Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Vui Buồn Thẩm Mỹ: Những Cái Tổ Chim

24/07/202000:00:00(Xem: 903)

Chị em trong tiệm cứ ngáp ngắn rồi thở dài. Tiệm Nail vừa được phép mở cửa, bây giờ cứ hồi họp từng ngày theo tình trạng bên ngoài. Mấy vụ xuống đường biểu tình này nọ từ từ xẹp xuống, nhưng ảnh hưởng  có vẻ bắt đầu nổi lên như số người bị bịnh cúm tàu tăng lên, làm như khách quen của tiệm nails đang giảm xuống một cách đáng lo. Tiệm Nails lại còn “bị” khuyên chỉ tiếp khách hẹn trước, mất một mớ khách “walk in” đáng kể. Ai nấy như xài tiền kỹ lại.

Lo thì cứ lo, chị em thợ nails cũng  ráng đi làm, ráng dọn dẹp tiệm, lau chùi sạch sẽ tới bóng lộn từng nắm tay cửa ra vô tiệm, bàn, ghế , đồ nghề, rảnh nữa thì ngồi cách khoảng, tán dóc cho qua ngày.

Chị Ngà nói một hơi:

-Mấy tuần nay tui bận. Biết tánh mình nên tự ên tui xử sự. Sáng thức dậy tui tập thể dục theo đài truyền hình chớ giờ đâu có ghé trung tâm thể dục như trước được nữa. Tui mở “laptop” lên, vô chương trình tập rồi tập liền 30 phút. Nếu tui mà thay đồ loay hoay này nọ thế nào cũng quên phứt vụ tập thể dục, mà cơ thể bây giờ nặng thêm 5 cân mỡ rồi, chắc tại tui ưa ăn ngọt. Có chương trình tập này do một chị "Cán bộ gái răng vẩu" chỉ dẫn, thấy ngộ ngộ, tập thử thì thấy được được, tập hoài thì thấy ghiền ghiền, tối nào cũng tập. Lý do chánh tui theo chương trình tậy là vì bả tập kiểu “Chim bay, có bay, ngỗng bay nhà bay…” sao giống như hồi tiểu học ở trường Tiểu Học Tôn Thọ Tường quá. Nhớ cô dạy thể dục, rình thấy em nào “Nhà bay” mà vẫn cứ nhảy cẩng lên là cô chỉ tay cho em ra rìa liền. Con này con kia bay được chớ nhà thì làm sao mà bay? Nhớ hoài.

Nhờ mấy nhóm bạn bè cho cái “Link” biểu vô nghe búp bê Ý Linh ca Ai Cho Tôi Tình Yêu hay quá rồi chợt thấy giới thiệu Thầy Pháp Hoa giảng gì vui quá bèn xẹt vô coi thử, thấy hay thiệt, tui bấm để dành nghe thầy giảng lúc có thì giờ. Ngang nhà tui có bà cộng sản. Thiệt tình mà nói nếu không nhờ cô hàng xóm mới dọn tới cho biết thì tui cũng chưa hay về bà này. Cô hàng xóm nói "trời ơi chị hổng biết bà ta là việt cộng hả? chị vô You Tube đánh tên bả thì hiện lên đầy đủ quá khứ về bả. Ngay cả khi đã ăn cơm Mỹ quốc rối mà bả vẫn còn chịu cho phỏng vấn khi về bển, nói toàn chuyện tưng bốc cộng sản và chê Mỹ quốc đó chị ơi. Bà này ghê lắm."

Nghe lời, tui vô You Tube kiếm bả thì y chang, bà này là cộng sản gộc chớ hổng phải tay thường nha, là loại cộng sản có học đó, cựu luật sư mờ. Trời đất, ở ngang nhà nhau 10 năm mới biết! Thôi kệ, mạnh ai nấy sống. Bà không làm hại hang xóm thì thôi, bà cũng già rồi. Ở đây người ta biết bà, có lúc họ tụ tập biểu tình chống đối trước nhà bả. Về sau người ta đã "tha cho bà vì thấy bà cũng già rồi." Lạ một điều là, chống Mỹ nhưng bả đang sống chung với một ông già Mỹ mà khi tui mới dọn tới, đụng mặt nhau trên đường, bả giới thiệu với tui ông này là "bạn. Ông "bạn" đã mất vài năm trước rồi. Tui nói lan man quá hén.

