Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Truyện Dài: Về Phương Trời Cũ

30/05/201000:00:00(Xem: 3503)

Truyện dài: Về Phương Trời Cũ – Người Phương Nam

LGT: Một trong những nhiệm màu tạo hóa ban cho loại người là tình yêu lứa đôi. Lịch sử của nhân loại từ xưa đến nay cũng như kinh nghiệm của mỗi người trong khoảnh khắc ba vạn sáu ngàn ngày trên đời, cũng luôn luôn chứng minh sức mạnh màu nhiệm của tình yêu. Nhưng dù cho có sức mạnh màu nhiệm đó, không phải tình yêu nào cũng đẹp, cũng kết trái hạnh phúc, nhất là khi tình yêu đó chỉ chập chững ở tuổi học trò... Vậy mà truyện tình "Về Phương Trời Cũ" của Người Phương Nam không những là một truyện tình có thật chớm nở ở tuổi học trò tại một trường dòng ở Sóc Trăng, mà còn là tình yêu gian nan giữa một nữ sinh xinh đẹp với một sư huynh dậy Pháp văn. Trải qua không biết bao nhiêu khó khăn giữa khói lửa của cuộc chiến tranh Việt Nam, cuối cùng tình yêu đó kết trái, hai người thành vợ thành chồng, cùng chia sẻ không biết bao nhiêu vui buồn, phúc họa trên đường đời, kể cả những gian truân trên chặng đường tỵ nạn và những bỡ ngỡ khi hội nhập đời sống mới tại Úc... Sàigòn Times xin chân thành cảm ơn tác giả Người Phương Nam, và sau đây, xin trân trọng giới thiệu cùng quý độc giả phần tiếp theo của truyện tình "Về Phương Trời Cũ"...

*

(Tiếp theo...)

