thì ai chẳng mềm lòng!

Về phim hay nhất trong năm thì người viết xin chào thua. Đã có dịp coi hết đâu mà nói nhảm! Xin hẹn năm tới vậy…

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 09/05/2024, đảng CSVN tung ra 5 “điều răn” mới quy định tiêu chuẩn gọi là “chuẩn mực đạo đức cách mạng cho cán bộ, đảng viên trong giai đoạn mới”, nhưng liệu có dậy được ai không? Tất cả 5 Điều chứa đựng những tiêu chuẩn đã có từ lâu, nhưng thất bại vì những chứng hư tật xấu trong đảng vẫn tồn tại, đứng đầu là tham nhũng, tiêu cực và chủ nghĩa cá nhân, lợi ích nhóm...
Trong thời gian gần đây, thế giới đã chứng kiến cuộc khủng hoảng lãnh đạo chưa từng thấy ở Việt Nam kể từ ngày quốc gia Á châu này nằm trong tay thống trị của đảng Cộng Sản gần một nửa thế kỷ. Tính từ tháng Năm, 2022 đã có hai chủ tịch nước, hai phó thủ tướng, một trưởng ban kinh tế trung ương, chủ tịch quốc hội, và một thường trực ban bí thư kiêm trưởng ban tổ chức trung ương bị cách chức vì chiến dịch chống tham nhũng. Bộ Chính Trị Khóa 13 cũng bị mất năm ủy viên hiện chỉ còn 13 người. Nhiều nhà quan sát chính trị tự hỏi đã đến lúc Việt Nam chuyển biến thành một nước dân chủ hay chưa? Kinh nghiệm những nước cộng sản Trung Âu và Đông Âu đã trải nghiệm qua tiến trình này khoảng bốn thập niên về trước có giúp gì cho Việt Nam ngày nay được không? Đây cũng là chủ đề của bài báo này
Dù sống cùng thời nhưng khác nơi nên tôi không gặp Nguyễn Tất Thành lần nào ráo. Giao lưu, tương tác, chit chat … (qua không gian mạng) cũng không luôn. Bởi vậy, tôi chỉ đoán già/đoán non rằng con đường học vấn của ổng không dài và (dường như) cũng không được suôn sẻ gì cho lắm.
Trong lúc đảng chuẩn bị các kỳ họp Trung ương để tìm nhân sự cho khóa đảng XIV thì rộ lên tuyên truyền về “dân chủ Xã hội Chủ nghĩa” ở Việt Nam. Đảng nói văng mạng rằng: “Đặc trưng của dân chủ xã hội chủ nghĩa là quyền dân chủ của công dân không ngừng được mở rộng trong tất cả các lĩnh vực hoạt động của nhà nước, của xã hội mà cơ bản nhất là dân chủ về kinh tế.” Nhưng thực tế không phải như vậy. Tất cả mọi quyết định điều hành việc nước phải “do đảng, vì đảng và của đảng”.
Một cuộc tranh giành quyền lực kéo dài được ngụy trang bằng một chiến dịch chống tham nhũng rộng rãi hơn đã dẫn tới việc bất ngờ sa thải Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng, và chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ. Kết quả của cuộc đấu tranh này sẽ khiến những người vẫn còn hy vọng rằng Việt Nam có thể tham gia một "Liên minh chống Trung Quốc" phải suy nghĩ lại. Mặc dù cuộc tranh giành quyền lực này không liên quan đến chính sách đối ngoại nhưng nó sẽ khiến Việt Nam gần gũi hơn với Trung Quốc và xa rời phương Tây.
Những năm gần đây, chúng ta thường thấy trên mạng xã hội, nhiều trường hợp rơi nước mắt trong giới lao động tại Việt Nam, khi những người dân nghèo vướng phải căn bệnh ung thư hiểm nghèo, không có bảo hiểm y tế hay tiền bạc để chữa trị, chiến đấu chiếu lệ với tử thần, qua đời trong cảnh thương tâm. Hầu như căn bệnh ung thư lan tỏa khắp nơi, nhất là vây hãm giới lao động trong các xóm nghèo...
30.04.2024 lọt ra tin kêu cứu từ trại giam số 6 tỉnh Nghệ An nên thời gian lúc này phải dành cho việc khẩn cấp là viết thư báo động cho các tổ chức bảo vệ Nhân quyền quốc tế và các tòa đại sứ tại Hà Nội, nhờ can thiệp về vấn đề một số tù nhân lương tâm đang bị nhốt tại Việt Nam trong những phòng giam chật hẹp...
Lý do Việt Nam còn chậm tiến và lạc hậu hơn các nước láng giềng vì đảng CSVN chỉ muốn chỉ huy trí thức, thay vì hợp tác chân thành trong dân chủ và tự do...
Với sự miễn nhiệm ba nhân vật ở vị trí lãnh đạo quốc gia như Chủ tịch nước và Chủ tịch Quốc hội của Việt Nam chỉ trong vòng một năm từ năm 2023 đến năm 2024 vì lý do ba nhân vật đó thiếu liêm chính đã dẫn đưa người ta có cái nhìn về viễn ảnh trước mắt là sự khủng hoảng cơ cấu và sự bất ổn kinh tế làm cho giới đầu tư nước ngoài e dè, thận trọng, và chuyển hướng đầu tư sang các quốc gia khác...
Mỗi khi tai qua nạn khỏi hay gặp một điều lành, chúng ta đều nhắc tới chữ Phúc Đức: “Nhờ phúc ông bà nên tôi vừa thoát nạn.” “Nhờ phúc nhà nên cháu vừa thi đỗ.” “Cầu phúc tổ tiên cho được mẹ tròn con vuông.”...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.