Hôm nay,  
Việt Báo Online

Sao Bỗng Dưng Tôi Lại Thế Này

26/06/201100:00:00(Xem: 18623)
Sao Bỗng Dưng Tôi Lại Thế Này

Người viết: Trương Ngọc Bảo Xuân

Bài số 3214-12-28514vb7062511


viet_ve_nuoc_my-large-contentTác giả đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2001, với bài viết "32 Năm Người Mỹ và Tôi." Dù từ lâu đã là thành viên Ban Tuyển Chọn Chung Kết Hàng Năm, cho tới nay, bà vẫn liên tục góp nhiều bài viết giá trị cho giải thưởng. Bà hiện là cư dân Los Angeles, công việc: giám khảo của Bureau of Barbering & Cosmetology (Nha Khảo Thí ngành Thẩm Mỹ) thuộc tiểu bang California. Sau đây là bài viết mới nhất của bà cho năm thứ 12.

***

Sau lần hội ngộ, tôi cứ xao xuyến, vấn vương, như bỏ quên điều gì quan trọng lắm.

Sao bỗng dưng tôi lại thế này"

Hồi đó, hồi còn là “Phốp” là F.O.B. (fresh off the boat) chân ướt chân khô đứng xửng vửng trên đất Mỹ, những gia đình hay người độc thân thường tìm tới nhau. Gia đình chúng tôi, cuối tuần tụ họp những người cùng tỵ nạn trong thị trấn nhỏ ấy, nấu ăn nấu uống, ăn uống xong xuôi rồi bày ra ca hát, ngồi nghe kể chuyện và để chảy dài những giọt nước mắt xốn xang, nhớ quê hương, nhớ người thân quá xa vời, tưởng sẽ chẳng bao giờ có thể gặp lại.

Bây giờ, có thể gặp lại, cũng những giọt nước mắt chảy dài, những giọt nước mắt ấy có thể bớt khổ đau có thể là sung sướng gặp lại nhau nhưng với riêng tôi, sự xốn xang vẫn còn.

Không biết từ đâu, bao giờ, người ta đã bắt đầu tổ chức những buổi Hội Ngộ. Hội ngộ đồng hương… hội ngộ trường… hội ngộ nhóm…

Thường thường, những cuộc hội ngộ ấy tổ chức hoặc ngoài trời giống như những cuộc picnic, hoặc tổ chức trong nhà hàng theo kiểu dự đám cưới, có khi tổ chức cả hai nơi, cuộc vui kéo dài hai ba ngày, để người ở xa có thể về kịp tham dự cả hai hay một buổi cũng tốt. Có người sẵn dịp lấy hè, đem cả gia đình theo, có khi từ tiểu bang xa đi làm ra là bay tới chạy tới…

Những cuộc picnic thì thong thả, giờ giấc thường thường đề là từ mấy giờ … đến mấy giờ… Họ tự tay nấu những món ăn ngon đặc biệt hay chung tiền nhau rồi vài người lo việc thức ăn, vài người lo chạy ngược chạy xuôi.

Ở nhà hàng thì phải đặt bàn giữ ngày trước cho nên tổ chức phải sít sao hơn. Cũng có thiệp mời và thiệp hồi báo để tiện việc sắp xếp.

Hôm vừa qua, tôi dự bữa tiệc Hội Ngộ của trường T. Th.

Mấy năm trước, hội ngộ trường đã có tổ chức nhưng tôi ngại tham dự vì nghĩ rằng mình đâu có học trường này, đâu có bạn học đâu mà đi như bơi trong cô độc"

Năm nay lại khác. Anh chàng S. và cô nàng M. T. trong ban tổ chức đã rất dễ thương thân thiết nhắn bằng điện thư rằng:

“Chị không học trường T. Th. vì chị đã lớn khi trường được thành lập cho nên chị là “đồ cổ” nhưng là “đồ cổ hiếm qúi” chị ạ. Vả lại, chị là con của nhân viên ngành Cảnh Sát Quốc Gia. chị đi để gặp lại hàng xóm cư xá chứ ạ…”

Nghe lời dụ dỗ ngon ngọt đã hơi xiêu lòng nhưng chưa quyết định thì sau cùng, nhỏ em tôi nói:

“Tụi em cũng đi nữa, rủ hết mấy chị em, ngồi cũng gần đầy một bàn chớ bộ.”

