Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Không Đứng Mãi Trong Tranh - Lê Chiều Giang

02/08/202112:39:00(Xem: 1956)
202756576_4106043336118067_6591956391103852796_n
Sách của LCG, Nhân Ảnh xuất bản
Lời tựa: Nguyễn thị Thụy Vũ
Được phát hành qua Amazon.
Link mua sách:
https://www.amazon.com/dp/1990434193


đầu hàng

Đứng mãi trong tranh
đóng vai:
Góa phụ
Sáng nay ta
Ra với mặt trời
Như kẻ xa nôi về lại trái đất
Ngó quẩn quanh
Đời.
Chẳng thấy ai
Ta kiếm trăm phương
Gọi ngàn sổ cũ
Thiên hạ nơi đâu?
Đã
... Chết hết rồi!

Bước lại trong tranh, và
-- Diễn tiếp
Hỡi thế gian
Ta.
Bỏ cuộc chơi.

*

sa di

Ta ôm bình bát
Đứng.
giữa trời
Cánh chim bay qua
Thả ngàn thư ngỏ
Ta tung, rải...
Lời trăm năm theo gió
Trôi dát về đâu?
Hỡi
Thế gian.

Đứng giữa nắng mưa
Ngày sắp hêt
Bình bát ta
Đầy.
Những bóng trăng.


*
liều mạng

Đã không mơ một
Anh hùng trác bạc
Vung kiếm đao
Quét sạch chiến trường
Càng không thích những
Kim vàng óng ánh
Chẳng đeo mang
cho nặng tay thêm

Ta yêu người,
Trái tim rực rỡ
Đã bao phen
Chết.
Bởi Điêu Thuyền
Có lắm khi cười vang giữa chợ
Đâu cần ai?
Chẳng.
Vỗ ngực, xưng tên.

Ta mê người
Trái tim liều mạng
Dốc hết giang san:
Một môi cười
Thế giới?
Nhỏ.
Như vài chiếc lá.

Giật mình.
Ta. Chắc phải... yêu thôi.

Lê Chiều Giang

*

Ba bài thơ trên được trích từ tập sách "Không Đứng Mãi Trong Tranh" của Lê Chiều Giang, sách gồm những bài tùy bút ngắn tác giả viết "Mà như vẽ lại... không hề tẩy xóa, chẳng tô vẽ thêm..." và những bài thơ "hiện thực đầy ẩn dụ".

"Không Đứng Mãi Trong Tranh" của Lê Chiều Giang là cuốn sách đầu tay và duy nhất được tác giả gởi tặng đến những người bạn của Nghiêu Đề và bạn Cô, với lời Nguyễn Thị Thụy Vũ viết thay đề tựa: "Chúng tôi sẽ đọc Lê Chiều Giang, những giòng chữ chảy lui về quá khứ. Một quá khứ không thể nào không nhắc tới, nhớ tới... Những quá khứ của thời đã "Chết đi, sống lại."

Đọc Lê Chiều Giang là đứng lùi lại, ngắm nhìn những bức tranh vẽ lại  kỷ niệm, bạn bè, tình yêu, những điều rất xa xưa, bằng cặp mắt của hiện tại, bức tranh của những tháng ngày cũ ẩn hiện bằng cảm xúc riêng của tác giả, nhưng rất chung như chính trăn trở của bạn bè, thế giới, thời đại của Cô.

Đọc thơ Lê Chiều Giang, là để ngọn khói trong lòng mình bay lên,
là "Mổ trái tim. Xem: Không có gì trong đó. Mở đôi bàn tay, những thứ chẳng còn".

Việt Báo trân trọng giới thiệu:
"Không Đứng Mãi Trong Tranh" - Lê Chiều Giang, Nhân Ảnh xuất bản
Lời tựa: Nguyễn thị Thụy Vũ
Được phát hành qua Amazon, link mua sách:
https://www.amazon.com/dp/1990434193
Hoặc liên lạc tác giả
tranh55@gmail.com


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
giả sử niềm tin vẫn sáng soi / xác tín như bàn thờ trang nghiêm trong nhà / khói hương xì xụp vái / cầu người đã bỏ ta đi / đừng bỏ ta đi
Ngô đồng một lá rơi / Nhìn mắt em thoáng thấy / Mùa Thu, vàng đến rồi
Có khi tôi nối hai điểm bằng đường thẳng / Có khi bằng đường cong / Có khi bằng con đường dích-dắc / Có khi lại là những dấu chấm / Tưởng rất gần / Mà nối hoài / Hụt hơi / Không đến
Sáng và tối, mẹ và cha, âm và dương... đó là cánh cửa nhị nguyên đối đãi mở ra cái muôn màu muôn vẻ của đời sống này. Sáng và tối tuần hoàn lẫn nhau cho chúng ta cảm nhận về thời gian, cho nhãn quan chúng ta cảm nhận về bóng và hình. Bóng và hình này qua giác quan thi sĩ Khánh Minh và được nữ sĩ ghi lại cho nhân thế qua thi tập Ký Ức Của Bóng. Sau đó Khánh Minh “giải thoát” cho Bóng khỏi cái tạm bợ của một cảm xúc bất chợt, thả Bóng và cảnh giới miên viễn của bầu trời Thi Ca qua tập Bóng Bay Gió Ơi. Lần này trở lại với tập thơ Đêm, Bóng “về quê” thăm lại nguồn cội của chính mình. Chính trong Đêm Bóng ẩn mình an trú trong tịch tịnh. Cánh cửa nhị nguyên sáng tối khép lại, tịch tịnh của màn Đêm hiển lộ như là một biểu tượng cho cảnh giới không có thời gian mà Khánh Minh tạm gọi là “Nơi Dừng Lại Của Thời Gian Vĩnh Cửu”
Người đàn bà thức dậy / bỏ đi lúc mờ sương / vết trũng trên mặt giường / Còn ngập đầy bóng trăng.
như đốm lửa âm thầm / mẹ ngồi trầm ngâm bên cơi trầu / chiều xuống ôm bóng lặng / ngái ngủ tiếng kinh cầu lê thê / cơn mưa dông lướt thướt không dứt
Tôi không nói / Chỉ có hàng cây gió thổi / Và bóng. Tối / Tôi không ngủ / Chỉ có đêm đang trôi / Có lẽ sẽ một lời / Để đừng tan vào bóng tối
Em bỏ nước Mỹ giàu sang / về với cuộc đời cần lao đến nỗi bệnh trọng thân vong / có kẻ cho rằng em dại / cái dại của em gấp ngàn lần cái khôn của những kẻ / dát vàng khoe khoang xe triệu đô nhà trăm tỷ /
từ biệt tích anh ta trở về ghé thăm / vẫn khẩu trang, áo cao su bảo vệ linh hồn, và / bảo vệ nguyên tắc không lây nhiễm / cảm xúc - anh nói – thứ phiền phức rẻ tiền / hệt như mong muốn vô hạn của đàn bà / làm đàn ông mất hứng.
Trái tim bị xúc phạm, diễn trong tác phẩm tạo hình. / Những dãy tim móp méo trừu tượng, / vỡ ra, rắp lại theo nghệ thuật, đâu còn là trái tim. / Chỉ khổ đau mới tồn tại với cẩm thạch, / từ sống qua chết, / tất cả linh hồn đều đói nghèo, / hạnh phúc như phiếu xin thực phẩm, / không được hồi âm.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.