Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Khám Phá Ra Thế Giới Vô Hình

03/07/202000:00:00(Xem: 1917)
BS Nguyen Y Duc

Bác Sĩ Nguyễn Ý Đức


Một ngày vào năm 1674, tại thành phố Dutch của Delch, Anton van Leewenhoek lấy một ít bựa ở khe răng và nhìn qua kính hiển vi mà ông ta mới chế. “Tôi đã nhìn thấy, với nhiều ngạc nhiên…rất nhiều vi sinh vật, nhỏ li ti đang di chuyển.”Đó là vi khuẩn và Leewenhoek là người đầu tiên nhìn thấy chúng, mặc dù ông ta không biết rằng một số những vi sinh vật đó có thể gây ra bệnh. Khi ông ta báo tin này cho hội Royal Society of England, một tổ chức các khoa học gia, một số hội viên lúc đầu không tin ở ông. Nhưng sau đó Hội đề cử ông làm hội viên. Các nghiên cứu về sau này của ông đã khiến ông trở thành nổi tiếng và ông được Nữ Hoàng Anh và Vua nước Nga viếng thăm.
 
1-Các nguyên nhân của bệnh là gì?
 
Những người cổ xưa đã có sẵn câu trả lời. Họ nói chắc rằng bệnh là do quỷ quái, phù thủy hoặc các kẻ làm điều ác gây ra.
 
Hippocrates, một bác sĩ người Hy Lạp sinh năm 460 và mất năm 370 BC, là người đầu tiên lý luận rằng nguyên nhân của bệnh không phải do cái gì siêu nhiên tạo ra mà do các yếu tố trên trái đất.Ông ta đưa ra khái niệm khí chất gồm có máu, đờm, nước mật và sầu muộn mà người ta cho là quyết định các phẩm chất tinh thần và thể xác của con người.
 
Cả trăm năm, có rất ít không đồng ý với ý kiến của Hippocrates, ngay cả từ khi các vi trùng được khám phá lần đầu do Anton van Leeuwenhoek vào thế kỷ thứ 17.Thật ra, 200 năm đã đi qua trước khi công trình của Louis Pasteur, và các vị khác, đưa ra lý thuyết là chính các vi trùng là nguyên gây ra bệnh. Ngày nay tất cả các học sinh đều biết các bệnh truyền nhiễm đều do các vi sinh vật gây ra: vi trùng, siêu vi hoặc sinh vật nhỏ li ti khác xâm nhập cơ thể con người.
 
2-Vi trùng là gì?
 
Nếu vi trùng ( bacteria) gây ra nhiễm trùng hoặc bệnh thì chúng được gọi là mầm bệnh (germs).
 
Vi trùng là các đơn bào còn sống, thường thường chỉ lớn bằng mấy phần của mười ngàn milimet chiều rộng với nhiều dạng: hình que (vi trùng), hình cầu (cầu khuẩn) và hình xoắn (xoắn khuẩn).Chúng có mặt ở khắp mọi nơi, dưới nước, trong đất cát và ở trong các sinh vật khác kể cả loài người; chúng cũng sinh sản rất nhiều ở môi trường không có không khí.Không phải tất cả vi trùng đều có hại. Một số cần cho sự tăng trưởng và sản xuất thực phẩm thực vật.
 
Các bệnh do vi trùng gây ra sản xuất các chất độc gọi là độc tố và khoa học đã tạo ra chất chống độc tố. Khám phá ra một vài loại vi trùng tiêu hủy các vi trùng khác đưa tới tìm ra các thuốc kháng sinh.Trong số các bệnh gây ra do vi trùng là tiêu chẩy, bệnh lao, bênh hoa liễu và các bệnh nhiễm gây ra do vi khuẩn staphylococcus và streptococcus.
 
Quý vị có thể bị các bệnh nhiễm từ người bị bệnh hoặc côn trùng, từ các đồ dùng, hoặc từ nước,thực phẩm bị nhiễm.Một vết cắt hoặc vết trầy dơ bẩn có thể mở đường cho vi trùng xâm nhập.
 
