Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Đấu Tranh

29/09/200800:00:00(Xem: 1131)

 – Phạm Thanh Phương phụ trách<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Thơ Đấu Tranh tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giaœ nào caœm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng. Phạm Thanh Phương

 

Đừng Sợ Hãi

 

Đừng sợ hãi! Khi thời cơ đã điểm

Hãy đứng lên theo tiếng gọi của con tim

Đồng bào ta quằn quại lũ cuồng điên!

Nên không thể ngồi yên nhìn thế sự!

 

Đừng sợ hãi! Khi một bầy thú dữ

Đang tranh ăn chắc chắn sẽ cắn nhau

Đợt sóng ngầm đến lúc phải tuôn trào

Cuốn theo bọn cường hào và ác bá!

 

Đừng sợ hãi! Khi thấy trò đấu đá

Sách có câu “Tức nước sẽ vỡ bờ"

Hại nhân thì nhân hại tự đời xưa

Luật nhân quả có vay nên phải trả.

 

Đừng sợ hãi! Vùng lên! Đừng sợ hãi!

Ngày toàn dân đòi lại bao máu xương

Trả lại dân từ tài sản đến tình thương

Ngày dân tộc mở ra: “Con Đường Mới”...

Trần Bửu Hạnh

Con Đường Thiện Mỹ Vẫn Thênh Thang

Mắt Thánh đừng che bằng vải thưa

Mấy tuồng nầy đã quá dư thừa"

Chiêu nầy thường bịp người trong nước

Đem diễn ngoài nầy quả thật xưa

 

Thúng ấp miệng voi, lòi cái đuôi

Nói năng lưu loát hòng phân bua

Lời nâng, lời đánh nghe mâu thuẫn

Lòng dạ "Thầy Ba" ghê quá rồi!

 

Nghe tới, nghe lui những đoạn băng

Cái ngày họp báo được thu âm

Thân cộng hay không, chưa bàn đến

Nhưng thấy lợi nhiều cho Việt gian

 

Lý luận của Thầy đã cũ rình

Tự mình đập đổ hết niềm tin

Đã vào cửa Phật, còn nham hiểm!

Còn biết lo chi đến chúng sinh"""

 

Vẫn bản, vẫn bài của quốc doanh

Vẫn nghe thỉnh thoảng lại kêu oan

Vẫn đầy chất chứa lòng thù hận

Nào có khác chi cảnh tục trần

 

Pháp nạn triền miên lại chẳng đau

Giang san nguy biến dạ không nhàu

Còn chi bi, trí, dũng, chân, thiện,

Uổn phí công lao đã thuộc làu!!!

 

Miệng nói hướng về đấng Chí Tôn

Nhưng đang rao bán cả linh hồn

Chờ phường giặc công quốc doanh hóa

Ngoảnh mặt tình Thầy, nghĩa đệ môn

 

Suy gẫm mà không khỏi hoảng hồn

Từng lời cô đọng những ác ôn

Như đang chờ đợi "Người" viên tịch

Cảm giác "Thầy Ba" đang nóng lòng

 

Công nhận Ông ăn nói đại "Tài"

Nhưng lời không thật sẽ thành "Tai"

Bởi trong Trời đất còn tai mắt

"Thiên ngoại hữu thiên" chớ một mai!

 

Uốn lưỡi rồi phát ngôn mới hay

Chụp quy kẻ nọ đến người nầy

Đại cơn Pháp nạn, còn hiềm tị!

Lại bảo "bên nhà" bị giựt dây

 

Ông hết chặn đuôi đến chặn đầu

"Quen thân, hạch hỏi khó nhìn nhau"

Cớ sao không tự trách mình trước"

Kẻ bị ông che mắt mới đau!!!

