Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Kỷ Niệm Cộng Đồng Cùng Hoa Cỏ Bên Đường Kiều Mỹ Duyên

31/12/202123:09:00(Xem: 638)

Điểm sách

hoa co ben duong hinh


Đọc xong 496 trang gồm 36 bài báo trong cuốn tuyển tập Kiều Mỹ Duyên- Hoa Cỏ Bên Đường, gợi lòng tôi bao kỷ niệm về những sinh hoạt cộng đồng Việt Nam mấy chục năm qua tại Hoa Kỳ và hải ngoại.

 

Kiều Mỹ Duyên là nữ phóng viên chiến trường của Việt Nam Cộng Hòa trước năm 1975, từng cộng tác các nhật báo ở Sài Gòn như Công Luận, Hòa Bình, Trắng Đen. Khi vượt biển sang Hoa Kỳ năm 1976, người nữ ký giả bước vào đại học Fullerton tiểu bang California, rồi trở ra với mảnh bằng cử nhân báo chí năm 1982 rồi tiếp tục tham gia các sinh hoạt cộng đồng Việt Nam với ngòi bút và tài năng phỏng vấn người và việc đưa lên truyền thanh truyền hình cho đồng hương khắp nơi thưởng thức. Công việc truyền thông đó vẫn tiếp tục cho đến nay.

 

Tiếng nói âm thanh trên Radio và các đoạn phim trên truyền hình có thể bay vào không gian vô tận nhưng những bài báo vẫn còn đây được in trong tuyển tập Hoa Cỏ Bên Đường.

 

Bản tính xông xáo, phán đoán mau lẹ và có những nhận xét độc đáo để trở thành một nữ phóng viên Kiều Mỹ Duyên chiến trường Việt Nam năm xưa và hôm nay vẫn tiếp nối tại California. Có thêm kiến thức từ đại học Mỹ, từ kinh nghiệm sống từng trải bao thăng trầm đất nước và tuổi đời đã bước sang bát tuần mà lòng còn nồng nàn với công việc truyền thông.

 

Kiều Mỹ Duyên nhà báo còn là một chuyên viên địa ốc, chủ tịch công ty Ana Real Estate, Ana Funding tại Quận Cam California. Công việc kinh doanh bận rộn nhưng sự yêu thích truyền thông không giảm. Mỗi ngày văn phòng tiếp đón nhiều khách ; trong số đó có khách hàng liên quan địa ốc tới gặp chuyên viên An Nguyễn mà cũng có văn nghệ sĩ, nhân sĩ cộng đồng tới thăm nhà báo Kiều Mỹ Duyên. Dung hòa giữa kinh doanh và văn nghệ thật là khó khăn mà Kiều Mỹ Duyên đã làm điều này thật trôi chảy êm ái; công ty vẫn phục vụ khách hàng mấy chục năm qua và mối giao tình với văn nghệ sĩ và nhân vật cộng đồng vẫn đầy hương vị.

 

Văn tức là người – những bài báo ký tên Kiều Mỹ Duyên trải rộng nhiều đề tài từ những lần tham dự các đại hội, phỏng vấn các nhân sĩ, lãnh đạo tinh thần như Hồng Y Phạm Minh Mẫn, Hòa Thượng Thích Tâm Châu; những lần tham dự hội nghị nhân quyền ở Copenhagen, nước Đan Mạch ( năm 2002 ), Bên Lề Hội Nghị Những Tổ Chức Phi Chính Phủ Á-Âu ở Helsinki Phần Lan ( năm 2006 ), Đại Hội Thanh Niên Sinh Viên Kỳ 6 tại Mã Lai (năm 2008), Hội Nghị Diên Hồng (2003), Đại Hội Toàn Quân ( 2003 )… Bài báo viết về Trung Tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn, trưởng ban tổ chức các kỳ đại nhạc hội Cám Ơn Anh giúp Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa, viết về tiệm sách Tú Quỳnh đóng cửa- tiệm sách đầu tiên ở Thủ Đô Tị Nạn Little Saigon Quận Cam Nam Cali…

