Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ (06/11/2007)

11/06/200700:00:00(Xem: 1862)

Trong Đục Ao Nhà

Ra đi từ lũy tre già
Dù trong dù đục, ao nhà còn vương
Nơi đây, giữa tiếng nhạc cuồng
Ta nghe ray rứt điệu buồn ca dao
Nhớ người con gái năm nao
Ví mình như tấm lụa đào mà thương
Người đi rải rác muôn phương
Mấy ai còn nhớ giá gương nhiễu điều
Trăm năm rong ruổi đành liều
Ngàn năm lắng đọng, vẫn nhiều ước mơ
Ai đi bốn bể năm bờ
Ta mong chung một chuyến đò xưa xa
Ngày nào mỏi gối bôn ba
Ta về khoát nước ao nhà rửa chân

Yên Nê

*

Trọn Ý

Đan bước chân đùa theo tháng năm
Tuổi em hoa bướm nét trăng rằm
Bởi chinh chiến dấy cơn hồng thủy
Nên ý duyên tình vắng lặng tăm.

Ta đứng yên nhìn tuổi lớn khôn
Mùa xuân sao gió vẫn căm hờn
Quanh năm bước lẻ em còn nhớ
Mây trắng trời xa- Thu héo hon

Khi bước ta về- Hạ đỏ mây
Gió lên ngược hướng, nhớ thương đầy
Chiến chinh ai hiểu tình sông núi
Khóc để đời không kịp ý say…

Xuôi nửa bàn tay chuyện ngược dòng
Ý riêng buồn với gió mưa giông
Chỉ riêng ta ngược theo dòng nước
Thì tháng tư buồn cũng tuyết đông!

Em ngắm nhìn mây trắng lạnh lùng
Ta về nhìn lại nắng hoàng hôn
Sương pha nửa bước đời cung kiếm
Mắt có còn vương ý nhớ không"!

Ta vẫn âm thầm, trách móc ai
Vẫn riêng nuốt hận trắng đêm dài
Quê hương tang tóc đen màu nhớ
Đời tỉnh nhìn ta ngượng hóa say…

Em có vô tình, ngọt giấc đêm
Hoa đào năm cũ thoáng tên em
Tỉnh cơn mê lọan rền cung kiếm
Vó ngựa ta về theo nhịp tim!

Xuân sẽ cười tươi điểm sắc mai
Cờ hồng trải bước gót trang đài
Ta cười trọn giấc mơ sông núi
Gió sẽ đùa mây- ngọt ý say…

Thy Lan Thảo

*

Nhớ Sáng Tháng Ba Ở Huế

Gió Huế tháng ba mát lạnh,
Sáng Huế tháng ba non xanh,
Như lộc cây bàng chớm nụ,
Như tình yêu em và anh.

Hơi ấm từ Thuận An đến,
Hơi nước rừng Kim Phụng sang,
Quyện tròn khói mây mờ ảo,
Đuổi nhau đường dọc theo sông.

Vừa qua khỏi cầu Đông Ba,
Chơi vơi vùng sương mù dậy,
Hương thơm ngào ngạt ngây người,
Sầu đông lặng im một dãy.

Hương thơm tháng ba phố Huế,
Cành cây chi chít giao hoa,
Tóc em li ti sương sớm,
Tiếng cười vang vọng xa xa.

Ba mươi mốt năm nhớ Huế,
Nghe tin em vừa qua đời,
Kiếp người mong manh ngắn ngủi,
Chừ nghe Huế rất xa xôi!

Hoàng Yến

*

Nhớ Em Mười Sáu (*)

Tháng Tư Đen 2006
Tháng Tư nhớ chuyện tan hàng
Nghe câu Vọng Cổ lòng càng buồn thêm
Nhớ hoài những phiên gác đêm
Ôm Em Mười Sáu... êm đềm mát tay
Cùng em thức trắng canh dài
Cùng em gian khổ miệt mài yêu thương
Cùng em gìn giữ quê hương
Cho dân yên ổn, phố phường bình an
Ngờ đâu lệnh bắt đầu hàng
Boœ Em Mười Sáu... boœ nàng bơ vơ
Em ơi biết đến bao giờ
Chúng mình có thể bất ngờ gần nhau
Thôi đành mang nỗi thương đau
Hẹn Em Mười Sáu kiếp sau tương phùng.