Rồi, thấy tôi còn hơi lưỡng lự, nó đánh ván bài cuối cùng, nó nói khơi khơi:

“A a a a… gia đình của bác T. sẽ tới, có luôn cả anh Th.”

Có anh Th."

Động mối tơ vò! Tôi gật đầu. Ừ. Đi.

Vì sao" Tôi nhớ ngày xưa, ở cư xá…

Ngày xưa, lâu lắm rồi, gần nửa thế kỷ, chúng tôi sống trong khu cư xá, vùng ngoại ô, trên đường về Lục Tỉnh.

Vùng ấy thời đó, chung quanh còn là ruộng nương ao hồ sình lầy nhiều muỗi. Khí hậu thư thoáng. Ban ngày mây trắng trời xanh, ban đêm mát mẻ. Chúng tôi sống trong chiến tranh với những đốùm hỏa châu rơi lơ lửng, đệm thêm tiếng đại bác đì đùng xa xa với tuổi xanh trong trắng, những đêm đen mặc tình cho ta ngắm trăng sao lấp lánh và mộng mơ.

Các gia chủ trong hai dãy cư xá cùng làm việc khác ngành nhưng chung địa điểm.

Cùng dãy nhà tôi cách vài căn, có một chàng thư sinh áo trắng tên Th.

Khoảng thời gian dài sống nơi ấy, chàng chưa hề nói một câu nào với tôi, ngay cả một lời chào, thế sao tôi lại vương vấn đến thế, lại muốn gặp mặt đến thế"

Hình ảnh tuấn tú nghiêm nghị của chàng thư sinh áo trắng đã đi vào giấc mộng con gái.

Tình cảm ấy tôi mang theo trong lòng, rất nhiều năm sau, nhiều năm sau.

Ngày hội ngộ, bước vào nhà hàng, tôi nhìn quanh. Chàng thư sinh ấy có tới chưa" Có tới không" Bây giờ chàng đã ra sao" Có còn nghiêm nghị như xưa" Có con đàn cháu đống" Có người vợ hiền bên anh"

Tôi nhìn quanh, tìm kiếm. Bảng trắng bảng xanh bảng đỏ tượng trưng cho những khóa học… thôi, kiếm bàn không có bảng nào hết, thì đích thị là bàn dành riêng cho “đồ cỗ hiếm quí”. Tôi cùng mấy chị em vén áo dài ngồi xuống, nhìn quanh.

A kìa, cô nàng M. T. thon thả trong chiếc áo dài tha thướt, khuôn mặt đẹp như búp bê Nhật Bản bước tới nắm tay tôi và mấy chị em, mừng rỡ, hỏi han ân cần:

-Chị. Chị đã gặp gia đình bác T. chưa"

-Chưa. Gia đình bác ấy tới rồi à" ngồi ở đâu"

-Đàng kia kìa.

-À, để chị tới chào bác.

Mấy chị em cùng đứng lên đi hàng một cùng lúc từ đàng kia mấy anh em nhà bác cũng vừa hướng tới đàng này. Hai đàng gặp nhau chàng ràng ngay lối đi nhỏ hẹp giữa những bàn ghế, như bài toán “hai đồng tử gặp nhau” chen nhau mà tay bắt mặt mừng, mừng đủ kiểu, ôm nhau theo kiểu Mỹ, bàn tay nắm lấy bàn tay dục dặc kiểu Tây, cúi đầu xuống ngẩng đầu lên để nhìn tạn mặt nhau, mừng rỡ bằng ánh mắt sáng ngời. Tôi nhìn anh, nói trước:

-Anh Th. Phải anh Th. đây không"

Anh nhìn ngay tôi, nói gì đó tôi không nghe rõ. Lỗ tai lùng bùng! Tim đập mạnh! Mặt tôi đỏ hay xanh"

Rồi không biết nói gì nữa, sượng sùng tôi xây qua méc với em gái anh:

-Bây giờ anh ấy mới nói chuyện. Ngày xưa anh ấy nghiêm lắm. Không nói lời nào.

Cô em cười đồng lõa, gật đầu:

-Dạ đúng chị. Ngày xưa anh ấy nghiêm lắm. Bây giờ anh ấy vẫn chưa có vợ, vẫn còn độc thân. Ảnh thờ chủ nghĩa độc thân.