 

Suýt bị che luôn cả Cộng Đồng

Nên mời họp báo để thăm chừng

Để hòng che mắt luôn thiên hạ

Khổ nỗi lưng ông bị gậy ông

 

Truyền thống đấu tranh của Úc Châu

Bao phen Việt công bị điên đầu

Vê Tê Vê bốn (VTV4) rồi Duyên Dáng

Trẩy hội "Cờ Vàng" tại Úc Châu…

 

Tháng bảy hai ngàn lẻ tám thôi

Mới đây ông đã vội quên rồi

Kính ông suy gẫm bình tâm lại

Đừng lấy "Tham Si" sanh phản đồ

 

Từ bỏ con đường lợi Việt gian

Chân Tu hơn cả núi non vàng

Giải trừ pháp nạn, vì dân tộc

Tranh đấu nhân quyền cho Việt Nam.

 

Kim Tuyến

 

*

Lòng Em Ta Hiểu

 

“Canh trường em thao thức

“Nhung nhớ kẻ xa vời"

Thiếu Phụ

Kỷ niệm còn hay mất"

Em cúi mặt giữa đời…

 

Năm tháng dần trôi trong lặng lẽ

Em nghĩ ta quên hết chuyện đời

Tình yêu của một thời tuổi trẻ

Một thời thơ mộng thật là vui…

 

Áo xưa em mặc màu hoa tím

Xe đạp mi ni tím nắng chiều

Từng buổi tan trường bao kỷ niệm

Nhớ hoài em bé nhỏ thương yêu…

 

Con đường Cường Để chiều vui lắm

Áo trận ta về…chút gió sương

Em dắt xe mình đi chầm chậm

Nghe đời vang khúc hát yêu thương…

 

Nếu mây hôm đó đừng che khuất

Thì tháng tư đâu phải não nề

Vầng sáng tương lai tan biến mất

Người đi, rừng núi lạnh sơn khê

 

Ta biết Sài Gòn em đơn lẻ

Một thân, dáng liễu giữa đời hư

Chân vướng tội tù đời quạnh quẻ

Từng đêm nuốt hận nhớ tháng tư…

 

Áo xưa màu tím em còn mặc

Vẫn còn đến lớp ước tương lai"

Hay là địa ngục đời có thật

Tuổi trẻ lầm than- Tiếng thở dài

 

Rừng núi Nam Hà hoang lạnh lắm

Từng chiều ta đứng ngó mây bay

Đôi mắt em xưa, màu áo tím

Có còn trong cõi thế gian nầy.."!

Bao giờ ta vẫn thương và nhớ

Dù bước đường đi lắm chông gai

Bao giờ ta được nghe em thở

Môi ấm tìm môi… ngây ngất say…!

 

Thy Lan Thảo

 

*

 

Vùng Lên

 

Hởi Đồng Bào ơi! Vùng lên đứng dậy!

Lấy những gì mất mát mấy chục năm.

Đẩy Cộng Nô ra ngàn dặm xa xăm.

Giành độc lập, tự do cho đất nước.

Ta quyết tâm không hề lui nửa bước!

Lủ bạo tàn ta phải diệt đi thôi.!

Cho Việt Nam đất nước khắp muôn nơi.

Sẽ tung bay cờ vàng ba sọc đỏ...

 

 

*

 

Mượn Hoa Cúng Phật

 

Lại thêm trò mượn Hoa cúng Phật

Với dã tâm ngụy tạo niềm tin

Rằng Ta chống Cộng hết mình

Với công lao ấy gắng tình nước non!

 

Bị áp bức "Toàn Dân Kháng Chiến"

Đảng độc tài "Toàn Diện Đấu Tranh"

Giở trò chính trị lưu manh

Mượn Hoa cúng Phật để giành công lao!

 

Cuộc chiến nầy "Toàn Dân Toàn Diện"

Đảng đấu tranh chớ quá thờ ơ

Chạy theo chính trị thời cơ

Sa vào quỷ kế Cộng chờ bấy lâu.

 

Trò dân chủ "Trăm Hoa Đua Nở"

Đủ loại màu vàng, trắng, đỏ, xanh

Cắm vào "Chậu Kiểng Đa Nguyên"

Mượn Hoa cúng Phật như Thuyền đứt neo!!!

