Hôm nay,  

Ba Thế Hệ, 50 Năm Cay Đắng. Chớp Mắt 2 Tuần Lễ, Đoàn Tụ

03/09/200700:00:00(Xem: 3737)

ƯỚC MƠ  ĐÃ TỚI…

Nhà báo Nguyễn Xuân Nghĩa, trưởng ban tuyển chọn Viết Về Nước Mỹ, giới thiệu giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2007, Anne Khánh Vân với bài viết “Duyên Nợ với Nước Mỹ”: Trong câu chuyện này có thêm câu chuyện khác và trong  giải thưởng này có thêm giải thưởng khác.” Giấc mơ nước Mỹ lỡ dở hơn  50 năm của 3 thế hệ được hoàn tất chỉ trong 2 tuần lễ. Hình: Đoàn tụ trên đất Mỹ, Khánh Vân và ba má là ông bà Đỗ Huy Liệu thăm trụ sở Việt Báo đúng lúc khai mạc phòng triển lãm hội họa Thiếu Nhi và cùng dự họp mặt  Viết Về Nước Mỹ 26-8-2007.

*

Một ước mơ thôi đã nung nấu cả ba thế hệ. Bà nội mất đột ngột tại phòng cấp hộ chiếu ở Sài Gòn năm 1989, họ nghẹn ngào nuối tiếc nhìn ước mơ trôi tuột đi. Thế hệ thứ ba - Anne Khánh Vân trầy trật lắm mới rời được Việt Nam sang Pháp du học. Sau khi tốt nghiệp, thành côn dân rồi thành công chức Pháp, cuối cùng Khánh Vân cũng  đã với được ước mơ, tới đất Mỹ năm 2002.

Vào những ngày cuối tháng Tám 2007, thế hệ thứ hai - ông Đỗ Huy Liệu và bà Nguyễn Thị Huỳnh, ba mẹ của Khánh Vân cũng đã đạt được ước mơ, giấc mộng mà họ từng khao khát.

* Những Đoạn Đường Gian Nan

Ba của Khánh Vân kể lại, Mỹ quốc là mỹ từ mà ông mơ tưởng từ lúc mới lên 6 tuổi, sẽ được đặt chân tới. Những năm đầu thập niên 1960, gia đình ông ở Cống Bà Xếp, quận 3, Sài Gòn. Nhà nghèo, không nuôi nổi 5 con nhỏ khi chồng bạo bệnh mất sớm, bà mẹ thân sinh ông nghe người hàng xóm hướng dẫn, gửi tấm ảnh chụp đàn con nhỏ dại gồm 2 trai, 3 gái cho Hội Cha Mẹ Nuôi Quốc Tế để xin được giúp đỡ. Không ngờ, chỉ có cậu bé 6 tuổi Đỗ Huy Liệu lọt vào mắt xanh của hai ông bà người    Mỹ.

Ông Liệu vẫn còn nhớ hình ảnh của bà mẹ nuôi từ Virginia bay sang Sài Gòn gặp ông lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất. Người phụ nữ có vóc dáng mập mạp và khuôn mặt phúc hậu, vuốt tóc ông, dặn ông rán học giỏi. Mỗi lần nhận được giấy khen, ông gửi cho Hội Cha Mẹ Nuôi để nhờ chuyển tới cha mẹ nuôi. Bà liền gửi tiền, quà…về cho chú bé Liệu. Ông Liệu nhớ như in, đó là những thùng quà đựng đầy sách, tập vở, bút viết…ddắt tiền mà những cậu bé nghèo như ông không bao giờ mơ tới nổi. Ông vẫn còn xúc động khi nói về người mẹ nuôi ở Mỹ: "Nếu không nhờ sự giúp đỡ của ông bà ấy, chắc tôi đã thất học rồi… Lúc đó trong đầu tôi luôn nghĩ, tại sao người Mỹ ấy tốt với mình quá. Tôi nuôi hy vọng sẽ được tới Mỹ để thăm và đền ơn ông bà, bất chấp nước Mỹ xa xôi tới đâu…"

Thế nhưng hơn 50 năm trôi qua, giờ đây ông Liệu ngậm ngùi nhìn lại, con đường tới nước Mỹ quả là gian nan. Ông cũng hiểu rằng, có không ít người đánh đổi cả sinh mạng cũng không đạt được ước mơ. Còn ông, ít nhất 5 lần, ước mơ ấy trôi tuột khỏi tầm tay. Có lúc ông cầm chắc tới 99,99%, vậy mà rồi giấc mơ cũng hóa thành tro bụi.

