Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Không Đứng Mãi Trong Tranh - Lê Chiều Giang

02/08/202112:39:00(Xem: 1764)
202756576_4106043336118067_6591956391103852796_n
Sách của LCG, Nhân Ảnh xuất bản
Lời tựa: Nguyễn thị Thụy Vũ
Được phát hành qua Amazon.
Link mua sách:
https://www.amazon.com/dp/1990434193


đầu hàng

Đứng mãi trong tranh
đóng vai:
Góa phụ
Sáng nay ta
Ra với mặt trời
Như kẻ xa nôi về lại trái đất
Ngó quẩn quanh
Đời.
Chẳng thấy ai
Ta kiếm trăm phương
Gọi ngàn sổ cũ
Thiên hạ nơi đâu?
Đã
... Chết hết rồi!

Bước lại trong tranh, và
-- Diễn tiếp
Hỡi thế gian
Ta.
Bỏ cuộc chơi.

*

sa di

Ta ôm bình bát
Đứng.
giữa trời
Cánh chim bay qua
Thả ngàn thư ngỏ
Ta tung, rải...
Lời trăm năm theo gió
Trôi dát về đâu?
Hỡi
Thế gian.

Đứng giữa nắng mưa
Ngày sắp hêt
Bình bát ta
Đầy.
Những bóng trăng.


*
liều mạng

Đã không mơ một
Anh hùng trác bạc
Vung kiếm đao
Quét sạch chiến trường
Càng không thích những
Kim vàng óng ánh
Chẳng đeo mang
cho nặng tay thêm

Ta yêu người,
Trái tim rực rỡ
Đã bao phen
Chết.
Bởi Điêu Thuyền
Có lắm khi cười vang giữa chợ
Đâu cần ai?
Chẳng.
Vỗ ngực, xưng tên.

Ta mê người
Trái tim liều mạng
Dốc hết giang san:
Một môi cười
Thế giới?
Nhỏ.
Như vài chiếc lá.

Giật mình.
Ta. Chắc phải... yêu thôi.

Lê Chiều Giang

*

Ba bài thơ trên được trích từ tập sách "Không Đứng Mãi Trong Tranh" của Lê Chiều Giang, sách gồm những bài tùy bút ngắn tác giả viết "Mà như vẽ lại... không hề tẩy xóa, chẳng tô vẽ thêm..." và những bài thơ "hiện thực đầy ẩn dụ".

"Không Đứng Mãi Trong Tranh" của Lê Chiều Giang là cuốn sách đầu tay và duy nhất được tác giả gởi tặng đến những người bạn của Nghiêu Đề và bạn Cô, với lời Nguyễn Thị Thụy Vũ viết thay đề tựa: "Chúng tôi sẽ đọc Lê Chiều Giang, những giòng chữ chảy lui về quá khứ. Một quá khứ không thể nào không nhắc tới, nhớ tới... Những quá khứ của thời đã "Chết đi, sống lại."

Đọc Lê Chiều Giang là đứng lùi lại, ngắm nhìn những bức tranh vẽ lại  kỷ niệm, bạn bè, tình yêu, những điều rất xa xưa, bằng cặp mắt của hiện tại, bức tranh của những tháng ngày cũ ẩn hiện bằng cảm xúc riêng của tác giả, nhưng rất chung như chính trăn trở của bạn bè, thế giới, thời đại của Cô.

Đọc thơ Lê Chiều Giang, là để ngọn khói trong lòng mình bay lên,
là "Mổ trái tim. Xem: Không có gì trong đó. Mở đôi bàn tay, những thứ chẳng còn".

