Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Duyên Nợ Bất Thành

13/12/200400:00:00(Xem: 4433)
Nam Tam Phục, một thế gia ở Tấn dương, huyện Sơn tây, có một vườn cà phê cách nhà hơn mười dặm, hằng ngày cưỡi ngựa đến một lần để coi sóc. Mẹ của Phục là Trương thị, thấy vậy, mới nhân buổi mát trời mà thố lộ với con, cho thắm thiết nóng nung tình mẫu tử:
- Từ ngày cha con mất đi, mẹ cố gắng… tòng con cho đến ngày đứt bóng. Trước là trọn vẹn với cha, sau với con cũng vuông tròn điều lễ nghĩa. Nay mẹ thấy người con nhọc mệt. Tâm chẳng đặng an, nên muốn kiếm chút… dâu để đỡ đần hôm sớm tối, nhưng rồi mẹ giật mình nghĩ lại. Lỡ có bề nào - con thương mẹ thua… dâu - thì có khác chi mẹ xách leng tự mình đào… kim tĩnh!
Phục nghe vậy nổi lên một tràng cười khoái trá. Hớn hở nói rằng:
- Lấy vợ là tự tạo cho mình một sự… áp chế. Mẹ có biết vậy chăng"
Trương thị gật gù vài ba cái, dzọt miệng đáp liền:
- Mẹ sợ con có vợ, thì dễ phôi phai tình mẫu tử. Con lại không muốn vợ, bởi sợ hậu hoạn sẽ kéo tận đến đời sau, thì mẹ con ta đã chung lòng đó vậy!
Một hôm đi được nửa đường, bất chợt gặp mưa, nên Phục vội xin trú chân trong một căn nhà vách lá. Thời may đó là nhà của Đậu Đình Chương, mà ông cố đã tiêu phí tuổi thanh xuân ở vườn cà phê nhà của Phục, nên Chương hết lòng cung kính, vội vã pha trà, lại sai con gái… tóm gà ra mà đãi, hết sức là chu đáo. Con gái của Chương, tên là Tiểu Yến, tuy ở nhà tranh vách lá, nhưng tính nết dịu dàng, hết mực đoan trang, khiến Phục mới nghía qua đã nghe lòng rung động, nhưng nhất thời chưa biết mần răng tính tới, cho thỏa dạ ước mong, bèn van vái xin Trời tuôn đổ… nước, nhưng có lẽ tâm thành chưa đủ. Không hết dạ tin theo, nên trận mưa kia bỗng đâu dừng ngay lại.
Tối ấy, Phục không sao nhắm mắt, bởi hình ảnh của Tiểu Yến cứ phấp phới lượn bay, khiến hồn vía lao xao như sóng xô bờ đá vụn, rồi dáng thanh tân lại chập chờn trong trí óc, khiến chí tang bồng bỗng vun vút vụt tan, rồi chốn tâm can… phát mơ đời ấm mặn, mà thì thào tự nhủ:
- Đàn ông không có vợ như cành không lá. Trơ héo trụi khô. Chẳng ra cái gì hết cả!
Rồi mở mắt thao láo mà đợi ánh bình minh. Lúc trời hừng sáng, Phục tung người dậy, nhìn dáo dác ra sân, thấy mẹ đang ung dung tập Thái cực quyền, bèn xỏ dép chạy ra. Gấp gáp nói:
- Mẹ góa con côi. Những tưởng cõi nhân sinh chẳng gì đau hơn thế!
Trương thị đang đi quyền. Nghe con nói bỗng giật mình suýt té, mới hớt hãi trong hồn mà tự nhủ lấy thân:
- Mẹ chồng nàng dâu. Ắt chiến tranh sẽ về trong sớm tối!
Rồi mặt buồn rười rượi, đến độ chẳng thiết nói năng gì nữa cả. Tam Phục thấy vậy, mới tưởng mẹ vì tuổi già sức yếu, lại phải nặng lo, nên ráng tươi tươi mà nói này nói nọ:
- Con nghe người xưa hay nói: Có người là của cứ chạy vô, nên muốn chung thân cho thêm tài thêm lộc. Con lại bàng hoàng trộm xét: Mẹ ở tuổi già mà chẳng có một người lo, rồi lỡ… hết hơi làm sao con bay kịp"
Đoạn, quan sát khuôn mặt của mẹ, thì thấy vẻ tinh anh đã mười phương tan biến, nên hít vội hơi dài mà nói nọ nói kia:
- Con muốn tìm một người vợ. Trước là chăm cho mẹ, sau chung sức lại có thể kiếm được nhiều hơn, thì hậu vận mai sau mới ngon lành đó vậy!
Qua hôm sau, Phục đem lúa gạo đến nói điều ơn nghĩa, chứ thực ra là mượn cớ lân la để được nhìn Tiểu Yến, cho thỏa dạ nhớ mong, ngày đêm tưởng đến. Chương thấy vậy, lại ngỡ Phục là người hiểu biết, nên hết dạ cung nghinh, trải lòng đón tiếp. Lúc Phục thốt lời từ biệt, Chương đưa ra tận ngõ mà nghe dạ xót xa, rồi vào trong gọi Tiểu Yến ra mà nói rằng:
- Ơn thì sớm quên lãng. Oán thì nhớ suốt đời. Cõi nhân sinh thường ra vẫn thế, nhưng con người này - lại sớm mang ơn - thì so với đám tha nhân đáng là người quân tử.
