Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Truyện Ngắn Chọn Lọc: Tiếng Khóc Trong Nhà Xác

05/11/200200:00:00(Xem: 3857)
LTS: Trong số những bác sĩ viết văn tại hải ngoại, bác sĩ Nguyễn Xuân Quang là người đã thành công trong việc chuyên chở những kinh nghiệm, những suy tư của cuộc sống một bác sĩ vô văn chương. Sinh năm 1941 tại Đà Nẵng, nhưng song thân là người Hưng Yên, Bắc Việt, ông tốt nghiệp y khoa Sàigòn năm 1969, từng là bác sĩ quân y, và sau khi tới Hoa Kỳ, ông tiếp tục học và tốt nghiệp chuyên khoa thận và cao máu năm 1986. Hiện ông giảng dậy tại một đại học y khoa ở Hoa Kỳ. Trong lĩnh vực văn học, ông đã viết và xuất bản nhiều tác phẩm gồm truyện dài, truyện ngắn, và cả thơ như: Thần Tượng (thơ), Thượng Đế Đeo Kính (truyện dài), Chiếc Mặt Nạ Da Người (tập truyện; sau viết lại thành Người Căm Thù Ruồi), Tình Thù (tập truyện), Những Mảnh Đời Tị Nạn, Đi (truyện ký)... Là một vị bác sĩ tài năng, một người hiếu học, đồng thời là một cây viết tài hoa, tạo nhiều ấn tượng cho người đọc trong nhiều thập niên qua, nhà văn Nguyễn Xuân Quang, trong dịp trả lời Nhà thơ Nguyễn Mạnh Trinh, đã tâm sự về thói quen viết văn của ông như sau: “Khi suy nghĩ đúc kết trước khi viết thường là lúc làm vườn. Khi viết thường viết vào lúc sáng sớm để khỏi bị phá rầy. Khi đang viết thích nhâm nhi, ăn vặt một thứ gì như các hạt, bánh kẹo với trà... Viết xong thường bỏ đi nhiều hơn là thêm vào. Và rất lười gởi đi đăng báo. Có truyện bỏ quên luôn. Khi viết truyện ngắn thường khởi đầu bằng một gợi ý, nói một cách thông thường là hứng khởi từ cuộc sống. Đề tài, nhân vật, bố cục tôi coi là thứ yếu. Diễn tiến câu chuyện khá quan trọng, nhất là phần kết thúc. Quan trọng hơn nữa là cái ý mình muốn truyền đạt tới độc giả. Tôi hay dùng những kỹ thuật lôi cuốn độc giả khiến họ phải đọc đến đoạn kết một mạch. Họ phải đọc từng chữ, không thể đọc nhảy bỏ nhiều hàng mà vẫn hiểu mình nói gì. Vì thế mỗi dòng viết phải chuyên chở một ý, phải là một cái gì thu hút... Quan trọng nhất là truyện viết phải sống và động và phải là một sáng tạo, một khám phá. (Hợp Lưu số 27 tháng 2&3-1996).
Truyện ngắn sau đây, trích trong tập truyện ngắn Người Căm Thù Ruồi, sẽ cho qúy độc giả thấy tài năng đặc biệt của ông qua việc tái tạo không khí làm việc căng thẳng đầy ghê sợ và những thói quen, những việc làm tưởng như tàn nhẫn, nhưng bắt buộc phải có một cách tỉnh táo, để có thể trị bệnh cứu người, của những nhân viên y khoa làm việc tại một phòng cấp cứu của bệnh viện Việt Nam thời trước 1975.

*

-Ông nội ơi! Ông nội ơi! Có điện thoại...
Tôi vẫn nằm yên trên giường, cố gỡ gạc nghỉ thêm được giây phút nào hay giây phút đó. Mấy người sinh viên ngoại trú đàn em vẫn thường gọi các đàn anh nội trú bằng cái danh từ vừa kính trọng vừa diễu cợt đó.
-Anh trả lời điện thoại hộ tôi đi.
-Nhưng phòng nhận bệnh muốn nói chuyện thẳng với anh.
Tôi uể oải trở dậy, đi ra phía chỗ cái điện thoại. Y tá trực nhiều khi có bệnh nặng muốn nói chuyện thẳng với nội trú để tiết kiệm thì giờ cấp cứu vì biết rõ khả năng của những sinh viên y khoa trên ngực hãy còn sáng long lanh những vì sao. Tôi hỏi người đàn em:
-Mấy giờ sáng rồi" Giờ này mà vào thêm một cas nặng nữa thì hốc hác.
Một ngày gác lao động bở hơi tai từ sáng đến giờ, chưa được nghỉ bồi dưỡng.
