Hôm nay,  

Chánh Pháp Số 104, Tháng 07 Năm 2020

01/07/202010:46:00(Xem: 1814)

CHANH PHAP BIA
Hình bìa của Đặng Thị Quế Phượng

NỘI DUNG SỐ NÀY:

¨ THƯ TÒA SOẠN, trang 2

¨ TIN TỨC PHẬT GIÁO THẾ GIỚI (Diệu Âm lược dịch), trang 4

¨ BIỆN TRUNG BIÊN LUẬN TỤNG THÍCH, t.t. (HT. Thích Thắng Hoan), trang 9

¨ NGÀY RĂM THÁNG TƯ CANH TÝ - 2020 (ĐNT Tín Nghĩa), trang 12

¨ BỜ CÕI THANH TÂN (thơ Mặc Phương Tử), trang 14

¨ KHÔNG NÊN VỘI TIN, CŨNG KHÔNG NÊN BÀI BÁC (Quảng Tánh), trang 15

¨ PHƯỚC SƠN HÒA THƯỢNG TÁN (Thích Chúc Hiền), trang 16

¨ HẠNH BỒ TÁT VÀ KINH KIM CƯƠNG (Nguyên Giác), trang 18

¨ TƯỞNG NHỚ NGƯỜI XƯA (thơ Diệu Viên), trang 22

¨ AN CƯ TỰ TỨ (HT. Thích Minh Cảnh), trang 25

¨ CHUYỂN HÓA CẢM THỌ (Ns. Thích Nữ Trí Hải), trang 28

¨ NGÀY MỚI CHÀO NHAU (thơ TK Vĩnh Hữu), trang 31

¨ CHẠY TRỐN – Câu Chuyện Dưới Cờ (Thị Nguyên Nguyễn Đình Khôi), trang 32

¨ CÔNG CUỘC CHẤN HƯNG Ở BẮC KỲ (Nguyễn Lang), trang 33

¨ HÀI CÚ (58) (thơ Pháp Hoan), trang 36

¨ THƯƠNG YÊU, HẬN THÙ, CÓ THỂ THAY ĐỔI (Minh Chi dịch), trang 37

¨ CHÙM THƠ “CHỮA LÀNH THẾ GIỚI” (thơ TN Huệ Trân), trang 38

¨ THIÊN HÀ ĐẠI ĐỊA NGAY NƠI TÂM NGƯỜI (Hạnh Chi), trang 40

¨ THẾ NÀO LÀ PHÁT BÔ ĐỀ TÂM (TN Hằng Như), trang 47

¨ TRONG CUỒNG PHONG BẦY QUỶ NHỎ (NT Khánh Minh), trang 48

¨ TIẾNG ĐÀN VI DIỆU (Truyện cổ Phật giáo), trang 50

¨ CHUYỆN THUỞ NÀO (thơ Du Tâm Lãng Tử), trang 51

¨ TRÔI VỀ ĐÂU ĐÔI MẮT THUYỀN THUỞ NỌ (Trần Hoàng Vy), trang 52

¨ MỘT LẦM LỖI NGỌT NGÀO (Chú Chín Cali), trang 54

¨ TRUYỆN CỰC NGẮN (Steven N.), trang 57

¨ PHỤC HỒI SAU TAI BIẾN NÃO (Bs. Nguyễn Ý Đức), trang 59

¨ TỪ KHI (thơ Lê Bích Sơn), trang 60

¨ STORY OF SUNDARI THE WANDERING FEMALE ASCETIC (Daw Tin), trang 61

¨ TRẢ THỊT (thơ TM Ngô Tằng Giao), trang 62

¨ ÁI DỤC TRONG KINH PHÁP CÚ (TM. Ngô Tằng Giao) trang 64

¨ THIỀN HÀNH (thơ Hư Vô), trang 67

¨ ẢO MỘNG TRẦN GIAN (Nhuận Hùng), trang 68

¨ DANH SÁCH ỦNG HỘ VẬT LIỆU Y TẾ TIẾP TRỢ CHỐNG DỊCH COVID-19 (Thư Ký Chánh Pháp), trang 70

¨ HÌNH ẢNH TẶNG VẬT LIỆU Y TẾ CHO CÁC BỆNH VIỆN (TV Từ Thiện Xã Hội), trang 72

¨ TỔNG KẾT PHẬT SỰ TIẾP TRỢ VẬT LIỆU Y TẾ CHO CÁC BỆNH VIỆN (Thích Quảng Hiếu), trang 72