Phương Hoài Sơn
(*) Súng trường M16

*

Hôm Em Lên Xe

(Xót xa gởi về Kuala Lumpur)

Hôm em lên xe nắng vàng chợt tắt
Đường SWAN HILL ngập ngừng gió bâng khuâng
Vùng sân ga im vắng lòng quặn thắt
Con tầu nằm chờ đọi khói lơi buông

Em đi rồi, mình anh còn ở lại
Con đường về, ôi hoang lạnh thê lương
BOGA đó, em còn nghe tiếng gọi
Em đi rồi cây cỏ khóc bên đường

Anh về nhà nghe lạnh bên chăn gối
Ái ân xưa còn thoảng siết mùi hương
Vòng tay ấm vừa chợt buông tiếc nuối
Hơi thở nào, ôi xao xác đêm trường

Anh ngồi đây, đang khóc tình vĩnh biệt
Đã xa rồi, ngày tháng ấy trăng mơ
Ngày tháng ấy mật ngọt tràn mắt biếc
Khóc môi mềm uống tròn giấc đêm thơ

Anh ở đây, hai phương trời cách biệt
Em đã xa, chốn bụi lấp phồn hoa
Đêm từng đêm, nghe tiếng buồn rên siết
Cho thời gian chìm bóng tối nhạt nhoà

Em có khóc như con tầu chuyển bánh
Cánh tay mềm vẫy nhẹ sót sa đưa
Khói toả mờ bóng chim trời vỗ cánh
Vọng tim anh tiếng gọi Kuala Lumpur

Đêm từng đêm anh đếm từng ngày tháng
Bước chân em đau vỡ áo nhung cài
Riêng mình anh ôm vùi trong kỷ niệm
Giấc mơ nào hoài vọng cõi thiên thai

Anh gọi tên em từng giây từng phút
Em không nghe hay câm nín buông xuôi
Vẫn còn đây từng phân vuông chất ngất
Của một thời hai năm ấy qua rồi

Ngủ đi em Kuala Lumpur diệu vợi
Đừng mơ nhiều, đừng cay đắng trên môi
Anh thèm gọi mùa đông nào trở lại
Xép tàn y ủ thoáng nụ hương đời...

Phan Tuấn Sơn (Melbourne- Đông 2007)

*

Vần Thơ Sông Núi

Tôi đem thơ thả bốn trời
Hỏi trong trần thế ai người yêu thơ
Người rằng tự những nghìn xưa
Cõi nhân sinh vốn đã thừa nỗi đau
Gợi chi thêm nát lòng nhau
Nỗi đau dân tộc, nỗi sầu quê hương

Tôi đem thơ rắc bốn phương
Hỏi hoa hỏi lá có thường yêu thơ
Lá hoa rằng tự nghìn xưa
Nắng mưa sương tuyết có chừa một ai
Lá hoa sầu muộn đã dài
Thôi đừng thêm nữa, u hoài, thơ ơi!...

Tôi đem thơ thả bên đời
Hỏi con cá nhỏ có thời yêu thơ
Lặng yên, giấu phút bất ngờ
Cá rằng thơ với ước mơ cũ rồi
Thôi đừng mơ mộng xa xôi
Làm chi những chuyện vá trời, uổng công!
Sao không đem sợi tơ lòng
Dệt tình hoa bướm cho hồng màu môi

Tôi nhìn sông núi ngậm ngùi
Hỏi sông hỏi núi đôi lời: yêu thơ"
Núi sông rơi lệ thẫn thờ
Rằng tình sông núi bơ vơ đã nhiều
Núi sông xưa vốn mỹ miều
Mà nay sông núi tiêu điều xác xơ
Đặng Dung đâu hỡi hồn thơ
Bờ sông Dịch Thủy vẫn chờ Kinh Kha!

Tôi nghe, nước mắt vỡ oà
Vần thơ sông núi vừa pha lệ hồng!!!