-A lô, nội trú trực tôi nghe đây.
-Chào ông thày, ngủ được chút nào chưa"
-Làm sao mà nhắm mắt ngủ yên được với những người còn đầy nhựa sống như mấy cô, mới lim dim nhắm mắt nghỉ được một tí lại bị dựng cổ lôi dậy làm bổn phận....
Có tiếng cười đầm ấm ở bên kia đầu máy.
-Cho ông thầy đêm nay bò lê bò càng luôn!
Trong giới y khoa, nữ hộ sinh ăn nói bạo mồm bạo miệng không thua gì sinh viên y khoa.
-...cặp với cô xui tận mạng...
Đáng lẽ nói "gác cặp với cô..." tôi nuốt chửng chữ "gác" để chọc người nữ hộ sinh.
-Cứ làm như người ta ca bài "Hạ Trắng" không bằng.
-Không xui, sao từ sáng đến giờ ba cas mổ rồi. Có bệnh nặng mới vào phải không"
-Retention de la tête!
-Thật không" Bảo sanh Vuông Tròn gửi vào hả"
-Chứ còn ai nữa!
Tôi hậm hực:
-Cô cho vào phòng mổ đi. Sửa soạn xong báo cho tôi rõ.
Tôi ném ống điện thoại xuống giá đỡ. Cái nhà bảo sanh Vuông Tròn đã được chúng tôi đổi tên thành nhà bảo sanh Tam Giác. Tôi nghe nhiều lời đồn đãi về cái nhà bảo sanh đó. Người bác sĩ điều hành cái trung tâm y tế đó gạt khách ra không hết, bãi đậu xe lúc nào cũng tấp nập như một cái bến xe đò, đầy những xích lô đạp, xích lô máy, xe lam, xe Daihatsu.... Hệ thống làm ăn thật thần sầu... Saigon bây giờ giới nghiêm, tất cả những bà bầu xách đèn đi đẻ đều bị giới công lực "hốt" đem về quăng vào đó cả. Họ có đường giây móc nối với công quyền, một số nhân viên, nội trú đang làm ở đây, cũng là tay chân của họ cả. Người ta cũng kể lại rằng có một tên đạo chích đực rựa sau khi ăn hàng xong, giấu đồ cuỗm vào bụng, giả dạng thành một bà bầu xách đèn đi về sào huyệt đẻ. Trên đường về bị nhân viên công lực hốt bắt phải vào nhà bảo sanh Vuông Tròn để đẻ cho được mẹ tròn con vuông.
-Có chuyện gì đấy anh"
Tôi giật mình, nhận ra người đàn em vừa hỏi.
-Hai anh tìm ăn cái gì cầm hơi, một người xuống phụ mổ, còn một người lo chạy vòng ngoài.
-Sao lại phải mổ vậy anh"
-Thằng nhỏ bị kẹt cái đầu.
-....."
-Nó nghịch dại, thích ngược đời.
-Đẻ ngược hả anh"
-Ừ , đẻ ngược, chỉ ra được hai chân, cái mình, hai vai, còn cái đầu bị kẹt lại.
-Còn sống không anh"
Tôi nhìn vào mắt người đàn em:
-Anh thử đút đầu vào một cái túi kín xem có thể sống được bao lâu. Nó chết tốt, cũng là một diễm phúc rồi. Chỉ cần năm phút thiếu dưỡng khí là óc nó hỏng rồi. Nếu vô phúc nó sống còn nhờ người ta lôi cổ nó ra được, lớn lên, nó sẽ là một gánh nặng của xã hội loài người. Một bất hạnh cho loài người, có thể nó trở thành một thứ cây cỏ mang hình người đáng thương, hoặc nó sẽ trở thành những tên đầu trâu mặt ngựa, những bạo vương, những đỉnh cao trí tuệ loài người...
Uống xong ly sữa, tôi gọi điện thoại cho người nữ bác sĩ trực đêm nay. Giọng ngái ngủ của người y sĩ bảo tôi toàn quyền quyết định. Tôi cố né tránh vì biết đã ngoài tầm tay mình.
Tôi và người đàn em xuống phòng mổ soạn mổ.