Rồi gặp bác T. Bác có hơi già đi nhưng gương mặt thì vẫn như xưa. Trông bác buồn buồn. Bác gái mất rồi, năm ngoái.

Thế rồi mọi người giãn ra, trở về, ai ngồi bàn nấy để xem chương trình mở màn.

Lần lượt những tiết mục mà các anh chị em của trường T. Th. đã dày công tập luyện, lên sân khấu trình diễn. Trước hết là cám ơn quí Thầy quí Cô đã hiện diện, sau nữa cám ơn các anh chị em có mặt và rồi bắt đầu phần văn nghệ. Ca nhạc, tân cổ giao duyên, vũ, kịch, trình diễn thời trang áo dài…

Nhìn các anh chị em lên sân khấu, nghe ca nghe hát mà có rõ ràng nghe gì đâu"

Lòng tôi bồi hồi. Nhớ nhớ quên quên.

Một lát sau, hai gia đình tụ lại để chụp vài tấm hình kỷ niệm. Chụp trước tấm poster có nhành phượng đỏ với các cô học trò áo trắng miệng cười thơ ngây ánh mắt sáng ngời. Hình ảnh của ta ngày đó!

Kéo tôi qua một bên, cô em của anh, nắm chặt tay tôi, nói nhỏ:

-Anh Th. em “chấm” chị hồi đó đó.

Ối trời đất ơi!

Tai như nghe một lời tỏ tình.

Anh Th. ơi.

Ván đã đóng thuyền. Thuyền cũng đã cũ xì. Sao tiếng sóng vẫn còn đập mạnh vào mạn thuyền thế kia"

Tôi muốn la lên cho cả thế giới biết, tôi cũng đã “chấm” anh, hồi đó.

Tim đập mạnh, như ngày xưa.

Ngày xưa, những ngày cư xá, ở cái tuổi mười mấy, mơ mộng thế nào" Mà cũng sợ sệt thế nào" Nhớ rõ ràng như mới xảy ra hôm qua.

Một buổi sáng, tôi cần mua thứ gì đó, tà tà đi vào xóm trong, có tiệm bán đồ chạp phô hiệu M. T. Mua xong, tôi tà tà về.

Đang bước đi trên lề đường thì bất chợt chàng hiện ra ngay trước mặt. Tôi chỉ kịp nhìn chàng một cái, hết hồn nhìn xuống te te đi một nước.

Tim đập rộn ràng. Thình thình thình, tay chân như quíu lại, bước đi gần loạng choạng.

Tại sao"

Còn chàng, chẳng hé môi một lời chào làm quen.

Hình ảnh tuấn tú nghiêm nghị của chàng thư sinh áo trắng đã đi vào giấc mộng con gái. Tình cảm ấy tôi mang theo lòng, rất nhiều năm sau, nhiều năm sau.

Ngày cũng trôi qua, đời cũng trôi đi

Theo vòng xoay của trái đất, cuộc hội ngộ này, cho ta có duyên gặp lại nhau, cho ta trẻ lại vài tiếng đồng hồ và cho ta bồi hồi vấn vương.

Người ta tổ chức Hội Ngộ. Những cuộc hội ngộ nên có, đáng có, phải có, để chúng ta luôn gắn bó với nhau để cho thế hệ sau nhìn thấy sự đoàn kết, sống trên đất Mỹ, quê hương thứ hai nhưng không bao giờ quên quê hương thứ nhứt và những “người đã đi qua đời ta.”

Cũng trong những cuộc hội ngộ ấy, có ai ích kỷ như tôi không" Đi tìm một hình ảnh xa xưa, của một thời mộng mơ con gái rất đẹp không làm sao quên được.

Tôi muốn nhắn nhủ với các bạn trẻ rằng: nếu trong lòng có rung động vì bóng hình ai, bằng cách này hay cách khác, hãy bày tỏ cho người ta biết, đừng để chuyện qua đi rồi mới tiếc.

Riêng cá nhân tôi, tận đáy lòng, cám ơn các bạn đã tổ chức buổi hội ngộ rất thân quí này, để tôi có dịp gặp lại, dù chỉ một lần, người thư sinh áo trắng ấy. Biết anh vẫn sống yên lành và có lẽ cũng hạnh phúc là tôi mừng.

Thế nhưng, em anh tiết lộ một bí mật, làm tôi quá thương tâm.

Anh Th.

Ngày đó, nếu anh đã nói một câu làm quen, có thể cuộc đời ta đã đổi khác cũng nên!