Frère còn nhớ, gần hai mươi năm trước, lúc mới vào tu viện Frère có sợi dây chuyền và chiếc đồng hồ tay của gia đình cho mang theo nhưng đã bị các bề trên thu giữ lên vì luật nhà tu không cho phép các tu sĩ giữ bất cứ một món gì làm của riêng kể cả bản thân mình. Lúc đầu Frère cảm thấy rất khó chịu nhưng dần dà rồi cũng quen đi và bây giờ thì Frère thấy mình không cần gì nữa hết.
Cô chắt lưỡi tỏ vẻ thán phục:
- Frère chịu khó hay thật, em thì chắc khộng được đâu. Đành rằng đi tu là phải quên đi bản thân mình, không màng đến quyền lợi cá nhân nhưng nếu vì vậy mà bị lạm dụng chèn ép quá đáng thì ai mà cam lòng ngồi yên. Bụt trên bàn thờ chắc cũng phải nhảy xuống. Gặp em mà đi tu chắc có ngày em nổi loạn quá.
Frère phì cười dỗ dành:
- Thôi đừng có ngang quá vậy cưng. Em làm như là em đang đi tu không bằng. Người ta nói tu thì phải hành. Thật ra thì đâu có ai bắt buộc mình, chỉ tại mình tự nguyện đó thôi. Em đừng bất mãn khó chịu làm gì, đã là tu sĩ thì phải sống khó nghèo, ép mình vào khuôn khổ, xem nhẹ mọi của cải thế gian và mọi sự trên đời. Hồi trước Frère đã cũng từng nghĩ đến chuyện nổi loạn phá luật như em. Frère không chịu được sự tranh chấp bè phái, những đàn áp bất công hay những cấm đoán vô lý nhưng Frère kịp nghĩ lại, việc làm của mình là vì Chúa, vì một lý tưởng phụng vụ cao cả chớ không vì bản thân mình. Nhà dòng đã trải qua nhiều thế hệ, những kẻ bề trên không chịu cải tổ, những lớp người đi trước đã không làm cách mạng thì mình chống đối mà làm gì. Vã chăng, nếu đem bạo động vào tôn giáo thì thật là tàn nhẫn phản chính sách, còn chi nữa là thiêng liêng. Thành thử ai hy sinh được thì cứ hy sinh. Ai không cam tâm thì cứ trả áo về với gia đình. Chuyện ấy thì mình có quyền chọn lựa mà không bị ai cấm cản ràng buộc. Chuyện ấy thì tùy ở mỗi cá nhân và chẳng qua cũng tùy thuộc vào số mệnh của mỗi người. Trời sinh ra con người, đã định đoạt cho mình tất cả, chỉ tại mình không biết trước đó thôi. Em có tin số mệnh không em"
Và không đợi cô trả lời, Frère lại tiếp, giọng nói bỗng trở nên tha thiết mơ màng:
- Định mệnh đã sắp bày cho Frère phải làm một tu sĩ, phải sống một cuộc đời khổ hạnh cho đến giờ này và định mệnh cũng đã đưa em đến với Frère, xui chúng mình gặp gỡ thương yêu phải không em"
Dưới ánh đèn mờ mờ ảo ảo, ánh mắt nhìn cô chợt đê mê đắm đuối. Frère cầm lấy hai tay cô ve vuốt rồi đưa lên môi mình âu yếm mơn man. Cô ngượng ngùng định rút tay lại nhưng Frère vẫn giữ chặt và thình lình kéo mạnh cô về phía mình. Hành động của Frère thật bất ngờ và chớp nhoáng khiến cô không kịp phản ứng ngã chúi vào lòng Frère. Frère vội ôm ghì lấy cô hôn say đắm lên tóc, lên mặt và dừng lại ở bờ môi cô thật lâu. Cô hoảng hốt vùng dậy, cố đẩy Frère ra nhưng trong cơn lửa lòng sôi sục, người Frère như một khối nam châm dính chặt, vòng tay Frère như những chiếc râu bạch tuột quấn cứng, cô chỉ còn cách đón nhận những chiếc hôn nồng nàn tới tấp trong một trạng thái hỗn loạn, nước mắt chực trào, tức tối lẫn yêu thương, ngất ngây lẫn lo sợ
Qua phút giây cuồng nhiệt ấy, Frère đỡ cô dậy, lau đi những giọt lệ trên mắt cô và ân cần tạ lỗi:
- Đừng khóc em, vì quá yêu em nên Frère đã có hành động sỗ sàng làm em sợ hãi. Em hãy tha thứ cho Frère. Lúc nói thương em, Frère tưởng như thế là đã đủ, tình cảm đã thỏa mãn no nê nhưng ngờ đâu, khu vườn tình mà Frère và em vừa bước vào có quá nhiều hoa thơm cỏ lạ với trái ngọt cây lành đã lôi cuốn quyến rũ Frère khiến Frère không thể nào dừng lại mà cứ tiếp tục đưa em đi tới. Càng vào sâu thì Frère càng lạc mất lối về. Càng lạc lối thì Frère lại càng mơ hồ phân vân nên rủi ro đã ăn nhằm trái cấm và từ đó đã biết say đắm yêu em. Và Frère đã khám phá ra rằng tình yêu đúng nghĩa không thể nào chỉ đơn thuần và trong sạch bằng một lời nói suông hay ánh mắt nhìn mà còn có nhục dục đam mê, còn có sự khát khao thôi thúc. Em, em có trách, có khinh Frère hay không" Em có chấp nhận tình yêu của Frère không hở em"


