Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Một Khung Trời Kỷ Niệm Của Thời Sinh Viên Cao Niên Sống Mãi Trong Tâm Tư

25/03/201911:17:00(Xem: 2650)

  Một Khung Trời Kỷ Niệm Của Thời Sinh Viên Cao Niên Sống Mãi Trong Tâm Tư

 Hồi ký PT. Nguyễn Mạnh San


blank

Từ khi mới đặt chân đến đất Hoa Kỳ vào Tháng Tư Đen 1975 và được tái định cư ở thành phố Oklahoma City cho đến ngày hôm nay, tôi đã có 2 cơ hội may mắn để được cắp sách đến trường học 2 lần. Lần đầu tiên tôi theo học 5 năm tại Đại Học Olahoma  City University (OCU) và lãnh văn bằng ra trường 1981. Vì ban ngày tôi phải đi làm việc nên chiều về tan sở, tôi mới có thì giờ đi học. Lớp học ban đêm bao gồm các sinh viên đủ mọi lứa tuổi, từ trẻ cho đến già, riêng những sinh viên ngoại quốc đến từ nhiều quốc gia khác nhau trên thế giới. Tuy nhiên trong lớp tôi đang theo học, chỉ có mình tôi là người Việt Nam ở tuổi nửa chừng xuân và một điều làm tôi hết sức ngạc nhiên, ngày tôi tham dự lễ phát văn bằng ra trường, cùng chung với những sinh viên lãnh văn bằng ra trường của một số phân khoa khác nhau và khi tôi đọc tờ chương trình buổi lễ phát văn bằng, cũng lại chỉ thấy có mình tên tôi là người Việt Nam, bất chợt trong tâm hồn tôi lúc đó, cảm thấy một niềm vui sướng hạnh phúc nhưng trộn lẫn với cảm giác lẻ loi cô độc tiếp theo ngay sau đó, vì các sinh viên ra trường ngồi chung quanh tôi, để chờ được gọi tên lên lãnh văn bằng, thì chỉ thấy có một mình tôi là người Việt Nam duy nhất được gọi tên.

Thế rồi đúng một tháng trước ngày ra trường tại đại học OCU, tôi được tuyển dụng vào làm việc cho Tòa Án Liên Bang Hoa Kỳ tại Oklahoma City (United States District Court of Western District of Oklahoma), trong chức vụ là Phụ Tá Trưởng Phòng Tố Tụng, đặc trách Luật Sư Đoàn Liên Bang Hoa Kỳ và Nhập Tịch (Court Deputy Clerk in charge of US Attorney Admission & Naturalization). Sau khi tôi phục vụ cho tòa án này được 12 năm, tôi lại có cơ hội may mắn lần thứ hai, để lại được cắp sách đi học luật khoa tại Trường Luật thuộc Đại Học Oklahoma University (OU). Phải nói là phần lớn nhờ tôi giữ chức vụ đặc trách Luật Sư Đoàn Liên Bang Hoa Kỳ tại tòa án, nên tôi được Hội Đồng Luật Khoa OU cứu xét đặc biệt đơn xin ghi danh học luật của tôi và đơn xin được Hội Đồng chấp thuận, cho phép tôi nhập học với danh nghĩa là sinh viên đặc biệt (special student), để tiếp tục học lấy đủ một số tín chỉ đòi hỏi, giúp cho tôi hội đủ điều kiện của một thí sinh thi lấy bằng hành nghề luật sư (bar examination candidate) tại Hoa Kỳ. Đặc biệt hơn thế nữa, để đáp ứng cho đơn xin đi học luật khoa của tôi đã được Hội Đồng Luật Khoa OU chấp thuận, Quan Tòa Chánh Án (Chief Judge) tòa án liên bang là nơi tôi đang phục vụ, đã cho phép tôi được quyền vắng mặt một số giờ ấn định, trong những ngày giờ làm việc hàng ngày của tôi ở sở trong tuần, để tôi có đủ thì giờ đến trường tiếp tục theo đuổi việc học hành, mà Hội Đồng Luật Khoa OU đã chấp thuận đơn xin theo học luật của tôi. Vì trường đại học OU không có mở lớp dậy luật buổi tối, chỉ có lớp dạy luật ban ngày, nên ngoại trừ tôi ra là sinh viên cao niên nhất lớp, tất cả các sinh viên khác trong lớp học này, chỉ có vài sinh viên lớn tuổi cỡ 40 trở lên, còn lại bao nhiêu sinh viên khác đều cỡ 30 tuổi trở xuống, nên bầu không khí lớp học rất vui tươi cộng với sự giao tiếp cởi mở, thân thiện của tôi với các anh chị em sinh viên cùng học chung trong lớp, tạo cho tôi cảm thấy trẻ trung trở lại mấy chục năm về trước, khi tôi còn là một chàng trai thiếu niên tràn đầy sức sống của tuổi thanh xuân.

