Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

1 Sinh Viên Hà Nội 2 Năm Âm Thầm Đi Nhặt 3,000 Xác Thai Nhi

30/10/201800:00:00(Xem: 1726)
HÀ NỘI -- Câu chuyện về một chàng sinh viên Việt tại Hà Nội suốt 2 năm chăm chỉ đi nhặt 3,000 xác thai nhi bị quăng bỏ tại các phòng khám làm động lòng người trong một xã hội thác loạn của Việt Nam, theo bản tin hôm 29 tháng 10 của báo VietnamNet.vn cho biết.

Bản tin kể như sau:

Chỉ trong vòng 2 năm, A. – một tình nguyện viên 20 tuổi, sinh viên của một trường Y tại Hà Nội đã thu nhặt được trên 3000 xác thai nhi bị vứt bỏ tại các cửa phòng khám. Con số kinh hoàng này được A tin rằng, đó chỉ là một phần rất nhỏ trong số hàng nghìn ca nạo phá thai khác tại các thành phố lớn như Hà Nội.

A. cũng đã dành cho báo VietNamNet một cuộc trò chuyện để kể về hành trình đi nhặt xác thai nhi của mình.

Người ta nói tôi là một kẻ điên, một kẻ tâm thần.

Người ta nói tôi bị điên, bởi chỉ có người điên mới đi nhặt những thứ người khác bỏ đi. Đầu tiên tôi chỉ im lặng. Rồi họ hỏi tôi rằng, “người ta trả lương cho mày bao nhiêu?”. Tất nhiên tôi không nhảy lên phản ứng lại. Tôi nói, mình làm vì chữ tâm.

Đó là điều thật lòng nhất tôi nói từ tận tâm can mình.

Có một điều gì đó thôi thúc tôi phải như làm thế. Tôi không thể kìm lòng nổi khi chứng kiến cảnh một cái gì đó như con ếch bị chặt ra từng khúc với máu me bầy nhầy. Chúng bị vứt bỏ hết sức tàn nhẫn vào nhà vệ sinh của phòng khám. Tôi sốc thực sự. Nhưng tôi chỉ thấy một sự tổn thương chứ không hề sợ hãi.

Bạn biết không? Đó là một thai nhi đỏ hỏn không còn nguyên vẹn. Chúng bị cắt ra thành từng mảnh.

Và, tôi quyết định làm cái chuyện quái gở mà ít ai dám. Đó là nhặt và chôn cất xác thai nhi.

“Mùi xộc lên nồng nặc, tôi ngất đi nhiều lần”

Tất nhiên, công việc này thực sự không dễ dàng. Ngày đó, tại một phòng khám tư ở Nam Định, tôi đã quyết định xin xác những thai nhi ấy về chôn cất. Khi quyết định làm công việc này, tôi phải tự làm tất cả. Đi đến đâu, gặp nhà nào đang xây dựng tôi lại xin một ít cát, một ít xi măng, gom góp để “xây nhà” cho các con.


Dù rằng các bé đã bị tước đi sự sống nhưng tôi vẫn mong các con có chốn an nghỉ đàng hoàng tử tế thay vì những ống cống ô uế hay những bọc ni lông chứa đầy rác thải.

Bản tin VietnamNet.vn kể tiếp như sau:

Đến năm 2016, tôi bắt đầu hành trình tìm kiếm các thai nhi xấu số tại Hà Nội. Số tiền 3 triệu bố mẹ cho hàng tháng không đủ, tôi phải mua những chiếc thùng xốp giá 15 nghìn ở chợ để đựng các con.

Vào những ngày tháng 8, tháng 9 nóng nực phải cần đến đá để giữ nhiệt. Đá chảy ra ngấm vào xác thai nhi. Chỉ cần đến ngày thứ  ba, mùi xác đã bốc lên nồng nặc. Tôi lập tức phải thu xếp mang các con về quê.

Những ngày hết tiền đi xe khách, chở các con bằng xe máy là cách duy nhất tôi có thể làm. Ròng rã 3 ngày một lần, tôi chở các con về quê chôn cất; đến 8 giờ tối lại vòng lên Hà Nội để chuẩn bị cho buổi học hôm sau.

Sau này, nhờ một nhóm tình nguyện tài trợ cho một chiếc tủ lạnh, việc bảo quản xác thai nhi cũng trở nên thuận lợi hơn rất nhiều. Cứ chờ khi đủ số lượng, tôi lại thuê xe chở các con về quê chôn cất.

Tôi không nhớ mình đã ngất đi bao nhiêu lần mỗi khi làm công việc này. Có những hôm mùi xác bốc lên nồng nặc do để quá lâu khiến tôi cứ thế lịm đi. Cho đến khi tỉnh dậy tôi mới biết mình đã bị ngất. Sau đó, tôi lại phải lấy một cái rổ úp lên, chờ trấn tĩnh rồi mới có thể tiếp tục tắm cho các con.

Cũng có những lần vừa cầm túi ni lông từ xe rác tôi mới biết tay mình bị chảy máu. Đó không phải là máu chảy ra từ xác thai nhi. Đó là máu của tôi do bị kim tiêm vứt chung đâm trúng. Tôi cũng từng sợ hãi tới mức phải đi xét nghiệm. Thật may, kết quả tôi không mắc phải bệnh gì. Tôi cứ thế tiếp tục cuộc hành trình đi nhặt xác.

Thật là kinh hoàng cho một xã hội, nhưng cũng thật cảm kích tấm lòng của người sinh viên. Nhờ những hành động đầy lòng từ tâm này mà thế gian còn có điều gì đó cao đẹp để sống.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.