Ngô Minh Hằng

*

Dòng Lưu Bút

Nầy em, thuở đó, hè về
Ta chào tạm biệt bạn bè, thầy cô
Gom trăm mẩu chuyện vẫn vơ
Vào dòng lưu bút, bây giờ nhớ, quên"
Hay là thử kiểm giăm tên:
Một Thu má lúm đồng tiền, giỏi văn
Một Kim thông hát, thạo đàn
Một Sương bỏ dở đệ tam theo chồng
Phái nam thì có Mạnh Đông
Trưởng ban văn nghệ đèo bòng em Trang
Làm thơ có gã họ Hoàng
Xấu trai một tí, nhiều nàng vẫn mê.
Nầy em, thuở đó, hè về
Mượn dòng lưu bút ta ghi tâm tình:
Tình xưa giấu kín trong tim
Những dòng lưu bút lặng thinh, đợi chờ...
Tháng, năm vùn vụt trôi qua
Mang theo những kỷ niệm hoa học trò:
Mang theo từng mảng mộng mơ
Từng thư mực tím, từng thơ giấy hồng…
Bây giờ sống kiếp lưu vong
Nhớ trang lưu bút ghi dòng tình câm
Qua bao chuyển biến thăng trầm
Dòng lưu bút vẫn để "Âm" cuộc tình.

Lưu Thái Dzo

*

Bản Trường Ca Mười Lăm

(Gởi về Quê Hương và Đồng Bào Việt Nam, mọi lứa tuổi, mọi giai tầng, trong và ngoài nước. Riêng cho Huế và Linh mục Nguyễn Văn Lý để nhớ ngày xử án 30.3.2007)

Cố đô Huế, một phiên tòa ô nhục
Tố cáo hùng hồn chế độ phi nhân
Đảng: quan tòa, bọn độc tài, áp bức
Bị cáo là Linh mục Lý, người dân!  
Tệ hơn phiên toà của thời phong kiến
Không cả luật sư - bằng hữu - gia đình!
Nhưng có công an dày hơn lưới nhện
Để thi hành luật đảng, luật rừng xanh....  

Đảng dọa, đảng giam, xô đi, đẩy tới
Người vẫn kiên cường oanh liệt đấu tranh
Thể hiện nhân quyền, Người thành có tội
Tội Yêu Tự Do, Dân Chủ, Công Bình!  
Rồi đảng bất nhân xử Người Lương Thiện
Bằng phiên toà mọi rợ giữa văn minh
"ĐẢ ĐẢO CỘNG NÔ"  bỗng như  sấm chuyển
Lời vang xa và lịch sử vươn mình ...  

Đảng gian hùng nên hành vi bỉ ổi
Tay bịt miệng dân giữa chốn pháp đình!
Giới hạn phóng viên, ngoại giao chặn lối
Vết nhơ này muôn kiếp thế nhân khinh!  
Đảng vi phạm mọi điều trong Hiến Pháp
Vi phạm Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền
Vi phạm luật Hình, trái điều Công Ước
Để hại Người mà chẳng kể căn nguyên!  

Giữa đám sài lang, Người là dáng núi
Dáng núi thiêng, Đinh - Lý - Nguyễn - Lê - Trần
"Việt Nam Muôn Năm" ngày xưa, Yên Bái
Và Huế bây giờ: "Đả Đảo Cộng Quân"  
Tiếng hô ấy đã vang rền bốn biển
Đã dội vào lương tri, thấm vào tim!
Nhân loại cau mày, góp thêm ngọn nến
Thế giới rưng rưng, cảm phục, nghiêng mình ...  

Đảng bịt miệng Người tràn ra vi ảnh
Xã hội văn minh lên tiếng bất bình
Đọc báo, nghe tin, nhìn hình, thấy cảnh
Người Việt Nam nào có thể làm thinh"""
Ta phải hét: Này, bạo tàn, cộng sản
Mầm đau thương, tai họa của loài người
Chế độ độc tài, bất lương, cộng đảng
Là tội đồ, tàn hại nước dân thôi!!!  
Đã đến lúc, hỡi toàn dân nước Việt
Đứng dậy nào. Đồng loạt, Bắc - Nam - Trung!
Hỡi  bất khuất, hỡi anh hùng, hào kiệt
Sao để quê hương dân tộc khốn cùng"!  