Ông kể: "Lần đầu tiên vào năm 1975, khi ấy tôi là lính Không Quân, không nỡ ra đi một mình mà bỏ lại gia đình…. Và lần cuối cùng vào năm 1989, đó là cơ hội lớn được tới Mỹ nhờ chị tôi bảo lãnh mẹ và gia đình tôi. Chúng tôi làm thủ tục, chỉ còn chờ lấy hộ chiếu để lên máy bay. Nhưng má tôi chết đột ngột tại phòng chờ đợi nhận hộ chiếu, có lẽ vì quá xúc động. Bà mất đi trong nỗi tiếc nuối: không được tới nước Mỹ dù chỉ một ngày. Còn chúng tôi thì cảm thấy mất mát quá lớn lao: vừa mất mẹ, vừa hụt hẫng vì ước mơ xa dần. Tôi ngậm ngùi khi nghĩ tới đời người: tuổi đời càng cao, mơ ước tuổi xuân cũng xa dần, đôi chân mình ngày thêm nặng nề, sẽ không đi tới đâu được nữa."

  Cả ông lẫn bà đều không ngờ, thật bất ngờ khi Khánh Vân đoạt được giải thưởng lớn cuộc thi Viết Về Nước Mỹ 2007 của Việt Báo. Ông bà nhận được thư mời sang Mỹ tham dự buổi phát giải ngày 26-8-2007, cùng với tất cả những giấy tờ bảo lãnh, can thiệp của thượng nghị sĩ Jim Webb, của dân biểu liên bang Loretta Sanchez, cấp tập thực hiện trong vòng 12 ngày. Tưởng rằng thêm một lần nữa ước mơ lại không thành, nhưng kết quả nhanh hơn sức tưởng tượng: ông  bà cùng được cấp visa một lượt, rộn rã niềm vui trong khi hàng trăm người rời khỏi lãnh sự quán Hoa Kỳ ở Sài Gòn với vẻ thất vọng. Hầu như cứ 10 người thì có tới 9 người bị bác.

* Nước Mỹ: Như Mơ!

Khi đặt chân tới phi trường Los Angeles, nhìn hàng vạn ánh đèn lấp lánh, ông bà cứ tưởng mình đang ở chốn thiên đường nào. Họ không tin vào mắt mình. Họ ngẩn ngơ trôi theo dòng người, bị lớp đàng sau đẩy đi về phía trước. Bối rối khi người thân chưa tới đón kịp, bà viết hàng chữ xin nhờ điện thoại để gọi phone. Một người Mỹ lập tức chìa điện thoại di động ra. Gọi xong, bà đưa tiền trả thì người ấy lắc đầu. Bà ngẩn ngơ:… thì ra người Mỹ là vậy.

Tới thương xá Phước Lộc Thọ, nhận ra một cộng đồng người Việt đông đúc, đọc báo Việt, nói tiếng Việt, bà thở phào nhẹ nhõm: thì ra họ chưa mất gốc, cũng không bị đồng hóa.

Đi thăm Hollywood, chụp ảnh với người giả dạng tài tử Charlot, đặt chân lên ngôi sao trên lề đường mang tên Michael Jackson, nhìn đường sá Mỹ thẳng tắp, người đi bộ tuân thủ luật lệ giao thông nghiêm ngặt, cả ông lẫn bà đều cảm nhận được rằng Việt Nam còn quá kém cỏi, nhỏ bé, còn quá nhiều điều để học. Trong bài thơ đầy xúc động bà Đỗ đã làm khi mới tới Mỹ có câu “Thực rồi mà vẫn tưởng như mơ.”

  Trưa Thứ Bẩy 26-8, ông bà Đỗ đã cùng trưởng nữ  Khánh Vân tới thăm Việt Báo, tham dự phòng tranh thiếu nhi.