Trong thời gian tôi theo học ban luật khoa OU, tôi luôn luôn ghi nhớ trong tâm tư về 2 kỷ niệm đặc biệt nhất trong đời tôi, làm cho tôi không bao giờ có thể quên được. Kỷ niệm thứ nhất, được nhà trường cho tôi biết, kể từ khi thành lập trường đại học OU cho đến nay, chưa bao giờ có một phiên tòa nhập tịch Hoa Kỳ nào được tổ chức tại trường đại học OU này. Nhưng đặc biệt trong thời gian tôi theo học luật khoa tại đây, một phiên tòa nhập tịch Hoa Kỳ, đã được tổ chức trọng thể ngay tại đại học OU. Vị Quan Tòa Chánh Án Wayne E. Alley của Tòa Án Liên Bang Hoa Kỳ đã  chủ tọa buổi lễ tuyên thệ cho 40 ứng viên  (40 candidates), thuộc 40 quốc gia trên thế giới (40 countries in the world) được tuyên thệ nhập tịch để trở thành tân công dân Hoa Kỳ (US New Citizens), mà tôi được tòa án chỉ định nhiệm vụ tuyên bố khai mạc phiên tòa tuyên thệ nhập tich này. Tôi đoán yếu tố để được chỉ định lãnh nhận nhiệm vụ này, là vì một phần tôi đang làm việc dưới quyền Quan Tòa Chánh Án Wayne E. Alley tại tòa án liên bang  và đồng thời tôi lại đang là sinh viên luật khoa của nhà trường này. Đây quả là một điều hết sức bất ngờ và vinh dự đặc biệt cho tôi, mà tôi sẽ không bao giờ có thể quên được sự kiện xẩy đến cho tôi như thế.

 
blank

Kỷ niệm thứ nhì là trong thời gian tôi đang theo học luật tại đại học OU, vào mỗi buổi trưa Thứ Sáu hàng tuần, sau khi tan lớp học để quay trở về sở tiếp tục làm việc và theo như đã hứa hẹn trước, tôi lái xe đến 2 nơi cư ngụ trong khuân viên đại học OU (dorm in the campus), để đón đôi sinh viên trẻ nam nữ này, đang là tình nhân với nhau (boyfriend and girlfriend), đưa 2 cô cậu về tiệm ăn (restaurant) mà bố mẹ của nữ sinh viên này là chủ tiệm ăn và tôi luôn luôn được mời ở lại tiệm để dùng bữa cơm trưa cùng gia đình. Điều thú vị nhất cho tôi là cứ mỗi lần tôi chở đôi tình nhân này trên xe về tiệm ăn, phải mất ít nhất 30 phút mới về tới tiệm, trong khi xe đang chạy trên xa lộ, tôi nhìn vào kính xe chiếu hậu, tôi nhìn thấy rõ cặp nhân tình này ngồi sát bên nhau ở ghế sau, lại được nghe cặp nhân tình này trao cho nhau những lời êm dịu ngọt ngào như tiếng hót của đôi chim non, làm tôi hồi tưởng lại cái thuở ban đầu lưu luyến ấy, khi vợ chồng chúng tôi còn là đôi tình nhân, trẻ trung giống như đôi tình nhân này. Điều đặc biệt hơn nữa, hai bên bố mẹ của đôi tình nhân trẻ tuổi này đều là bạn rất thân thiết với tôi và ít năm sau đôi tình nhân này ra trường, tôi được mời đi dự đám cưới của đôi vợ chồng trẻ kỹ sư này. Tôi được biết hiện nay, đôi uyên ương này đã có mấy mặt con với nhau, cả hai đều có nghề nghiệp chuyên môn (professional career) và đang sống tràn đầy hạnh phúc bên nhau cùng con cái trong nhiều năm qua tại thành phố Oklahoma City.                                                                                                                                      