Người sản phụ xanh bệch, môi khô, răng hở, mắt lõm sâu. Thở dốc. Người đàn bà nằm bất động, hai chân cố gắng dang ra thật rộng dường như sợ kẹp phải đứa con sẽ làm nó chết ngộp. Dĩ nhiên đứa trẻ đã chết ngộp từ lâu rồi. Thằng bé mũm mĩm, to con, khoảng hơn bốn ký lô. Hai cổ chân, đùi, cổ bầm tím, người ta đã cố kéo nó ra đời, nhưng nó đã từ chối chui ra nhìn đời. Nó xấu hổ nhìn đám người ngợm đang múa may quay cuồng ngoài đời này chăng" Nó như một đứa trẻ nghịch dại chui đầu vào một cái chum rồi bị mắc kẹt đầu trong đó. Dù sao thì nó cũng là một đứa trẻ ngỗ nghịch, ngược đời, nó đã không chịu cúi đầu, khom lưng ra cái khe đời. Nó chổng mông, nó đưa cái giống vào mặt đời. Nó tè, nó ị vào mặt người đời, vào mặt cuộc đời. Lỗi tại nó" Hay lỗi tại người phụ giúp nó vào đời" Người ta đã ước tính sai lầm về tầm vóc, kích thước và tính nết nó chăng" Tầm vóc lớn nên đầu nó to, cũng có thể đầu nó to vì có bướu, vì có nước... To đầu mà dại. Dù sao thì người ta đã ước tính lầm vì ngu dốt, vì vô trách nhiệm, vì lười biếng. Chuyện gì thì đứa bé cũng chết rồi, mọi chuyện bây giờ là lo cho sinh mạng của người mẹ.
-Ông thầy.... ông cố lôi thử ra xem sao, may ra...
Người nữ hộ sinh phòng mổ vừa có kinh nghiệm vừa lười nên đề nghị như vậy. Có nhiều trường hợp cổ dạ con như khúc cuộn của con trăn, khi người ta cố lôi đầu đứa trẻ ra, giống như con mồi vùng vẫy, khúc cuộn càng siết chặt lại, để yên nghỉ một thời gian sau, cổ dạ con không còn bị kích thích nữa sẽ dãn ra, nên nhiều khi lại lôi được đầu đứa trẻ ra một cách dễ dàng. Nếu lôi ra được thì tránh được một vụ mổ.
Trước khi làm theo lời đề nghị của người nữ hộ sinh, tôi khám bụng con bệnh. Chút nữa thì bị xúi dại, tôi lắc đầu:
-Không hy vọng gì nữa rồi.
-Rupture hả ông thầy"
-Có thể dạ con bị vỡ rồi.
Tôi viết lệnh cấp cứu, sửa soạn sẵn mọi thứ. Khi người y sĩ trực tới mọi chuyện đã sẵn sàng.
-Sao, anh đã kéo thử chưa"
-Tôi không dám làm.
-Anh tính sao"
-Bóp nát đầu nó, lôi ra...
-Ghê quá anh, anh làm nghe"
Tôi giả lơ:
-Người mẹ kiệt sức rồi, không thể chịu đựng thêm nữa, đã tới chân tường rồi.
Người nữ y sĩ như không nghe thấy những điều tôi nói, cố đem hết sức liễu yếu đào tơ nắm cổ thằng bé lôi ra. Cái cổ dãn dài như cổ vịt, mấy đốt xương sống cổ tách ra nổi thành những đường hằn, đường lõm chạy ngang cổ. Cái đầu vẫn kẹt cứng. Không chuyển dịch. Người mẹ rên thều thào.
Người y sĩ thở hổn hễn nhìn tôi:
-Tính sao anh"
Tôi không trả lời thẳng câu hỏi:
-Chị là tướng lâm trận. Phải lựa một đường sống.
-Thôi mổ, anh.
-Mổ" Làm sao chị lôi ngược lên bụng hai cái vai vạm vỡ như thế kia qua cái khe hẹp...
Chần chờ. Người y sĩ đưa mắt nhìn mọi người thăm dò.
-Vả lại tôi nghi cái dạ con bị nứt rồi.
-Hay là cắt cổ nó rồi moi cái đầu ra.
Tôi muốn tháo găng cởi áo bỏ đi, nhưng cố nén lại làm như thế sẽ bị chửi là bất nhã với đàn anh, đàn chị, sẽ bị thầy giáo ghi sổ đen.
Người y tá hứng cái thau ở dưới thân đứa bé.
Hai nhát kéo cắt ngọt ngào, cái cổ như một cành cây gẫy răng rắc, thân đứa bé rơi gọn vào trong lòng cái thau. Cái đầu rơi lăn vào trong dạ con tìm một chỗ trũng. Người mẹ thở hắt ra, rên siết. Sảng khoái. Người nữ bác sĩ thò tay vào trong dạ con cố gắng lăn cái sọ như trái dừa khô ra ngoài. Lúc trước cái đầu còn dính vào cổ kéo còn không ra được huống chi bây giờ lăn lóc như một trái banh trơn trợt.
-Tóc nó ngắn quá không nắm được!
-Chị thò tay vào miệng nó, nắm lấy cái hàm lôi ra.