Rồi ít hôm sau Phục lại mang mực thịt qua để cùng Chương khề khà bên ly rượu. Trước là bàn chuyện nước non, sau đánh đầu đánh đuôi cũng bàn luôn tới bến, khiến Chương sướng tận tim gan mà nói với Phục rằng:
- Nước không nguồn phải kiệt. Cây không gốc phải chết. Người mà không biết bàn chuyện… số đuôi, thì dẫu tắt hơi cũng chẳng bao giờ nên được!
Tiểu Yến, đang nướng bánh tráng. Chợt nghe cha mình nói vậy, mới cảm như lòng đang dậy gió Xuân sang, bèn khoái tim gan mà thì thào bảo dạ:
- Cha ta từ nào tới giờ chưa hề biết khen ai, mà nay trở mình như vậy, thì thiệt là hết ý.
Từ đó, Tiểu Yến cũng đổi lạ thành quen, nên không còn lẫn tránh như ngày trước nữa, đã vậy còn nhìn Phục mĩm cười, mắt liếc dọc ngang, khiến Phục hồn vía bay lên trời hết cả. Chương thấy vậy, mới tự nhủ rằng:
- Nếu được cậu hai này làm rể, thì cho dẫu có phải thác đi, cũng yên lòng nhắm mắt!
Một hôm Phục đến nhà, gặp lúc Chương đi vắng. Tiểu Yến bèn thay cha ngồi bên ly rượu. Được đâu vài tuần, Phục nắm đại cổ tay. Yến giựt vội ra rồi đỏ mặt nói rằng:

- Giấy rách phải giữ lấy lề. Thiếp tuy nghèo, nhưng không thể dễ dàng như vậy được. Chàng cũng đừng cậy giàu sang, mà phá đi điều nhân nghĩa, thì mối duyên ni sẽ tiêu tùng đó vậy!
Phục nghiêm mặt đáp:
- Nếu nàng chấp nhận đoái thương, thì ta quyết sẽ bên nàng mãi mãi.
Yến lắc đầu, nói:
- Chàng đến với thiếp vì cái đẹp. Một mai cái đẹp hết đi, thì chàng dẫu sống nhăn thiếp cũng ôm đời… cô phụ. Làm sao dám tới"
Phục đưa hay tay ôm đầu. Khổ sở nói:
- Tuổi già thấy tiền còn… sợ. Sao nàng lại lo cho ngày vui bay mất"
Rồi như ngại Tiểu Yến không hiểu được ý của mình. Phục ào ào nói tiếp:
- Vườn cà phê. Ta tặng nàng phân nửa, để đi… thẩm mỹ viện. Có đặng hay chưa"
Yến lặng người đi mà suy nghĩ. Mãi một lúc sau, mới cẩn trọng nói rằng:
- Mẹ chàng chưa… chết, thì lời nói này. Có tin đặng hay chăng"
Phục bỗng mắt dựng ngược lên. Mạnh miệng đáp:
- Nhất vợ nhì trời. Trời mà còn thua vợ. Lẽ nào mẹ hơn được hay sao"
Yến rạng rỡ cả mắt nai. Hớn hở nói rằng:
- Chàng tính vậy thiếp cũng mười phần tin một nửa, nhưng cần phải hứa thêm, thì thiếp mới dám trao thân cho người hào kiệt.
Phục liền một tay đặt lên trái tim. Một tay chỉ lên trời. Kiên quyết nói:
- Trên có Hoàng thiên, dưới có Địa thổ. Tôi tên là Nam Tam Phục, hứa sẽ gìn giữ hình bóng người con gái này trong tâm khảm. Chẳng bao giờ quên. Nếu sai trái thì xin… sét cứ ngay đầu mà đánh!
Yến nghe vậy vội vàng lấy tay bụm miệng lại. Nhỏ giọng nói rằng:
- Chàng mà bị sét đánh, thì ở cõi dương gian thiêáp bỗng thành cô phụ. Lẽ nào còn vui đặng hay sao"
Rồi xúm vào tình chuyện trời mây cá nước. Từ đó, Phục cứ rình lúc Chương đi vắng đặng mò tới nhà tằng tịu. Yến thấy vậy, mới bực bội nói rằng:
- Hẹn hò dâu bộc không thể kéo dài được. Sao chàng không nhờ người mai mối chuyện lương duyên, thì phận mẹ cha ắt vui lòng lắm vậy.
