Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Vui Buồn Nghề Làm Nail

28/04/200700:00:00(Xem: 5111)

Chị Ngà vươn vai, uốn qua éo lại, rồi thở dài:

-Ý chaaa... sao hổm rày nó mệt mỏi, tay chân dở hổng lên vậy ta" Già rồi!

Láng nói:

-Hết xí quách!

Thanh nói:

-Dô diên! Nhỏ mà hỗn. Thì làm việc bằng tay chân mỗi ngày, hổng mệt thì là ngồi chơi sao"

Láng cừơi hì hì:

- Ái daaaa... chị nầy mới là rắc rối. Ngộ nói chơi mà. Ham gây. Chị Ngà ơi, chị làm đủ tiền chưa" nếu đủ rồi thì chị về hưu đi, rồi đi du lịch.

Chị Ngà nói:

-Hứ. Tiền bao nhiêu là đủ bao nhiêu là thiếu" hể hết chuyện nầy thì tới chuyện nọ, biết sao cho vừa" hổng để dành được, hổng có cái gì kêu là làm của hết á. Xe mới vừa trả dứt nợ khỏe khỏe một chút thì nó bắt đầu hư, sửa riết rồi cũng phải đổi xe khác, rồi tiếp tục nợ, hết nợ nầy chồm tới nợ kia, cái thân đi cày hết xí quách cũng phải.

Thu nói:

- Chị nói quá! Còn tiền lời của tiệm để đâu"

Chị Ngà nói:

- Để vô cái nhà, vô mấy cái hãng bán xe hơi. Ba đứa nhỏ lớn hết, đứa nào cũng đòi có xe riêng đặng vừa đi học vừa đi làm. Nghĩ coi, tiền trả ba cái xe mỗi tháng, tiền xăng đang lên giá vù vù ba cái xe mỗi tháng, tiền bảo hiểm ba cái xe mỗi tháng, mà bảo hiểm lâu lâu lại tăng vì tụi quỉ chạy ẩu bị phạt... rồi phải đóng tiền đi học trường Diamond, lớp xóa ticket của thầy Trần Quốc Sỹ nữa, ối càng nói càng phát chán! ối, tui muốn chết!

Thanh cười:

- Ai biểu có con đông chi. Ham vui thì ráng chịu, ha ha ha....

Tuấn nói:

- Thế mà có người cứ muốn nhào vô chỗ chết mới đáng nói chứ ạ. Tôi đang muốn chết như thế đấy, có ai cho tôi một chỗ để chết không nầy" Ối giời ơi ới ời...

Láng nói:

- Dô diên. Cũng nói chiện dô diên nữa, cái ông nầy, mở miệng là nghe chói cái lỗ tai. Ngay tại đây, là cái tiệm thẩm mỹ đàn bà con gái ra vô ào ào mỗi ngày, mà ông hổng kiếm được một cô sao mà phải rao ới rao ời vậy hả" Tối ngủ thế nào cũng khóc: "Má ơi con muốn vợ, Ba Má phải tính làm seo. Hông thôi thì con đốt nhà. Bá Má xuống ở chuồng heo…"

Tuấn nói:

- Ô hay cái cô Láng nầy, sao ham gây thế" Tôi chỉ nói khơi khơi thôi mà. Ca bản gì mà vô duyên thế"

Kim nói:

- Thôi. Hai người nầy. Im hết. Chị Ngà ơi, sống trên đời nầy, chỉ có hơi thở là của chúng ta thôi còn tất cả đều là tạm bợ, là đồ mượn xài đở vài chục năm rồi ai nấy cùng về... nói chi chuyện làm của"

Sương hỏi:

- Về đâu chị Kim"

Kim nói, mắt mơ màng:

- Về đâu ai biết về đâu" Tui mới đọc được bài thơ nầy thấy hay sâu sắc quá nè, để tui đọc cho nghe nha:

TRẦM

 Thoạt nhìn tưởng củi mục

Đốt lên hương ngát thơm

Gỗ qúi trầm đích thực

Tốt, xấu cũng thành than

 

Con đường nhiều muôn lối

Đi, về cũng một nơi

Mỗi ngày bước gần cội

Vẫn chỉ chuyện khóc, cười

 

Em muôn đời ngọc quí

Tôi cục than rất thường

Mối tình ngàn thế kỷ

Trái tim thành kim cương

 

Chỉ xin là khúc trầm

Đốt tặng em mùi thơm

Mai sau nhìn gió thoảng

Em còn chút vấn vương

 Lê Hải

Sương trầm trồ:

Hết xẩy hết xẩy. Ai mà ngờ chị Kim có một giọng ngâm thơ thua gì cô Hồng Vân đâu há. Nói thiệt, ai mà yêu em như vậy em cuốn gói theo liền.

Láng mơ màng:

Ước gì bài thơ nầy người ta làm cho tui…

Tuấn nhìn Láng, nói trong hơi gió:

Aaaa… ai ngờ Láng cũng thích thơ …

Thanh cười khúc khích:

Thì bây giờ chàng biết nàng thích thơ với thẩn rồi, tính sao đi, chàng ơi!

Tuấn nói làm xàm:

Tính sao chả biết tính sao. Dầu có bề nào chả biết tính chi. Tính chi chả

biết tính chi. Dẩu có bề gì chả biết tính sao…

Chị Ngà thở dài:

Xời ơi, nghe mấy ngừơi nói chuyện mà tui muốn đi tu cho rồi. Haaa...

"Con đường nhiều muôn lối

Đi, về cũng một nơi

Mỗi ngày bước gần cội

Vẫn chỉ chuyện khóc, cười."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.