Loay hoay mãi không kéo được cái đầu ra, người nữ y sĩ vã mồ hôi trán, cầu cứu:
-Anh lôi thử.
Tôi thò cả cánh tay vào trong cái túi đựng con, thay vì tìm đầu thằng bé để vần ra, tôi đưa mấy ngón tay kiểm soát cái túi:
-Không nên cố nữa chị. Cái túi đã nứt rồi.
Người y sĩ tìm được lối thoát ra lệnh cầm dao kéo. Một vụ mổ thật chán nản. Mổ bụng người mẹ để lấy ra một cái đầu! Khi mổ bụng ra, quả thật cái dạ con đã bị bầm dập, nứt ở một góc. Chiếc đầu đứa trẻ mặt to tai lớn, sưng tím bầm. Cái lưỡi tím đen thè ra, mang nét mặt của một người bị siết cổ, bị treo cổ.
Sau hơn hai tiếng đồng hồ giải phẫu cắt bỏ cái dạ con bị rách, người y sĩ để tụi tôi đóng bụng lại, về trước. Chán nản, mệt mỏi cùng cực, tôi rời phòng mổ trở về phòng để người đàn em chăm sóc đứa bé:
-Anh chịu khó khâu cái đầu chú bé vào thân nó trước khi đem xuống nhà xác.
-Chi vậy anh"
-Tôi không muốn nó thành ma không đầu! Quê hương mình nhiều ma không nguyên vẹn hình hài quá rồi. Vả lại đó là bổn phận của tụi mình. Mình đã học và sống trên thân xác người chết và người sống.
Tôi mang máng nhận thấy giọng mình hơi mất bình tĩnh.
Về phòng, ngả người xuống, tôi ngủ thiếp đi được một lúc. Một mùi hôi tanh nồng nặc đánh thức tôi dậy. Buồn nôn, lượm giọng. Tiếng mấy tờ giấy lết soàn soạt trên mặt sàn xi măng, lao xao, đùa nghịch. Tôi mở mắt, kéo cái gối kê cao đầu lên nhìn ra hành lang. Hai tờ giấy đang lết trên sàn nhà, so le. Tôi dụi mắt, ngẩn người, dường như có một người vô hình nào đó đang đứng trên hai tờ giấy tiền vàng mã. Chắc là một đứa trẻ, một đứa trẻ tinh nghịch, đang trợt giấy chơi, hay đang cố ý trêu chọc phá giấc ngủ của tôi. Tôi nằm yên nhìn hai tờ giấy đang nô đùa trên sàn nhà.
Có tiếng động dưới cầu thang, hai tờ giấy chạy xệch xạc, rồi nhấc bổng lên, bay vút qua cửa sổ rơi xuống sân.
Tôi trở dậy ra cửa sổ tìm thêm không khí. Hai tờ vàng mã nằm yên trên sân. Mấy đóm lửa ở đầu mấy cây nhang cắm trên cái bánh bông lan góc sân, gió đưa, lập loè.
Tôi lại nhớ đến người sản phụ đẻ ngược, không chắc gì bà ta chống cự nổi lại tử thần. Một vụ mổ khó khăn, lâu dài mà người đàn bà như ngọn đèn cạn dầu trước gió. Mấy tên đàn em chắc bận rộn ở phòng sanh, chưa thấy về phòng nghỉ.
Có tiếng điện thoại reng. Tôi chán chường nhấc ống nghe lên áp vào tai.
-Allo, nội trú trực...
-Ông thầy... Ông thầy xuống trại tụi này... có cái này hay lắm!
-Tội quá, người đẹp ơi, xin cho hai chữ bình an đi.
-Ông thầy, có chuyện lạ trong nhà xác!
-Chuyện gì vậy"
-Ông thầy xuống đây rồi sẽ biết!
Tôi đặt ống điện thoại xuống, khoác vội chiếc áo choàng trắng lên người, bỗng dưng liên tưởng tới hai tờ giấy vàng mã quay cuồng trong vũ điệu ma quái...
Trại bệnh của người nữ hộ sinh vừa gọi tôi nằm sát khu nhà xác.
Đi qua khoảng sân rộng, lập loè vài ánh nến, ánh nhang cúng cô hồn, mấy cái kẹo rẻ tiền, mấy cái bánh ngọt, xấp áo giấy, xấp tờ tiền âm phủ. Hai tờ giấy trên sân hằn lõm sâu dấu hai bàn chân trẻ nhỏ, nằm bất động.
Gần tới trại bệnh của người nữ hộ sinh mới gọi tôi, lố nhố đám đông bệnh nhân trước phòng trực. Bàn tán. Đám đông thấy tôi tiến tới vỡ ra nhường lối, người nữ hộ sinh nói trong hơi thở:
-Có tiếng khóc trong nhà xác ông thầy!