Ơn kêu gọi giờ đây phải chăng đã thăng thiên bay bổng nên lý trí đành ngã gục quy hàng cho tình yêu là kẻ chiến thắng ngạo nghễ đăng quang. Người sứ thần của Thiên Chúa đã quên đi thân phận mình nốc vào một ly rượu tình ngon ngọt để chếnh choáng hơi men rồi sinh điều lả lơi ong bướm. Men tình dù ngọt dù ngon nhưng cũng sẽ khiến con người say cơn dục vọng, một cơn say mà hầu hết ai ai nếu đã mang cái vỏ xác thịt bên ngoài thì cũng đều vướng vấp lao đao, khó mà kềm hãm giữ gìn. Frère cho dù là một tu sĩ thì chẳng qua cũng là người, một con người phàm với tất cả thất tình lục dục đa đoan chớ có phải đâu là thần thánh. Đừng thần thánh hóa Frère, đừng loại Frère ra khỏi cái thế giới con người đó để ngăn cấm Frère những thường tình của thế tục hay tước đoạt đi của Frère cái quyền sở hữu được yêu như bao nhiêu người. Hãy cho Frère yêu và hãy cho Frère được tỏ tình với cô bằng bản năng tự nhiên sẵn có của một con người. Đừng trách cứ chối từ, đừng khinh khi buộc tội. Nếu có trách thì phải trách cô, chính cô đã khuấy động mặt hồ làm vẩn đục làn nước trong, lấm lem tâm hồn Frère như trang giấy trắng, băng hoại một tâm linh lành thánh chưa biết đến tội trần. Chiếc áo dòng trinh khiết đó những tưởng vì nó mà vĩnh viễn cô sẽ không đến được gần bên Frère nào ngờ hôm nay nó đã mở rộng đôi cánh khoan hồng đón lấy cô, nâng niu cô và cho cô biết thế nào là hương vị tình ái. Cô đã tựa vào nó, bám lấy nó và chơi vơi trong nó làm hoen ố nhầu nát nó đi. Mười điều răn của Đức Chúa Trời tuy cô không phạm phải một điều nào nhưng sao cô vẫn cảm thấy mình có tội. Cuộc tình ngang trái của kẻ đạo người đời này có phải là một cuộc tình tội lỗi như cô hằng lo tưởng hay không" Hay nếu tình yêu là vô tội thì cô và Frère, hai vai chánh trong cuộc tình này có quyền chọn cho mình một số phận, một tương lai hay phải cúi đầu tuân theo sự định đoạt của ông đạo diễn vô hình là Thượng Đế" Nếu định mệnh cay nghiệt giữ Frère mãi với kiếp tu trì, nếu Chúa không từ bi tác hợp thì cô tính sao, làm sao để đừng mất Frère trong cuộc đời.
Thấy cô vẫn lặng thinh gục đầu, Frère nâng mặt cô lên, nhìn sâu vào mắt cô lập lại câu hỏi:
- Trả lời Frère đi em. Em có khinh có trách Frère hay không" Em nghĩ sao về những lời yêu đương Frère vừa tỏ bày. Đừng im lặng làm khổ Frère như vậy mà.
Cô lắc đầu từ tốn đáp:
- Em không trách không khinh Frère đâu vì chính em cũng đã dự phần. Em chỉ hơi hoảng vì bị ăn hiếp bất ngờ và em khóc là vì cảm thấy tiếc cho Frère, tiếc cho mối tình này đã không còn sự thanh cao trong sạch. Nhưng tình yêu trong sạch em nghĩ chỉ có trong tiểu thuyết hay huyền thoại mà thôi chớ thực tế thì ở đời có mấy ai thoát khỏi được cái mê hồn trận của trận đồ tình ái phải không Frère" Nếu không yêu không thích, nếu không chấp nhận tình Frère thì từ đầu em đã từ chối không theo Frère vào trận. Vì thế tội tình ngày hôm nay không phải chỉ có Frère một mình mà còn có em trong đó.
Frère cảm kích nói:
- Em thật tế nhị khéo nói đã giúp Frère xóa tan được sư hổ thẹn trong lòng. Cám ơn em đã biện hộ cho Frère. Thấy em khóc Frère cứ lo sự xúc phạm của Frère đã làm em giận dữ, lần này thì em chắc sẽ ngoảnh mặt, không thèm nhìn Frère luôn cho đến ngày tan trường thì khổ cho Frère biết mấy.
Cô phụng phịu thở than:
- Vậy chớ em không khổ vì Frère hay sao. Từ khi quen Frère đến giờ, em buồn nhiều hơn vui và hiện tại Frère có biết là em cũng đang lo đang khổ lắm đây nè. Em lo không biết chúng mình có quyền yêu nhau hay không. Em sợ mang tội với Chúa và em sợ mình sẽ bị đày xa nhau đó Frère!
