Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

"Sáng Mùa Đông" Thơ và Nhạc của Phạm Xuân Tích

21/12/202113:52:00(Xem: 917)

phamxuantich
Tôi vừa nhận được sáng tác thơ và nhạc – Sáng Mùa Đông – của nhà thơ và nhạc sỹ Phạm Xuân Tích từ Paris. Trong những năm qua nhạc sĩ/ nhà thơ Pham Xuân Tích thường gửi những tác phẩm mới của anh đến cho tôi, trên nhiều chủ đề khác nhau:

 

–  Hoa Vàng Cũ, 1995 – Kịch Thơ.

–  Suy Nghĩ – Mạn Đàm, 2000 (Thời Cuộc-Xã Hội).

–  Nghĩ về Ngày Mai Đất Nước, 2006 (Chính Trị-Thời Cuộc, viết chung với cựu Ngoại Trưởng Vương Văn Bắc).

–  Lũy Thầy – Kich Thơ, 2009.

–  Chân Trời Tan Hợp – Truyện dài, 2014.

–  Đường Vào Xứ Mộng –  Thơ và Nhạc, 2014.

–  Hội Họa Phạm Xuân Tích, 2016, với  giải thưởng PRIX PEINTURE de la VILLE DU BOURGET, với tác phẩm CANAL SAINT MARTIN.

–  Chỉ Một Lần Sống – Truyện dài, 2017.

–  Tranh Phạm Xuân Tích [2017–2018].

–  Kỷ yếu triễn lãm tranh của Pham Xuân Tích, 2019 (Bulletin d’Exposition, Peintures de Xuan Tich Pham, Paris. France, September 2019).

–  Đường Về Siêu Thoát – Truyên dài, 2019.

–  Người Trở Lại – Truyên dài, 2020.

–  Còn Đó – Thơ, 2021.

–  Sáng Mùa Đông – Thơ và Nhạc, 2022.

 

Phần nhiều tôi đều viết bài giới thiệu những sáng tác của Phạm Xuân Tích với các độc giả của Việt Báo Online ở CA. Diễn Đàn Thế Kỷ XXI, Vietnam Daily News, Văn Hóa Nhật Báo trong suốt chiều dài nhiều năm qua.

 

Đặc biệt năm nay anh gửi sáng tác “Sáng Mùa Đông” đến cho tôi trước khi tác phẩm này được phát hành vào đầu năm 2022. Khác với “Đường Vào Xứ Mộng” và “Còn Đó”, tập Thơ và Nhạc “Sáng Mùa Đông” có một nội dung quay về quá khứ hơn là tiến đến một tương lai. Mở đầu độc giả gặp ngay bài thơ TỰ VẤN mà tác giả gọi là Thơ Vui nhưng thật sự nó chẳng vui tí nào, toàn là tư tưởng già nua yếm thế:

 

“Trần gian nào có nghĩa gì?

Cơm vay áo mượn vinh gì mà vinh?

Trăm năm trụ cốt phe mình

Mắt mờ tai điếc bận tình riêng tư”

 

Ngay cả trong bản nhạc “Sáng Mùa Đông” kết thúc tập thơ, cũng mang nhiều yếu tố của sự gắng gượng của một ngọn nến rực sáng trước khi phụt tắt vĩnh viễn... Điều này không ai ngạc nhiên vì tác phẩm “Sáng Mùa Đông” được nhac sĩ Phạm Xuân Tích sáng tác ở tuổi 78, tuổi của hoài niệm về quá khứ nhiều hơn hướng về tương lai.

 

Đi sâu vào tác phẩm “Sáng Mùa Đông”, độc giả găp lại những bài hát của Pháp vào giữa thế kỷ thứ XX, những bài hát với nội dung trữ tình, lãng mạn đã một thời chế ngự, quyến rũ, say đắm tâm hồn của nhiều thế hệ chúng ta từ thế kỷ trước.

Charles Aznavour, với giọng hát đặc thù gợi cảm đã làm nổi tiếng khắp thế giới bản nhạc “ La Bohème. Một bản nhạc chính Charles Aznavour sáng tác vào năm 1965 với lời ca miêu tả kiếp sống lang thang, nghèo khó nhưng rạt rào yêu thương giữa đôi tình nhân, chàng thất nghiệp kinh niên và nàng hành nghề người mẫu khỏa thân giữa khu phố trên ngọn đồi đầy hoa lệ Montmartre của nước Pháp.

 

– Giọng hát ấm cúng và cao vút của Jean Bretonnière khi miêu tả bản nhạc thời danh của những năm 50 “Sous Le ciel de Paris” của nhạc sĩ Hubert GiraudJean Dréjac đặt lời.