Hãy đứng dậy, đưa vai vào tránh nhiệm
Mở cho đời trang hùng sử ngàn sau
Đừng vuốt mặt, sống hèn như giun kiến
Kìa tiếng quê giục giã khắp hoàn cầu ...

Ngô Minh Hằng

*

Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa

Viết để tưởng nhớ Anh linh tử sĩ chôn cất tại Nghĩa trang Biên Hòa hay bất cứ Tỉnh, Thành nào trên toàn cõi Việt Nam. Viết để thương Tổ Quốc theo dòng lịch sử gần 5000 năm trải qua từng thời kỳ chinh chiến, mà từng thế hệ ông cha, các bậc tiền nhân, thời cận hiện đại cho đến mai sau, đã đang và sẽ nằm xuống cho quê hương, dân tộc. Viết để thế hệ hôm nay, thế hệ ngày mai không có quyền xúc phạm mà hãy trân trọng xương máu của những người đã thấm nhuận cho non sông. Viết để chắp tay tưởng niệm những người đã nằm xuống cho bàn thờ Tổ Quốc quyền quyện khói anh linh Hồn Thiêng Sông Núi. Viết để ngăn chặn những kẻ lợi dụng hương hồn tử sĩ VNCH bầy trò "xin xỏ" VC, kiếm tiền về dâng cho chúng...

Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa
Các anh, là những người con nước Việt
Các anh, là những người con, lịch sử theo dòng
Các anh, là những người chinh chiến bảo vệ non sông
Chết cho quê hương, chớ không chết cho thời kỳ, chế độ

Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa
Thịt xương anh, đã hòa lòng đất Mẹ
Máu đào anh, đã thấm nhuận quê Cha
Hương hồn anh, bay khắp nẻo sơn hà
Quyền quyện khói lung linh hồn sông núi

Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa
Hỡi những con người, đã đi theo tiếng gọi
Hỡi những con người, đã tiến bước lên đường
Hỡi những con người, đã nằm xuống cho quê hương
Tử sĩ chết, nhưng anh linh người tử sĩ, không chết

Bước quân hành nhạt nhòa dấu vết
Vùng trời nào anh đã bay xa
Vùng đất nào anh đã đi qua
Rừng núi, cao nguyên, đồng bằng, sông ngòi, biển cả

Anh ra đi, khi biên thùy dậy sóng
Anh ra đi, để bảo vệ quê hương
Mắt Mẹ già, nhỏ giọt, đếm tình thương
Mắt em thơ, giọt buồn, đeo năm tháng

Anh ra đi, nơi mịt mù chinh chiến
Chợt báo tin, tử trận chốn sa trường
Tấm thẻ bài, ôi, nát cõi tình thương!
Chít khăn sô, ôi, ngậm vành tang trắng!

Anh ra đi, lá rừng khua đêm vắng
Anh ra đi, lằn đạn thét hoang vu
Thiếu phụ ơi, mắt lệ, khóc xa mờ!
Con thơ ơi, xếp hàng, theo nghĩa tử!

Cỏ ngậm vành, rung rung dòng lệ sử
Hoa không cài, xơ xác vẻ cô liêu
Thời gian qua, tàn tạ phế tiêu điều
Tô đậm nét tiêu sơ về thiên cổ

Xin các anh hãy nằm yên, muôn thuở
Xin các anh góp mặt với tiền nhân
Đem máu xương, đem da thịt dự phần
Cùng thế hệ cha ông, bốn ngàn năm lịch sử

Xin chắp tay, nghe lâng lâng tình tự
Xin chắp tay, nghe rung động Văn Lang
Hỡi con cháu Rồng Tiên, máu đỏ da vàng
Quân như kỷ, quốc hùng cường, cương thổ

Ai không nghe,
“Túy ngọa sa trường, quân mạc tiếu!"
Ai không nghe,
"Cổ lai chinh chiến, kỷ nhân hồi!”
Chết dưới đồng sâu! Chết nơi thung lũng!Chết giữa núi đồi!
Chết cho dân tộc, chết cho quê hương, còn sống!!!