Xoa xoa lưng cô, Frère ấu yếm bảo:
- Nếu Chúa không bày ra chuyện trái cấm thì có lẽ loài người không hề biết đến tội lỗi là gì. Và nếu yêu là một cái tội thì Frère cũng cam đành chịu tội để mà yêu em. Nhưng không đâu em à, chính Chúa còn dựng lên cho ông Adam một hồng nhan tri kỷ là bà Eva thì lẽ đâu Chúa lại ngăn cấm chuyện ái tình nam nữ. Tình yêu của chúng mình cũng chỉ thế thôi. Và Frère cũng nghĩ rằng, nếu Chúa đã dẫn dắt em đến với đời Frère thì lẽ nào Chúa lại khe khắt chia xa chúng mình. Em đừng lo nghĩ xa xôi, cứ vui với hiện tại, với những gì mình đang có. Hãy biết rằng hiện tại chúng mình đang có nhau, đang ngồi bên nhau và sẽ cùng nhau đón mừng một năm mới. Chúng mình sẽ ăn cùng miếng bánh, uống cùng ly nước để cùng chung một ước mộng, một lời nguyện cầu, cầu xin Chúa chúc phúc cho tình mình, cho mình mãi mãi thương yêu.
Frère đứng lên đi lại bàn mang đến dĩa bánh mứt mời cô rồi lại tiếp tục kể lể:
- Dùng với Frère miếng mứt đi em. Em biết không, từ khi Frère rời gia đình đi vào tu viện cho đến nay, ngày tư ngày Tết đối với Frère đã trở thành xa lạ. Frère không còn một ấn tượng gì về chiếc bánh chưng xanh hay cành mai vàng mỗi khi xuân về Tết đến và cũng không biết được cái cảm giác háo hức chờ ngày lành mồng một đầu năm như mọi người. Đối với Frère thì ngày nào cũng như ngày nấy, năm cũ hay năm mới gì thì cũng như nhau không có gì khác biệt vì Frère chẳng hề có một mơ ước hay một hy vọng gì ở tương lai. Nhưng từ khi biết yêu, lòng Frère chợt sống dậy tình thân gia đình, Frère nôn nả ước ao được hưởng một cái Tết đầy đủ ý nghĩa như bao nhiêu người, một cái Tết đầm ấm vui vẻ bên cạnh người thân mà em như là người thân đầu tiên Frère đã họp mặt sau bao năm trời xa cách. Frère muốn được ăn Tết với em và muốn được nghe em kể những giai thoại về Tết để Frère có thể hình dung lại những cái Tết thời thơ ấu xa xưa của Frère nơi quê nhà.
Với nụ cười vừa thương hại vừa trêu, cô nói:
- Tội nghiệp Frère của em quá đi. Frère làm như Frère ở xứ Congo mới tới không biết Tết là thế nào. Tết là năm mới, là cái mốc thời gian cho hy vọng lại vươn lên trong mọi người, cho mọi sự lại nhen nhúm bắt đầu như bắt đầu một cuốn lịch mới tinh nguyên. Do đó người ta phải cung nghinh ăn mừng Tết thật kỹ càng long trọng. Theo em thì cái giai đoạn chuẩn bị đón Tết mới là cái giai đoạn làm cho người ta náo nức hăm hở nhứt. Ai ai cũng sắm sửa, ai ai cũng cố gắng chuẩn bị cho gia đình mình một cái Tết thật chu đáo sung túc, từ cái quần cái áo mới cho đến những vật dụng trong nhà cũng như những món ăn ngon cầu kỳ cho ba ngày Tết. Quần áo thì đã may trước cả tháng, nhà cửa cũng được quét dọn sơn phết mới tinh. Và trước Tết một tuần, người ta đã bắt đầu làm dưa làm mứt. Em không thích ăn ngọt nhưng em rất thích làm mứt làm kẹo. Năm nào em cũng làm vài món mứt như mứt mảng cầu, mứt khóm, mứt dừa hay kẹo sữa kẹo chuối để đãi khách hoặc làm quà cho bà con lối xóm xa gần. Bánh mứt xong thì tới làm dưa. Dưa chua là món ăn kèm không thể thiếu trong ba ngày Tết vì nó giúp người ta ăn ngon miệng và đỡ ngán khi phải ăn những món nhiều thịt thà dầu mỡ. Ngày ba mươi là ngày rước ông bà. Giàu thì mâm cao cỗ đầy, nghèo thì cơm canh đơn giản, ai ai cũng cúng vái tổ tiên về vui xuân với gia đình. (Còn tiếp...)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.