Một trong những bệnh nhiễm vi trùng đáng sợ nhất là bệnh ngộ độc botulism do các thực phẩm không được cất giữ cẩn thận.Ngay sau khi quý vị mở một hộp thực phẩm, vi khuẩn botulism chết: không khí đã tiêu hủy chúng.Nhưng chất ngoại độc tố tiết ra trong thực phẩm trong khi chúng sống tại nơi không có không khí sẽ rất mạnh đến nỗi một lượng rất nhỏ có thể giết cả triệu người.
 
3-Siêu vi trùng có phải là mầm bệnh hay không?
 
Siêu vi trùng đơn giản và nhỏ hơn vi trùng; chúng ở danh giới giữa sự sống và sự không sống. Chúng không có sinh hoạt sống trừ khi chúng được đưa vào một tế bào còn sống.Không như các vi trùng, siêu vi không thể nuôi trong phòng thí nghiệm với chất dinh dưỡng.
 
Một khi ở trong tế bào, siêu vi sẽ kiểm soát các quá trình xẩy ra ở đó, kể cả sự sinh sản.Bằng cách thay đổi hóa chất của tế bào, siêu vi ra lệnh cho  tế bào sản xuất các độc tố.Siêu vi ( và cả vi trùng) cũng hành động như các kháng nguyên- tức là kích thích tế bào để tạo ra kháng thể chống các bệnh do các siêu vi gây ra.
 
Các siêu vi đặc biệt chịu trách nhiệm cho nhiều bệnh như là cảm lạnh, cúm, bệnh zona, quai bị, lên sởi, trái dạ, bệnh dại và viêm
 
não xám.Kháng sinh đều không chữa được các bệnh do siêu vi gây ra.Tuy nhiên nhiều bệnh do siêu vi như bệnh đậu mùa, bệnh ban đào và bệnh tê liệt trẻ em có thể ngăn ngừa được bằng tiêm chủng.
 
Một số siêu vi có thể gây ra ung thư ở xúc vật trong phòng thí nghiệm.Thí dụ ung thư bạch cầu. Điều đó không có nghĩa là ung thư có thể lây lan.
 
4-Người trưởng thành có mắc các bệnh của trẻ em không?
 
Nhiễm trùng không tôn trọng số tuổi. Dù bao nhiêu tuổi, quý vị không được bảo vệ với các bệnh như bệnh thủy đậu, sởi, quai bị hoặc ho gà.Như vậy thì tại sao lại gọi là bệnh của trẻ em? Bởi vì các bệnh này thưởng hay thấy ở trẻ em. Nhưng ngày nay không còn như thế nữa.
 
Một hoặc hai thế hệ về trước, bệnh của các cháu bé thường xẩy ra. Khi mắc bệnh, cơ thể của chúng sản xuất kháng thể chống lại bệnh đó suốt đời người.Ngày nay chủng ngừa khiến các bệnh ít đi.Nhiều cháu bé lớn lên mà vẫn chưa có miễn dịch tự nhiên vì đã mắc bệnh, và cũng có thể là sự miễn dịch được do chích ngửa đã hết công hiệu.
 
5-Liệu khoa học có loại một bệnh nào không?
 
Vào thời Middle Ages, bệnh đậu mùa đã gây ra các hậu quả tai hại tới dân chúng và các quốc gia trên thế giới. Cả triệu nạn nhân của bệnh đậu mùa chết, cả triệu người bị mù và cả triệu người khác bị biến dạng suốt đời.Chích ngừa, được bắt đầu áp dụng vào đầu thế kỷ thứ 19, đã ngăn bệnh này tại phần lớn các quốc gia tây phương. Nhưng vào năm 1948, khi cơ quan Y Tế Thế Giới mở một chiến dịch xóa bỏ bệnh này thì 10 triệu trường hợp bệnh được báo cáo ở châu Phi, Đông Nam Á, Indonesia và Brazil.
 