Khải gật gù:

-Bà này thế là thuộc loại “Ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản” đấy.

Láng tiếp:

-Đâu có lan man, vui mà chị. Mà, chuyện chính trị bây giờ lung tung quá đi, em hổng biết nước Mỹ bây giờ ra sao nữa nhưng thấy họ biểu tình, giăng bảng này nọ, thấy hơi hướm sao mà giống mấy vụ biểu tình hồi trước ở bên mình quá! Riết hết biết luôn!.

 Nhìn ra ngoài cửa sổ, nắng đã lên.

Láng tiếp lời:

-Tui thì là khách hàng thường trực của tiệm Home Depot. Ngày nào nghỉ tôi cũng dọn dẹp, cắt tỉa nhánh cành, đầy mấy thùng rác rồi. Nhãn năm nay nở hoa đầy cây mà rất là cà chớn, có đậu trái hay hông thì chã biết. Mãng cầu cũng vậy, hoa đầy cành, nhưng ra hoa chơi rồi rụng mẹ nó hết. Người ta biểu phải chấm bông mà chấm con khỉ mốc gì được mà chấm, cái hoa khép kín như gái còn trinh! Cây xoài hơi khiêm tốn, đậu một mớ trái li ti. Cây bơ cũng vậy, lớn xum xuê có vài trái đang từ từ to cỡ hột đậu xanh.

Ngó ra ngoài đón khách, trời đang nắng tự dưng âm u.

Chị Ngà lại thẫn thờ:

- Mấy bữa nay trời Cali nóng dữ quá. Tui tưới nước mỗi giấc sớm vì thấy cây cối khô cằn, bông nhãn khô héo rụng đầy sân. Cây mãng cầu nhà tui  ra bông nhiều như nhà Láng, cũng nghe người ta biểu phải chấm bông. Nói khơi khơi chẳng hiểu gì, nhờ bạn bè gởi cho coi một video "Bé Hai chỉ cách chấm bông và biết phân biệt bông đực bông cái" chỉ cách làm từng chi tiết mới hiểu ra. Coi xong, ngày nghỉ tui xách cái hộp nhựa và cây tăm gòn để "lấy nhụy" bông đực. Có nhụy khỉ gì đâu, thấy  bụi không hà còn bông thì bông nào bông nấy khép kín mít như gái còn trinh, y chang Láng nói đó. Bông nào mở ra xòe đủ 3 cánh thì khô queo, đụng tới là rụng liền, nhụy ở đâu trời? Thấy cô Hai trồng mãng cầu trong chậu mà trái lủng lẳng ham quá. Ở Cali cũng vậy, thấy họ trồng cây trồng rau trong chậu, nói là dễ săn sóc và đỡ hao nước hao phân. Tuần trước tui cưa ngang cây bưởi không ra được một cái bông nào hết đã trên 15 năm, rồi cưa nhỏ được mấy cành đã đầy thùng rác. Hôm nào tui sẽ ra cưa số cành còn lại. Cây mơ cũng vậy, mới cưa được nửa cây, sẽ dẹp cây này vì nó mọc hoang ngay lối ra vô của cửa bên hông nhà, che hết ánh sáng làm tối tăm quá. Nay mai sẽ mua thêm dăm bào để đổ lên vì năm trước đổ mỏng quá cỏ vẫn lấn lên như thường. Tui tốn cho hai cái sân nhiều lắm rồi và mình mẩy cũng y như vợ anh thợ cắt cỏ rồi. Hai tháng nay có lẽ vì con corona Wuhan làm mất việc hay sao mà cô vợ anh cắt cỏ đi theo giúp chồng. Anh thổi cỏ thì em quét, anh cắt cỏ thì em hốt, thấy thương quá.