Tôi cố làm tỉnh:
-Nhà xác nào chẳng có ma. Chính tai cô nghe chứ"
-Mấy bà bệnh nghe thấy trước đến báo cho tôi. Tôi cũng nghe thấy.
Tôi đưa mắt tra vấn đám đông. Những con mắt xúc động thật sự. Có những con mắt khiếp đảm. Tôi nhìn về phía nhà xác, thấp thoáng ánh đèn lù mù, sau hàng cây dâm bụt.
-Tiếng khóc trẻ con phải không"
-Sao ông thầy biết"
Người nữ hộ sinh nhìn tôi kinh ngạc. Khuôn mặt ngái ngủ. Đàn bà con gái đẹp nhất lúc nửa khuya về sáng, lúc không trang điểm, pha chút ngái ngủ gợi tình.
-Có một đứa trẻ mới lên phòng tôi đánh thức tôi dậy.
-Thật không ông thầy"
Ngay lúc đó một giọng hốt hoảng:
-Có tiếng khóc...
Tôi nhào ra ngoài. Tất cả mọi người nín thở. Tôi nghe thấy tim mình đổ hồi. Tiếng khóc. Tiếng khóc trẻ thơ ngằn ngặt, tiếng khóc ngột ngạt, tiếng khóc cầu cứu.
-Cô gọi y công mở khoá nhà xác cho tôi gấp. Tôi phóng tới phía nhà xác. Tiếng khóc im bặt. Dù sao tôi vẫn tin là mình đã nghe đã nghe thấy rõ tiếng khóc. Đứa trẻ đẻ ngược, đầu bị cắt lìa ra khỏi cổ chắc chắn nó không khóc được, nó chưa chào đời, chắc chắn nó chưa có thể đứng trên hai tờ giấy tiền mã lết đi được.
Người y công đôi mắt tỉnh ngủ chuyên nghiệp, tay cầm xâu chìa khoá rũ qua rũ lại kêu leng keng.
-Gì vậy ông thầy"
-Có tiếng khóc trong nhà xác!
-Chuyện đó có gì lạ...
Cả hai chúng tôi bước lên thềm nhà xác. Người y công lần mò kiếm chìa khoá. Tiếng khóc lại vang lên. Ngằn ngặt. Người y công tay run trông thấy rõ, hắn đút mãi chìa khoá không lọt được vào lỗ khoá. Tiếng khóc tắc nghẹn. Tôi nhào tới:
-Để tôi mở cho.
Ổ khóa rẻ tiền, hoen rỉ, lạnh giá. Tôi loay hoay mở mãi. Ổ khoá khô dầu. Cuối cùng cánh cửa bật mở. Luồng không khí tù hãm trong nhà xác được cơ hội ùa ra ngoài, hắt vào mặt tôi. Buồn nôn. Tôi lách nhanh người vào trong, người y công cố ý chùn bước lại phía sau.
Ánh đèn trong nhà xác vàng úa, nhức mắt. Tôi sững sờ.
Cái hành lang nhà xác dùng làm nơi tồn trữ quái thai. Những quái thai của cuộc đời. Có những hài nhi thừa tay chân, có những đứa thiếu tay chân, có đứa tay chân tí hon gắn vào thân người như chân tay hải cẩu, có đứa không đầu, có đứa hai đầu, có đứa độc nhãn, có đứa một đầu hai thân, có đứa sinh đôi dính liền vào nhau... có đứa mặt thánh thiện như kẻ tu hành nhưng bụng đầy ung độc, có khuôn mặt như mặt nạ tuồng Tàu, tuồng Nhật, có khuôn mặt già đanh, độc ác như mấy trăm tuổi, có khuôn mặt tóc xoã ngang coi đanh ác như phù thuỷ...
Trong một thoáng, loài vi sinh, loài mốc meo đã nẩy mầm trong mũi khiến tôi nhảy mũi liên hồi. Loài mốc meo đã trổ "lá", đơm "hoa" trong màng mũi ấm áp và ẩm ướt. Tôi hắt hơi tống xuất "rừng" cây li ti đó ra ngoài.
Người y công lầm lì. Tiến sâu vào trong nhà xác, tiếng chân làm lũ chuột chạy xệch xạc bên trong. Chuột ở những nhà bảo sanh công ăn vụng lá nhau đàn bà đẻ, con nào con nấy mập ú như được chích extrait placentaire. Có những đêm chúng cắn nhau giành gái làm huyên náo cả một góc nhà thương. Càng tiến sâu vào trong, càng cảm thấy buốt lạnh.
"Xoảng". Tôi giật mình quay lại. Người y công đánh rơi xâu chìa khoá.