Trường hợp cuối cùng của đậu mùa tự nhiên xẩy ra được báo cáo đã thấy ở Somalia vào ngày 26 tháng 10 năm 1877. Cuối cùng vào ngày mồng 8 tháng 5, 1980, cơ quan WHO quyêt định rằng đã đến lúc an toàn mà tuyên bố rằng: “Thế giới và tất cả dân chúng đã được giải thoát bệnh đậu mùa…một kỳ công của y tế công cộng”.
 
Các khoa học gia tin rẳng lý do đã loại trừ được bệnh đậu mùa vì con người là sinh vật duy nhất có bệnh này. Tuy nhiên đang có sự theo dõi của các nhà chức trách y tế để biết chắc chắn là kẻ thù nguy hiểm này đã bị chinh phục../.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Có rất nhiều nguyên nhân bên cạnh các lý do hỷ nộ ái ố, tâm tánh, hoàn cảnh, ghen tương, suy bì ganh tị...,so sánh mình, gia đình mình… với người khác…v.v...
Đấm bóp (tẩm quất) hay massage là một vấn đề rất phổ biến trong xã hội ngày nay. Nó giúp chúng ta bớt mỏi mệt, thư giãn và khỏe ra.
Trong xã hội ngày nay có người tưởng họ là ông Trời con hay là cái rốn của vũ trụ. Họ thường hay nổ bất tử lắm và không bao giờ họ chấp nhận thua người khác. Đây là những người mắc chứng rối loạn nhân cách ái kỷ, Narcissistic personality disorder (NPD)
Về già thì tánh tình hay thay đổi bất thường làm cho con cháu và những người xung quanh (cũng như vợ chồng đối với nhau) bực mình, khó chịu, khó ưa, khó hiểu, và khó quản lý được. Đó là chưa nói đến vấn đề khoảng cách thế hệ (generation gap) giữa ông bà cha mẹ và tầng lớp con cháu ngày nay.
Mình cũng giống như hầu hết đa số mọi người “đàn ông bình thường”. Thuốc lá không chê, rượu ai có mời mình cũng không nỡ từ chối đúng với câu nam vô tửu như kỳ vô phong. Khi có dịp tiếp xúc với người dân vùng nông thôn Cần Thơ, như miệt Bình Thủy, Bình Minh, Cái Răng, Trà ôn… thì mình hay được bà con ân cần“mời thầy Chánh làm bậy một ly”. Riết rồi cũng quen.
Tất cả các cuộc thăm dò dư luận đều cho biết là người tiêu thụ rất đổi quan tâm đến sự hiện diện của các loại hoá chất độc trong thực phẩm. Không ai có thể biết được những gì sẽ xảy ra cho sức khỏe chúng ta trong hai ba chục năm sau.
Chết vẫn còn là một việc cấm kỵ tabou, một điều quá bí ẩn đối với tất cả mọi người. Từ trước tới giờ vẫn chưa có người quá vãng nào trở lại dương thế để kể lại cho bà con ta nghe với.
Ăn chay (còn được gọi là ăn lạt) không phải là vấn đề mới mẻ gì đối với người VN mình. Ngược lại, các dân tộc Tây phương, từ vài chục năm nay đã xem việc không ăn thịt, không ăn cá là một phương pháp dưỡng sanh mới để duy trì một sức khỏe tốt.
Chết tuy xa mà gần. Xa, vì chúng ta nghĩ rằng nó chỉ đến sau nầy mà thôi; gần vì nó có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Chết là điều cầm chắc, nhưng lúc nào là điều không ai có thể tiên liệu trước được. Khi giờ ra đi đã đến rồi thì không một lời lẽ nào có thể thuyết phục bắt nó phải chờ được, không một quyền lực nào đẩy lùi được nó, không có tiền của nào mua chuộc được, cũng như không có một sắc đẹp nào có thể rù quến nó được hết.
Hãy so sánh một người thiếu dinh dưỡng với một người ăn uống đầy đủ. Một bên thì hồng hào, đầy sinh lực, yêu đời. Bên kia thì ốm yếu, gầy còm, chậm chạp. Thiếu dinh dưỡng kinh niên thì làm sao có năng lượng để sống lâu, chẳng khác chi ngọn đèn cạn dầu, tắt lụi dần dần.