Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Không Đứng Mãi Trong Tranh - Lê Chiều Giang

02/08/202112:39:00(Xem: 2734)
202756576_4106043336118067_6591956391103852796_n
Sách của LCG, Nhân Ảnh xuất bản
Lời tựa: Nguyễn thị Thụy Vũ
Được phát hành qua Amazon.
Link mua sách:
https://www.amazon.com/dp/1990434193


đầu hàng

Đứng mãi trong tranh
đóng vai:
Góa phụ
Sáng nay ta
Ra với mặt trời
Như kẻ xa nôi về lại trái đất
Ngó quẩn quanh
Đời.
Chẳng thấy ai
Ta kiếm trăm phương
Gọi ngàn sổ cũ
Thiên hạ nơi đâu?
Đã
... Chết hết rồi!

Bước lại trong tranh, và
-- Diễn tiếp
Hỡi thế gian
Ta.
Bỏ cuộc chơi.

*

sa di

Ta ôm bình bát
Đứng.
giữa trời
Cánh chim bay qua
Thả ngàn thư ngỏ
Ta tung, rải...
Lời trăm năm theo gió
Trôi dát về đâu?
Hỡi
Thế gian.

Đứng giữa nắng mưa
Ngày sắp hêt
Bình bát ta
Đầy.
Những bóng trăng.


*
liều mạng

Đã không mơ một
Anh hùng trác bạc
Vung kiếm đao
Quét sạch chiến trường
Càng không thích những
Kim vàng óng ánh
Chẳng đeo mang
cho nặng tay thêm

Ta yêu người,
Trái tim rực rỡ
Đã bao phen
Chết.
Bởi Điêu Thuyền
Có lắm khi cười vang giữa chợ
Đâu cần ai?
Chẳng.
Vỗ ngực, xưng tên.

Ta mê người
Trái tim liều mạng
Dốc hết giang san:
Một môi cười
Thế giới?
Nhỏ.
Như vài chiếc lá.

Giật mình.
Ta. Chắc phải... yêu thôi.

Lê Chiều Giang

*

Ba bài thơ trên được trích từ tập sách "Không Đứng Mãi Trong Tranh" của Lê Chiều Giang, sách gồm những bài tùy bút ngắn tác giả viết "Mà như vẽ lại... không hề tẩy xóa, chẳng tô vẽ thêm..." và những bài thơ "hiện thực đầy ẩn dụ".

"Không Đứng Mãi Trong Tranh" của Lê Chiều Giang là cuốn sách đầu tay và duy nhất được tác giả gởi tặng đến những người bạn của Nghiêu Đề và bạn Cô, với lời Nguyễn Thị Thụy Vũ viết thay đề tựa: "Chúng tôi sẽ đọc Lê Chiều Giang, những giòng chữ chảy lui về quá khứ. Một quá khứ không thể nào không nhắc tới, nhớ tới... Những quá khứ của thời đã "Chết đi, sống lại."

Đọc Lê Chiều Giang là đứng lùi lại, ngắm nhìn những bức tranh vẽ lại  kỷ niệm, bạn bè, tình yêu, những điều rất xa xưa, bằng cặp mắt của hiện tại, bức tranh của những tháng ngày cũ ẩn hiện bằng cảm xúc riêng của tác giả, nhưng rất chung như chính trăn trở của bạn bè, thế giới, thời đại của Cô.

Đọc thơ Lê Chiều Giang, là để ngọn khói trong lòng mình bay lên,
là "Mổ trái tim. Xem: Không có gì trong đó. Mở đôi bàn tay, những thứ chẳng còn".

Việt Báo trân trọng giới thiệu:
"Không Đứng Mãi Trong Tranh" - Lê Chiều Giang, Nhân Ảnh xuất bản
Lời tựa: Nguyễn thị Thụy Vũ
Được phát hành qua Amazon, link mua sách:
https://www.amazon.com/dp/1990434193
Hoặc liên lạc tác giả
tranh55@gmail.com


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Mùa thu dẫu vừa khảy đôi ba nhịp vàng trên tàn cây. Mùa thu dẫu đang đốt hết mình trên hàng cây maple đỏ lá suốt dặm dài. Và mùa thu cho dù cũng vừa khép cánh cửa để ra đi, khép rất nhẹ nhàng như sợ làm thức giấc ai đó đang say ngủ. Tất cả. Những bổng trầm của mùa thu đều rúng động mấy tầng cung bậc cảm xúc của ta. Phiến lá vàng óng kia ẩn mật điều gì. Dấu chân vàng ố chiếc lá cuối thu như thể là những dấu chân cuối cùng để – nhẹ hẫng về mai sau – Ngọn gió của mùa thu ly tan nào vẫn thảng thốt trong nỗi chờ đợi. Hạt mưa nào xám tro quán phố. Và người ngồi nghe gió mùa thu về như – tiếng thổn thức của thời gian. Bạn ơi, xin lắng lòng trong buổi đêm tịch mịch để nghe cảm xúc bạn hòa âm thế nào với âm vang thu, để biết tác động mãnh liệt của thu – phù vân thôi cũng nát đời như chơi…
nhắm mắt cắm đầu vào ngõ này / đi như chạy suốt quãng đường dài / phó mặc cho rủi may / im lặng và nín thở / trò chơi bất cẩn bất cần / giữa lòng bóng tối ôm trùm tường rêu ám khói...
Hôm nay, 12 tháng 11, là ngày giỗ thứ 12 của nhà văn Cao Xuân Huy, người bạn chí thiết của tôi. Xin đăng lại bài thơ tôi viết đêm anh trút hơi thở cuối, như một nén tâm hương gửi vong linh người quá cố. Mới đây bài thơ được Giáo sư Tiến sĩ Eric Henry dịch sang tiếng Anh...
Để tưởng nhớ Basho Matsuo [1644-1694]
những giấc mơ qua trời rất mỏng / như cánh chuồn chuồn trên lá xanh / vẽ vời nhặt nhạnh / đổi thay làm sao nhớ hết / về bên ấy khát khao thức dậy bao lần...
tình yêu là phiền muộn cần thiết để sống. | Tầm thường như bữa cơm phải có để ăn.| Khi soi thấu | cơm nấu bằng mây trời và sóng biển | ăn với ngôi sao luộc | với tóc xào | với da chấm mặn mồ hôi