Trải qua 10 năm trong trại tù thù, còn gì thân thể" Qua bao thăng trầm trên xứ Mỹ anh đã thành công trên phương diện kinh doanh trong xã hội, tôi đã thành công trong công ăn việc làm, có gia đình êm ái với chồng con, tưởng đời đã êm xuôi nhưng tại sao, khi nghe nhắc đến tên anh, tim tôi lại đập rộn ràng thế này" Sao tôi vẫn muốn gặp lại anh"

Người thư sinh áo trắng, có phải luôn luôn anh vẫn sống trong một góc trái tim tôi"

Nếu ngày đó, trong cư xá, tận mặt nhau, anh mở lời chào hỏi làm quen, có thể tôi đã không phải rẽ qua ngả khác, một ngả đời lạ lẫm.

Có thể lắm.

Sao bỗng dưng tôi lại thế này"

Không. Không phải bỗng dưng. Chính là sau lần hội ngộ, hay đúng hơn, tái ngộ.

Cứ xao xuyến, vấn vương, như bỏ quên điều gì quan trọng lắm.

A a a … tôi nhớ ra rồi. Cảm giác như “bỏ quên” của tôi, đúng là câu tôi muốn hỏi anh:

-Hồi đó, nếu đã “chấm” tôi, sao anh không nói" Anh Th."

