Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

$700 Tỷ “Bailout” Kinh Tế HK

26/09/200800:00:00(Xem: 7889)
Trước những đe dọa trầm trọng trong lãnh vực tài chính, cuối  tuần qua Tổng Thống Bush và chính phủ đã khẩn cấp can thiệp, yêu cầu Quốc Hội chuẩn chi 700 tỷ mỹ kim để phục hồi hệ thống tài chính và kinh tế  Hoa Kỳ, bằng cách mua lại những chứng khoán được bảo đảm bởi  địa ốc.

Một vấn đề cần được trình bày cho thật rõ ràng, nhiều ngừơi hiểu chữ “bailout” có nghĩa là chính phủ sẽ dùng $700 tỷ tiền của người dân đóng thuế để giúp những cơ sở tài chính, và số tiền này sẽ mất luôn sau  khi  kinh tế được ổn định.  Sự thật là  chính phủ sẽ dùng 700 tỷ để mua lại những chứng khoán được bảo đảm bởi địa ốc, dưới hình thức đầu tư. Chính phủ trở thành  nhà đầu tư, nhưng họ  không lợi dụng tình trạng bất ổn này để mua với giá thật  rẽ, sẽ giết chết ngân hàng, những cơ sở tài chính , mà chính phủ sẽ mua với  giá tương đối để giúp ngân hàng có tiền, giải quyết những  khó khăn  hiện tại, cùng lúc ổn định  thị trường tài chính và kinh tế của HK.

Khi  kinh tế ổn định, tạo được niềm tin, những nhà đầu tư sẽ tiếp tục bỏ tiền ra mua chứng khoán, giá nhà sẽ lên trở lại như bình thường, lúc  số tiền đầu tư $700 tỷ của người dân đóng thuế chẳng những được trả lại mà còn có được một số tiền lời vô cùng to lớn.

Dân  biểu Steven C. La Tourette (R-Ohio) đã yêu cầu chính phủ giải thích một cách đơn giản,  để một người thợ, một người dân thường có thể hiểu  vấn đề. Để họ chấp thuận, dân chúng cần được hiểu rõ,  nếu QH không chuẩn chi  thì họ có bị mất việc, có thể mượn tiền mua xe" Có thể vay tiền cho con đi học…

Trước khi đi sâu vào những khủng hoảng kinh tế hiện tại,  tưởng cũng nên nhắc qua về hiện trạng kinh tế Mỹ bị đình trệ trong hơn một năm qua. Nạn lạm phát, thất nghiệp gia tăng trong lúc thị trường địa ốc  đình trệ trầm trọng. Số nhà bị tịch  thu bị tăng lên rất nhiều. Đi đối với ngành địa ốc là ngành tài trợ địa ốc, trong năm qua Chính phủ đã đứng bên lề để thị trường tự giải quyết . Chính phủ có đưa ra hai biện pháp  để cứu vãn tình trạng trì trệ  bằng cách kích thích kinh tế với  “Stimulus Package”,  hoàn trả lại  cho mỗi người dân $600 để họ tiêu xài và tạm thời tăng số tiền cho cơ quan FHA (Federal Housing Administration) để họ có thể cho vay đến $729,750.

Bắt đầu từ Tháng 10, 2007 lưỡng viện của Quốc Hội HK đã nghiên cứu tìm cách chận đứng sự xuống dốc của thị trường địa ốc. Tháng 3, 2008 Hạ Viện đã thông qua Dự Luật “Housing Rescue Bill” do Dân Biểu Barney Frank (D-Mass) đề nghị. Phía Thượng Viện có TNS Chirstopher Dodd (D-Connecticut) cũng đề ra một dự luật gần tương tự, có vài điểm  khác biệt. Nhưng Tổng Thống Bush cho biết sẽ phủ quyết.  Mãi đến cuối  Tháng 7, khi một số ngân hàng lớn của Mỹ sắp sập, Bộ Tài Chánh mới nhảy vào, tiếp thu và quản lý hai công ty Fannie Mae và Freddie Mac. Đây là một việc làm lịch sử chưa từng có từ thời Great Depression (1929-1933). Ngày 30 Tháng 7, Tổng Thống Bush ký ban hành “HR 3221-Housing and Economic Recovery Act of 2008”( Đạo luật tiếp sức Thị Trường Địa Ốc và Kinh Tế), sẽ có hiệu lực ngày 1 Tháng 10 tới đây.

Chính phủ tuyên đoán Đạo luật này sẽ giúp khoảng 400,000 nhà khỏi bị tịch thu, đây  là một số nhỏ so với số tiên đoán sẽ có 3.5 triệu nhà sẽ bị mất trước năm 2011, nếu chính phủ không tích cực tìm biện pháp thích ứng. Nhiều nhà kinh tế phê bình chính phủ đã quá chậm trễ trước nguy cơ hiện tại.