  Chúng tôi còn gặp lại nhau ở nhà hàng Seafood World, nơi tưng bừng diễn ra buổi phát giải cuộc thi Viết Về Nước Mỹ tối 26-8. Tôi chụp ảnh và bắt gặp những ánh mắt mừng mừng, tủi tủi của ông bà Đỗ Huy Liệu - Nguyễn Thị Huỳnh và cô con gái yêu, Anne Khánh Vân. Khó mà diễn tả nỗi niềm hạnh phúc của họ, nhưng nhìn những nụ cười, nhìn ánh mắt của ông bà, ai cũng có thể hiểu được họ đang vui, nỗi vui mà hơn 50 năm, bây giờ mới có được.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thuyền ở đây là 2 gia đình thuyền nhân tị nạn, và bến là 2 quốc gia tự do, đang dang tay đón nhận họ. Bất chấp mọi sự đánh phá, vu cáo và bịa đặt của bọn Cộng Sản Việt Nam cùng lũ tay sai, chính phủ Canada và Hoa Kỳ vẫn đưa tay đón nhận các hồ sơ tị nạn do tổ chức VOICE đệ trình và VOICE Canada bảo trợ. Từ tờ báo Nhân Dân của đảng, cho đến cơ quan truyền thông VTV của nhà nước CSVN, chúng đã liên tục tuyên truyền xảo trá, và gọi nỗ lực định cư của VOICE là “trục lợi của những kẻ buôn người?”, như bài báo đính kèm. Chúng cũng tuyên truyền rằng, chương trình đào tạo Xã Hội Dân Sự là để “chống phá nhà nước….”!
Khi thế giới đang hào hứng đón mừng Thế Vận Hội 2024, ASQ Trung Tâm Cai Thuốc Lá Dành Cho Người Việt khuyến khích những người hút thuốc hãy nhắm tới mục tiêu “đạt huy chương vàng” và quyết tâm cai thuốc lá vĩnh viễn.
Trân trọng kính mời đồng hương, và văn hữu tham dự buổi ra mắt 3 tác phẩm văn học miền Nam của nhà văn Nam Sơn Trần Văn Chi, gồm: 1. Tình Nghĩa Giáo Khoa Thư 2. Triều Nguyễn và Công Cuộc Mở Đất Phương Nam 2. Hương Vị Ngày Xưa và Món Ngon Miền Nam Thời gian và địa điểm: 2:00PM Chủ Nhật, 4 Tháng Tám, 2024
Như lời khai từ của Hoà thượng Thích Thông Hải khi giới thiệu Giảng sư Chánh Định, ngài nói: “Đây được coi như là buổi tu học “mở hàng” cho những chương trình tu học sắp tới của Chùa Bảo Quang, thành ra sư cố gắng làm sao cho chương trình được khởi sắc.” Và quá thật vậy, mặc dầu rơi vào ngày thứ sáu trong tuần nhưng Phật tử đồng hương đã đáp lời mời nồng nhiệt và có mặt từ 8g sáng trước giờ bắt đầu.
Vào tháng 1 năm 2024, Medi-Cal đã loại bỏ điều kiện giới hạn tài sản, nghĩa là tài khoản ngân hàng, nhà ở, chiếc xe thứ hai. Hiện nay, việc xét duyệt khả năng hội đủ điều kiện chỉ tính đến thu nhập và số người trong gia đình.
Mục đích của việc tung tin giả là kiếm phiếu của cộng đồng gốc Hoa vốn thường theo dõi các mạng truyền thông xã hội bằng tiếng Hoa. Điều này cũng đúng với những cộng đồng thiểu số khác, trong đó có cộng đồng gốc Việt.
Đến với chương trình này, khán giả có dịp hiểu rõ hơn sự gắn bó suốt 60 năm của anh Tuệ và phong trào Du Ca, từ những ngày đầu thành lập cho đến khi anh nhắm mắt lìa đời để trở về trong vòng tay của Chúa.
Sáng ngày 1 tháng 7 năm 2024, chứng kiến lễ khai mạc “Siêu Trại Mạo Hiểm Toàn Quốc Hướng Đạo Gốc Việt Lần Thứ 5”: Trại Khai Phá (TKP5). Dưới sự điều hành của Trại trưởng Frank Sam Tran, hơn 160 Thanh Sinh nam nữ và 66 Trưởng đã hành trình đến Trại Rancho Alegre ở Santa Barbara, tiểu bang California để tham gia một kỳ trại phiêu lưu mạo hiểm kéo dài một tuần. Mười bốn (14) Thanh đoàn có mặt tại TKP5 từ Nam California, Bắc California, Texas, Virginia và Úc Châu!
Tâm niệm của chiến sĩ Không Quân là "Không bỏ anh em, không bỏ bạn bè". Ngày 4/7/2024, sư đoàn I Không Quân hội ngộ ở Orange County lúc 5 giờ chiều ở nhà hàng Golden Sea, thành phố Anaheim.
Điều mà Listos rút ra được trong công việc của mình đó là nếu người dân California sẵn sàng chuẩn bị đối phó, họ và gia đình sẽ được an toàn hơn khi thảm họa do nắng nóng xảy ra.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.