¨ RA ĐÒN ẮT BIẾT KHẮC CHẾ (Tiểu Lục Thần Phong), trang 76

¨ NÚI XANH MÂY HỒNG – chương 7 (Vĩnh Hảo), trang 80

¨ KHÚC DIỄM HUYỀN, TẠ TUYỆT ĐỜI TA (thơ Phù Du), trang 83

¨ NẤU CHAY: BÚN THÁI CHAY (Mạnh Lân) trang 88

http://chanhphap.us/CHANH%20PHAP%20BO%20MOI/Muc%20luc%202020/CP%20so%20104%20(07.20).htm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đọc sách là nghe bằng mắt và độc thoại bằng tưởng tượng. Trong thực tế, đọc để hiểu sách, là khi đọc, nghe được âm thanh chữ nghĩa vang lên âm thầm bên trong bộ não, cho đến một lúc, âm thanh đó vang lớn, thu hút sự chú ý, tách lìa người đọc ra khỏi thế giới thường trực, để quyền lực tưởng tượng vừa dẫn giải vừa tiêu hóa những gì ở phía sau chữ nghĩa.
Quán sát bản chất của thời gian là để giải thoát tri kiến, vượt khỏi những buộc ràng của vọng chấp si mê, đạt được niềm an vui tĩnh tại nội tâm giữa một thế giới biến động, bất an, bất toàn. Quán sát như thế không phải để lìa xa cuộc đời, mà chính là để có thể sống thật và an nhiên với cuộc đời không thật.
… Qua một tấm màn quá khứ của nhiều thập niên, bạn trở lại như một kẻ đang chơi trò cút bắt với tôi. Bạn đứng đâu đó tôi không thấy. Nhưng bạn đã vén cái bức màn sờn cũ ấy để tôi nhìn lại tôi xưa. Và thêm một tương quan giữa bạn với một người tôi cũng chưa hề gặp mặt, làm tôi nao lòng thao thiết nhớ về những ngày có thể nói với tôi là những ngày tươi đẹp nhất. Ngày biết mê đắm một tiếng nói, một câu văn. -- Đặng Mai Lan
Nhà văn Ngô Thế Vinh viết về Dohamide [1934-2021], một học giả uyên bác người Chàm, có công rất lớn trong việc tìm hiểu và đánh giá lại lịch sử, văn hóa dân tộc Chàm. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Sau gần 2 năm đại dịch với biết bao mất mát và đau thương cộng với những hạn chế sinh hoạt, Lễ Trao Giải VVNM năm nay trở thành cơ hội quý giá cho sự họp mặt, thăm hỏi, hàn huyên tâm sự trong không khí vui tươi, nhộn nhịp và thân tình.
Đại Tạng Kinh nói cho đủ là kho tàng chứa đựng Tam Tạng Giáo Điển Phật Giáo gồm Kinh, Luật và Luận, mà tiếng Bắc Phạn (Sanskrit) gọi là Tripiṭaka và tiếng Nam Phạn (Pali) gọi là Tipiṭaka. Kinh là những lời dạy của Đức Phật hay của các vị đệ tử của Đức Phật đã trùng tuyên lại lời Phật dạy và được Đức Phật xác chứng. Luật là những giới luật được Đức Phật đặt ra để giúp chúng đệ tử xuất gia và tại gia của Ngài nhiếp thọ thân khẩu ý trong đời sống hàng ngày để làm tăng trưởng đạo lực giải thoát và giác ngộ. Luận là những giải thích để làm rõ hơn lời Phật dạy trong Kinh và các giới luật do Phật chế ra. Thời Đức Phật còn tại thế tất cả những lời Ngài dạy về Kinh và Luật (thời kỳ này chưa có Luận) đều được chúng đệ tử của Ngài ghi nhớ thuộc lòng mà chưa được viết thành văn. Vào mùa an cư kiết hạ đầu tiên sau khi Đức Phật nhập Niết Bàn (544 năm trước tây lịch), Đệ tử lớn của Đức Phật là Tôn Giả Đại Ca Diếp (Mahākāśyapa) đã chủ trì một cuộc kết tập Kinh điển lần đầu tiên tại Thành Vương Xá
Hồ Xuân Hương tên thật là Hồ Phi Mai, đó là lý do khiến Tốn Phong trong 31 bài thơ tặng Xuân Hương, đã có 29 bài nhắc đến Mai, có bài nhắc đến hai ba lần. Hồ Phi Mai hiệu là Xuân Hương, hoa mai bay trên hồ nơi ngắm cảnh xuân, Mai là hương hoa mùa xuân.
Đôi khi, có người tự hỏi, mình có tài, tại sao không có danh vọng phù hợp? Có thể vì không gặp thời, chuyện này hiếm hoi. Có thể vì không phát huy tài năng đúng mức. Có thể vì tưởng lầm mình có tài. Từ một tài năng có thật, biến thành hiệu quả để có danh vọng xứng đáng, đòi hỏi một hành trình tuy ngắn ngủi từ trí não đến hai bàn tay, nhưng xa vời như đường đi từ trái đất lên đến mặt trời. Nhưng trước hết, làm sao biết mình có tài hay không? Hỏi mẹ vợ, mẹ chồng, thì rõ.
Đã có những cuộc tình sôi nổi, mặn nồng lúc ban đầu, thề sống chết bên nhau đời này đời sau, muôn đời sau, nhưng rồi sự cảm thụ và ý tưởng của mỗi người thay đổi dần theo thời gian, tuổi tác. Sắc tàn, chí hao, có người muốn tìm những gì mới lạ, khích động hơn; lại có người nhìn ra những phai tàn trong đời sống, chỉ muốn an thân tịnh dưỡng, buông bỏ tất cả, quay về với chính mình… “Có chút tình thoảng như gió vội, tôi chợt nhìn ra tôi”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.