 

Đọc những bài báo Kiều Mỹ Duyên, người đã từng sinh hoạt cộng đồng nhớ lại những kỷ niệm cũ với một số nhân vật nay đã giã từ nhân thế và những người khác sẽ hiểu biết thêm về sinh hoạt cộng đồng. Đây là những tài liệu tham khảo cho thế hệ con cháu mai sau muốn biết, muốn viết sách về các sinh hoạt người Việt Nam Tị Nạn Cộng Sản trên đất nước Hoa Kỳ sau biến cố lịch sử Tháng Tư năm 1975.

 

Văn phong Kiều Mỹ Duyên giản dị, ý tưởng hiện ra thì viết nhanh ra giấy, chuyện này liên tưởng đến chuyện kia, không gò bó trong khuôn khổ như một số phóng viên các báo khác phải tuân theo yêu cầu của tòa soạn để được trả nhuận bút; còn Kiều Mỹ Duyên thì viết theo cảm hứng, gởi cho các báo nếu họ thích thì đăng.

 

Ký giả Kiều Mỹ Duyên thường nhắc lại quan niệm viết báo của mình trong các bài báo rằng “… làm truyền thông vui lắm, được quen những người giỏi và nổi tiếng mà mình muốn quen. Làm truyền thông đi đến đâu cũng được đón tiếp ân cần, nhưng làm truyền thông phải công bình, người nào cũng có điểm tốt của họ. Nếu người nào nhìn được điều tốt của người khác thì đỡ phải gây thù chuốc oán. Có nhiều người bị phê phán quá sức uất ức rồi chết, cũng tội nghiệp cho người đó “ (trang 225).

 

Suy nghĩ lạc quan tích cực về cộng đồng Việt Nam và cuộc đời, nhìn điểm tốt của một con người và có tâm giúp đỡ người khốn khó thể hiện qua việc làm và ngòi bút của Kiều Mỹ Duyên, điều này bàng bạc trong các bài báo của tuyển tập Hoa Cỏ Bên Đường.

 

Viết về Mẹ của mình trong bài Tình Mẹ Tuyệt Vời (trang 336) có mấy dòng đáng nhớ: “ Mẹ tôi đi nhưng hình ảnh vẫn còn đây, vẫn còn ngồi trước bàn Phật tụng kinh mỗi buổi chiều , và tiếng reo vui của mẹ tôi khi tôi hỏi : – Má có đi chùa không? – Đi, để mẹ sửa soạn. Tiếng của mẹ tôi reo vui và rất hạnh phúc. Chỉ một câu thôi là mẹ tôi lập tức đi mặc áo dài , có lẽ cả ngày , cả tuần mẹ tôi chỉ chờ đợi có thế!”

 

Trong bài Trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt (trang 223, 224) ký giả ghi rằng: “Tôi còn nhớ hôm đó là ngày chót chúng tôi thăm viếng trường thì Đề Đốc Lâm Quang Tánh mời chúng tôi dùng cơm với sinh viên. Sinh viên sĩ quan Trưởng Tràng nói : “Kính thưa Quý Nương, kính thưa Đề Đốc, thực đơn hôm nay gồm có… Câu chào “ Kính thưa Quý Nương “ của sinh viên Trưởng Tràng chúng tôi nhớ mãi đến bây giờ”.

 

Nhân chuyện này cũng xin nhắc rằng thời nay Việt Cộng cai trị đã làm cho xã hội Việt Nam không còn nét lịch sự tao nhã thời xưa. Thời đó khi cơ quan công quyền Việt Nam Cộng Hòa nhận đơn của một người dân và họ trả lời bằng văn bản với dòng chữ “Quý Đơn”, nói lên sự tôn trọng người dân.

 

Kiều Mỹ Duyên ăn chay trường mấy chục năm cho nên trong bài Những Bữa Cơm Đượm Tình Quê Hương Ở Phần Lan, kể rằng người quen mua 2 con vịt định làm thịt và tiết canh đãi khách nhưng tác giả đã năn nỉ chủ nhà không giết vịt và đồng ý sẽ đem nó về nhà quê cho họ để nuôi (trang 155).