Việt Báo trân trọng giới thiệu:
"Không Đứng Mãi Trong Tranh" - Lê Chiều Giang, Nhân Ảnh xuất bản
Lời tựa: Nguyễn thị Thụy Vũ
Được phát hành qua Amazon, link mua sách:
https://www.amazon.com/dp/1990434193
Hoặc liên lạc tác giả
tranh55@gmail.com


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
từ biệt tích anh ta trở về ghé thăm / vẫn khẩu trang, áo cao su bảo vệ linh hồn, và / bảo vệ nguyên tắc không lây nhiễm / cảm xúc - anh nói – thứ phiền phức rẻ tiền / hệt như mong muốn vô hạn của đàn bà / làm đàn ông mất hứng.
Trái tim bị xúc phạm, diễn trong tác phẩm tạo hình. / Những dãy tim móp méo trừu tượng, / vỡ ra, rắp lại theo nghệ thuật, đâu còn là trái tim. / Chỉ khổ đau mới tồn tại với cẩm thạch, / từ sống qua chết, / tất cả linh hồn đều đói nghèo, / hạnh phúc như phiếu xin thực phẩm, / không được hồi âm.
Nắng cất chứa trong lòng gỗ thơm / Khói ấm đưa thơ về trên trang ngoại sử / Nắng vắng trong hư không, nhưng nắng chất đầy một lò sưởi đỏ / Nắng lên thành mầu Khói, thơ đọng thành mầu Sương / Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân / Giọt nước cúi xuống hôn Đất, cho hạt cây nẩy Mầm / Thơ đi theo mưa về trên đọt Lá / Nắng thành màu Xanh, thơ thành mầu Hồng
tìm mãi không ra con đường bất tận / chở thương yêu về ruộng đồng / nơi có những chôn giấu thầm lặng / phôi pha theo đất đỏ phù sa / bao nhiêu lần dang tay réo gọi / níu về phía mặt trời
Tôi khuyên ông tạm dừng ra quán uống rượu uống cà phê / bạn ta theo đảng Dân Chủ cũng nhiều mà Cộng Hòa cũng lắm / động tới chuyện bầu cử, vaccine, covid, khẩu trang / thế nào cũng có khả năng choảng nhau văng nước miếng / lúc say máu ngà có tránh trớ virus gì đâu?
“Đôi khi Chàng gần, đôi khi Chàng xa / Chàng vẫn ngồi đâu đó từ hôm qua / Cho đến hôm nay, và ngày mai nữa / Dòng sông vẫn đầy và trôi đi xa.”
Cả Trung Quốc, một cõi người đông như cỏ, mới có một tài năng thần kỳ như Bào Đinh, cắt thịt như gió xuyên qua lá, tưởng chừng là loạn đao, mà lại thứ tự lành nghề, đạt đến kỹ thuật cao, và nghệ thuật độc nhất vô nhị. Nhưng vài mươi năm sau, ông ta qua đời. Từ đó, không còn ai thừa kế. Tài năng vượt thời gian trở thành truyền thuyết. Về sau, biết bao nhiêu người vì truyền thuyết đã mơ tưởng tu luyện để tiến đến nghệ thuật kỳ tài. Vì không thể nào lưu truyền, tài năng cắt thịt không mang lại ích lợi chung là bao nhiêu.
khi tôi ngước mặt trả lời / bà đã quay lưng / nắng sớm vươn theo lấp lánh / trên tóc trên vai / áo phất phơ bay trong gió
chút ánh sáng của núi rạng đông / phương đó quê hương là mặt trời / rót chén rượu ân tình nắng ấm / lòng xao xuyến như lần đầu tìm nhau / tấm lòng như con nước dâng cao / hạnh phúc như đến từ vũ trụ / giấc mơ vẽ lên bức tranh trăm nỗi / cuộc tương phùng cuối đời
Thơ ông có bí mật ma thuật ra sao? Xin đọc Howl (Hú), bạn đọc sẽ thấy chữ nghĩa biến hóa, phẩm chất văn chương văn học, cách mạng văn học, hòa tan vào nhau, cuồn cuộn bất ngờ, như múa lân, không biết lúc nào nó ngóc đầu, đập đuôi, xàng xê, nhảy cao, trồn đồn, lăn chiên. Đám muá lân đó, có Bùi Giáng đóng vai tề thiên đầy phép tắc và huyền thoại.