Thanh nãy giờ ngồi nghe, giờ mới nói:

-Xời ơi nhụy là bụi chị nói đó chị. Em thì thấy làm vườn cực quá, rị mọ chăm sóc mà chưa ăn được trái gì hết, toàn mua ngoài chợ không hà.

Chị Ngà cười:

-Ối. Trồng cây trồng hoa chơi, săn sóc cho đở buồn chớ ăn với uống gì. Tui mới vô một nhóm chuyên trồng cây, vui quá kìa. Vì không có thì giờ nói chuyện nên tui chỉ vô coi hình đọc lời nhắn lời chỉ dẫn của nhóm chớ hổng phải thành viên.  Thấy họ chia sẻ kinh nghiệm, chia nhau từng hột từng cây con mà thương. Cũng nhờ vô nhóm này nhóm nọ, nấu ăn nấu uống, coi cũng đã thèm, trồng cây trồng bông nhìn đã con mắt, vui lắm chớ bộ, nhứt là thời buổi cấm cung này.

Ờ, mà sao tui thấy chuyện này không công bằng. Tại sao, ông Thống Đốc cho phép nhà hàng được quyền bày bàn ra bãi đậu xe bán cho thực khách, sao không cho mình bày ghế ra sân hớt tóc làm móng tay? Có gì khác nhau đâu ta?

Tuấn nói:

-Tại vì mình gần với khách quá.

Thanh nói:

-Vậy chớ khách ngồi ăn cùng bàn cũng gần vậy.

Chị Ngà nói:

-Họ ngồi gần, ngồi chung bàn, nhưng đâu có chạm tay chạm chân nhau.

Thu trước sau lặng thinh giờ mới chen vào:

-Hôm qua em coi tin tức thấy trong nhà hàng đó họ làm lồng bàn bằng nilong trong suốt chụp lên từng bàn, hở trên nóc nhìn như những cái tổ chim ấm cúng coi ngộ hết sức. Bà con, nghĩ coi mình có thể làm như vậy được không  há.

Ai nấy ngó nhau, tần ngần như hình dung mơ màng cảnh những cái lồng son trong tiệm thẩm mỹ …  