 

Trần Bửu Hạnh

 

*

 

Lên Đường Cứu Nguy Tổ Quốc

 

Chiều Đông xuống ánh nắng vàng thoi thóp

Nghe lạnh hồn chan chứa nỗi niềm đau

Ngày bỏ Nước xa Quê Mẹ u sầu

Nỗi xót thương cảnh Dân Tình ủ rũ

 

Lòng thao thức nhớ về Quê Hương cũ

Biết làm gì cứu xứ sở Quê Cha

Buồn Dân Tình khốn khổ bao năm qua

Ta quặn đau thương Quê Cha Đất Tổ

 

Thấy Đất Nước Quê Hương dài khốn khổ

Mẹ Việt Nam lòng Mẹ đang tan hoang

Con Dân Mẹ tâm trí mãi bàng hoàng

Vì Đảng trị gieo tang tóc buồn khổ

 

Nơi xứ lạ Quê người ta ít ngủ

Ngày chí đêm mãi thao thức giống nòi

Mong một ngày Đèn xanh bật châm ngòi

Dân Xuống đường giải thể Chính trị Bộ

 

Bão nổi sóng Dân vùng lên rầm rộ

Mừng Phục Quốc, Tổng nổi dậy vang lừng

Ôi hân hoan toàn Dân Việt ăn Mừng

Ngày Chiến thắng Vui Đoàn tụ Quê Mẹ

 

Tình Nhà Tình Nước mến thương

Thôi thúc mọi giới lên đường Cứu Quốc

 

Cao Trí Dũng

 

*

 

Sầu

 

Đời biết bao nhiêu những chuỗi sầu

Sầu tình chia cách hận lòng đau

Sầu cho vận nước, buồn nhân thế

Sầu nhớ quê hương, bạc mái đầu

Sầu cảnh chia ly người mỗi ngả

Sầu đời chia rẽ chẳng cùng nhau

Sầu đêm thao thức bao thương nhớ

Sầu tự bao giờ có biết đâu"""

 

Nguyễn Vạn Thắng

 

 

THƠ NGUYỄN CHÍ THIỆN

 

NGÀY TẾT

 

(Tiếp theo và hết)

Tắt mọi lửa lòng.

Mọi cay đắng ưu tư

Đâu cái thuở ta cười trong nắng

Hát trong mưa

Bừng bừng sinh thú

Giờ xương da ủ rũ muốn tiêu tan

Tiếng pháo bên ngoài ảo não, khô khan

Ta nằm như chó ốm, lụi tàn

Bụi mưa xuân ẩm ướt lưỡi dao hàn

Lửa đói không hề sưởi ấm

Ta như cô hồn đi giữa đêm đông

Âm thầm, câm điếc

Mơ về tổ ấm xa xưa

Cho trái tim máu ứa, lệ chan hòa

Xóa nhòa thực tại

Giây phút chập chờn sống lại mẹ cha ta

Hiền hòa mà trang nghiêm nhất!

Ta đứng bên cành đào, cây quất

Rượu ngà say..

Hương khói vờn bay

Đỉnh đồng, mâm ngũ quả

Ngàn xưa ngát tỏa, xanh tươi..

Pháo nổ, vang trời, ấm áp!

Song sàn đá xi măng lạnh toát

Thân gầy run rẩy toàn thân

Tê nhức đôi chân

Đau đầu, buốt thận

Đâu phút cam lai"

Đâu giờ khổ tận"

Ta khát, ta thèm ca nước đun sôi

Pháo nổ liên hồi

Nhức óc!

Ta trùm chăn kín mặt

Run run..

