Hôm nay,  

Con Nhà Khá Giả Cũng Vẫn Bị Suy Dinh Dưỡng

17/08/201400:00:00(Xem: 3679)
SAIGON -- Là một trong số những đô thị lớn nhất nước, có mức sống cao nhưng hiện Sài Gòn vẫn còn khoảng 38,000 trẻ dưới 5 tuổi bị suy dinh dưỡng. Đáng chú ý là cả ở một số gia đình khá giả, giàu có, con cái vẫn bị suy dinh dưỡng, theo Tuổi Trẻ online (TTO).

Nhiều gia đình khá giả, giàu có đưa trẻ đến Trung tâm Dinh dưỡng TP. Sài Gòn khám vì trẻ còi cọc và không tăng cân trong một thời gian dài. Khi bác sĩ hỏi trẻ ăn được không thì ba mẹ các cháu đều khẳng định trẻ ăn nhiều lắm. Bác sĩ hỏi tiếp trong những bữa ăn trẻ ăn các loại thức ăn gì? Đến lúc này các bậc phụ huynh mới tỏ ra lúng túng và tiết lộ đã khoán trắng việc chăm sóc trẻ cho nhà trường.

TTO dẫn lời BS Đỗ Thị Ngọc Diệp, giám đốc Trung tâm Dinh dưỡng TP. Sài Gòn, cho biết đây là những ông bố, bà mẹ khá bận rộn nên gửi con tại những trường mẫu giáo, nhà trẻ tư nhân với mức học phí cao. Những trường này nhận giữ trẻ từ sáng đến tối. Khi ba mẹ đón con về, trẻ đã được tắm rửa sạch sẽ và ăn xong bữa tối. Khi ba mẹ hỏi, các cô vẫn trả lời trẻ ăn được nhiều nên gia đình khá yên tâm. Tuy nhiên, khi thấy trẻ không tăng cân nên đi khám thì bác sĩ kết luận trẻ bị suy dinh dưỡng.

Theo bác sĩ Ngọc Diệp, tại Sài Gòn hiện có khoảng 38,000 trẻ dưới 5 tuổi bị suy dinh dưỡng (thể nhẹ cân và thể thấp còi). Số trẻ em lớn hơn 5 tuổi bị suy dinh dưỡng cũng có nhưng số trẻ dưới 5 tuổi bị suy dinh dưỡng chiếm tỉ lệ cao nhất.

Ngoài một số nguyên nhân ít gặp như trẻ bị mắc các bệnh lý bẩm sinh, trẻ sinh non... phần lớn trẻ bị suy dinh dưỡng tại Sài Gòn là do kiến thức về dinh dưỡng, sức khỏe cho trẻ của những người chăm sóc và thực hành các kiến thức này còn hạn chế.

blank
Con nhà khá giả được cho rèn luyện thể chất khá sớm. Đây là một lớp tập chơi môn bóng rổ dành cho trẻ lứa 4 – 5 tuổi ở Nhà Thiếu nhi TP Sài Gòn.

Cụ thể, nhiều bà mẹ không cho trẻ bú sữa mẹ hoàn toàn trong 6 tháng đầu hay dù đã có chính sách cho các bà mẹ nghỉ hậu sản 6 tháng để cho trẻ bú sữa mẹ nhưng nhiều bà mẹ vẫn đi làm sớm. Bị cai sữa mẹ sớm (trước 1 tuổi), nhiều trẻ lại bị cho ăn giặm quá sớm. Như một số gia đình cho trẻ ăn giặm khi trẻ mới được hơn 1 tháng tuổi, ngược lại có nhiều gia đình vẫn không cho trẻ ăn giặm, chỉ cho trẻ bú sữa khi trẻ đã được 12 tháng tuổi, trong khi đúng ra trẻ đến 6 tháng tuổi là cần được tập ăn giặm.

Ngoài ra, còn có nhiều trường hợp cho trẻ ăn giặm không cân đối giữa các nhóm chất (ăn toàn thịt, ít rau...) hoặc cứ xay nhuyễn đồ ăn dù trẻ đã mọc nhiều răng làm trẻ đi học không ăn được thức ăn cứng.

Khi tư vấn cho nhiều bà mẹ trẻ có con bị suy dinh dưỡng, các bác sĩ phát hiện có nhiều bà mẹ nắm rất rõ các kiến thức chăm sóc dinh dưỡng cho trẻ nhưng lại không thực hiện. Lý do được các bà mẹ đưa ra là vì công việc quá bận rộn nên không thể thực hiện việc nuôi con bằng sữa mẹ hoặc phải giao con cho những người khác chăm sóc như ông bà, người giúp việc, người giữ trẻ... và những người được giao chăm trẻ này không có đủ kiến thức nuôi trẻ mà thường theo kiểu cũ...