Cái bọc trắng rục rịch. Tôi nín thở. Một luồng lạnh buốt chạy dọc theo sống lưng. Một con chuột vùng vẫy, hất tung cái khăn, phóng xuống sàn nhà. Tiếp theo sau một cái sọ dừa rớt bộp xuống đất, lăn lóc. Người y công rú lên. Tôi định thần nhận ra cái đầu của đứa bé đẻ ngược. Cái đầu lăn tròn trên sàn xi măng lem luốc, hoen ố, đầy những ổ gà, cuối cùng tìm được một chỗ trũng, nương tựa, rồi đứng yên. Cái đầu như mở hai mắt lớn thêm ra, lưỡi vẫn thè ra như muốn nhát người đời, hoặc dè bỉu chê bai.
Ngộp thở. Tôi cố đứng vững trên hai chân. Cái đầu đó cất tiếng khóc chăng" Có chăng là ma quái.
-Ông thầy... Em muốn mửa ông thầy...
Người y công bịt miệng phóng ra phía cửa. Như bị hút theo, tôi cũng muốn quay lưng phóng ra tẩu thoát. Mắt hoa. Mấy cái bọc vải trắng như rục rịch. Mấy cái xác hài nhi chết chưa đem chôn gói kỹ trong những vuông vải trắng trông cục cựa, nhúc nhích.
Tiếng khóc ngằn ngặt, tức tưởi vang lên, rất gần. Tôi quay người tìm kiếm. Trong một thoáng tôi nhận ra tiếng khóc có hồn người, tiếng khóc nhập cuộc đời, tiếng khóc chào đời, tiếng khóc làm ấm lòng người. Cái bọc vải cục cựa. Tôi không cần biết gì nữa, vồ lấy bọc vải ôm vào lòng, tìm đầu mối mở ra. Cái xác đứa trẻ cử động, khóc to thêm. Tiếng khóc như rên, làm nũng. Mở tung cái khăn, lũ kiến lửa rơi lả tả. Đứa trẻ tím mặt giận đời. Mặt và khắp mình kiến cắn tịt lên từng mảng lớn.
Tôi ôm đứa trẻ phóng ra ngoài, chạy nhanh về phía trại bệnh gần nhất. Đám đông tản ra, tản mác tìm chỗ khuất ẩn nấp.
-Gì thế ông thầy"
-Thằng bé còn sống!
-Nó khóc"
-Ừ, cô soạn đồ làm hồi sinh.
Kiến cắn tịt hai tay, bây giờ tôi mới thấy rát.
Sau một lúc làm hồi sinh, đứa trẻ cũng vẫn chỉ có thể khóc rè rè. Khóc lấy lệ, khóc lấy lệ như người con gái đã mang bầu ôm vòng hoa chiến thắng lên xe hoa về nhà chồng.
Đứa trẻ được bỏ vào lồng ấp đưa lên khu cấp cứu hài nhi. Đám đông gom lại, bàn tán. Càng ngày càng đông.
-Bác sĩ, thằng bé còn sống, ai lại đem bỏ nó vào trong nhà xác"
Tôi nhìn đám đông giao động, thấy cần phải giải thích, cần phải giải độc.
-Mấy bà bình tĩnh về ngủ yên đi. Thật ra thì đứa trẻ chết ngạt từ lúc lọt lòng rồi. Nó chết rồi, bây giờ nó sống bằng tuỷ xương sống lưng thôi, nó sống bằng phản xạ...
Có con bệnh há hốc mồm nghe tôi giảng giải, tôi chợt nhận ra chắc họ chẳng hiểu tí gì về não tuỷ, về phản xạ. Tôi tìm cách giải thích bình dân hơn:
-Nhờ kiến cắn, nó sống lại, chẳng hạn như con vịt quí bà quí cô thấy nhiều khi ta đã chặt đầu con vịt, con vịt cụt đầu vẫn cắm cổ chạy xuống ao bơi lội tung tăng.
-Liệu có cứu sống được lại không bác sĩ"
-Không mấy hy vọng. Nếu nó sống lại được nó sẽ trở thành một thứ cây cỏ, hay trở thành một thứ lãnh tụ cai trị loài người.
Đám đông tan hàng dần dần.
-Ông thầy ở lại ăn chè.
-Chè thì khỏi chê! Đang cần một chút gì ngọt ngào.
Người nữ hộ sinh vẫn còn độc thân, nghe nói đâu trước kia có một mối hận tình với một chàng sinh viên y khoa rồi từ đó quyết chí ở vậy nuôi thân. Người nữ hộ sinh chưa tới cái tuổi để được gán cho là gái già.