Hỡi thế hệ hôm nay!
Hỡi thế hệ ngày mai!
Bao nhiêu nghĩa trang, cùng Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa
Dù không viếng thăm, không hương khói, không lá hoa
Nhưng máu xương, da thịt, ngàn đời sẽ không pha
Vẫn còn đó với hồn thiêng sông núi!!!

Hỡi thế hệ hôm nay!
Hỡi thế hệ ngày mai!
Hồn tử sĩ đi vào muôn thuở
Hồn tử sĩ đi vào thiên thu
Khí hồn thiêng năm tháng không nhòa
Quyền quyện khói anh linh, Bàn Thờ Tổ Quốc

Hỡi thế hệ hôm nay!
Hỡi thế hệ ngày mai!
Xin chắp tay tưởng nhớ tiền nhân
Xin thương người mang kiếp chinh nhân
Bằng máu xương, bằng da thịt góp phần
Vẫn còn đây, mảnh dư đồ sừng sững non sông
Qua thời gian, qua không gian, không phai mờ lịch sử!!!

Thấu Tâm Can

*
Xoá Dòng Nhục Sử
Gửi Lương Trọng Lạc
Âm ỉ ngày đêm nhức nhối đau
Cờ vàng tơi tả đổi cờ sao
Trời Nam sóng phẳng đang yên ấm
Giặc đã về đây- thắm máu đào!

Gió vẫn ngày đêm rít oá thù
Biển hờn sông núi hận nghìn thu
Đông A rạng chói ngời trang sử
Hào khí xưa buồn chuyện tháng tư!

Mắt sáng ngời sao buổi thệ minh
Trước đài trung nghĩa đuốc lung linh
Sắt son ghi tạc lời sông núi
Tổ quốc cùng chung sức giữ gìn

Ấn kiếm uy quyền trước ba quân
Là niềm mong đợi của toàn dân
Sao không kiêu dũng làm danh tướng
Mà lại ươn hèn- chuốc nhục thân!

Lệnh hàng ban xuống xoay trời đất
Ngơ ngác ba quân dậy thảm sầu
Gươm súng buông tay lòng tan nát
Con thuyền tổ quốc sẽ về đâu"

Hăm mấy năm trời im tiếng súng
Nhưng chinh chiến vẫn rõ trong lòng
Ta tiếc đời ta thành phế dụng
Máu trào rực lửa trước cờ hồng

Miền Nam tươi sáng nay hoang phế
Gió lộng cờ sao đau buốt tim
Bao giờ quang phục quê hương lại.
Mang ánh bình minh thay bóng đêm…

Gom hết oan hờn gió biển Đông
Tâm thù rực lửa của toàn dân
Xóa dòng nhục sử sang trang mới
Rạng giống Rồng Tiên- cháu Lạc Hồng…!

Thy Lan Thảo

*
Mâm Bánh Vẽ

(Viết về Nghị Quyết 36 được VC đang được thực hiện tại hải ngoại qua nhiều hình thức)

Buồn biết mấy cuộc đời đầy bách vẽ
Biết bao người nhấp nhổm cố giành nhau
Mặc thế nhân, quằn quại chốn bể dâu
Vẫn tơ tưởng, mơ màng, mâm bánh vẽ

Nhìn cuộc thế, tựa cung đàn lướt nhẹ
Ẩn bên trong, đầy  máu lửa hận thù
Niềm tin gầy, vàng vọt, lá mùa thu
Trong khốn khổ, oan khiên, tìm định hướng

Tình tha nhân có còn trong tâm tưởng
Hay dập vùi, vòng thế sự bon chen
Nét hân hoan, nơi não trạng ươn hèn
Tạo nước đục, thả câu tìm mối lợi

Đời nham nhở, bỗng nhiên nhiều con rối
Múa lăng nhăng trong trận thế hỏa mù
Ánh lập lòe, kẻ cướp tưởng nhà tu
Trong loạn sắc, buôn niềm tin đồng loại

Đã lâu lắm, Quê Hương mầu nhợt tái
Dân nhọc nhằn, mò mẫm bước chân đi
Bao máu xương, đánh đổi được những gì
Nhìn kỹ lại chỉ là mâm bánh vẽ