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Người ta thường nghe nói: “Nhứt da nhì dáng”. Tuy là vậy, dáng đẹp, đi đứng uyển chuyển, dịu dàng, và làn da sạch, hồng hào, mịn màng đã chiếm hầu hết nét đẹp của phụ nữ.
Ngay cả ở những điều kiện tốt nhất, đi thi cũng có thể gây căng thẳng và lo âu cho nhiều người. Thí sinh nào không nắm vững tin tức chính xác về kỳ thi, có thể gặp nhiều khó khăn. Nhằm giảm bớt lo âu và tránh thông tin sai lạc, Hội Đồng Thẩm Mỹ (HĐTM) cung cấp những giải đáp sau đây cho những thắc mắc thường gặp trong kỳ thi.
Chỉ cần vài chiếc băng-đô vải trơn, hình kỷ hà, hay bông hoa tươi tắn đầy màu sắc, độ dày, hay mỏng, thêm sợi dây cột tóc, những cây kẹp nhỏ… bạn gái khéo tay có thể biến hóa thành những kiểu tóc làm duyên với băng-đô thật nhí nhảnh dễ thương. Đặc biệt những bạn có cái trán quá cao, hay quá thấp, chiếc băng đô xử dụng một cách khéo léo sẽ sửa chữa được khuyết điểm trên để mọi đường nét khuôn mặt đều hài hòa.
Dạ chị, Thấy phố xá vắng tanh vắng ngắt. Ông hướng dẫn viên chương trình đưa mình tới một nhà hàng Nhật. Ngộ lắm, ngay tiệm, vừa bước vào cửa là thấy cái màn hình như ti-vi to tổ chảng treo cao ngay giữa, ngó vô thấy mặt người đứng trước liền đó mấy chị. Ông hỏi, màn hình này để làm gì? thì người chủ tiệm chào hỏi, trả lời, đây là máy đo nhiệt độ. Máy đặt ẩn bên trong màn hình, khi mặt của khách nhìn thấy trên màn hình thì ngay lập tức có tia chiếu thẳng từ máy vô mặt họ, đo nhiệt độ và cho biết con số ngay trên màn hình. Nhiệt độ của ông là 37.5 độ C, như vậy ông không bị nóng, sốt, có thể bước vô trong nhà hàng được rồi.
Em hỏi lạc đề một chút. Em đã bị nhiễm khuẩn corona, hiện giờ đã khỏi sau 14 ngày cách ly. Như vậy, em có thuộc vào một trong những người lịch sử của đại dịch này không?
Tất cả nhân viên có bằng hành nghề đều sử dụng một dung dịch gốc cồn có hiệu quả trước khi cung cấp dịch vụ cho mỗi khách hàng và sử dụng dung dịch đó thường xuyên./ - Yêu cầu khách hàng dùng thuốc sát khuẩn tay./ - Nhân viên phải đeo khẩu trang./ -Khách hàng phải đeo khẩu trang. Tiệm phải có sẵn dung dịch sát khuẩn tay tại bàn làm việc và quầy tiếp khách.
Mùa đại dịch, tiệm quán khắp nơi đều mở cửa hạn chế, khi mua quần áo, không được mặc thử như trước, cho nên chúng ta chỉ có thể mua sắm trên mạng lưới toàn cầu gởi thẳng về nhà mà thôi. Tuy vậy, thời trang vẫn liên tục phát triển và qua hình ảnh, cũng như biết rõ ni tấc của mình thì việc mua sắm trên thế giới ảo không mấy khó khăn, càng ngày càng phổ biến. Chúng ta chỉ cần ngồi trong nhà cho an toàn, khỏi lo bịt kín mũi miệng, tha hồ mà lựa chọn, còn có thể gởi trả nếu không vừa ý món hàng.
Rất nhiều người trung niên bị bệnh “cứng ngón tay”, nghĩa là đột nhiên ngón tay giữa hoặc ngón đeo nhẫn cứng lại, hoặc co quắp, không cử động được, phải xoa bóp một lúc mới hoạt động trở lại. Theo y khoa, thì có nhiều nguyên nhân: Bệnh phong thấp, bệnh khô chất nhờn ở các lóng ngón tay, bệnh “gout”, bị tai nạn làm ảnh hưởng đến dây thần kinh ngón tay, hoặc có thể vì ngón tay hoạt động nhiều (trên phím đàn dương cầm, trên computer) trong khi cổ tay bị đặt “chết” một chỗ, máu đọng ở cổ tay làm sưng dây thần kinh cổ tay và dây thần kinh ngón tay, làm ảnh hưởng đến sinh hoạt của các ngón tay.
Sẹo là sẹo, không biến mất được, vì vậy mà chúng ta có chữ “sẹo”. Nếu sẹo còn da non, bạn có thể mua những loại thuốc thoa ngoài da giúp sẹo mau lành. Nếu bị sớm, thoa chất nhờn của lá cây lô hội sẽ giúp vết sẹo mờ rất mau và liền da. Nghệ tươi nghiền nát thoa lên sẹo cũng giúp sẹo mờ mau hơn. Bây giờ đã qua 5 tháng, có thể sẽ khó hơn. Thông thường sẹo cần thời gian từ 12 tới 18 tháng để lành lặn hoàn toàn, khi đó vết sẹo sẽ mờ bớt. Vết sẹo để lại sâu hay nhạt tùy trường hợp phỏng nhiều hay ít, cho nên hiện giờ còn cảm giác hơi đau là vì chưa lành, tế bào da đang tái tạo. Nên tránh phơi vết sẹo còn non ngoài ánh nắng sẽ bị nám. Chúc bạn may mắn nhe.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.