Ngồi nhâm nhi ly chè định bụng chờ sáng luôn. Có tiếng điện thoại reng. Tôi ngậm cái hột sen trong miệng, yên lặng lắng nghe người nữ hộ sinh nói chuyện.
-Ông thầy phòng sanh muốn nói chuyện với ông.
Tôi nuốt vội miếng chè. Lắc đầu.
-Ông thầy đấy hả" Nghe nói thằng bé trong nhà xác sống lại phải không ông thầy"
-Phải!
-Có phải cái thằng bé trai hồi chiều bị mortné"
-Đúng vậy.
-Rõ ràng nó chết ngạt, tụi này làm hồi sinh cả giờ nó cũng không khóc mà. Nó chết rõ ràng mà.
Tôi chọc:
-Làm gì hồi sinh mà cả giờ! Chắc vài ba phút...
Có tiếng người nữ hộ sinh bên kia giẫy nẫy:
-Ông thầy...
-Ừ, nó chết rồi, nhưng bây giờ nó đổi ý kiến muốn nhập cuộc chơi với người đời thì sao"
Hoặc là không có tên dưới âm phủ hay trên thiên đường nó bị đuổi về thế gian mang bản án chung thân làm người làm ngợm thì sao"
-Nó mà sống lại được, chết cả đám tụi này...
-Chả chết gì mấy cô, chết cả nước, chết cả loài người. Thôi hãy ráng ru lương tâm ngủ yên đi. Chút nữa tôi ghé lại thăm mấy cô.
Đặt ống điện thoại xuống đã thấy người y công phòng mổ đứng chờ. Tôi đoán biết có tin dữ.
-Bà bệnh mới mổ đang hấp hối.
Tôi biết người đàn bà đẻ ngược sẽ ra đi.
-Ăn hết ly chè đã ông thầy.
-Cám ơn cô, chừng đó đường đủ lao động tiếp rồi.
Người đàn bà đôi mắt tiếc nuối đời, thều thào: "Bác sĩ, ráng cứu con... nhà con đi tác chiến... lâu rồi không thấy tin về... mấy đứa con hãy còn trẻ dại... Bác... sĩ... bác... sĩ...cứu con với...."
Tôi chết ngây như tượng. "Bác sĩ... cứu con tôi với...."
Tôi vuốt đôi mắt đầy cầu khẩn, trợn ngược.
Như một tên lính bại trận, súng ống, áo mũ tan tác, tôi lê bước về phòng trực.
Tên đàn em phụ mổ với tôi còn thức đang ngồi uống cà phê ở phòng sinh viên, mệt mỏi, chán nản làm tôi nổi nóng khi thấy mặt hắn ta.
-Tôi đã dặn anh khâu lại cái đầu thằng bé vào thân thể nó, anh không chịu làm, để lũ chuột trong nhà xác dùng cái đầu thằng bé đá banh trong đó.
-Đâu có, em đã khâu lại rồi mà.
-Anh khâu mấy lớp" Anh phải khâu nhiều lớp cho chắc chắn, khâu lớp thịt vào lớp thịt, lớp da vào lớp da... Anh vào nhà xác mà xem, cái đầu như cái sọ dừa lăn long lóc trong đó.
Nói xong thấy hả giận, tôi trở giọng vuốt ve:
-Đêm nay mệt quá, mấy anh ráng trả lời điện thoại, chạy việc vặt hộ nghe.
Để nguyên cả áo, đổ xuống giường, tôi thiếp đi. Không biết được bao lâu, cho tới khi người đàn em đánh thức dậy, tôi vò nét mặt nhàu nát tỏ ý không bằng lòng.
-Phòng dưỡng nhi cứ nằng nặc đòi nói chuyện thẳng với anh, họ chê tụi em....
Người nữ hộ sinh trực phòng cấp cứu hài nhi báo cho tôi biết đứa trẻ mang từ nhà xác về đang thở hắt ra. Họ cần sự có mặt của tôi để làm nhân chứng bàn giao sống chết.
Tôi bình thản đi trong đêm. Thằng bé chết là chuyện đương nhiên không có gì phải áy náy. Chết là điều an bình cho nó. Hạnh phúc cho những người thân quen với nó.
Sau khi ký giấy tử cho thằng bé, tôi có ý định vào phòng sanh ngồi tán gẫu cho hết đêm gác, định bụng sẽ trở lại nhà xác khâu lại cái đầu cho đứa bé đẻ ngược trước tám giờ sáng, cái giờ bàn giao lại cho tên bạn đến lãnh gác ngày mai, sau đó tôi sẽ vù về nhà đánh một giấc thẳng cẳng.