 

Bài viết cuối sách là Lạc Quan, Yêu Đời, Yêu Người Mà Sống nói lên nhân sinh quan của nhà báo Kiều Mỹ Duyên: “Hạnh phúc giản dị lắm, tình yêu cũng giản dị lắm. Một cơn gió heo may thoáng qua, mình nghĩ đến một người nào đó cũng là tình yêu. Tình yêu thiên nhiên, cỏ cây, hoa lá, chim chó, cô thỏ trắng cưng với người thân, bà con láng giềng, bạn bè chung quanh. Nơi nào cũng có tình yêu. Tình yêu có sẵn trong tim của mỗi chúng ta, thì tại sao chúng ta không mỉm cười chứ?”

 

Quí vị muốn có tuyển tập Hoa Cỏ Bên Đường phát hành năm 2021, xin liên lạc tác giả email: kieumyduyen1@yahoo.com.

 

– Trần Củng Sơn

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Các tác giả trong tập “Kinh nghiệm kiến quốc” gồm các cựu viên chức, giáo sư, chiến binh, ký giả, và văn nghệ sĩ của một thời Miền Nam, nay đã trên dưới 80. Họ chia sẻ kinh nghiệm của một thời trẻ trung đầy lý tưởng, nhiệt huyết trong công cuộc xây dựng tân quốc gia Việt Nam Cộng Hòa “như một quốc gia họ kỳ vọng trong trí tưởng với tất cả thiết tha, chứ không phải là một công cụ chính trị của chính phủ Mỹ,” theo các chủ biên trong bài giới thiệu tuyển tập. -- Nhà văn Trùng Dương, một cây bút kỳ cựu của làng văn, làng báo VNCH, và sau này ở hải ngoại, trong bài điểm sách dưới đây, lướt qua nôi dung cuốn sách "Việt Nam Cộng Hòa, Kinh Nghiệm Kiến Quốc 1955-1975". Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Xưa nay giới sử gia về chiến tranh Việt Nam hiếm khi quan tâm để tìm hiểu về chính quyền và xã hội Việt Nam Cộng Hoà. Qua tập sách này chúng ta được nghe những công dân của Việt Nam Cộng Hoà, bao gồm viên chức chính phủ, quân nhân, sĩ quan cảnh sát, nhà giáo dục, nhà văn, nghệ sĩ, và nhà báo ở miền Nam Việt nam, trong số đó có nhiều người là phụ nữ, kể lại về kinh nghiệm và cảm xúc của họ. Đây là một công trình có giá trị. -- Tiến sĩ Vân Nguyễn-Marshall, Giáo sư Sử học Đại học Trent, Canada. Một cuốn sách không thể thiếu trên kệ sách của mọi người từng là công dân của nước Việt Nam Cộng Hòa, hay muốn biết người dân thuở đó nghĩ gì. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tất cả bài viết đều bàn về những vấn đề liên quan đến Việt Nam. Tại sao chỉ Việt Nam? Tại vì, như tác giả tâm sự, Việt Nam là nỗi ám ảnh duy nhứt trong thời gian anh sống ở xứ người. Nhưng sống ở nước ngoài và nhìn về Việt Nam như là một ‘người ngoài cuộc’ lại có cái hay, vì tác giả có thể đối chiếu, so sánh với những nơi khác mà người trong cuộc có lẽ không có được. Nói là ‘tập hợp’ thì có lẽ bạn đọc nghĩ là nhiều bài, nhưng thật ra chỉ có 7 bài viết mà thôi. Bảy bài viết nhưng dài đến 410 trang. Mặc dù độ dài của bài viết có thể chẳng nói lên điều gì, nhưng với một tác giả như Nguyễn Hưng Quốc, người cẩn thận với chữ nghĩa, thì độ dài đó nói lên nội dung phong phú và phẩm chất của mỗi bài viết.