Trương Ngọc Bảo Xuân

08/02/2015(Xem: 4673)
Tóm Tắt: Nhờ ngôi sao xẹt dẫn đường, hai người tiều phu tìm ra đứa bé, một trong hai người đã đem bé về nuôi và đặt tên là cậu bé Ngôi Sao. Lớn lên,
01/08/2011(Xem: 24997)
Tác giả tên thật Hùng Túy Trước, tuổi Giáp Ngọ, cư trú tại Austin, Texas, đã góp nhiều bài Viết Về Nước Mỹ đặc biệt. Giải thưởng Việt Báo năm thứ ba, cùng lúc với giải danh dự, Chúc Chân còn nhận thêm giải "Writing on America" cho bài viết bằng Anh ngữ. Sau đây là bài viết mới nhất của cô.
26/06/2011(Xem: 23240)
Trước 1975, tác giả từng viết nhiều truyện ngắn trên bán nguyệt san Tuổi Hoa, và các truyện dài xuất bản bởi Tủ Sách Tuổi Hoạ (hiện có trên trang mạng Tủ Sách Tuổi Hoa: http//tuoihoạhatnang.com)
26/06/2011(Xem: 24730)
Bà Trương Ngọc Bảo Xuân là tác giả đã được trao tặng giải chung kết Viết Về Nước Mỹ năm thứ hai 2001, với bài viết "32 Năm Người Mỹ và Tôi". Cho tới nay, bà vẫn liên tục góp nhiều bài viết giá trị cho giải thưởng. Hiện bà cư trú tại Boat City, Marina del Rey, California, công việc: giám khảo của Bureau of Barbering & Cosmetology (Nha Khảo Thí ngành Thẩm Mỹ) tại Los Angeles thuộc tiểu bang California. Sau đây là bài viết mới nhất của bà về ngành nails.
26/06/2011(Xem: 18429)
Bà Trương Ngọc Bảo Xuân Abbott, 52 tuổi, hiện cư trú tại Boat City, Marina del Rey, California, là giám khảo ngành Barbering & Cosmetology tại State Board, nơi tổ chức thi bằng hành nghề thẩm mỹ của tiểu bang California.
26/06/2011(Xem: 14868)
Nàng một hôm thơ thẩn dạo chơi trên net, tình cờ đọc một bài văn ngắn viết về hot springs, những nguồn suối nước nóng. Cái đoản văn thật dễ thương mà lần đầu tiên nàng được đọc, viết bởi một người Việt. Ít có người Việt Nam nào viết về đề tài nầy, nó lại là đề tài nàng vô cùng thích thú.
28/03/2011(Xem: 47636)
Bé Xíu loay hoay với một xấp giấy hoa. Cô bé đang chọn xem loại nào thích hợp để làm một chiếc lồng đèn. Đây là lần đầu tiên Bé Xíu muốn tự tay làm lồng đèn.
Tin công nghệ
Khoảng giữa tháng 10/2019, theo một báo cáo mới của Tổ chức Y tế Thế giới WHO, đến năm 2030, tới 40% dân số thế giới sẽ bị cận thị.
Theo các điều khoản của bộ luật quyền riêng tư mới được đề xuất, CEO Facebook Mark Zuckerberg có thể sẽ phải chịu hình phạt nặng nhất là ngồi tù 20 năm. Bộ luật mới sẽ khiến các giám đốc điều hành phải chịu trách nhiệm hình sự do những sai lầm của công ty làm tiết lộ thông tin cá nhân của người dùng.
Nhiều người vẫn thường nghe nói về Web 2.0 và có lẽ cả Web 3.0 mà nhà sản xuất trình duyệt Opera yêu thích. Nhưng liệu có ai đã bao giờ nghe nói về "Xã hội 5.0"?
Khoảng giữa tháng 10/2019, Interbrand công bố báo cáo “Thương hiệu toàn cầu tốt nhất 2019” với sự thống trị của các hãng công nghệ như Facebook rơi khỏi top 10
Mạng 5G cung cấp tốc độ tải dữ liệu nhanh hơn nhiều so với 4G. Khoảng giữa tháng 10/2019, theo Cơ quan quản lý viễn thông IMDA của Singapore, ít nhất 50% diện tích đất nước sẽ được phủ sóng 5G độc lập vào cuối năm 2022.
Tháng 10/2019, hãng hàng không Qantas Airways của Australia sẽ khai thác một chuyến bay thương mại dài nhất trong lịch sử. Dự kiến, máy bay sẽ cất cánh ở New York vào ngày 18/10/2019, chuyến bay sẽ vượt qua 16,200 km trong suốt 19 giờ 30 phút để hạ cánh ở Sydney.
Khoảng giữa tháng 10/2019, Mozilla đang xuất bản các giai thoại về việc xem YouTube có thể trở nên tồi tệ như thế nào, thông qua một trang web riêng.
Apple đã rất thành công trong kinh doanh thiết bị đeo với Apple Watch, chiếc smartwatch phổ biến nhất trên thế giới. Công ty cũng sản xuất một trong những thiết bị đeo tai (ear-worn devices) bán chạy nhất thế giới – AirPods. Chuyên gia phân tích uy tín Ming-Chi Kuo còn tiết lộ rằng Apple Glass AR sẽ chính thức ra mắt vào đầu năm 2020.
Lúc 10 giờ của một buổi sáng cuối tháng 11/2017, nhân viên ngân hàng tại Freiburg, Đức phát hiện thấy hệ thống báo cây ATM đã gặp lỗi. Vụ việc được trình báo lên cơ quan chức năng, và theo lời người trong cuộc, cái máy ATM đã bị nhiễm một loại malware có tên là “Cutlet Maker”, có khả năng ép máy ATM nhả ra tất cả tiền có trong máy.
Khoảng giữa tháng 10/2019, trận lũ lụt ở Nhật Bản từ bão Hagibis đã phá huỷ 1/3 đoàn tàu cao tốc tương lai có giá trị khoảng 32.8 tỷ Yên (300 triệu USD)
Từ lâu, ánh sáng xanh phát ra từ các thiết bị điện tử như smartphone, laptop, tivi... đã bị buộc tội là nguyên nhân gây mất ngủ, thậm chí tổn thương mắt. Ánh sáng xanh có bước sóng ngắn, có nghĩa là nó mang năng lượng cao và có thể làm hỏng các mô tế bào thị giác.
Khoảng giữa tháng 10/2019, Bộ Tư pháp Mỹ cho biết đã triệt phá thành công một trong các trang web khai thác trẻ em lớn nhất trên Dark Web.
Khoảng giữa tháng 10/2019, hãng nước ngọt Coca Cola thông báo đã sản xuất thành công lô vỏ chai đầu tiên làm từ nhựa của các loại chất thải nhựa đang trôi nổi trên các đại dương.
Khoảng giữa tháng 10/2019, trang Bloomberg đưa tin nhà sáng lập Faraday Future - Jia Yueting đã nộp đơn xin phá sản tại tòa án Delaware.
Ứng dụng chia sẻ video nổi tiếng TikTok đã mở một văn phòng tại Mountain View, California – cách trụ sở chính của Facebook chỉ vài phút đi bộ. TikTok dường như đang tiếp cận đến "lãnh thổ" của Facebook - theo đúng nghĩa đen.