Dừng lại ở góc sân nhường lối cho người y công đẩy cái xe băng ca chở xác người đàn bà xuống nhà xác, tôi không hiểu tại sao mình không đủ can đảm nhìn xác chết thản nhiên như mọi lần tôi nhìn những xác chết còn kinh dị hơn nhiều. Trên thân xác người đàn bà này có những mũi chỉ tôi đã khâu. Tôi nhớ những giọt nước mắt đậm đặc lăn trên khuôn mặt rách nát của người đàn bà....
Tôi dặn người y công:
-Bác bảo ông Ba để ngỏ cửa nhàxác cho tôi.
-Hắn cáo bệnh đêm nay, tôi thế hắn, tôi sẽ để cửa ngỏ cho ông thầy.
Tôi vào nhà sanh tán gẫu và lấy bộ đồ khâu giải phẫu. Mọi người bàn tán với tôi về đứa trẻ chết ngạt. Đứa bé chết thật sự lần này đem lại nhiều cảm giác lẫn lộn, có người hả hê, có người vui, có kẻ buồn, có người lo sợ, có kẻ hối tiếc....
Bỏ nhà sanh trước khi trời sáng rõ, tôi lững thững đi về phía nhà xác, bộ đồ khâu kẹp dưới nách. Con đường đã đi đêm qua, nhưng lần này khác lạ, khác lạ như lòng mình, như bước chân mình.
Lách mình qua cánh cửa khép hờ, tôi lầm lũi đi ngang qua cái hành lang tàng trữ quái thai, không muốn nhìn những quái trạng đó nữa. Khi đi sâu vào nhà xác, tôi đưa mắt nhìn thẳng tới cái chỗ cái đầu lâu nằm lúc trước. Một chuyện gì đã xảy ra"
Chiếc đầu đứa bé không còn nằm tại chỗ đó nữa. Người y công đã dám trở lại một mình nhặt lại để vào thân đứa trẻ" Tiếng nấc nghẹn ngào. Toàn thân mình trổ gai, tê dại. Lao đao, quay cuồng. Tôi muốn ngã đổ xuống như một thân cây mục gốc.
Người đàn bà đẻ ngược quay mặt ra phía cửa sổ, ngồi bệt dưới đất như muốn giấu mặt. Cái thân thằng bé cụt đầu đang nằm trong lòng người đàn bà. Cái đầu lắc lư bên cạnh. Người mẹ vỗ về cho cái đầu nằm yên.
Từng mũi kim. Từng mũi kim..... Từng tiếng thở dài... Từng tiếng thở dài... Từng mũi khâu tâm huyết.... Từng mũi khâu tận tình... người mẹ ngồi khâu cái đầu vào thân đứa bé.
Tiếng thở dài não nuột. Tiếng thở dài đẫm nước mắt, tức tưởi... Có tiếng trẻ thơ khóc... Tôi bóp hai mí mắt vào nhau.... Nước mắt dàn dụa...
Một cái bao khổng lồ chụp xuống. Tối đen.

Nguyễn Xuân Quang
Trong tập truyện ngắn Người Căm Thù Ruồi

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
Bản thông báo của cảnh sát đưa ra hôm Thứ Năm ngày 5 tháng 12/2019, cho biết cô bé mất tích tên Lara Nguyen, 12 tuổi, cư dân thị trấn Menda. Lần cuối cô bé được nhìn thấy là tại nhà cô bé này ở đường Coppice Street, khoảng 8 giờ sáng hôm Thứ Tư ngày 4 tháng 12/2019.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Nhìn qua có thể thấy rằng bầu trời ở phía trên đường chân trời có vẻ như thực sự là một hình ảnh phản chiếu.
chính phủ Anh công bố, người dân Hong Kong có hộ chiếu hải ngoại (BN(O) passport) sẽ có thể được Anh cấp quyền công dân nếu Bắc Kinh nhất quyết thực thi dự luật an ninh, đánh dấu động thái mạnh mẽ từ London.
Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ (National Security Agency – NSA) công khái cáo buộc tình báo quân sự Nga đứng sau các vụ tấn công nhằm vào mạng máy tính trên toàn cầu, động thái diễn ra trong bối cảnh cuộc bầu cử tổng thống Mỹ đang đến gần.
Thống đốc bang Minnesota Tim Walz đã đề nghị Lực lượng Vệ binh Quốc gia tiếp viện khi các cuộc biểu tình đòi công lý cho George Floyd, người bị cảnh sát ghì chết, ngày càng diễn tiến phức tạp.
Bộ Công an Trung Quốc cam kết "hướng dẫn và hỗ trợ" cho lực lượng cảnh sát Hong Kong sau khi Quốc hội Trung Quốc thông qua quyết định áp dụng luật an ninh Hong Kong.