Giao thừa như đã đến

Sốt lên cơn

 

(1984)

 

THƠ CỦA TÔI

 

Thơ của tôi không phải là thơ

Mà là tiếng cuộc đời nức nở

Tiếng cửa nhà giam ngòm đen khép mở

Tiếng khò khè hai là phổi hoang sơ

Tiếng đất vùi đổ xuống lấp niềm mơ

Tiếng khai quật cuốc đào lên nỗi nhớ

Tiếng răng lạnh đập vào nhau khổ sở

Tiếng dạ dày đói lả bóp bâng quơ

Tiếng tim buồn thoi thóp đập bơ vơ

Tiếng bất lực trước muôn ngàn sụp lở

Toàn tiếng của cuộc đời sống dở

Và chết thời cũng dở, phải đâu thơ!

 

(1970)

 

 

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung phụ trách

 

Ký Ức Làng Xưa

 

Làng xưa có từ bao giờ

Mà đình bạc mái mà chùa đầy rêu

Mà mòn cả tiếng võng kêu

Mà xanh thêm tiếng sáo diều xanh trong.

Mồ hôi làng tắm cánh đồng

Mùa màng tất bật long tong cơm đèn.

Tiếng gà kéo mặt trời lên

Mẹ hua hua khoả bóng đêm ra đồng.

Đò sương tơ mơ sang sông.

Tiếng người í ới lan trong đêm tàn.

Khói rơm thơm láng đường làng

Chiều vơi hối hả người sang chợ Cầu.

Đung điêng thúng nhẩy trên đầu

Thấp thơ thấp thoáng áo nâu rối lòng

 

Thời gian trôi trắng dòng sông

Cây đa lụ khụ lưng còng còng thêm.

Làng nay như chẳng còn đêm

Vầng trăng già cỗi bị quên lãng rồi.

Vắng diều goá bụa bầu trời

Vạc, cò đi cả, mồ côi cánh đồng

Làng xưa ký ức bồng bềnh

Sông quê bồi lở giấu lòng nông sâu

Con thuyền rời bến về đâu

Gió xanh che mảnh buồm nâu quê mùa

Nhập nhoà cái bóng làng xưa

Đổi dòng sông chảy con đò đợi ai"

 

Phạm Thái Quỳnh

 

*

 

Nửa Đêm

 

Nửa đêm hương nhớ dậy.

Vầng trăng rơi cuối trời.

Đồng loi thoi gốc rạ.

Tình ta em gặt rồi.

 

Phạm Ngọc Bễ

 

*

 

Cháu Đi Lấy Chồng

 

Chỉ vì thương mẹ cha nghèo

Cũng đành nhắm mắt mà theo chân người

Đài Loan vạn lý trùng khơi

Dặm trường thân gái biết rồi dở, hay"

 

Tháng ba lất phất mưa bay

Ga hàng không lạnh buốt ngày cháu đi

Hàng cây đương nghĩ ngợi gì

Tạnh mưa mà vẫn hàng mi ướt nhàu

 

Nghiêng nghiêng một dải sông Cầu

Nhà ai đám cưới rước dâu về làng

Cũng là một chuyến sang ngang

Người tuôn nước mắt, người đang mỉm cười

 

Thương cho phận gái một đời

Kẻ hay, người dở mệnh trời xưa nay...

Mong cho cháu đỏ vận này

Sớm thăm cha mẹ đỡ gầy niêu cơm!

 

Nguyễn Dung

 

*

 

Chiều Chia Tay

 

Không có mây để nhớ

Không có mưa để buồn,

Chiều chia tay rất nắng

Nón em chừng nghiêng hơn.

 

Cái bóng cây chẳng tròn

Nắng về anh tất cả

Con đường thưa thớt lá

Chói chang đường ta đi.

 

Thôi đừng nói thầm thì

Em buồn cười lắm đấy

Cái thời hoa gạo cháy

Xa mãi rồi anh ơi!

 

Dòng sông vẫn lướt trôi

Bến bờ không theo được.

Bàn chân rồi dừng bước

Nhưng mắt lòng em đi.

 

Bàn chân rồi dừng bước

Thương nhớ lòng khôn nguôi.