Bác sĩ Ngọc Diệp nhấn mạnh chăm sóc dinh dưỡng và nuôi dưỡng trẻ tốt rất quan trọng cho sự phát triển thể chất, tinh thần và cả tương lai của trẻ. Do vậy, những người chăm sóc trẻ (các bà mẹ, ông bố, ông bà nội, ngoại...) cần đầu tư thời gian tìm hiểu một cách chính thống kiến thức về nuôi dưỡng trẻ nhỏ và kiên trì thực hành. Các bà mẹ cần ưu tiên đầu tư việc chăm sóc, nuôi dưỡng trẻ (đặc biệt khi trẻ dưới 3 tuổi, vì đây là đối tượng bị suy dinh dưỡng nhiều nhất), nên sắp xếp thời gian, công việc để chính mình chăm sóc trẻ, chứ không nên khoán cho những người xung quanh.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hôm nay, ngày 27 tháng 5, là ngày sinh nhật 46 tuổi trong tù của Phạm Đoan Trang, sinh nhật thứ ba sau song sắt. Theo báo cáo mới nhất của PEN America, cô nằm trong số 19 nhà văn hiện đang bị bỏ tù ở Việt Nam vì viết lách. Chúng tôi kêu gọi mọi người trên toàn thế giới ủng hộ Phạm Đoan Trang bằng cách tham gia chiến dịch #WritetoTrang (#ViếtgửiTrang) để viết thư và gửi bưu thiếp cho cô ấy. Những lời nói đoàn kết của bạn có sức mạnh thể hiện sự ủng hộ toàn cầu cho sự nghiệp của cô ấy. Những tin nhắn của bạn cũng sẽ mang lại sự động viên rất cần thiết và cho Đoan Trang đồng thời cho thấy rằng thế giới vẫn chưa quên Cô. Viết thư cho Cô cũng có thể gây áp lực lên chính quyền Việt Nam để dẫn đến việc trả tự do cho Cô. Xin vui lòng gửi thư của bạn đến: Phạm Đoan Trang, Nhà tù An Phước, xã An Thái, huyện Phú Giáo, Tỉnh Bình Dương, Việt Nam.
Ngày 6 tháng 6, Toà án Nhân dân tỉnh Đắk Lắk đã kết án ông Đặng Đăng Phước, Giảng viên trường Cao đẳng Sư phạm Đắk Lắk tám năm tù giam và bốn năm quản chế với tội danh "tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước", vì các hoạt động giúp đỡ dân oan và ủng hộ tự do, dân chủ, nhân quyền một cách ôn hòa của nhà giáo này, theo tin từ BBC và RFA.
Hiệp định về chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký kết ngày 27 tháng 1 năm 1973 tại Paris, gồm có 9 chương và 23 điều khoản. Nội dung mà Chính phủ Hoa Kỳ, Chính phủ VNDCCH, Chính phủ VNCH và Chính phủ CMLTMNVN đồng thuận không phải là thoả hiệp giữa hai phe thắng và thua, mà nhằm quy định việc ngưng mọi cuộc giao tranh, Hoa Kỳ rút quân trong vòng 60 ngày ra khỏi Việt Nam, QĐNDVN được ở lại miền Nam; bù lại, Hà Nội trao trả các tù binh Hoa Kỳ, VNCH và MTGPMN cùng hoạt động trên lãnh thổ của mình...
Làm sao để giữ vững tư tưởng trong Quân đội và Công an là vấn đề sống còn năm 2023 của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN). Lý do vì năm con Mèo (Quý Mão) có Hội nghị Trung ương giữa nhiệm kỳ Khóa đảng XIII, dự trù vào khoảng tháng Sáu, để bỏ phiếu tín nhiệm các cấp Lãnh đạo từ Trung ương xuống địa phương. Cuộc bỏ phiếu này sẽ là cơ hội cho các cấp tranh đua, chạy chức, chiếm quyền lãnh đạo. Và kết quả cuộc bỏ phiếu này sẽ đặt nền tảng cho Đại hội đảng khóa XIV để bầu lên Tổng Bí thư và Bộ Chính trị mới nhiệm kỳ 2026-2031...
Chứ chả lẽ cái chết thảm thiết của bà Cát Hanh Long và của hàng bao nhiêu triệu lương dân khác nữa (ở khắp ba miền đất nước, từ hơn nửa thế kỷ nay) thì đất/trời có thể dung tha được hay sao?
Từ lâu, dân gian tự hỏi không hiểu giữa người làm báo đảng và báo cáo viên, tuyên truyền viên nhà nước có khác nhau gì không hay cùng một loại. Tìm hiểu ra thấy rằng, tuy hai nhiệm vụ khác nhau nhưng cùng có một mục tiêu là tuyên truyền để bảo vệ chế độ, kể cả những sai trái...
“Đến hẹn lại lên” là chuyện thông lệ, không có gì đặc biệt, nhưng lãnh đạo mà cũng chỉ biết làm đến thế thì dân lo. Chuyện này xẩy ra ở Việt Nam vào mỗi dịp cuối năm khi các cơ quan đảng và chính phủ tổng kết tình hình năm cũ để đặt kế hoạch cho năm mới. Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng, người có quyền lực cao nhất nước, cũng đã làm như thế. Nhưng liệu những điều ông Trọng nói có phản ảnh tình hình thực tế của đất nước, hay ông đã nói tốt để đồng hóa mặt xấu?
Người ta có thể thông cảm và thông hiểu thái độ nhẫn nhục của những người phụ nữ bị đè nén xuống tận đáy xã hội. Họ có cha già, mẹ yếu, con thơ phải chăm lo nên làm to chuyện e cũng chả đi đến đâu mà nhỡ “vỡ nồi cơm” thì khốn khổ cả nhà. Còn cả một tập đoàn lãnh đạo chỉ vì quyền lợi của bản thân và gia đình mà bán rẻ danh dự của cả một dân tộc thì thực là chuyện hoàn toàn không dễ hiểu...
Đảng cầm quyền Cộng sản Việt Nam nên từ nhiệm để bảo vệ danh dự sau 15 năm không chống nổi “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong cán bộ, đảng viên...
Khó mà phủ nhận được rằng Hun Sen là một tay bản lĩnh (có thừa) nhưng bản lĩnh của ông, tiếc thay, đã không giúp được cho dân tộc Khmer có đủ áo cơm, dù đã phải cầm cố gần nửa phần (45%) đất đai của Cambodia!


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.