Cuối tuần qua Tổng Thống Bush và Chính phủ đã yêu cầu  Quốc Hội  chuẩn chi  $700 tỷ để cứu vớt những công ty tài chính lớn ở Wall Street đang bị  lung lay.  Sự phá sản của hệ thống tài chính, sẽ đưa tới khủng hoảng  kinh tế toàn diện, làm cho người Mỹ mất hằng triệu việc làm và kéo theo khủng hoảng cả thế giới.  

Trong những buổi họp với những vị dân cử lưỡng viện Quốc Hội HK, Bộ Trưởng Tài chính Paulson và Chủ Tịch Federal Reserve Bernanke trình bày những giải pháp nhắm  vào trọng tâm cứu vãn kinh tế. Hai ông đã đưa ra nhiều hình ảnh “ớn lạnh”, hậu quả không thể lường được, nếu Quồc Hội không biểu quyết chấp thuận gắp đề nghị chuẩn chi 700 tỷ.

Chương trình đưa ra liên hệ đến hằng trăm tỷ mỹ kim để chính phủ mua những chứng khoán được bảo lãnh bởi địa  ốc, sẽ giúp cho nhà băng có thêm tiền, tiền tệ được luân lưu.  Vì mất tự tin, Thị trường tiền tệ  “Mutual Fund” đã bị rút tiền ra quá nhiều trong những ngày gần đây, nếu tình trạng mất tự tin, rút tiền ra khỏi ngân hàng tiếp tục, cạn tiền thì  việc cho vay gặp nhiều khó khăn, sẽ kéo theo thất nghiệp, kinh tế xuống dốc trầm trọng… Vì vậy hai vị này  đã yêu cầu Quốc Hội chấp thuận gắp.

Bộ Trưởng Paulson nói, việc bỏ 700 tỷ mỹ kim ra cứu vãn tình trạng kinh tế, tài chính hiện tại sẽ tốn kém  nhưng nếu để các công ty tài chính tiếp tục bị vỡ  nợ thì hậu quả của kinh tế HK và thế giới  sẽ khủng khiếp hơn. Thường thì một dư luật đưa ra Quốc Hội luôn bị những nhà lập pháp thêm bớt, sửa đổi, sẽ chấp thuận với điều kiện thêm bớt điều này này, điều nọ… nhưng việc chấp thuận ngân khoản 700 tỷ là việc vô cùng cấp bách, quan trọng, nếu kéo dài thảo luận, kèn kèo sẽ làm dân chúng mất niềm tin, càng làm cho thị trường  thêm giao động, khủng hoảng  trầm trọng hơn.

TNS Shelby (R-Ala) Senate Banking Committee  quan tâm tới số tiền 700 tỷ quá lớn, có thể đưa tới những hậu quả không  ngờ trước được. Dân biểu J. Hensarling (R-TX)  rất bi quan, lo sợ và không tin những khó khăn hiện tại được giải quyết. Những lo âu, hoài nghi đã làm cho cuộc thảo luận kéo dài, cho đến  trưa hôm qua thì không đạt được kết quả mong muốn.

Tổng Thống Bush đã mời Ứng Cữ Viên McCaine và Barack Obama  cùng họp ở White House để cấp bách tìm giải pháp cho một vấn  nạn  chung, vô cùng quan trọng. Từ Tòa Bạch Ốc,  Tổng Thống Bush đã đọc diễn văn, cảnh cáo “Nền kinh tế của chúng ta đang ở trong tình trạng nguy hiểm”, trừ khi Quốc Hội hành động nhanh chóng, chấp thuận ngân khoản 700 tỷ để cứu vãn  hệ thống tài chính .  Tổng Thông Bush giải thích, sự “bailout” này không đặt mục tiêu giúp ở một công ty hay k ỹ nghệ nào mà nhắm vào việc duy trì toàn diện kinh tế HK. Ông cũng báo động Hoa Kỳ  có thể sẽ rơi vào tình trạng khủng hoảng tài chính, cuối cùng sẽ đưa tới tình trạng suy thoái kinh tế lâu dài…

Vài giờ trước khi Tổng Thống Bush đọc diễn văn, House Speaker Nancy Pelosi (D-Cali) và House Minority Leader John. Boehner (R-Ohio) đưa ra một văn thư cho  biết họ đang làm việc và có nhiều triến triển. Trong lúc đó Ứng cử viên McCain nói, ông không tin chương trình sẽ được thông qua, ông sẽ trở lại  Quốc Hội để hướng dẫn thảo luận. Những vị dân cử Dân Chủ nói họ sẽ chấp thuận chương trình chỉ khi nào phần đông các vị dân cử Cộng Hòa ở hai viện đồng ý.