Phạm Thanh Phương

*

Thơ Nguyễn Chí Thiện

Đồng Lầy

(Tiếp theo và hết)

Đất nước sa vào trong một hầm chông.
Không phải một ngày thoát ra được đó.
Con thuyền ra khơi phải chờ lộng gió.
Phá xích, phá xiềng phải sức búa đao.
Còn chúng ta phải lấy xác làm bè.
Lấy máu trút ra, tạo thành sóng nước.
Mới mong nổi lên vũng lầy tàn ngược.
Nắm lấy cây sào cứu nạn trên cao.
Tiếp súng, tiếp gươm bè bạn viện vào.
Phá núi, vén mây, đón chào bão lộng.
Mới có thể tiến vào hang động
Tiêu diệt yêu ma, thu lại đất trời.
Thu lại màu xanh, ánh sáng, cuộc đời.
Chuyện lâu dài, sự sống ngắn, chao ơi!
Nỗi chờ mong thầm thiết mãi trong tôi.
Tôi mong mãi một tiếng gì như biển ầm vang dội.
Một tiếng gì sôi nổi con tim.
Đã bao năm rồi teo chết nằm im
Trong những quan tài hình hài hèn đớn.
Âm tiếng đó dội lan qua các trại tù, trại tập trung rùng rợn.
Làm suy vi lũ quân thù trâu lợn.
Tái tạo niềm tin cho tất cả những ai.
Đã gần như tuyệt vọng ở ngày mai.
Lũ lau gầy, sậy úa, cỏ tàn phai.
Náo nức, reo hò, trông ngó.
Âm tiếng đó gây thành giông gió.
Khắp đại dương cùng khổ âm u.
Chớp xé trời đen, báo hiệu lũ quân thù.
Giờ hủy thể!
Tôi mong mãi một tiếng gì như tiếng ầm vang của bể.
Đồng bào tôi cũng mong như thế.
Tôi lắng nghe.
Hình như tiếng đó đã bắt đầu.
Nhưng tôi hiểu rằng đó là tiếng của lịch sử dài lâu.
Nên trời đêm dù thăm thẳm ngòm sâu.
Dường như vô giới hạn ở trên đầu.
Tôi vẫn nguyện cầu.
Vẫn sống và tin.
Bình minh tới bình minh sẽ tới.
Cờ vô đạo đương ngang trời phất phới.
Tôi vẫn mơ chân lý tận xa vời.
Tới lùa tan ngàn vực tối trên đời.
Trong hào quang dữ dội hiển linh!
Muôn ầm ầm chấn động trời thinh
Báo hiệu bình minh sét nổ
Ôi, ghê sợ cả một trời phẫn nộ.
Cả một trời đau khổ khôn lường.
Đã bao ngày nén xuống thảm thương
Dưới tận đáy đồng lầy tủi hổ
Sẽ trào dâng như sóng gầm thác đổ.
Bọn quỷ yêu sẽ tới ngày tận số.
Xác lũ bây sẽ ngập đường ngập phố.
Máu lũ bây hoen ố cả nền trời.
Kèn tự do đắc thắng nơi nơi.
Khai mạc bình minh khôi phục cuộc đời.
Ôi tôi sống và tôi chờ đợi.
Ngày triệu triệu trái tim bùng nổ tung trời!
Đêm đồng lầy lõm bõm sương rơi.
Cú rúc, Trăng buồn
Rười rượi.

(1972)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.
Hôm thứ Năm (02/07/2020), Venezuela đã rút lại quyết định trục xuất đại sứ EU, nhưng yêu cầu khối có hành động thể hiện quan điểm khách quan hơn với quốc gia Nam Mỹ.
Để giải quyết những thách thức an ninh đối với đất nước, chính phủ Úc sẽ chi 186 tỷ USD cho quân đội trong 10 năm tới và sẽ mua tên lửa tầm xa để tăng cường phòng thủ.
Ngày 21/06/2020, hiện tượng Nhật thực hình khuyên diễn ra trên một số nơi tại Châu Á
Các công dân từ 15 quốc gia sẽ được phép vào Liên minh Châu Âu (EU) bắt đầu từ ngày thứ Tư (01/07/2020), nhưng trong danh sách không có tên nước Mỹ.