sao chép giữa mùa hè

05/08/202314:06:00(Xem: 3212)

 

Sao chép giữa mùa hè
Tranh Đinh Cường

                   

                          mắt rớm lệ bởi đeo tròng kính áp

                                         đời lờ mờ trên một ngã ba

                                        

                                                                 nhớ Đinh Cường

 

 

tôi lại bắt đầu cuộc đi bộ làm thơ khác

trên móng hè nung chảy mỡ

chữ dính chùm sauna mồ hôi tuyết bông cỏ lượn lờ trong nắng

rừng cây áo non

chuyển dần lục thẫm

như có kẻ mới từ trần

nơi buổi về hun hút

mũi tên chuyền về hướng gió

phải lòng một cơn dông

trong núm bọc những hạt lưu sa chưa đủ hội tề

tôi                           muốn mưa

mưamưa

 

 

đêm mưa trút lốt bộ hành

sáng ra trời ui ui

độc tố

 

 

đi bộ.  nức nở làm thơ

nói.  cười.  khóc.  mếu

lờ đờ bóng mây

nắng chan.  lụt cả ban ngày

mùa hè thở dốc

mùa cây ngóng tàn

thu về.  bình tịnh thu sang

đời mình rồi cũng quy hàng

dịu

êm

 

 

tình yêu lạnh như biển

những cái giống không cùng đời

có thể là một vì sao nhỏ bé

có thể là một nét mày hung tợn

trả treo trước gi

những luống cầy luôn đâm gai nhọn

đậm máu hồ quang

 

 

sự rị mọ của con tim

bươn qua cánh rừng nứa

lát thẫm

cắt mùa sấm động

chuyển ngôn mường lung hồi văn

ly tâm miểng đá

lắng nghe tai mộ trù

chữ khắc sâu loài dế than trùi trụi

thấu được lời trùng thẳm

của đất

bắt được cái tứ luồn trong ý

phiến gạch nung nâu nền nhà

nơi ẩn náu thuỳ dung

trùng trùng kỷ niệm

trong khu vườn uyển lan

lá mật sông thơm

thạch xương bồ

 

 

bây giờ lắm người bôi vẽ tranh

trên từng giá áo

cuống màu cho ta thấy

cây nằm thở

van xanh trời nguyện khát

ngày uống vào đêm thải ra

thơ cục hạch

mỗi một chặng lò dò

bấm bụng bờ ao sinh khí

mình đứng như cây cọc

rồi tự chế thân nhão

không cứ gì bùn

cái cò

và những năm chép trắng

 

 

như khúc thuỳ ca việt dã

mình chạy đuổi đeo bám thần hồn

thơ đuối

mòn

kiệt sức

 

 

khúc thiều chạng vạng mùa đổi sao

mây vàng ướt nhẹp

nơi phôi thai quần tụ

đừng hát mai mình xa nhau

trường hành ngọn roi quất túi bụi

lực tâm

trí sậu.  và những trạm dừng gân huyết

nhờ nhờ khóc

em đừng.  thổi vi vu chiếu giường qua sa mạc

bề gì những cánh nâu

nương theo đời trang phục

buồm lèo đã có khúc ngấm mặn

thời ta đèo nhau qua biển

sóng gió

lúc nào cũng trầm ngâm

 

 

mình chạy không kịp một nỗi buồn

khi lũ bồ chao truyền thanh

trên trang nhà cáo phó

 

 

 

hoàng xuân sơn

22- 28 juillet 2016

Tranh Đinh Cường

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời
Thôi thì thào cùng con suối nhỏ | Thương hoài thương hủy vại triều âm
đêm cuối năm, không trăng | chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại | những ngã rẽ | những đường vòng
Tết âm lịch thường rơi vào giữa mùa Đông của vùng đất tôi đang sống. Lạnh thế nào thì lạnh Tết vẫn phải về, hoa trong lòng vẫn nở dù nở trong nỗi bâng khuâng.
Trong vườn có những cây rất cũ | Tuổi cây qua mấy chục mùa Xuân | Trong vườn có một Ta chớm cũ | Tuổi Ta như lá xếp từng chồng
một xác thân | chứa bao khoảng trống | những khoảng trống | càng nặng kiếp người
Hít thở và cầu nguyện. Tự do, khỏi những ràng buộc của lo sợ, của phẫn nộ bất an, để được đi theo mênh mông/ biết bao nhiêu mùa xuân mây trắng,để được sống- một cách tối thiểu của bình yên- như mùa xuân mềm mại/ mọc lên từ cây cối,để được mơ còn có người rải tơ vàng trong nắng rơi, để cảm nhận Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân/ chút tình nồng. Có nỗi nhớ chẳng gọi được thành tên/ và hình như có tiếng gọi từ quê nhà trong bâng khuâng gió bấc… để hy vọng từ cánh cửa sổ mở tìm cơn gió/ là bản nhạc cũ bật lên… Những khúc ca không dứt, hân hoan và bất chợt… Điệu luân vũ đắm say về một thế giới viết ràn ra/ Rất chân thật và hiền lành. Cho chúng ta nài nhau sống hơn một ngày…để được yêu. Đến khi toả sáng/ Tôi yêu và tạ ơn trời. Một ngày mới bắt đầu. Người có thể đi xuyên qua không gian bằng tất cả những giác quan để thấy, để nghe, để ngửi, để nắm, thời gian huyền nhiệm đôi mươi, và Trong tim/ mở ra vô vàn nhịp đập thanh xuân…