Bộ Trưởng Paulson nói,  không ai muốn vẽ một bức tranh khủng khiếp để đe dọa dân chúng. Nhưng sự thực là thị trường tài chính không ổn định. Và tình trạng hiện tại rất là nguy kịch, trầm trọng…

 Sau nhiều cuộc vận động, Bộ trưởng Paulson và Chủ tịch Federal Reserve Bernanke  không đạt đựơc kết quả mong muốn  nên chính Tổng Thống Bush đã phải đọc diễn văn,  diễn tả tình trạng kinh tế có thể bị sụp đỗ. Ngân hàng thất bại, thị trường chứng khoán  xuống thấp làm giảm tiền hưu, nông dân không được tín dụng, cha mẹ không thể cho con đi vào đại học..Tổng Thống Bush nói , với tình trạng bâp bênh mỗi ngày,  ông đối đầu  với sự chọn lựa, hoặc là  bước vào  hành động thích hợp hay đứng ra, để một số  người hành động vô trách nhiệm  phá hoại hệ thống tài chính. Tổng Thống Bush nói trong những trường hợp bình thường ông để thị trường tự điều chỉnh lầy. Nhưng đây  không phải là trường hợp bình thường.

Trong tuần vừa qua Công ty  Tài chính lớn Lehman Brothers tuyên bố vỡ nợ. Công ty tài chính Merry Lynch và Công ty bảo hiểm lớn nhất thế giới AIG có thể bị vỡ nợ và có thể chính phủ phải ứng ra 85 tỷ  mỹ kim cho vay. 

Cổ phần trong ngân hàng Washignton Mutual gần như mất hết giá trong ngày 16 Tháng 9, 2008. Thị trường tài chính của Mỹ và cả thế giới đang thực sự lâm vào tình trạng khủng hoảng.

 Nhiều người mong mỏi Quốc Hội HK sẽ biểu quyết chấp thuận ngân khoảng 700 tỷ vào cuối tuần này!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi yêu những nông dân thôn Hoành, tôi yêu những nông dân Dương Nội. Yêu cái hồn của đất – nơi con người đang phải đối mặt với phong ba bão táp; nơi con người bước trên nghịch cảnh bằng sự cao quý và khí phách của riêng mình. Tôi có một niềm tin vững chắc rằng lòng tử tế và sự dũng cảm của họ sẽ lan toả và lan rộng.
Từ Văn phòng Viện Tăng Thống, tuy chỉ tồn tại trên danh nghĩa, trong phận sự bảo trì ấn tín của Viện Tăng Thống, kế thừa tâm nguyện của Đức Đệ Ngũ Tăng Thống qua phú chúc di ngôn của Ngài trước ngày thị tịch; chúng tôi trên nương tựa uy đức Tăng già và đạo lực gia trì của Chư tôn Trưởng lão, kính gởi đến Chư tôn Hòa Thượng, Chư Thượng tọa, Đại đức Tăng-già nhị bộ, cùng tất cả bốn chúng đệ tử, tâm nguyện Bồ-đề được thể hiện qua các kỳ họp đã nêu, ước mong tất cả bằng Bồ-đề nguyện và Bồ-đề hành, bằng đức lực, trí lực, và tài lực, với hằng tâm và hằng sản, đồng tâm nhất trí góp phần công đức vào sự nghiệp hoằng pháp lợi sanh mà Chư Thánh Đệ tử, Lịch đại Tổ sư, bằng hùng lực và trí tuệ, bằng từ bi và nhẫn nhục, khoan dung, trải qua vô vàn gian nan chướng duyên trở ngại, đã mang ngọn đèn chánh pháp đến những nơi tăm tối, cho những ai có mắt để thấy, dựng dậy những gì đã sụp đổ, dựng đứng những gì đang nghiêng ngả.
Ngày Phật đản sanh là ngày vui, ngày thiêng liêng và trọng đại của nhân loại. Dù là với truyền thống nào, tông môn pháp phái nào, dù ở quốc độ nào… Người con Phật cũng đều hoan hỷ và thanh tịnh thân tâm để tưởng niệm đức Phật.
Thì tôi cũng nói cho hết lẽ như thế. Chớ bao nhiêu lương dân ở Văn Giang, Dương Nội, Thủ Thiêm, Lộc Hưng… đang sống yên lành mà Đảng & Nhà Nước còn có thể nhẫn tâm biến họ thành những đám dân oan (vật vã khắp nơi) thì cái chính phủ hiện hành có xá chi đến những khúc ruột thừa ở Cambodia.
Bàn về kinh tế không thể không nhắc đến tiền. Tiền không mua được hạnh phúc nhưng không có tiền thì…đói. Tiền mang lại tự do (có tiền mua tiên) hay biến con người thành nô lệ đồng tiền. Con nít lên 3 đã biết tiền dùng để mua bánh kẹo, vậy mà các kinh tế gia giờ này vẫn không đồng ý chuyện tiền để làm chi!
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.