 

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi yêu những nông dân thôn Hoành, tôi yêu những nông dân Dương Nội. Yêu cái hồn của đất – nơi con người đang phải đối mặt với phong ba bão táp; nơi con người bước trên nghịch cảnh bằng sự cao quý và khí phách của riêng mình. Tôi có một niềm tin vững chắc rằng lòng tử tế và sự dũng cảm của họ sẽ lan toả và lan rộng.
Từ Văn phòng Viện Tăng Thống, tuy chỉ tồn tại trên danh nghĩa, trong phận sự bảo trì ấn tín của Viện Tăng Thống, kế thừa tâm nguyện của Đức Đệ Ngũ Tăng Thống qua phú chúc di ngôn của Ngài trước ngày thị tịch; chúng tôi trên nương tựa uy đức Tăng già và đạo lực gia trì của Chư tôn Trưởng lão, kính gởi đến Chư tôn Hòa Thượng, Chư Thượng tọa, Đại đức Tăng-già nhị bộ, cùng tất cả bốn chúng đệ tử, tâm nguyện Bồ-đề được thể hiện qua các kỳ họp đã nêu, ước mong tất cả bằng Bồ-đề nguyện và Bồ-đề hành, bằng đức lực, trí lực, và tài lực, với hằng tâm và hằng sản, đồng tâm nhất trí góp phần công đức vào sự nghiệp hoằng pháp lợi sanh mà Chư Thánh Đệ tử, Lịch đại Tổ sư, bằng hùng lực và trí tuệ, bằng từ bi và nhẫn nhục, khoan dung, trải qua vô vàn gian nan chướng duyên trở ngại, đã mang ngọn đèn chánh pháp đến những nơi tăm tối, cho những ai có mắt để thấy, dựng dậy những gì đã sụp đổ, dựng đứng những gì đang nghiêng ngả.
Ngày Phật đản sanh là ngày vui, ngày thiêng liêng và trọng đại của nhân loại. Dù là với truyền thống nào, tông môn pháp phái nào, dù ở quốc độ nào… Người con Phật cũng đều hoan hỷ và thanh tịnh thân tâm để tưởng niệm đức Phật.
Thì tôi cũng nói cho hết lẽ như thế. Chớ bao nhiêu lương dân ở Văn Giang, Dương Nội, Thủ Thiêm, Lộc Hưng… đang sống yên lành mà Đảng & Nhà Nước còn có thể nhẫn tâm biến họ thành những đám dân oan (vật vã khắp nơi) thì cái chính phủ hiện hành có xá chi đến những khúc ruột thừa ở Cambodia.
Bàn về kinh tế không thể không nhắc đến tiền. Tiền không mua được hạnh phúc nhưng không có tiền thì…đói. Tiền mang lại tự do (có tiền mua tiên) hay biến con người thành nô lệ đồng tiền. Con nít lên 3 đã biết tiền dùng để mua bánh kẹo, vậy mà các kinh tế gia giờ này vẫn không đồng ý chuyện tiền để làm chi!
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.