 

– Ngay cả với bài thơ “Les Fueilles Mortes” của thiên tài thi ca của Pháp Jacques Prévert được Joseph Kosma phổ nhạc năm 1946 cũng được nhà thơ nhạc sỹ Pham Xuân Tích nhắc đến.

 

– Đặc biệt với bản nhac ‘”Parlez Moi D’Amour”, một bản nhac được nhạc sỹ Jean Renoir sáng tác vào năm 1924 đươc nữ ca sĩ Lucienne Boyer hát và thu âm vào tại hãng đĩa Pathé nhiều lần vào những năm 1930, 1948 và 1951. Đây là bản nhạc gây nhiều ảnh hưởng đến cuộc sống tình cảm yêu thương của thanh niên, thiếu nữ cùng thời đại và mãi sau này. Lời của bản nhac rất là thời thượng của thuở ấy ở các nước châu Âu và các thuộc địa. Ai cũng thuộc nằm lòng câu hát lãng mạn cứ lặp đi lặp lại nhiều lần trong bài hát:

 

“Parlez– moi d’amour

Redites–moi des choses tendres

Votre beau discours

Mon coeur n’est pas las de l’entendre

Pourvu que toujours

Vous répètiez ces mots suprêmes

Je vous aime   

 

Và nhà thơ Pham Xuân Tích đã chuyển sang tiếng Việt:

 

Hãy nói với em  tình yêu

Và nói lại với em những điều dịu dàng

Với những lời lẽ đẹp đẽ của anh

Mà tim em không hề chán nghe

Luôn mãi trong mỗi ngày

Rằng anh yêu em...”

 

Nhắc lại những bản nhạc thời danh xưa của nước Pháp, âu đó cũng chỉ là sự ngoảnh đầu lại của nhà thơ/ nhac sỹ Phạm Xuân Tích – nhìn về quá khứ với nhiều tiếc nuối – Đâu rồi những phút giây tình tự, lãng mạn của tuổi trẻ của đời người? Đã theo thời gian đi…

 

Đào Như

(Chicago, Dec. 19, 2021)