Có thể tóm tắt một lời về tập truyện “Giáo Sĩ” của Trần Vũ hay không? Tôi do dự. Trong tuyển tập “Giáo Sĩ” là 9 truyện, mỗi truyện hay một cách khác, tuy văn phong xuyên suốt vẫn rất là Trần Vũ --- nghĩa là độc đáo, kỳ ảo, như mơ như thực, từng trang là những hình ảnh ngoại sử xen vào đời thực, một bút pháp rất lạ, hoàn toàn đứng ngoài tất cả các khuynh hướng văn học thế giới hay Việt Nam. Có lẽ, nói gọn thế này sẽ thích hợp: truyện của Trần Vũ là những lời rất mực kỳ ảo để ngợi ca chữ Việt.
Điểm sách: tập Thơ và Nhạc “Sáng Mùa Đông” của thi/ nhạc sĩ Phạm Xuân Tích.
“Cứ thế, dòng văn chương của Hoàng Quân xuôi chảy như dòng suối trong trẻo, róc rách, từ lối dẫn truyện thật linh hoạt đến những tình tiết bất ngờ và thú vị, từ chuyện này thoắt nhảy sang chuyện khác như chú sóc nhỏ chuyền cành….” Đó là nhận định tổng quát của nhà phê bình văn học Lê Hữu về tập truyện mới nhất của nhà văn Hoàng Quân, một trong những cây bút cộng tác thường xuyên trên trang viết của Việt Báo, Văn Học Nghệ Thuật.
Nhân đọc cuốn sách The Surrendered Wife của bà Laura Doyle, một best-seller, tác giả Nguyễn thị Cỏ May đã viết một bài điểm sách, đúng hơn một bài phiếm dí dỏm về quan hệ vợ chồng trong cuộc sống lứa đôi. Xin mời đọc.
Trong thế giới thơ Nguyễn Thị Khánh Minh, chúng ta còn nhìn thấy những bài thơ viết về cha, về mẹ, hay về những người bạn thân như nhà thơ Đỗ Hồng Ngọc, nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ … Một thế giới được tái hiện bằng chữ. Nơi đó, Đỗ Hồng Ngọc quyện vào một màn sương của hồn dân tộc. Tôi xin thú thật, tôi không biết hồn dân tộc cụ thể là gì, vì chữ này trừu tượng quá, mơ hồ quá. Nhưng tôi đã mơ hồ nhận ra trong bài Lagi Ngày Con Về, khi Nguyễn Thị Khánh Minh viết tặng nhà thơ Đỗ Hồng Ngọc năm 2017, nơi đó họ Đỗ về thăm căn nhà của ngoại ở Lagi
Cuộc thư hùng nhằm tranh ngôi vị bá chủ hoàn cầu giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc hiện đang diễn ra trên nhiều lĩnh vực, kinh tế, quân sự, chạy đua vào không gian, v.v. Một trong những mặt đó, và nổi bật trong thời gian vừa qua, là mặt giao thương. Trong bối cảnh đó, để cho những ai muốn tìm hiểu thêm về cuộc thương chiến này, tiến sĩ Nguyễn Văn Chữ (Chu Van Nguyen) cùng hai đồng tác giả, Nguyễn Phi Hiệp và Nguyễn Bá Lộc, đã phân tích một phần cuộc thương chiến Mỹ-Trung qua cuốn khảo luận "Một Góc Nhìn về Chiến Tranh 'Mậu Dịch' Mỹ-Trung và Hệ Quả Đến Việt Nam". Dưới đây là bài điểm sách của tác giả Nguyễn Hiền. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Như Không? Bút hiệu này gợi cho tôi liên tưởng ngay đến ngôn từ Bát Nhã của nhà Phật. "Sắc bất dị Không. Không bất dị Sắc". Giản dị mà nói: "Có tức là Không. Không tức là Có". Đứng trước cái có, cái không, như không, như có, nhà thơ Như Không đã thể hiện tinh thần Bát Nhã Ba La Mật một cách khá rõ nét:
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.