 

Nguyễn Thị Mai

 

*

 

Thuở Ấy

 

Ở cuối trời kia có một người.

Của thời xưa ấy, thuở xa xôi..

Khi trăng mười tám xanh màu mắt,

Đã đến bên đời.. đến.. thế thôi.

 

Như gió như mây thật tình cờ.

Qua khung trời mộng của tim thơ.

Mà đâu hay biết chân phiêu lãng.

Đã kết bao vần thơ ước mơ.

 

Nào có gì đâu giữa chúng ta.

Đôi vần thơ nhạt, khúc đàn xa..

Đôi lời khép mở giòng tâm sự.

Mà cả trời yêu rất thiết tha.

 

Em biết yêu anh mộng chẳng thành.

Đời anh mây gió bạt trời xanh.

Em trong khung cửa đèn soi bóng.

Nên dĩ nhiên là sẽ cách ngăn.

 

Nên dĩ nhiên rồi phải cách chia.

Đài gương bóng nhạt, ý hương lìa.

Trăng nghiêng sao lạc, sương đêm rụng.

Lặng lẽ dần tan.. lặng lẽ khuya.

 

Hồ thỉ tang bồng nặng chí trai.

Tôi đưa người ấy mắt mưa dài.

Mi xanh xao khép sầu cô lẻ.

Người có bao giờ.. hẹn kiếp mai"

 

Lê Đình Viễn Lan

 

*

 

Ao Sen Vùng Đồi

 

Ao sen giữa một vùng đồi,

Chắt chiu từng giọt nước nuôi lá mền.

Lòng anh nắng hạ ngày đêm,

Vẫn dành em khoảng dịu êm xanh rờn.

 

Hoàng Trọng Năng

 

*

 

Buồn Vào Thu

 

Bình minh trời trở lạnh,

Hiu hắt gió giao mùa,

Nhớ nhung vùng kỷ niệm,

Rộn rã tiếng cười xưa.

 

Cội phong già sân trước,

Đổi màu lá nhạt vàng,

Nhân ảnh nào xoá được,

Mỗi lần đón Thu sang.

 

Dịu dàng trong nắng sớm,

Người đi tà áo bay,

Đầu cành tiếng chim hót,

Khóm hồng theo gió lay.

 

Ba mươi năm rồi đấy,

Người ơi! Tưởng chừng quên,

Thời gian không trở lại.

Vào Thu: Buồn mông mênh.

 

Hoàng Yến

 

*

 

Tại Sao"

 

Nhìn nhau bằng ánh mắt

Mắt chẳng giống như xưa

Có điều chi đang mất

Ai biết tự bao giờ"

 

Ôi một thoáng ngó lơ

Tiếng thở dài rất nhẹ

Chạm vào hồn rất khẽ

Mà hồn lại ngẩn ngơ

 

Ôi cái lạnh đôi tay

Khi nắm không còn chặt

Có điều gì đang mất

Ai biết tại ai đây"

 

Ôi những phút lặng im

Không điều chi để nói

Cảm vết thương đau nhói

Vỡ oà từ trái tim

 

Nhìn nhau bằng ánh mắt

phải đâu của khi nào

Biết có điều sẽ mất

Tại sao và tại sao "

 

Tịnh Mạc Phạm Thái Sơn - Hoa Kỳ

 

*

 

Chiều Về

 

Chiều tan sở vui ghê

Cứ mãi mong giờ về

Cứ mãi mong nằm nghỉ

Và cơm nước no nê

 

Vợ có mừng ra đón

Hay mặt ủ mày châu"

Con có ra chào hỏi

Hay du lịch đâu đâu"

 

Chiều tan sở về

Vui ghê vui ghê

Hết việc làm

Hết mỏi mê

 

Mong về nhà gặp vợ

Chào vui, không cũng vui

Miễn cơm ngon canh ngọt

Là đệ nhất trên đời

 

Chiều về ta cũng về

Về đâu"!

 

Cung Đỉnh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.