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Các tác giả trong tập “Kinh nghiệm kiến quốc” gồm các cựu viên chức, giáo sư, chiến binh, ký giả, và văn nghệ sĩ của một thời Miền Nam, nay đã trên dưới 80. Họ chia sẻ kinh nghiệm của một thời trẻ trung đầy lý tưởng, nhiệt huyết trong công cuộc xây dựng tân quốc gia Việt Nam Cộng Hòa “như một quốc gia họ kỳ vọng trong trí tưởng với tất cả thiết tha, chứ không phải là một công cụ chính trị của chính phủ Mỹ,” theo các chủ biên trong bài giới thiệu tuyển tập. -- Nhà văn Trùng Dương, một cây bút kỳ cựu của làng văn, làng báo VNCH, và sau này ở hải ngoại, trong bài điểm sách dưới đây, lướt qua nôi dung cuốn sách "Việt Nam Cộng Hòa, Kinh Nghiệm Kiến Quốc 1955-1975". Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Xưa nay giới sử gia về chiến tranh Việt Nam hiếm khi quan tâm để tìm hiểu về chính quyền và xã hội Việt Nam Cộng Hoà. Qua tập sách này chúng ta được nghe những công dân của Việt Nam Cộng Hoà, bao gồm viên chức chính phủ, quân nhân, sĩ quan cảnh sát, nhà giáo dục, nhà văn, nghệ sĩ, và nhà báo ở miền Nam Việt nam, trong số đó có nhiều người là phụ nữ, kể lại về kinh nghiệm và cảm xúc của họ. Đây là một công trình có giá trị. -- Tiến sĩ Vân Nguyễn-Marshall, Giáo sư Sử học Đại học Trent, Canada. Một cuốn sách không thể thiếu trên kệ sách của mọi người từng là công dân của nước Việt Nam Cộng Hòa, hay muốn biết người dân thuở đó nghĩ gì. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Bài điểm sách của tác giả Trần Củng Sơn về Tuyển Tập "Hoa Cỏ Bên Đường" của nhà báo Kiều Mỹ Duyên. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tất cả bài viết đều bàn về những vấn đề liên quan đến Việt Nam. Tại sao chỉ Việt Nam? Tại vì, như tác giả tâm sự, Việt Nam là nỗi ám ảnh duy nhứt trong thời gian anh sống ở xứ người. Nhưng sống ở nước ngoài và nhìn về Việt Nam như là một ‘người ngoài cuộc’ lại có cái hay, vì tác giả có thể đối chiếu, so sánh với những nơi khác mà người trong cuộc có lẽ không có được. Nói là ‘tập hợp’ thì có lẽ bạn đọc nghĩ là nhiều bài, nhưng thật ra chỉ có 7 bài viết mà thôi. Bảy bài viết nhưng dài đến 410 trang. Mặc dù độ dài của bài viết có thể chẳng nói lên điều gì, nhưng với một tác giả như Nguyễn Hưng Quốc, người cẩn thận với chữ nghĩa, thì độ dài đó nói lên nội dung phong phú và phẩm chất của mỗi bài viết.
Có thể tóm tắt một lời về tập truyện “Giáo Sĩ” của Trần Vũ hay không? Tôi do dự. Trong tuyển tập “Giáo Sĩ” là 9 truyện, mỗi truyện hay một cách khác, tuy văn phong xuyên suốt vẫn rất là Trần Vũ --- nghĩa là độc đáo, kỳ ảo, như mơ như thực, từng trang là những hình ảnh ngoại sử xen vào đời thực, một bút pháp rất lạ, hoàn toàn đứng ngoài tất cả các khuynh hướng văn học thế giới hay Việt Nam. Có lẽ, nói gọn thế này sẽ thích hợp: truyện của Trần Vũ là những lời rất mực kỳ ảo để ngợi ca chữ Việt.
“Cứ thế, dòng văn chương của Hoàng Quân xuôi chảy như dòng suối trong trẻo, róc rách, từ lối dẫn truyện thật linh hoạt đến những tình tiết bất ngờ và thú vị, từ chuyện này thoắt nhảy sang chuyện khác như chú sóc nhỏ chuyền cành….” Đó là nhận định tổng quát của nhà phê bình văn học Lê Hữu về tập truyện mới nhất của nhà văn Hoàng Quân, một trong những cây bút cộng tác thường xuyên trên trang viết của Việt Báo, Văn Học Nghệ Thuật.
Nhân đọc cuốn sách The Surrendered Wife của bà Laura Doyle, một best-seller, tác giả Nguyễn thị Cỏ May đã viết một bài điểm sách, đúng hơn một bài phiếm dí dỏm về quan hệ vợ chồng trong cuộc sống lứa đôi. Xin mời đọc.
Trong thế giới thơ Nguyễn Thị Khánh Minh, chúng ta còn nhìn thấy những bài thơ viết về cha, về mẹ, hay về những người bạn thân như nhà thơ Đỗ Hồng Ngọc, nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ … Một thế giới được tái hiện bằng chữ. Nơi đó, Đỗ Hồng Ngọc quyện vào một màn sương của hồn dân tộc. Tôi xin thú thật, tôi không biết hồn dân tộc cụ thể là gì, vì chữ này trừu tượng quá, mơ hồ quá. Nhưng tôi đã mơ hồ nhận ra trong bài Lagi Ngày Con Về, khi Nguyễn Thị Khánh Minh viết tặng nhà thơ Đỗ Hồng Ngọc năm 2017, nơi đó họ Đỗ về thăm căn nhà của ngoại ở Lagi
Cuộc thư hùng nhằm tranh ngôi vị bá chủ hoàn cầu giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc hiện đang diễn ra trên nhiều lĩnh vực, kinh tế, quân sự, chạy đua vào không gian, v.v. Một trong những mặt đó, và nổi bật trong thời gian vừa qua, là mặt giao thương. Trong bối cảnh đó, để cho những ai muốn tìm hiểu thêm về cuộc thương chiến này, tiến sĩ Nguyễn Văn Chữ (Chu Van Nguyen) cùng hai đồng tác giả, Nguyễn Phi Hiệp và Nguyễn Bá Lộc, đã phân tích một phần cuộc thương chiến Mỹ-Trung qua cuốn khảo luận "Một Góc Nhìn về Chiến Tranh 'Mậu Dịch' Mỹ-Trung và Hệ Quả Đến Việt Nam". Dưới đây là bài điểm sách của tác giả Nguyễn Hiền. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Như Không? Bút hiệu này gợi cho tôi liên tưởng ngay đến ngôn từ Bát Nhã của nhà Phật. "Sắc bất dị Không. Không bất dị Sắc". Giản dị mà nói: "Có tức là Không. Không tức là Có". Đứng trước cái có, cái không, như không, như có, nhà thơ Như Không đã thể hiện tinh thần Bát Nhã Ba La Mật một cách khá rõ nét:
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.