Phục bèn lấy tay gõ vào đầu mấy cái, rồi từ tốn đáp:
- Tình mình vừa… nở mà đã vội lấy nhau, thì có khác chi lấy đôi tay… bóp đi phần thơ mộng…
Rồi ủ rũ như gà phải nước mưa, khiến Yến lịm cả tim gan mà nghĩ này nghĩ nọ:
- Người ta đã hứa mà mình không tin, là một điều sai. Đã không tin lại bắt người ta hứa, là hai điều sai. Với hai điều sai ấy, thì dẫu người ta có mê mình thế mấy đi chăng nữa - cũng đến ngày… đứt chến - Chến đã đứt còn đặt lại được. Người đứt rồi! Còn níu được hay sao"
Bèn hông thúc hối chuyện cưới xin gì nữa cả. Phục thấy vậy, lại càng bạo dạn nhiều hơn trước. Đã vậy còn mừng mừng mà tự nhủ lấy thân:
- Lấy vợ xem tông lấy chồng xem giống. Tông của… nó là nông gia, thì ta không thể ôm tim mà nhảy bừa dzô đặng!
Rồi ù ù cạc cạc. Ậm ừ cho qua. Chớ chẳng tính toan gì hết cả. Thời may lúc ấy có Phùng gia là người giàu có, lại đang… mùa kén rể cho con, nên Trương thị cho người gọi Phục đến, mà bảo rằng:
- Ở đời hơn nhau một chữ… Biết! Con có hiểu vậy chăng"
Phục ngơ ngác đáp:
- Hơn Tiền chứ hơn Biết, thì có được cái mụ nội gì đâu"
Trương thị mặt mày thất sắc. Gấp gáp nói rằng:
- Khôn cũng chết. Dại cũng chết. Biết thì chẳng những không chết, mà còn có thể lấy… của người ta đem về nhà mình vậy.
Rồi nhắm chừng con mình hiểu ngọn mà chưa tận được cái đuôi, bèn dịu dàng nói tiếp:
- Phùng gia đang kén rễ. Con mà dzớt được ái nữ của người ta, thì trong cõi trăm năm đã ngon lành lắm vậy.
Phục lặng người đi một chút, rồi ấp úng nói:
- Mình hứa giữ gìn hình bóng người ta trong tâm khảm, mà đi lấy vợ, thì có phạm hay chăng"
Trương thị bật cười, đáp:
- Lấy vợ vẫn có thể… giữ gìn hình bóng trong tâm khảm. Sao con lại nặng lo"
Phục thở ra một phát như vất ngàn gánh nặng. Khoan khoái nói:
- Lấy vợ mà vẫn giữ được lời hứa. Lẽ nào lại nín được hay sao"
Rồi đi sắm lễ vật, đặng nhờ người mai mối đến Phùng gia dạm hỏi, bất chợt gặp Tiểu Yến ở chiều hôm phố vắng, định bụng tránh đi, nhưng chẳng may mắt Yến như… dao không thể nào tránh được, bèn gượng mà hỏi rằng:
- Nàng không ở nhà lo dệt cửi kéo tơ. Sao lại ra đây lúc chiều hôm bóng xế, là cớ làm sao"
Yến rầu rĩ đáp:
- Thiếp quanh quẩn ở đây đã ba hôm. Những tưởng không gặp được chàng. Thời may con tạo đẩy đưa cho đụng người trong mộng, nên hết dạ lo toan. Quyết không để chàng đi đâu nữa!
Phục trố mắt ra nhìn Tiểu Yến. Ngơ ngác đáp:
- Nàng nói vậy nghĩa là làm sao"
Tiểu Yến, một tay nắm Phục, một tay xoa bụng mình. Lo lắng nói:
- Thiếp ớn cá ngại cơm, nên muốn tính chữ phu thê với chàng cho sơm sớm!
Phục nghe vậy bỗng tá hỏa tam tinh. Hốt hoảng nói rằng:
- Thời… lên mạng mà nói chuyện cưới hỏi, thì thiệt là lạc hậu. Sao nàng lại có thể… lúa nhiều như thế"
Tiểu Yến lắc đầu, đáp:
- Chàng không nghĩ đến. Thiếp cam lòng đón chịu, nhưng với đứa con trong bụng này. Lẽ nào không nhận mà coi đặng hay sao"
Phục ú ớ nói:
- Ở đời có những cái mình không nên thấy. Chẳng nên biết, cũng hổng nên nhìn, cho dù là nhìn trộm. Nàng có hiểu vậy chăng"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Tựa ánh sáng của một ngọn hải đăng, sao Hỏa vẫn chói lọi và rực rỡ trong đêm.
Ron Klain, người được ông Biden bổ nhiệm vào vị trí chánh văn phòng Nhà Trắng, tiết lộ rằng ông Biden sẽ công bố các vị trí trong nội các vào ngày thứ Ba (24/11/2020).
Chính quyền Trump có thể sắp hạn chế 89 công ty hàng không Trung Quốc và các công ty có quan hệ với quân đội mua hàng hóa và công nghệ Mỹ.
Tại thượng đỉnh G20 ngày 22/11/2020, Tổng thống Mỹ Donald Trump tiếp tục chỉ trích Hiệp định Paris về biến đổi khí hậu, cho rằng thỏa thuận gây hại cho nền kinh tế Mỹ chứ không phải để cứu hành tinh.
Các nhà lãnh đạo G20 đã cam kết đảm bảo phân phối công bằng vaccine, thuốc và xét nghiệm Covid-19 để các nước nghèo hơn không bị bỏ lại phía sau.